Ma Đế truyền kỳ

Chương 83





CHƯƠNG 83: BAN TÊN CHO ÔNG

Giống hệt như thực thể vậy.

Những nơi bàn tay lướt qua đều nổi lên trận cuông phong.

Vào giây phút ấy, Trịnh Bá Nghị sợ đến nỗi mất hết hồn vía, lão ta gần như vận hết sức mình để bỏ trốn.

Nhưng rồi tất cả nỗ lực của lão ta đều uổng phí.

Cho dù Trịnh Bá Nghị chạy đến đâu cũng vô dụng.

Cuối cùng, Trịnh Bá Nghị bị một bóng tay bắt lấy giữa không trung.

Cho dù lão ta vẫy vùng như thế nào thì cũng không có tác dụng gì cả.

Ôn Hoăng Nghị nhìn thấy cảnh tượng này mà da đầu tê dại

Thậm chí còn ngừng thở!

Không ngờ một tông sư hậu kỳ như Trịnh Bá Nghị lại không phải là đối thủ của Trần Thuận.

Trần Thuận mới bao nhiêu tuổi kia chứ?

Chẳng qua chỉ mới hai mươi mấy tuổi đầu mà thôi, không ngờ lại đáng sợ như thế.

Ít nhất cũng có thực lực là đỉnh cao tông sư đấy!

Ôn Hoằng Nghị đợi người, trong lòng không khỏi nghĩ thầm.

“Cậu nghĩ rằng làm thế này thì có thể vây hãm tôi hay sao? Thế thì cậu xem thường nhà họ Trịnh của tôi quá rồi đấy, tôi nói cho cậu biết, kể từ nay về sau, nhà họ Trịnh chúng tôi sẽ bắt cậu trả giá bằng máu!”

Trịnh Bá Nghị bị Cầm Long Thủ tóm chặt giữa không trung, thất khiếu đổ máu, gương mặt vặn vẹol

Đột nhiên, lão ta rống lớn.

Rồi sau đó, cơ thể tỏa ra ánh sáng chói mắt, cơ thể của lão ta bắt đầu thay đổi từng chút một, dường như đã biến thành chiếc bóng hư ảo.

Tình huống này nằm ngoài dự liệu của Trân Thuận.

Trân Thuận không khỏi nhíu mày lại, đây không phải là công pháp võ công!

Nếu như hắn không đoán nhầm, đây là Thần Hành Phù của giới tu hành!

Có thể khiến cho con người chạy đi xa trong nhân gian!

Chỉ không biết Thân Hành Phù này có khoảng cách dài bao nhiêu.

Không ngờ trong tay Trịnh Bá Nghị lại có Thần Hành Phù, có phải là trên trái đất này, ngoại trừ võ công ra thì vẫn còn người tu hành sao?

Trần Thuận nhếch môi nở nụ cười, đúng là thú vị thật.

Nếu như trên thế giới này thật sự có người tu hành, thế thì hắn có thể tìm được rất nhiều thứ mình cân!

Trần Thuận không tiếp tục ngăn chặn công cuộc bỏ trốn của Trịnh Bá Nghị nữa, anh chỉ duỗi ngón tay, để lại mùi hương trên người lão ta trước khi lão ta biến mất.

Cho dù lão ta có chạy trốn đến nơi nào thì Trân Thuận cũng đều có thể tìm được lão ta.

Trịnh Bá Nghị biến mất giữa không trung.

Khiến cho tất cả mọi người đều cảm thấy kinh ngạc.

Người có thực lực mạnh mẽ nhất, đạt đến cảnh giới cao nhất ở đây như Ôn Hoằng Nghị cũng không ngờ được, cũng không tưởng tượng nổi!

Nhưng dù có thế nào thì Trịnh Bá Nghị cũng đã bỏ chạy rồi!

Bây giờ gương mặt của đám người Ôn Hoäng Nghị đều đắng chát.

Khi nãy bọn họ lục tục kéo nhau ra chào Trịnh Bá Nghị, gạt Trân Thuận sang một bên.

Nhưng bây giơ Trịnh Bá Nghị lại thua cuộc chạy trốn, thực lực của Trân Thuận mạnh mẽ hơn trong tưởng tượng.

Đám người Ôn Hoằng Nghị, Sa Bá Nham lại lục lục ra mặt một lần nữa, bọn họ hơi khom lưng trước Trần Thuận rồi ôm quyền!

Hành lễ của giới võ thuật.

“Giang Nam Ôn Hoằng Nghị xin chào anh Trần!”

“Yến Châu Sa Bá Nham xin chào anh Trân!”

Con đường võ thuật không phân chia tuổi tác, ai mạnh thì người đó sẽ được tôn kính.

Nhóm tông sư cũng không cảm thấy mình hành lễ trước thanh niên hai mươi mấy tuổi đầu thì có gì không thỏa đáng!

Bọn họ chỉ biết rằng, kể từ ngày hôm nay, tên tuổi của Trần Thuận sẽ vang dội trong cả nước!

Còn sau này như thế nào, phải xem xem Trần Thuận có thể kháng cự nổi sự báo thù của nhà họ Trịnh hay không.

