Mai nở dưới sao

Chương 69: Lễ phục


o-

- Chuẩn bị đủ hết rồi chứ? - Sao mở sổ ghi chép ra, lướt đọc những dòng ghi chú trên đó, nghiêm mặt hỏi.

- Vâng ạ, phía em đã xong rồi. - Tiểu đồng tên Linh báo cáo.

- Phía em cũng vậy. - Tiểu đồng tên Vân vỗ hai tay vào nhau, vui vẻ đáp.

- Xong rồi ạ. - Tiểu đồng tên Hỷ xoa xoa vai, uể oải rên rỉ. Công việc của cậu ta là vất vả nhất vì phải chuẩn bị những vật dụng bằng gỗ và các vật nặng khác.

- Ừm, được rồi. - Sao đánh dấu vào những dòng ghi chú, gật đầu - Các em lui đi.

- Vâng ạ! - Ba tiểu đồng cúi chào Sao rồi rời dần đi.

Sao đóng quyển sổ lại, thở phào ngẩng nhìn Lâu thuyền lộng lẫy trên cao. Chiếc thuyền đang neo đậu phía trên Mai Viện, che kín một góc trời, hoành tráng và lấp lánh cờ lộng.

Những gì cần thiết nhất cho chuyến đi đều được chuẩn bị kĩ lưỡng. Sao bồi hồi nhớ lại chuyến đi đầu tiên… Lúc ấy em chỉ là một con nhóc không hiểu chuyện, chẳng biết làm gì, được Mai Lang bế lên thuyền.

Thời gian đúng là kì diệu…

Nó có thể thay đổi mọi thứ, nhất là tính cách và suy nghĩ của con người.

- Xong hết rồi à? - Ưu Liên xuất hiện ngay bên cạnh Sao.

Em quay sang nhìn nàng, tay nâng quyển sổ lên, nghiêm trang nói - Vâng, mời chị xem qua ạ.

Ưu Liên nhận lấy quyển sổ, mở ra xem xét. Hồi lâu sau, nàng trả lại quyển sổ cho em, cười hài lòng - Em làm tốt lắm, không có gì phải phàn nàn cả.

Sao nhắm tịt mắt, vui sướng.

Ưu Liên trông bộ dạng đó, che miệng khúc khích. Sao đã thay đổi, dần trở nên hiểu chuyện hơn nhưng đâu đó sự trẻ con vẫn còn. Em ấy vẫn chỉ là một cô bé mà thôi.

- Được rồi, em đến trình báo với Mai Lang hộ chị nhé. - Ưu Liên quay lưng rời đi, dặn dò - Chị phải chuẩn bị phục trang.

- Dạ. - Sao tuân lệnh.

- o-

Khi Sao đến tìm chàng, Mai Thần đang bận thay áo. Chàng vừa mới tắm xong, mái tóc đen dài sũng nước rũ xuống vai.

Mai Lang Vương dùng khăn chậm rãi lau lên tóc. Sao thập thò đứng ngoài cửa phòng nhìn vào, thấy bóng dáng thanh nhã đang đứng bên cửa sổ.

Trời chiều phủ lớp hoàng hôn vàng nhạt vào song cửa, hắt lên khuôn mặt anh tuấn, trông thật đẹp đẽ. Sao đứng đó ngẩn ngơ. Mai Lang Vương đang lau tóc, khẽ nhìn sang, khi thấy em đứng bên ngoài, chàng thoáng ngạc nhiên.

- Có chuyện gì ư?

- Dạ, là chuyện lâu thuyền. - Sao bước vào.

- Chuẩn bị xong hết rồi à? - Mai Lang Vương mỉm cười, ngồi xuống tràng kỷ bên cạnh cửa sổ.

- Vâng. - Sao tủm tỉm tiến đến, níu lấy chiếc khăn trên tay chàng, Mai Lang Vương không biết Sao định làm gì nhưng vẫn thả khăn ra, em liền dùng chiếc khăn đó cẩn thận lau tóc thay chàng.

- Sao… - Mai Lang Vương bối rối.

- Để em giúp ngài. - Sao háo hức.

Mai Lang Vương không thể khước từ được nên chỉ đành ngồi yên. Sao lau tóc cho chàng rất cẩn thận, đôi tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng dùng khăn xoa lên tóc. Tóc của chàng đen mượt và dài, từng sợi từng sợi khỏe khoắn mạnh mẽ.

