Mai nở dưới sao

Chương 119: Trêu ghẹo ánh sao


o-

Ở bên ngoài, cách cửa phòng Thủy Cơ chỉ hai bước chân, Mai Lang Vương và Sao đang âm thầm lắng nghe cuộc đối thoại của hai người. Sao đứng bên cạnh chàng tủm tỉm còn Mai Thần thì chỉ phe phẩy quạt, lặng thinh.

Chàng đang nghĩ đến câu nói khoe khoang ban nãy của Vĩnh Nghiêm, cái gì mà tai thính, cao thủ bậc nhất thần giới cũng chưa chắc qua mặt được… Ánh mắt chàng rơi lên khoảng cách giữa cửa phòng và vị trí của mình, sau đó lại dời sang Sao và cánh quạt đang phe phất trên tay, mày hơi chùn lại.

Chém gió.

- Rõ ràng ta đứng ở đây sờ sờ, còn có thêm Sao và tiếng động va đập vào không khí của cánh quạt này, ấy vậy mà hắn không hề hay biết. Rõ ràng trong đầu hắn chỉ một mực chú ý đến Thủy Cơ nên mới nghe thấy tiếng cười của nàng. - Mai Lang Vương nghĩ.

Sao đột nhiên níu lấy tay chàng, mở to mắt lên, dùng ánh mắt để hỏi ý chàng rằng có nên tiến vào trong thăm họ hay không. Mai Lang Vương thoáng suy nghĩ, cuối cùng lắc đầu. Chàng khoác vai em, đưa em ra ngoài. Hai người lại tiếp tục rời đi một cách lặng lẽ như lúc đến, không để Vĩnh Nghiêm biết hai người đã từng ghé qua.

- Mai Lang, sức khỏe chị Thủy Cơ không sao chứ? - Sao hỏi khi cả hai đã ra đến đường lớn.

- Ừm. Nàng ấy sẽ sớm hồi phục thôi.

Chàng vẫn chưa nói cho Sao nghe về việc Thủy Cơ bị Thị Hoa hạ độc và việc nàng tự tử. Chàng chỉ nói với em rằng vì Thị Hoa bị bắt cho nên Thủy Cơ cũng được giảm tội, không phải bị giam trong ngục nữa. Sau những ngày sống trong ngục tù, sức khỏe nàng khá sa sút. Vĩnh Nghiêm vì vậy quyết định ở cạnh chăm sóc cho nàng.

Mai Lang Vương không muốn Sao lo lắng quá nhiều. Hơn nữa… Em và Thủy Cơ gặp mặt nhau lúc này cũng chỉ khiến nàng ấy gượng gạo.

Chàng đưa em đến con đường tràn đầy hàng vặt mà lần trước đã đi cùng Vĩnh Nghiêm. Vừa nhìn thấy bao la đồ ăn thức uống ngon miệng lạ mắt, Sao đã háo hức đến mức quên trời quên đất. Em hóa thành một cánh bướm nhỏ, hết bay bên này đến lượn bên kia, chỉ một khắc trôi qua mà em đã mua được lỉnh kỉnh đồ, nào là quà bánh nào là quà lưu niệm.

Hai người đi du ngoạn một mình mà không mang thêm thuộc hạ nào cả. Sử Quân cũng bị Mai Lang Vương căn dặn là không được đi theo luôn. Chàng ta hiện tại đang ở lại khu của Thủy Cơ và quán xuyến binh lực ở đó. Đêm qua chàng ta đã phải chạy đôn chạy đáo hết lo vụ Thị Hoa đến lo vụ Thủy Cơ tự tử, chàng cũng không muốn bắt chàng ta phải đi theo tháp tùng mình trong chuyến vui chơi này.

- Mai Lang, em muốn ngồi nghỉ. - Sao nắm lấy tay chàng, lau mồ hôi than vãn.