Nhà họ Trịnh trong thủ đô không chỉ có một mình tông sư hậu kỳ như Trịnh Bá Nghị.

Trước kia bọn họ có hai vị tông sư ở ngoài sáng, cộng với Trịnh Đông Dương vừa mới lên, cả thảy ba người, nhưng trong ba người ấy không hề bao gồm Trịnh Bá Nghị!

Không có ai biết rõ rốt cuộc nhà họ Trịnh ở thủ đô có bao nhiêu tông sư.

Nhưng chắc chắn Trịnh Bá Nghị không phải kẻ mạnh nhất!

Ôn Hoằng Nghị biết rằng gia chủ đời trước của nhà họ Trịnh, Trịnh Phi Trì là một tông sư hậu kỳ có sức mạnh tột cùng, vô cùng nổi tiếng vào hai mươi năm trước. Bây giờ ít nhất đã đạt đến đẳng cấp tông sư đỉnh cao!

Những gia tộc lớn trong thủ đô có căn cơ thâm hậu, những gia tộc như bọn họ không tài nào bì được.

Thậm chí có người còn nghi ngờ trong số bọn họ còn có cao thủ đi dạo được trên trời dưới đất!

Trần Thuận cũng chỉ khẽ gật đầu với những tông sư ấy.

Trong mắt hắn, những người này chỉ là con sâu cái kiến mà thôi, không đáng cho hắn phải bận tâm!

Nhóm tông sư thấy Trần Thuận không có ý làm thân với mình, bọn họ vừa thất vọng mà cũng vừa thấy may mắn.

Thấy Trân Thuận không có ý tính toán, đám tông sư đều lần lượt biến mất ngay.

Bọn họ cũng không muốn gân gũi với Trân Thuận quá, bây giờ Trân Thuận có mối thù không đội trời chung với nhà họ Trịnh ở thủ đô, cho dù bon họ là tông sư thì vẫn lo ngọn lửa giận của nhà họ Trịnh sẽ cháy lan sang đầu mình!

Trân Thuận không hề quan tâm đến ánh mắt của người khác, anh đi đến trước quan tài đen lòm rồi gõ nhè nhẹ.

Nắm quan tài lập tức bật ra ngay.

Rồi sau đó, một bóng người bay vút lên bầu trời.

“Đó là...Trịnh Đông Dương, hắn ta vẫn còn chưa chết sao?”

Vốn dĩ mọi người cho rằng Trịnh Đông Dương đã bị Trần Thuận giết hại, chết từ lâu rồi.

Nhưng nào ngờ Trịnh Đông Dương lại bình an bay lên từ trong quan tài.

Chỉ có điều dường như những hoa văn đen in dấu vẫn vệt khắp người Trịnh Đông Dương.

Sau khi hạ xuống mặt đất, Trịnh Đông Dương lại làm một hành động khiến cho mọi người đều thấy bất ngờ.

Khi nãy hắn ta còn đối đầu với Trần Thuận mà bây giờ lai đi đến trước mặt Trân Thuận, quỳ một gối trước mặt hắn, trông có vẻ cung kính vô cùng: “Xin chào chủ nhân!”

“Được!” Trần Thuận nhìn thấy điệu bộ này của hắn ta, hẳn không khỏi nở nụ cười: “Từ nay vê sau, anh sẽ là ma bộc cao cấp của tôi, ban cho anh cái tên Ma La, từ nay về sau, anh sẽ thống lĩnh ma bộc!”

“Dạ vâng, thưa chủ nhân!"

Ánh mắt của Trịnh Đông Dương thoáng có nét tối tăm như mực, hắn ta khắc ghi tên 'Ma La' vào trong đầu mình!

Rồi sau đó, Trần Thuận lại búng ngón tay, bốn người là anh em nhà họ Đoạn, Thiên Địa Nhị Qủy cũng đi đến bên Trần Thuận, quỳ một gối xuống: “Xin chào chủ nhân!”

“Sau này các người lần lượt mang tên là Ma Nhất, Ma Nhị, Ma Tam, Ma Tứ! Nhận Ma La làm thống lĩnh!”

Trân Thuận nói hờ hững.

*Xin chào chủ nhân, xin chào Ma La!”

Bốn người bọn họ lập tức quỳ một gồi trên mặt đất!

Tất cả những người có mặt ở đây đều kinh ngạc khi nhìn thấy cảnh tượng này.

Gì, gì...có ai trong số bọn họ không phải là ông lớn ở những vùng khác nhau chứ.

Không nói đến Trịnh Đông Dương.

Bốn người còn lại.

Đoạn Vũ Chinh, Đoạn Vũ Chiến, hai chuẩn tông sư trong gia tộc Giang Châu truyền lại từ trăm năm.

Thôi Thiên Thôi Địa, có biệt hiệu là Thiên Địa Nhị Quỷ, hai chuẩn tông sư có tiếng ác vang dội khắp nơi.

Không ngờ bọn họ đều gọi Trần Thuận là chủ nhân, là nô bộc của Trần Thuận!