- Tóc ngài thật đẹp. - Sao ngợi khen.

- … - Mai Lang Vương tựa cằm lên tay, không biết đáp thế nào. Chàng chưa từng nghe thấy lời khen nào như thế.

- Dường như ngài không chăm sóc chúng thì phải? Trông chúng không được cắt tỉa gọn gàng. - Sao nhận ra tóc của chàng dù đẹp nhưng không được chăm chút lắm, trông như là chàng để chúng phát triển tự nhiên.

- Ừm, ta không có thời gian quan tâm đến chúng. - Mai Lang Vương thờ ơ - Dù sao cũng chỉ búi lên, không thì cũng dùng khăn quấn lại. Ngoại trừ lúc tắm gội ra thì không hề đụng đến chúng, cho nên không cần thiết chăm sóc.

- Ngưỡng mộ thật đấy. - Sao nghe vậy, càng xuýt xoa hơn. Mái tóc không được chăm bẵm mà đẹp thế này thật hiếm có.

Khi lau tóc cho chàng xong, Sao lại choàng tay ôm lấy cổ chàng.

Mai Lang Vương giật mình, khẽ quay đầu lại, liền chạm phải đôi má phúng phính.

- Sao…

- Ngài mới tắm xong nên mát thật đấy. - Em hồn nhiên nói.

- Vậy à…

- Vâng, mát thật, ngồi bên cửa sổ cũng có gió lùa vào nên càng mát hơn.

- Ừ nhỉ. - Mai Thần xoa lên tóc Sao, để yên một chút.

Dù đã lớn thêm vài tuổi nhưng Sao vẫn trẻ con như vậy, vẫn thỉnh thoảng sà vào lòng chàng, như chú chim non mới nở luôn cần chim mẹ chở che.

Khi ở trước mắt các vị Hoa Tiên, Sao không dám bộc lộ sự yếu đuối này, chỉ khi ở riêng cùng chàng, em mới trở lại là Sao non nớt.

Có lẽ giống như những gì em nói lúc mới đến đây, ở Mai Viện này chàng quan tâm em nhất. Chính vì vậy Sao đã mặc định rằng chàng là người mà em phụ thuộc, là người mà em trông chờ.

- Em dọn bữa tối cho ngài nhé. - Mãi một lúc sau, Sao mới khẽ nói.

- Ừm. - Mai Lang Vương dịu giọng đáp, đôi mắt nâu tràn ngập bình yên.

Sao rời tay khỏi người chàng, tung tăng nhảy chân sáo ra ngoài.

Mai Lang Vương nhìn theo bóng em, từ từ đỡ trán, trầm tư.

- o-

Hôm sau, Ưu Liên đến tìm Sao lúc tờ mờ sương. Em đang nằm cuộn chăn trong phòng, vì đêm qua đọc sách đến khuya nên Sao không tài nào dậy sớm được.

- Dậy đi, nhóc. - Xích Phượng khoanh tay đứng bên giường, cằn nhằn.

- Từ từ đã nào, Sao có vẻ rất mệt. - Ưu Liên can ngăn, nàng quan sát thấy quyển sách đọc dở đặt bên gối, biết ngay nguyên nhân vì sao cô bé dậy muộn.

- Các chị? - Sao mở chăn ra, dụi dụi mắt.

- Dậy đi, có thứ này ta muốn em ướm thử. - Ưu Liên ngồi xuống giường, kéo chăn ra, tỉ mỉ gấp gọn.

- Hửm? - Sao ngạc nhiên, không biết đầu cua tai nheo gì.

Cô bé sau đó đã phải vội vàng thức dậy, thay áo rồi đi cùng các nàng.

Khi đi ngang qua cánh cửa tròn nối liền khu của em và khu của Mai Thần, Sao nhìn thấy bên chỗ của chàng rất xôn xao. Em đặc biệt chú ý đến các tiểu đồng mà mình quản lí, chúng đang tất bật đi đi lại lại trên khu của Mai Thần, thế nên, theo thói quen, Sao định qua đó xem thử.

- Này. - Ưu Liên giữ em lại.

- Chị, Mai Lang có việc gì cần sai bảo ư? - Sao hướng tay ra khu của chàng, lo ngại.

- Không có gì đâu, chút em sẽ biết thôi. - Ưu Liên bí hiểm nói.

- Phải đấy! Đi nhanh lên, còn nhiều việc cần làm lắm. - Xích Phượng thúc giục.