Mai Lang Vương nhìn sắc trời, quả là nóng nực. Vào cái mùa mưa oái oăm này, ông ấy sẽ mưa liên hồi bất cứ khi nào có cơ hội. Còn khi không thể mưa được thì ông ấy sẽ làm mình làm mẩy khiến cho không khí nóng như một lò thiêu vậy, cho đến khi nào ông ta có thể mưa được thì thôi.

Ông ấy của chúng ta vô cùng càn rỡ.

Chàng đưa mắt khắp xung quanh, phát hiện cách đó vài bước chân có một quán tàu phớ. Quán đó nằm dưới một tán điệp lớn, ngời ngời mát xanh. Mặc dù chỉ là một quán lề đường nhỏ với vài chiếc bàn khiêm tốn, nhưng để tránh nắng tức thời thì hẳn là không còn nơi nào tuyệt hơn nữa.

Chàng cùng em đi đến chỗ đó. Trên đường đi Mai Lang Vương bỗng buông tay em ra và chìa hẳn cánh tay cho em, ngỏ ý rằng em nên quàng lấy tay chàng.

Sao vô cùng khó hiểu, em vẫn thường nắm tay chàng cơ mà? Nhưng cũng chẳng nghĩ ngợi gì, chàng bảo sao thì em làm vậy, thế là Sao khe khẽ quàng cánh tay nhỏ bé vào khuỷu tay chàng, Mai Lang Vương âm thầm mỉm cười, hai người bước đi bên nhau rất lặng lẽ.

Hôm nay vì chỉ đi chơi cùng em và không đi làm việc nên chàng không mặc áo dài thêu hoa như thường ngày. Lúc sáng khi em chuẩn bị phục trang cho chàng, Mai Lang đã bảo em lấy bộ áo màu lục sẫm với những hoa văn đơn giản treo ở góc tủ ra.

Đây là lần đầu tiên em thấy chàng động đến bộ áo đấy. Chàng mặc nó cùng với khăn đóng điệp màu và chiếc quạt Chàng Sơn mới màu tía. Trông chàng hơi khác với thường ngày một chút, sự chói lóa nghiêm nghị bớt đi mấy phần, thay vào đó là vẻ thanh nhã tuấn tú đơn thuần. Bộ áo khiến chàng trở nên gần gũi hiền hòa hơn hẳn.

Hai người chọn chiếc bàn cách xa gian hàng nhất, chủ yếu là vì những chiếc bàn khác đã đông khách cả rồi và Mai Lang Vương cũng không muốn ngồi gần nơi ồn ào đó. Chỗ mà họ ngồi tuy không nằm trong trung tâm của bóng mát nhưng vẫn êm ả rười rượi, trên bàn điểm xuyến một vài cánh điệp héo rũ.

- Mai Lang có ăn không? - Sao hỏi chàng ngay khi hai người vừa ngồi xuống.

- Em ăn đi. - Mai Lang Vương ngắn gọn nói, vẫn như bao lần khác từ chối.

Sao cũng đoán được ý chàng mười mươi, em tươi cười hướng về phía bà chủ, gọi lớn - Cô ơi cho một bát tàu phớ!

- Có ngay! - Bà chủ đon đả đáp lại, chồng của bà đang phụ dọn bát gần đó lập tức mang khăn ra lau sạch bàn của hai người và còn chuẩn bị thêm hai cốc trà.

Mai Lang Vương chậm rãi uống cốc trà lạt ấy. Đó là loại trà hạng thường được pha với cả khối nước nên hương vị khá nhạt, mùi thơm rất nồng nhưng không hề tự nhiên. Cốc trà này so với trà mà chàng vẫn dùng thường ngày thì đương nhiên không thể sánh được, tuy vậy chàng lại thưởng thức nó rất từ tốn, rất trân trọng, đáy mắt ân ẩn nụ cười.

