Ma Đế truyền kỳ

Chương 291





CHƯƠNG 291: HỢP TÁC

Nam Cung Tiên Nhi nói thế, bèn chớp mắt, nhìn sang Trần Thuận.

“Chuyện lớn này có liên quan đến chuyện biến mất vào 500 năm trước khi Kiếm Thần dẫn dắt cường giả Nguyên Thần Cảnh của tiên giới cùng hỗn độn thể đại chiến sao?”

Trần Thuận nhàn nhạt nói.

Trong đôi mắt tuyệt đẹp của Nam Cung Tiên Nhi vụt qua một tia bất ngờ.

“Không sai.” Nam Cung Tiên Nhi nói: “Không ngờ sư huynh đã đoán được rồi!”

Cụ thể là chuyện gì, Chân Tiên Kiếm Tông chưa có tiết lộ.

Nhưng Nam Cung Tiên Nhi lại biết, nhất định có liên quan đến chuyện đó.

Không chỉ là cô ta, rất nhiều thế lực đại tông môn của tiên giới đều có nghi ngờ này.

Có liên quan đến chuyện đó!

Trần Thuận không có bất ngờ.

Trước đó, hắn đã đoán, Chân Tiên Kiếm Tông quá nửa đã tìm được Kiếm Thần, nơi hỗn độn thể biến mất.

Bây giờ, Chân Tiên Kiếm Tông lại chuẩn bị tuyên bố ra ngoài rồi.

Điều này đại biểu cho điều gì?

Trần Thuận dù dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết, Chân Tiên Kiếm Tông đã gặp chuyện khó rồi.

Chỉ mượn lực lượng của Chân Tiên Kiếm Tông, không thể đạt được mục đích của bọn họ.

Hoặc, Chân Tiên Kiếm Tông cảm thấy dựa vào lực của mình sẽ khiến Chân Tiên Kiếm Tông tổn thất quá lớn.

Tìm kẻ thử lửa rồi!

“Cho nên, Tiên Nhi lần này mời sư huynh đến, chính là muốn kết minh với sư huynh.”

Nam Cung Tiên Nhi cười nói.

“Tiên giới nhiều người kinh tài tuyệt diễm như thế, Tiên Tử muốn tìm người kết minh, cái nhiều chính là sự lựa chọn tốt hơn!”

Trần Thuận cười lạnh nói.

Nam Cung Tiên Nhi cũng không để ý nụ cười lạnh của Trần Thuận.

Tiếp tục nói: “Người tài trong tiên giới nhiều đến mức đếm không hết, tuy nhiên, theo Tiên Nhi thấy, lại không có một ai có thể hơn sư huynh!”

Trần Thuận hơi nhếch môi: “Tiên Tử, lại coi trọng ta quá rồi!”

Nam Cung Tiên Nhi cũng không phản bác.

Tiếp tục nói: “Mà sư huynh nếu như cùng Tiên Nhi kết minh, tin tức của Tiên Nhi cũng sẽ chia sẻ cùng với sư huynh, đến lúc đó, nếu như đến nơi Kiếm Thần tiền bối mất tích, chúng ta âm thầm liên thủ, bất luận là đối với huynh hay với ta, đều có lợi!

"Ta cũng sẽ cố gắng giúp đỡ sư huynh tìm Hỏa Tinh Chi Hỏa!”

Nam Cung Tiên Nhi, đôi môi đỏ quyến rũ hơi động, khẽ giọng nói.

“Cảnh giới tu vi của ta thấp, thực lực hơi kém, Tiên Tử và ta kết minh, có thể có được chỗ tốt gì chứ?”

Trần Thuận lại cười lạnh.

“Kiếm Trần có thể nhờ Thông Thần Cảnh hậu kỳ, trong vòng ba kiếm đánh bại Thần Hải Cảnh!”

“Sư huynh chắc chắn có thể đem đến bất ngờ cho ta!”

“Ta biết, chỉ cần sư huynh muốn, Thông Thần Cảnh, chẳng qua chỉ là một ý nghĩ!”

“Lấy bản lĩnh của sư huynh, muốn cảnh giới cao hơn đâu phải chuyện khó?”

Trần Thuận không phủ nhận.

Nam Cung Tiên Nhi tiếp tục nói: “Tiên Nhi cũng không giấu sư huynh, Tiên Nhi muốn kết minh với sư huynh, một là vì sư huynh không có tông môn khác lôi kéo, hai là ta tin tưởng sư huynh có bản lĩnh thâm sâu khó lường!”

Khựng lại một lát, Nam Cung Tiên Nhi lại cười nói: “Thứ ba ấy à, sư huynh còn thông minh hơn Tiên Nhi, Tiên Nhi không nói, sư huynh cũng có thể hiểu.”

Trần Thuận đương nhiên hiểu.

Nam Cung Tiên Nhi cảm thấy hắn rất thần bí.

Cũng cảm thấy hắn rất cường đại.

Nhưng Trần Thuận, cảnh giới cuối cùng lại không cao.