Vì Ưu Liên và Xích Phượng đều ngăn cản nên Sao chỉ đành đi theo hai nàng. Họ trở về khu của Hoa Tiên. Vừa bước vào cổng, Sao đã thấy Bạch Sứ ngồi trên sập gỗ đợi sẵn, bên cạnh nàng là những chiếc hộp gỗ trang trí tinh tế với những kích thước khác nhau, vừa nhìn đã biết bên trong hẳn chứa những món đồ quý giá.

- Sao, đến đây. - Bạch Sứ vẫy tay.

Sao ngơ ngác bước đến, Bạch Sứ mở một chiếc hộp gỗ ra, bên trong là chiếc mũ được tết bằng lông chim, trông rất lộng lẫy.

- Xem nào… - Bạch Sứ đội nó lên cho Sao.

Ưu Liên và Xích Phương cũng lấy những món trong các hộp gỗ khác ướm lên người em. Đó lần lượt là trang sức và quần áo.

- Còn phải vẽ tô tem lên người nữa. - Xích Phượng bất chợt nói.

- Ừm, đó là công đoạt mất thời gian nhất.

- Các chị…

Sao nghe ba nàng nói mà đầu quay vòng vòng. Em chẳng hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra. Tam vị Hoa Tiên cũng không giải thích, họ cứ thế thỏa sức trang trí lên người Sao vô vàn những hình tô tem bằng thứ mực đặc biệt, mặc lên người em bộ trang phục kì dị với các chi tiết được làm từ lông chim. Khoảng hơn một canh giờ sau, mọi chuyện đâu vào đó, Sao lúc này mới có thể nhìn bộ dạng của mình qua gương.

Trông em lúc này thật lộng lẫy quý phái… Nhưng lộng lẫy quý phái theo một cách hoang dã, cổ xưa… Nhất là những hình tô tem chằng chịt khắp cơ thể, em có cảm giác bản thân như trở thành nàng công chúa của một bộ lạc sống trong rừng sâu nào đó. Nàng công chúa của rừng ngàn.

- Kiểu ăn mặc này… Là gì vậy ạ? - Sao nâng những sợi dây chuyền bằng vàng, bằng đồng được chế tác tinh tế đang choàng qua cổ mình lên, nghi hoặc hỏi các nàng.

Bấy giờ, Ưu Liên mới chịu trả lời - Đây là trang phục diện kiến Hùng Vương.

- A! - Sao vỡ lẽ.

Lúc này em mới nhớ ra, đã từ rất lâu rồi em có đọc một quyển sách. Trong đó có nói đến nghi thức diện kiến vua Hùng. Một trong những điều cơ bản nhất của buổi diện kiến là lễ phục. Lễ phục để diện kiến vua chính là lễ phục được chế tác từ lông chim.

- Ra là vậy. - Sao cười ngây ngô.

- Các chị đã cố chuẩn bị nó cho em. Chúng ta không có sẵn lễ phục cho một cô bé. - Ưu Liên hiền dịu nói.

- Các chị may ạ? - Sao không tin nổi.

Xích Phượng nghe vậy, xua tay - Làm gì có, sao có thể may nhanh như vậy chứ? Là các chị nhờ Diễm Hồng chuyển từ Khau Pạ về đấy.

- May quá. - Sao nhẹ lòng, gật đầu - Nếu các chị phải vất vả vì em thì em xót lắm.

- Con bé này. - Xích Phượng cúi xuống, véo véo má Sao - Miệng dẻo thật!

Ưu Liên và Bạch Sứ nghe vậy, nhìn nhau khúc khích.

- o-

Sao giữ nguyên bộ dạng xinh đẹp ấy cùng với tam vị Hoa Tiên đi đến chỗ Mai Thần. Tại khu của chàng, các tiểu đồng đang tất bật đi qua đi lại, một số thì giúp chàng thay y phục, một số khác chuyển vật dụng cần thiết của chàng lên thuyền.

Sao và tam vị Hoa Tiên đi vào phòng chàng, Mai Lang Vương đang đứng trước gương, chỉnh lại số trang sức đeo trên người. Sao ngỡ ngàng ngắm chàng một lượt, Mai Lang Vương đang mặc trang phục chế tác từ lông chim giống như em. Trông chàng thật phong độ, tuấn tú.