Mùi vị này, không khí này, âm thanh này… Mai Lang Vương đăm chiêu nghĩ ngợi…

Đây chính là cuộc sống của chúng ta. Một cuộc sống bình yên và dung dị.

- Nóng thật. - Sao vừa nói vừa dùng tay quạt quạt má.

Dòng suy nghĩ của chàng bị cắt đứt, Mai Lang Vương nhìn sang em, chỉ thấy đôi má phúng phính đáng yêu kia đang đỏ dần lên. Trông em kìa, mặt mày đều ướt đẫm mồ hôi còn làn da thì đỏ ửng, có vẻ em đã chạy quá lâu dưới nắng rồi, em đã ham thích đến thế cơ mà.

Chàng lấy khăn tay ra cẩn thận lau mồ hôi cho em.

- Mai Lang? - Sao ngớ người.

Cánh quạt Chàng Sơn lại mở rộng, Mai Lang Vương ân cần quạt cho em mát, vẻ mặt chàng lúc ấy vô cùng nghiêm trang và cẩn trọng.

- Không cần làm thế đâu mà…

Sao ngại ngùng cúi đầu, tóc em nhè nhẹ tung bay mỗi khi cánh quạt kia phất lên hạ xuống. Vì là cánh quạt mới nên mùi giấy và mùi nan quạt vẫn còn rất đượm, khi chàng phẩy quạt, mùi hương đó lại thoáng qua, mang đến chút lạ lẫm.

Mặc dù được quạt cho như vậy khiến em cảm thấy rất mát mẻ và dễ chịu nhưng… Nghĩ mà xem, chuyện này thật sai trái, chàng đang hầu quạt cho em! Vương lại đi hầu quạt cho tiểu đồng ư? Người khác mà thấy thì nguy mất.

- Được rồi ạ. - Sao ngượng ngập giữ cánh quạt của chàng lại.

- Vừa nãy còn than nóng cơ mà? - Mai Lang Vương gác tay em xuống, cánh quạt vẫn tiếp tục đong đưa, thổi về phía em từng làn hơi mát rượi.

- Người ta sẽ cười chê ngài đấy. - Sao ôm lấy hai má, rối rít khuyên can.

- Cười thì có sao? Hơn nữa cũng không ai nhận ra ta đâu. - Mai Lang Vương thản nhiên nói. Hôm nay chàng không cho thuộc hạ theo hầu, hơn nữa ăn mặc cũng không như mọi ngày. Người ngoài nhìn vào sẽ không biết chàng là Vương, họ sẽ chỉ nghĩ chàng và em là một đôi trung lưu bình thường. Mà cho dù họ có biết, có thấy, thì chàng cũng không quan tâm.

Sao không khuyên nhủ chàng nữa, cũng giống như lần trước, em biết rằng càng nói thì bản thân sẽ càng bị chàng thuyết phục mà thôi. Đúng lúc này thì tàu phớ cũng được mang ra, tất cả sự chú ý của em trong phút chốc đều bị bát tàu phớ thu hút. Mai Lang Vương cũng không nói gì thêm, chàng quay mặt sang hướng khác, êm đềm ngắm nhìn phố phường trong khi tay thì vẫn đều đặn quạt mát cho em.

- Lạ ha… - Sao vớt một viên bột trắng nõn lên, săm soi hiếu kỳ. Tàu phớ ở đây không giống tàu phớ chỗ em, ở chỗ em, tàu phớ chỉ có đậu hủ và nước gừng còn ở đây ngoài hai thứ chính đó ra còn có thêm những viên chè trôi bé xíu, bên trong không có nhân, đây là thứ mà ở Tây Nam người ta vẫn gọi là "chè ỷ".

Sao cho viên chè vào miệng, nhai ngon lành. Bột rất mềm, dai dai, thơm mùi nước gừng. Sao thật sự yêu thích sự kết hợp này. Em nhanh chóng ăn gần hết bát tàu phớ đó, khuôn mặt hiện lên vẻ sung sướng tan chảy.

