Ma Đế truyền kỳ

Chương 107





CHƯƠNG 107: ĐÊM NAY, DẪN CÔ ĐI NGẮM CẢNH ĐÊM GIANG CHÂU

Tống Thiên Hy nghe thấy Tống Thùy Hạnh nói như vậy, giống như bị vạch trân tâm sự, sắc mặt chợt đỏ ửng.

Lúc này mới tức giận gõ đầu Tống Thùy Hạnh nói: “Không biết lớn nhỏ”

Tân Phụng Kiêu thấy Tống Thiên Hy cũng không phản đối rõ ràng, trên mặt lộ một nụ cười của người từng trải, cũng gõ đầu Tống Thùy Hạnh một cái: “Sao lại nói chuyện với chị như vậy chứt”

Tống Thùy Hạnh lè lưỡi.

Trần Thuận nhìn thấy khung cảnh ấm cúng này, trong lòng cũng cảm thấy ấm áp.

Mặc dù trước đây Tần Phụng Kiều hơi quá đáng, nhưng bản tính con người cũng không xấu, bây giờ, đối xử với Trần Thuận chính là đã tốt lại càng tốt.

Ở kiếp trước, Trần Thuận tung hoành Tinh không mấy trăm năm, từng bước từng bước leo lên vị trí chủ của Ma giới, chèn ép Thánh địa nhiều nơi phải gập lưng cúi đầu, Tinh vực xung quanh Ma giới phải nhượng bộ lui binh, khiến cho cái tên Trần Thuận, cái danh Ma Chủ chấn động toàn bộ Tinh không, nhưng lại chưa từng hưởng thụ loại ấm áp gia đình như thế này.

Nhìn như bé nhỏ không đáng kể, nhưng thật ra lại rung động lòng người nhất.

Sau khi ăn cơm tối xong, lại chơi cùng Quả Quả một lát, lúc này Trân Thuận và Tống Thiên Hy mới rời khỏi.

Sau khi vê nhà, Tống Thiên Hy liếc nhìn Trân Thuận, có vẻ hơi ngượng ngùng.

“Chồng à, em đi tắm trước!” Tống Thiên Hy nói.

Cô cũng cảm thấy, đã đến lúc có con với Trần Thuận rồi.

Chưa kể đến việc có con, ít nhất, bọn họ cũng cần phải làm một đôi vợ chồng thật sự.

Trần Thuận ngồi trên ghế sofa, mỉm cười nói: “Cứ đợi chút đã, tôi có chuyện muốn nói với cô!”

“Chuyện gì vậy?” Tống Thiên Hy hơi sững sờ.

Sau đó, đôi chân dài sải bước đi đến bên cạnh Trần Thuận, ngồi xuống, tò mò nhìn Trần Thuận.

“Thiên Hy, cô muốn mãi mãi ở bên cạnh tôi sao?” Trân Thuận nghiêm túc hỏi.

Tống Thiên Hy không ngờ Trân Thuận lại hỏi vấn đề như vậy, trong lòng vui vẻ, rúc vào trong ngực Trần Thuận: “Anh là chông của em, đương nhiên em muốn ở bên anh cả đời rôi”

“Cả đời, cô cảm thấy là bao lâu?” Trân Thuận cũng ôm Tống Thiên Hy.

Đây vẫn là lân đầu tiên hai người bọn họ thân mật như vậy.

Nhịp tim của Tống Thiên Hy đập dồn dập, khuôn mặt đỏ bừng.

Đây mới là cuộc sống vợ chồng trong tưởng tượng của cô.

Buổi tối ở nhà, hai người tựa sát vào nhau tâm sự, thật hạnh phúc.

Tống Thiên Hy suy nghĩ, ngẩng đầu, đôi mắt đẹp nhìn Trần Thuận, hơi không rõ vì sao Trân Thuận lại hỏi vấn đề này, nhưng cô vẫn nghiêm túc trả lời: “Em tin tưởng, chúng ta đều có thể sống lâu trăm tuổi, cả đời của chúng ta, còn rất dài!"

Trần Thuận bật cười: “Một trăm năm sao?”

“Một trăm năm quá ngắn, cũng chỉ trong nháy mắt!”

Khi tu vi đến cảnh giới cao thâm, một lần bế quan, có lẽ trăm năm cũng vội vã trôi qua.

Tống Thiên Hy nghe vậy, trên mặt lại lộ sắc đỏ bừng xấu hổ cùng với nụ cười hạnh phúc: “Chồng à, anh cảm thấy chúng ta chỉ có thế ở bên nhau một trăm năm là quá ngắn sao?”

Trần Thuận sờ mái tóc dài của Tống Thiên Hy: “Đúng vậy, một trăm năm, quá ngắn. Nếu tôi nói, dựa vào thực lực của tôi bây giờ, tôi có thể sống ba trăm năm, cô tin không?”

Tuổi thọ của cảnh giới Thông Thân, thấp nhất đều là ba trăm năm.

Tống Thiên Hy nghe xong thì sửng sốt, làm sao có thể?