Cho dù Nam Cung Tiên Nhi cho rằng hắn bất cứ lúc nào đều có thể đột phá Thông Thần Cảnh, thậm chí, bởi vì nghi ngờ hắn có một sư phụ là đan vương, thật sự muốn cảnh giới cao hơn, trong một tháng, cho dù hắn đột phá đến Thông Thần Cảnh hậu kỳ, thậm chí Thông Thần Cảnh đỉnh phong, Nam Cung Tiên Nhi cũng sẽ không quá bất ngờ.

Nhưng Trần Thuận đột phá đến hông Thông Thần Cảnh sơ kỳ, thậm chí, đột phá Thông Thần Cảnh trung kỳ, thực lực đều không bằng Nam Cung Tiên Nhi.

Cho dù Trần Thuận dựa vào thủ đoạn, đột phá đến Thông Thần Cảnh hậu kỳ, hay đến đỉnh phong, đó cũng chỉ là ví dụ, chỉ sẽ khiến hắn khí tức của hắn càng thêm hư ảo, trở thành một tên vô dụng, Nam Cung Tiên Nhi càng không lắng cho hắn.

Nếu như hai người kết minh, cuối cùng xảy ra tình huống bất ngờ gì đó, phá vỡ thôi.

Nam Cung Tiên Nhi cũng có thể nắm chắc thế chủ động.

Trần Thuận mỉm cười không nói.

Nam Cung Tiên Nhi cũng chớp chớp mắt, đợi câu trả lời của Trần Thuận.

Cái cô ta thật sự nhìn trúng chính là thủ đoạn của hắn.

Là một người giải quyết khó khăn của cô ta, khó khăn của cả tiên giới, Trần Thuận nhất định không đơn giản như vẻ bề ngoài.

Thậm chí, trong lòng Nam Cung Tiên Nhi có một loại cảm giác.

Trần Thuận cho dù không bằng Kiếm Trần, chắc cũng không kém bao nhiêu.

Phóng tầm mắt khắp tiên giới, người có thể khiến Nam Cung Tiên Nhi có loại cảm giác này không có mấy người.

Đây cũng là nguyên nhân Nam Cung Tiên Nhi biểu lộ với Trần Thuận không giống.

“Tiên Tử đủ thẳng thắn, nếu Tiên Tử đã có ý, kết minh cũng không phải không được!”

Trần Thuận nói.

“Vậy chúc chúng ta hợp tác vui vẻ!”

Nam Cung Tiên Nhi lập tức mỉm cười.

Đưa bàn tay ngọc ngà ra, cầm linh tửu trên bàn ngọc lưu ly, nâng ly với Trần Thuận.

Trần Thuận cũng nâng ly.

Sau đó, uống cạn linh tửu trong tay!

Một tháng sau!

Trần Thuận rất mong chờ!

“Đúng rồi, sư huynh đến Trung Châu có phải là vì Thủy Tinh Chi Hỏa của nhà họ Cơ không?”

Nam Cung Tiên Nhi bỗng hỏi.

“Không sai, đang muốn hỏi thử cô!”

Trần Thuận gật đầu.

Ngũ Hành Chi Hỏa, hắn nhất định phải có được!

Lúc này trên mặt của Nam Cung Tiên Nhi ngược lại vụt qua một tia giảo hoạt.

“Vậy sư huynh có lẽ có diễm phúc rồi!”

“Nếu lấy được Thủy Tinh Chi Hỏa, lại ôm được mỹ nữ vào lòng!”

Nghe vậy, Trần Thuận ngược lại có hơi bất ngờ.

Nhà họ Cơ ra sao hắn thật sự còn chưa rõ.

Hắn chuẩn bị đợi đến Trung Châu, tìm hiểu nhà họ Cơ, rồi mới định đoạt tiếp.

“Vẫn mong Tiên Tử nói rõ hơn!”

Trần Thuận nhàn nhạt nói.

Không hề bởi vì câu nói đó của Nam Cung Tiên Nhi mà dao động.

Phụ nữ có xinh đẹp hơn, không có tình cảm với hắn, đối với hắn mà nói, cũng chẳng qua chỉ là đầu lâu màu hồng mà thôi.

Cho dù là Nam Cung Tiên Nhi, Trần Thuận ngoại trừ lúc mới đầu có hơi thất thần, đối với hắn mà nói, cũng không có bao nhiêu khác nhau.

“Nhà họ Cơ, đời này đều là phụ nữ!”

“Là một thế gia luyện đan, toàn là phụ nữ, nếu như đều gả đi, vậy sẽ phải đứt người truyền thừa của nhà họ Cơ.

“Vì thế, đời này của nhà họ Cơ, phụ nữ rất ít khi gả ra ngoài, chỉ chọn người vào ở rể.”

“Nhà họ Cơ đã tung ra tin tức, ai nếu như có thể thông qua khảo hạch của nhà họ Cơ, có thể trở thành con rể lấy được viên minh châu trong tay nhà họ Cơ – người có thiên phú luyện đan nhất đường thời, lấy được Thủy Tinh Chi Hỏa của nhà họ Cơ, có thể tiếp nhận truyền thừa con đường luyện đan của nhà họ Cơ!"