Mai Lang Vương khẽ đưa mắt sang, thấy em vui như vậy, chàng có cảm giác như nắng nóng không còn tồn tại nữa.

- Ngon lắm à? - Chàng chóng cằm, nhìn em chăm chú, cười cười hỏi.

- Vâng ạ! - Sao đáp không cần suy nghĩ, vớt lấy một viên trôi lên, hướng sang chàng - Ngài ăn không?

Mai Lang Vương do dự hồi lâu.

Sao thấy chàng không trả lời thì thầm nghĩ rằng chàng không thích, vì vậy em không nhìn chàng nữa, lại tiếp tục đưa viên trôi lên miệng.

- Được. - Thế nhưng câu trả lời vừa bật ra khỏi môi chàng lại khiến em choáng váng sững sờ.

Sao một lần nữa quay sang, chỉ thấy Mai Lang Vương đã gấp quạt lại từ lâu, đôi mắt nâu bối rối tràn ngập, những tia xấu hổ đang dâng lên đầy khóe mắt chàng.

Mai Lang Vương hắng giọng một tiếng, lấy lại nét nghiêm nghị tự nhiên, bày ra vẻ mặt chờ đợi và nhìn em.

Sao đỏ bừng mặt, hơi thở vừa bị chững lại.

Vẻ mặt đó của chàng rõ ràng là muốn em tự tay đút cho chàng ăn.

- V… âng… - Sao run run đưa chiếc muôi lên. Bên trên có đúng một viên trôi trắng trẻo mềm mại. Trên viên trôi đó còn đính một sợi gừng mỏng mảnh. Gừng vàng trôi trắng kết hợp với nhau tạo thành một sự xếp đặt ngẫu nhiên mà tinh tế.

Mai Lang Vương nở nụ cười trêu ghẹo khi thấy em ngượng ngùng, sự bối rối của chàng đã bị xóa sạch, thay vào đó là niềm vui thích vì lại "kiếm chác" được sự quan tâm yêu chiều của em.

Sao thấy chàng tỏ vẻ thích thú thì ấm ức lắm, em biết là chàng lại đang chọc ghẹo mình. Dù vậy em vẫn cố gắng bình tĩnh đút trôi cho chàng, Mai Lang Vương ngoan ngoãn ăn viên trôi mà em hầu đến tận miệng, vẻ mặt thỏa mãn.

- Ăn nữa. - Chàng nói mà không hề có chút ngượng mồm.

Sao nhìn bát tàu phớ đã ăn gần hết của mình, hướng mắt sang chàng một cách dằng dỗi rồi vét hết phần còn lại và đút cho chàng ăn.

- Ngon nhỉ? Đậu hủ rất mềm, nước gừng vừa cay vừa ngọt lại thoang thoảng mùi lá dứa. - Mai Lang Vương thản nhiên nhận xét. Sau khi tao nhã dạo qua một lời khen như vậy, chàng lại hướng về phía chủ quán và gọi thêm hai bát nữa. Sao vô cùng sốc, em không nghĩ là chàng lại làm thế.

Trong lúc đợi chủ quán chuẩn bị tàu phớ thêm, Mai Lang Vương đã hướng sang em và nói một câu đầy ý vị với giọng điệu cợt nhã - Em ăn một bát, bát còn lại thì hầu ta ăn.

Sao trố mắt ra, cuối cùng em không chịu được ấm ức nữa, vừa phồng má hờn dỗi vừa đưa tay đấm tới tấp vào lưng chàng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân văn phòng, kế toán hay tài chính thì không thể bỏ qua những kiến thức và kinh nghiệm làm việc được mình tích luỹ trong suốt gần 20 năm làm việc và chia sẻ trên trang dantaichinh.com ví dụ như thông tư thuế, hàng hoá dịch vụ đầu vào không có hoá đơn những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.