Cơ thể rắn chắc của chàng lúc này được tô điểm bằng những hình tô tem. Chúng bao phủ khắp các thớ cơ, chạy dọc theo những ngón tay thon dài thanh nhã. Kết hợp với sự tinh xảo hoang dại của chúng là những sợi trang sức bằng vàng, bằng đồng thau, đá quý choàng trên cổ, rũ xuống ngực. Cổ tay cổ chân chàng đeo những chiếc vòng bản lớn, có đính những mảnh kim loại hình thang bé bằng đầu ngón tay.

Cũng giống như em, Mai Lang Vương đội mũ lông chim. Mái tóc đen dài buông xõa tự nhiên trên vai và lưng. Trên mũ của chàng đính nhiều đá quý và có những sợi tua rua gắn kết lông tơ bảy sắc. Số tua rua đó khi ẩn vào trong tóc, khi thì rơi lên vai, chuyển động đong đưa của chúng càng tôn lên vẻ tuấn lãng của gương mặt góc cạnh đẹp như tạc, khiến người ta nín thở, ngẩn ngơ.

Ưu Liên dùng những mảnh giáp đồng trên khay đeo lên người chàng. Mai Lang Vương đứng thẳng lại, phối hợp để nàng giúp chàng mặc chúng.

Khi bộ giáp đồng được khoác hoàn thiện lên người chàng, Mai Lang Vương mới gọi thanh kiếm đồng mà chàng luôn giấu trong thần thức ra. Chàng treo kiếm đồng lên hông, tay đặt lên chuôi kiếm. Trông chàng giống như một võ tướng uy dũng, không còn cái vẻ thư sinh nho nhã thường trực nữa.

- Rất hoàn hảo. - Ưu Liên đứng bên cạnh, mỉm cười ngợi khen.

Mai Lang Vương không đáp, chỉ thờ ơ chỉnh lại đôi vòng đồng đeo trên cổ tay. Thứ này vừa dày vừa chặt, chúng cứ bám riết lấy da tay chàng, khiến chàng hơi khó chịu.

- Lâu rồi chúng ta mới thấy Mai Lang vận lại trang phục này. - Xích Phượng nói.

- Cũng hơn ba trăm năm rồi… Từ ngày diện kiến Hùng Vương lần đầu tiên để nhận nhiệm vụ Mai Lang chưa quay lại Cổ Loa thêm lần nào. - Bạch Sứ hoài niệm.

- Mai Lang thật đẹp trai! - Sao nắm chặt hai tay, phấn khởi thốt lên.

Sự chú ý của Mai Lang Vương lúc này mới được kéo về, chàng ngạc nhiên nhìn sang, từ nãy đến giờ bận bịu quá nên chàng không biết Sao cũng đến.

Mai Thần kinh ngạc ngắm Sao.

Cô bé… Thật đẹp…

- Những chiếc vòng này có thể kêu leng keng đúng không? - Sao hồ hởi đi đến gần chàng, nắm lấy cổ tay chàng run run, những mảnh kim loại đính trên vòng đồng liền va đập vào nhau.

- Thật lộng lẫy đó. - Sao thích thú.

- Người lộng lẫy là em. - Mai Thần cười mỉm, nhìn vào gương.

Trên tấm gương trong trẻo như nước, hình bóng hai người đứng bên cạnh nhau hiện rõ mồn một.

- Em… Không có đâu… - Sao đỏ bừng, xấu hổ. Cô bé chưa từng được ai khen. Lời vừa rồi của Mai Lang liệu có thể xem là một lời khen không?

- Những món trang sức này rất hợp với em. - Mai Lang Vương chỉnh lại sợi dây chuyền khảm ngọc hơi lệch đi trên cổ Sao, đôi mắt nâu ánh lên tia sáng êm dịu.

- Là ta nhờ Diễm Hồng mang từ Khau Pạ đến đó! - Xích Phượng cười lớn.

- Sau lần diện kiến này có lẽ chúng ta sẽ chuẩn bị một bộ trang phục riêng cho Sao. Dù gì em ấy sẽ còn gặp bệ hạ thêm nhiều lần nữa. - Ưu Liên tựa người vào gối xếp năm lá trên sập, nói thêm.

- … - Mai Lang Vương nghe đến đây, ánh mắt đang dịu dàng bỗng dưng chùng xuống.

Phải, cô bé là "Vì sao lõi", là thánh vật của cõi thần, rồi em sẽ phải quay về Phan Xi Păng thôi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như thich nu nhu lan, chanh tinh tan chanh dinh rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.