Nhưng cẩn thận nghĩ lại, đúng vậy, Trần Thuận bây giờ cũng không phải là người bình thường, làm được quá nhiều chuyện không thế tin nổi, thậm chí còn có thể thoát khỏi lực hút của trái đất, đi lại trên không trung như giẫm trên đất băng.

Trong khoảng thời gian này, cô cũng ít nhiều được tiếp xúc với người trong võ đạo, cũng hiểu chút ít về võ đạo.

Mặc dù Tống Thiên Hy cảm thấy thật sự không thể tưởng tượng nổi, nhưng vẫn gật đầu: “Em tin!”

Trước kia, cô chưa từng suy nghĩ về vấn đề này.

Nhưng bây giờ, nghe Trân Thuận nhắc đến nghiêm túc như vậy, trong lòng Tống Thiên Hy đột nhiên dâng lên một chút hoảng loạn.

Đừng nói Trần Thuận có thể sống ba trăm tuổi, dù Trần Thuận chỉ có thể sống một trăm năm mươi tuổi, vậy cô cũng không thể ở bên Trần Thuận lâu như vậy.

Trần Thuận tiếp tục nói: “Sau này, cảnh giới tu vi của tôi càng ngày càng cao, tuổi thọ của tôi cũng sẽ được nâng cao vô hạn, thậm chí có thể sống lâu mười nghìn tuổi, cô muốn mãi mãi ở bên cạnh tôi sao?”

Chỉ cần thực lực của Trần Thuận có thể khôi phục đỉnh phong của kiếp trước, vậy tuổi thọ chính là mười nghìn năm.

Tống Thiên Hy nghe thấy lời này của Trần Thuận, giõng như là nghe truyện thần thoại.

“Em muốn mãi mãi ở bên anh!” Tống Thiên Hy giơ tay ôm lấy eo Trần Thuận: “Nhưng mà chồng à, anh nói thật sao? Luyện võ có thể sống lâu như vậy thật?”

Tống Thiên Hy vẫn không tin tưởng lắm, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.

“Luyện võ cũng không thể, nhưng tu tiên thì có thể!” Trân Thuận nói: “Thể chất của cô không thích hợp để tu luyện, vì vậy bây giờ tôi vẫn đang nghĩ cách, hy vọng có thể cải thiện thể chất của cô, để cô có thể tu tiên, dựa vào sự giúp đỡ của tôi, không nói có thể sống trên mười nghìn năm, ít nhất, mấy nghìn năm là không vấn đề gì”

“Tu tiên?” Đôi mắt xinh đẹp của Tống Thiên Hy trừng rất to.

“Đúng vậy” Trần Thuận giới thiệu đơn giản một ít chuyện tu tiên với Tống Thiên Hy.

Bản lĩnh cao cường cái gì mà dời núi lấp biển, cái gì mà dùng tay hái trời hái trăng hái sao, Tống Thiên Hy cũng không có cảm giác gì, nhưng nghe Trần Thuận nói, mỗi khi tu luyện lên một cảnh giới là có thể kéo dài mấy trăm năm, mấy nghìn năm tuổi thọ, điều này khiến cô sợ ngây người.

Điều này thật sự có thể sao?

Nhưng mà, nghĩ đến biểu hiện trong mãy tháng nay của Trần Thuận, dường như cũng không phải là không thể.

Nếu không, làm sao có thể giải thích, vì sao bỗng nhiên Trần Thuận trở nên mạnh mẽ như vậy, lợi hại như vậy?

“Cho nên, vì tương lai chúng ta có thể mãi ở bên nhau, mấy trăm năm, mấy nghìn năm, thậm chí mấy chục nghìn năm... trước khi cô chưa tu luyện đến cảnh giới Thông Thần, chúng ta không thể động phòng, không thể làm mất tấm thân xử nữ của côi”

Trần Thuận tiếp tục nói.

Nghe thấy câu nói đằng sau, khuôn mặt Tống Thiên Hy đỏ lên.

Đồng thời, trong lòng cũng hơi mất mát.

Cô vốn cho rằng, đêm nay sẽ có thể trở thành vợ chồng thật sự với Trần Thuận, rồi mấy năm sau đó, có thể có một cục cưng đáng yêu, cuộc sỗng hạnh phúc mỹ mãn.

Nhưng dựa theo lời Trần Thuận nói, trước khi cô tu luyện đến cảnh giới Thông Thân, đừng nói là cục cưng, ngay cả mối quan hệ với Trần Thuận, cũng chỉ có thể tiếp tục có danh mà không có thực.

Trần Thuận có thể cảm nhận được nỗi mất mát của Tống Thiên Hy, trong lòng khẽ thở dài.

Hắn cũng là đàn ông bình thường, nếu như có thể, tất nhiên cũng không ngại mây mưa vui vẻ với người đẹp trong lòng.

Nhưng nếu muốn Tống Thiên Hy có thể bước lên con đường tu hành, tương lai có thể tiến đến cảnh giới cao hơn, bây giờ nhất định phải làm như vậy.