Cho dù Trần Thuận không ra tay, chỉ cần những ma bộc dưới trướng hắn thôi cũng có thể càn quét một phương.

Cộng thêm thực lực đáng sợ đến cùng cực của Trân Thuận.

Muốn xưng bá ở hai vùng Giang Bắc và Giang Nam cũng không phải là không thể!

Mọi người đều cảm thấy sợ hãi!

Trân Thuận dẫn theo năm ma bộc do Ma La làm thủ lĩnh, đi về nơi ở của đám người Tống Thiên Hy

Tống Thiên Hy cắn môi, cho dù biết Trân Thuận bình an vô sự, cô cũng đã nhìn thấy Trân Thuận mạnh mẽ đến mức lấn át tất cả đối thủ, gương mặt của Tống Thiên Hy vẫn không che giấu nổi sự lo lăng.

Thấy Trần Thuận đi đến bên mình, trong lúc kích động, cô đi đến trước bên Trần Thuận rôi ôm chầm lấy hăn.

Vương Minh Vy nhìn thấy cảnh tượng này, ánh mắt không khỏi trở nên phức tạp.

Trân Thuận cảm nhận được sự mềm mại trước ngực mình cùng với hương thơm phả vào mũi, hắn mỉm cười.

Rồi vỗ vỗ vào lưng Tống Thiên Hy, hắn nhẹ nhàng nói: “Còn nhớ tôi đã nói gì với cô không? Nếu như tôi không muốn thì không có ai giết được tôi, cũng không có ai làm tổn thương tôi nổi! Yên tâm đi, tôi không sao đâu!”

“Ừm ừm!” Tống Thiên Hy gật đầu.

Rồi sau đó mới chợt ý thức được mình đang ở ngoài đại sảnh đông người.

Cô vội vàng buông Trần Thuận ra, khuôn mặt trắng như tuyết đỏ bừng vì xấu hổ, trông có vẻ rất hút hồn.

Nếu như Trần Thuận không giỏi nhẫn nại thì hắn đã động lòng khi nhìn thấy cảnh tượng này.

Tống Thiên Hy như bây giờ còn có sức hút với hắn hơn lúc bình thường.

Vương Minh Vy muốn nói rồi lại thôi!

Trần Thuận nhìn thấy thế, hắn bèn hỏi: “Có phải vì tôi từng hứa với cô sẽ giết Trịnh Đông Dương, thế nhưng hôm nay lại không giết hắn ta mà chỉ nhận làm ma bộc, bởi vậy nên cô mới có ý kiến không?”

Nghe thấy thế, Vương Minh Vy lắc đầu.

Đừng nói là cô không có ý kiến, cho dù có ý kiến thì cô cũng sẽ không bộc lộ ra.

Vương Minh Vy căn đôi môi đỏ ửng rồi nói:”Tôi muốn nói vê nguồn gốc của sợi dây chuyền đó cho anh theo ước định”

“Không cân gấp, tôi vẫn còn chuyện quan trọng phải làm!” Trân Thuận nhìn Vương Minh Vy rồi nói: “Tôi cũng biết cô định nói gì, nếu như cô muốn thì tôi sẽ dạy cho cô cách tu luyện!”

“Thật à?” Vương Minh Vy cảm thấy hơi ngạc nhiên.

Sau khi biết được võ đạo thật sự, Vương Minh Vy càng cảm thấy mình thật bé nhỏ.

Nếu như không có Trân Thuận thì thậm chí cô còn không giữ được sự trong sạch của mình, cũng không được phép làm chủ bản thân.

Cô hy vọng một ngày nào đó mình có thể mạnh mẽ như Trần Thuận, muốn làm gì thì làm!

Chứ bảng không, cô vẫn chỉ là một bình hoa trong mắt mọi người mà thôi! Nếu như bọn họ muốn làm gì cô thì cô còn chẳng có sức phản kháng!

“Ví dụ mật thám!” Trần Thuận lên tiếng.

Rồi sau đó, anh dẫn theo Ma La đi vê phương hướng Trịnh Bá Nghị đã chạy trốn, bọn họ biến mất ngay tại chỗ.

Vương Minh Vy ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng dần đi xa của Trần Thuận.

Rồi thâm nhủ với lòng: “Nếu như không trở thành người trong giới võ đạo, thế thì tôi sẽ cách anh mỗi ngày một xa mà thôi”





Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 46 lượt.

Vẽ là một cách để đưa sự tưởng tượng bay xa. Bạn có thể phát hiện ra mình có thể khả năng tạo cho bản thân một thế giới khác trong hội hoạ. Rất nhiều bài hướng dẫn cách vẽ tranh mọi chủ đề được chia sẻ từ trang cách vẽ chẳng hạn như bai 14 lenh tao moi han va ki hieu moi han trong autocad, lam the nao ve chan dung co gai bang but chi nc plan Bức tranh là nơi trẻ có thể gửi gắm những cảm xúc của trẻ vui, buồn, tức giận…qua những gam màu. Thông qua những bức tranh có thể hiểu được những nét tính cách, cảm xúc của trẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status