Nam Cung Tiên Nhi mỉm cười nói.

“Cho nên, nói như thế, ở Long Hoa Thành, tính là chơi tôi?”

Trần Thuận cười lạnh.

“Tin tức ta cung cấp, không có giả nha, Thủy Tinh Chi Hỏa, quả thật ở trong tay của nhà họ Cơ, hơn nữa, chỉ có nhà họ Cơ mới có!”

Nụ cười trên mặt của Nam Cung Tiên Nhi càng đậm.

Thổ Tinh Chi Hỏa và Mộc Tinh Chi Hỏa, ở trong Ngũ Hành Chi Hỏa là thường thấy nhất.

Tiên giới có không ít.

Đây cũng là ngọn lửa mà đa số luyện đan sư muốn luyện chế đan dược phẩm chất cao lựa chọn.

Vì thế, lúc đó Trần Thuận ở buổi đấu giá Thiên Diệu, khi đấu giá được Thổ Tinh Chi Hỏa, giá cả mới tính là không quá cao.

Cạnh tranh cũng không phải lớn như thế.

Nhưng, Kim Tinh Chi Hỏa, lại rất ít gặp.

Mà Thủy Tinh Chi Thủy và Hỏa Tinh Chi Hỏa gần như không thấy được.

Thủy Tinh Chi Hỏa, cả tiên giới, chỉ biết duy nhất có nhà họ Cơ ở Trung Châu mới có.

Hỏa Tinh Chi Hỏa liền trong đại chiến cùng với hỗn độn thể vào 500 năm trước mà biến mất thành mây khói, biến mất trong tiên giới.

“Như thế nào, sư huynh có hứng thú hay không, đi làm ở rể nhà họ Cơ?”

Sau khi đạt thành kết minh, quan hệ giữa Nam Cung Tiên Nhi và Trần Thuận dường như càng hơn hòa hợp, không khỏi trêu đùa.

Trần Thuận bỗng nhìn sang Nam Cung Tiên Nhi.

Ánh mắt nóng bỏng.

Đối diện với ánh mắt của Trần Thuận, Nam Cung Tiên Nhi không để tâm, dùng ánh mắt như thế nhìn đa số những người đàn ông.

Tuy nhiên, rất nhanh, Nam Cung Tiên Nhi lại cảm thấy không tự nhiên.

Cô ta cảm thấy, ánh mắt của Trần Thuận, dường như muốn lột sạch chính mình.

Loại cảm giác này, cô ta rất rõ ràng.

Cực kỳ không tự nhiên.

“Nếu như phải ở rể, tôi càng nguyện ý đến Diệu Dục lầu!”

Vào lúc này, Trần Thuận cười to một tiếng.

Sau đó liền đứng dậy rời khỏi.

Nam Cung Tiên Nhi nhìn chằm chằm bóng lưng của Trần Thuận, đôi mắt tuyệt đẹp xuất hiện sự biến ảo.

Cuối cùng, lần nữa cầm linh tửu lên, một hơi uống cạn!

Không tiếp tục nhìn Trần Thuận nữa.

“Nhu Nhi, ta đi đây.”

Sau khi đi đến cửa, Trần Thuận nhìn thấy Nhu Nhi luôn đứng ở bên ngoài cung điện trông chừng, khẽ mỉm cười nói.

“Tạm biệt sư huynh!”

Nhu Nhi ngọt ngào nói.

“Tạm biệt!”

Trần Thuận trước khi đi, không khỏi đưa tay vuốt tóc của Nhu Nhi.

Khiến Nhu Nhi có hơi bối rối.

Nhưng lại không có phản kháng.

Ngược lại cảm thấy bàn tay của Trần Thuận rất ấm áp!

Chỉ là, sau khi Trần Thuận rời khỏi.

Nhu Nhi liền nghe thấy, trong cung điện, hình như truyền đến tiếng vỡ gì đó.

Có hơi ngây người!

Nhưng rất nhanh, cô ta dường như đã hiểu được cái gì đó.

Nhìn theo bóng lưng rời đi của Trần Thuận, nhíu mày khịt mũi, không khỏi làm mặt quỷ.

Sau đó, vội vàng đi vào trong cung điện.

...

...

Sau khi Trần Thuận rời khỏi Diệu Dục lầu thì định tìm khách điếm ở tạm.

Tuy nhiên, hắn chưa đi được mấy bước.

Thì cảm thấy có một khí tức quen thuộc.

Xoay người nhìn.

Chỉ thấy cách đó không xa, Trương Dương vốn dĩ bị phế một cánh tay, lúc này, hai tay đều hoàn toàn bị phế, đang run rẩy nhìn hắn!

Mà bên cạnh của anh ta, còn có một người đàn ông trung niên!





Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.3 /10 từ 39 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang hay nhat chẳng hạn như truyen tranh che, 56 cau do meo vui don gian đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với

loading...
DMCA.com Protection Status