“Đi, đêm nay, tôi dân cô đi ngắm nhìn cảnh đêm Giang Châu!”

Bỗng nhiên Trân Thuận nói.

Tống Thiên Hy sững sờ, nhưng cũng lập tức thu lại cảm giác mất mát trong lòng, cười nói: “Vậy cũng chỉ có thể đi đến tháp truyền hình thôi”

Đỉnh tháp truyền hình, có thể ngắm nhìn Giang Châu.

Trần Thuận lắc đầu nói: “Không đi tháp truyền hình, trước đó cô cũng đã thấy tôi ra tay đánh bại kẻ thù, cho dù khó mà tin nổi đến thế nào, cuối cùng vẫn là vượt qua sức tưởng tượng của cô”

Trần Thuận kéo tay Tống Thiên Hy đi lên trên ban công.

“Tối nay, tôi dẫn cô đi dạo chơi chân trời, ngắm nhìn Giang Châu!”

Giờ khắc này, trên người Trân Thuận tỏa ra sức hấp dẫn không gì sánh kịp.

Ánh trăng chiếu xuống người hắn, tựa như thần tiên!

Tống Thiên Hy nhìn thấy cũng phải ngây dại.

Một giây sau, Tống Thiên Hy cảm thấy mình bị Trần Thuận ôm eo.

Trần Thuận bước ra một bước, mang theo cô bay lên không trung.

Thay đổi bất chợt, cảm giác dưới chân trống rỗng này khiến cho Tống Thiên Hy sợ hãi đến mức cả người căng cứng, lập tức nhắm mắt lại, ôm thật chặt lấy Trân Thuận, cả người đều dựa lên người hắn.

“Đừng sợi"

Giọng nói của Trân Thuận truyên đến.

Tống Thiên Hy chỉ cảm thấy xung quanh là tiếng gió rít gào.

Mặc dù dưới chân vẫn trống rỗng, nhưng lại dường như đang giẫm trên thứ gì đó, như có như không, một loại cảm giác vô cùng kỳ diệu truyền đến.

“Thiên Hy, có thể mở mắt ra rồi”

Giọng nói của Trần Thuận lại truyên đến.

Lúc này Tống Thiên Hy mới dám khẽ hé mở mắt ra, nhưng vẫn ôm thật chặt lấy Trân Thuận, không dám buông lỏng chút nào.

Sau khi mở hai mắt ra, Tống Thiên Hy mới phát hiện, vậy mà bọn họ đã sớm rời khỏi ban công nhà cô, bay lên mấy chục mét trên không trung.

Không chỉ như vậy, vân còn đang không ngừng lên cao.

“Chuyện này?” Trong lúc nhất thời, Tống Thiên Hy ngây ngẩn cả người, thậm chí quên đi sợ hãi.

Chuyện này sao có thể?

“Đây chính là người tu tiên sao?” Tống Thiên Hy ôm chặt Trần Thuận, lên tiếng hỏi.

Cảm nhận được no đủ trước ngực cùng với thân thể mềm mại nóng rực của Tống Thiên Hy, trong lòng Trần Thuận không nhịn được hơi rung động.

Ngay sau đó, áp chế cảm giác khác thường trong lòng xuống.

“Đến cảnh giới Thông Thần, là đã có thể bay lên trời chui xuống đất, sau khi thực lực đạt đến mức độ nhất định, sẽ có thể dời núi lấp biển, dùng tay hái sao hái trăng hái trời.. "

Trân Thuận kiêu ngạo nói, đó cũng chính là nỗi lòng ngay lúc này của hắn, hắn cũng không nhịn được mà hơi xúc động.

Mãi đến lúc này, Tống Thiên Hy mới hoàn toàn tin tưởng, tất cả những gì Trần Thuận nói đều là sự thật.

Giây phút này, Tống Thiên Hy cũng thật sự bắt đầu tràn đầy mong đợi vào việc tu tiên.

“Yên tâm, có tôi ở đây, chắc chắn sẽ không để cô ngã!” Trần Thuận nhìn Tống Thiên Hy vẫn vô cùng căng thẳng, ôm vòng eo mềm mại của cô, khẽ nói.

Lúc này Tống Thiên Hy mới dân dân thả lỏng cơ thể căng cứng.

Chậm rãi cảm nhận loại cảm giác dạo chơi trong không trung kỳ diệu này.

Khoảnh khắc này, Tống Thiên Hy cúi đầu ngắm nhìn, chỉ thấy toàn bộ Giang Châu thu hết vào trong tâm mắt.

Biển hiệu neon nhấp nháy, ánh đèn chớp lóe, đây chính là một bức tranh cảnh đêm Giang Châu tuyệt đẹp.





Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 46 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi...Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới. Blog cá nhân của Ngọc cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Ngọc's Blog chẳng hạn như chia se videodlna voi modem quang vnpt igate gw040, cach chua leo mat bang lung rat don gian de lam ma hieu qua chua moc leo mat cuc hay Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status