Mãi yêu em như vậy

Chương 78

Edit: Mina

Hạ Mộc và Hứa Mạn trò chuyện ở quán cafe gần hết cả buổi chiều, mùi hoa, vị cafe, ai cũng không muốn rời đi.

Hai người uống liên tục ba tách cafe.

Hứa Mạn lười biếng dựa vào sofa: “Tối nay không cần ngủ rồi.”

Hạ Mộc: “Cậu thử chạy quanh sân thể dục của trường chúng mình hai mươi vòng đi, xem cậu có ngủ được không.”

Hứa Mạn: “Cậu cứ tranh cãi, ai chạy được hai mươi vòng chứ? Chạy được nửa chắc đã bị xe cứu thương chở đi rồi.”

Hạ Mộc chỉ chỉ chính mình.

“Cậu lại khoác lác tiếp đi.” Học đại học Hứa Mạn chưa từng dậy sớm, cũng không chạy bộ bao giờ.

Hạ Mộc: “Không tin cậu hỏi Nhậm Sơ xem, cậu ấy chạy số vòng cũng ngang tớ, có khi còn chạy nhiều hơn, có hôm cậu ấy đi sớm hơn tớ, lúc tớ đi cậu ấy đã chạy được vài vòng rồi, lúc sau cậu ấy cũng chạy số vòng bằng tớ.”

Hứa Mạn dừng lại, ngạc nhiên nói: “Nhậm Sơ chạy bộ? Còn chạy những hơn hai mươi vòng?”

“Ừ hừ.”

“… Hồi học cấp ba cậu ấy không thi qua bài kiểm tra thể chất đó.”

“……” Hạ Mộc vừa định uống cafe, lại chỉ nâng tách không uống, không thể tưởng tượng chớp chớp mắt: “Thật hay đùa thế?”

Hứa Mạn: “Tớ cùng trường cùng khóa cấp ba với cậu ấy, lớp bên cạnh, tuy rằng chưa nói chuyện lần nào, nhưng cậu ấy là nam thần của nữ sinh trường tớ, cậu nói tớ nhớ nhầm được không?”

Dưới đáy lòng Hạ Mộc hít sâu, cô không ngờ từ cấp ba Hứa Mạn đã để ý tới Nhậm Sơ, cô hơi mở miệng, lại nuốt xuống, cảm thấy nói ra sẽ làm tổn thương người khác.

Hứa Mạn cảm nhận được, “Không sao, cậu nói đi.”

Hạ Mộc nhìn cô ấy: “Cậu thích Nhậm Sơ rất nhiều năm rồi?”

Trong lòng Hứa Mạn ngọt ngào, rồi lại chua xót.

Cô nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy Nhậm Sơ hồi cấp 3, ký ức về cấp 3 giờ đã khá nhạt nhòa, cũng đã tám năm trôi qua, nhưng về Nhậm Sơ thì như chỉ mới ngày hôm qua.

Hứa Mạn nói: “Cũng không biết có được gọi là thích không, dù sao thấy cậu ấy là cảm thấy toàn bộ thế giới ấm áp hơn, cậu ấy không hề cao ngạo, đối với ai cũng tốt.”

Hạ Mộc suy đoán: “Bởi vì Nhậm Sơ cậu mới thi vào trường đại học của chúng ta?”

Hứa Mạn lắc đầu: “Cái này thì không, sau khi báo danh mới biết cùng học viện, cũng không ngờ sau này cậu ấy chuyển ngành, trùng hợp cùng một lớp.”

Hạ Mộc hơi gật đầu, khó trách Hứa Mạn không kết bạn với ai mà chỉ đi cùng Nhậm Sơ, có lẽ liên quan tới quen biết từ cấp 3, theo bản năng tiếp cận.

Hứa Mạn nói đến Nhậm Sơ: “Tớ cũng không biết tình cảm của tớ đối với Nhậm Sơ là gì, thích đương nhiên có, cậu ấy đẹp trai, học giỏi, tính cách cũng tốt, thử hỏi có nữ sinh nào không thích chứ? Nhưng càng nhiều hơn là ỷ lại đi.”

Hứa Mạn nói với Hạ Mộc: “Nhậm Sơ biết thân thế của tớ, trước giờ cậu ấy chưa từng khinh thường tớ, lúc tâm trạng tớ không tốt, cậu ấy còn an ủi tớ, tớ rất ỷ vào cậu ấy, vô hình trung cảm thấy cậu ấy là của một mình tớ, không ai cướp đi được.”

Thế nên tối đó liên hoan tốt nghiệp, biết Nhậm Sơ thổ lộ với Hạ Mộc, trong lòng cô ấy như bị kim châm nhói đau.

Bởi vì Nhậm Sơ có bạn gái thì sẽ không còn đối xử với cô ấy như trước kia nữa.

Hạ Mộc nhấp nhẹ ngụm cafe, “Ngày ấy cậu coi tớ là tình địch, vậy mà cậu còn nói giúp tớ?”

Hứa Mạn cười, nghĩ nghĩ tâm lý khi đó: “Có lẽ vì cậu là người Nhậm Sơ thích, tớ muốn cậu ấy vui vẻ, không muốn làm cậu ấy mất mát, hơn nữa ấn tượng của tớ về cậu vốn không tệ.”

Con người thích nhất là nhắc lại chuyện xưa, cảm giác nói ba ngày ba đêm cũng không hết chuyện.

Chỉ nói tới Nhậm Sơ, hai người các cô nói gần hết một tiếng đồng hồ.

Lát sau lại nói về chuyện chạy bộ.

Hứa Mạn cảm khái: “Sức mạnh tình yêu thật vĩ đại, cậu nhìn Nhậm Sơ đi, vốn chạy bộ là tử huyệt của cậu ấy, không nghĩ tới giờ đã có thể chạy mười nghìn mét rồi.”

Cô ấy lấy làm lạ: “Nhậm Sơ chạy bộ cùng cậu nhiều năm như vậy, cậu không cảm nhận được cậu ấy thích cậu dù chỉ một chút sao?”

Hạ Mộc nuốt xuống cafe trong miệng: “Trên sân thể dục nam sinh chạy bộ nhiều như vậy, sao tớ có thể tự luyến đến độ nghĩ rằng bọn họ đi chạy bộ đều vì tớ được chứ? Vả lại, Nhậm Sơ đi sớm hơn tớ, lúc chạy bộ bọn tớ cũng không nói lời nào, cũng không đi về cùng nhau.”

Hứa Mạn: “Thì ra thích là như vậy, chỉ ngắm nhìn từ xa đã cảm thấy hạnh phúc.”

Bỗng nhiên, cô ấy nhổm dậy, nhỏ giọng nói: “Có người cậu quen tiến vào.”

Hạ Mộc cũng không quay đầu, lấy gương trang điểm ra, từ trong gương thấy khuôn mặt thiếu đòn của Đường Văn Tích.

Cô biết Đường Văn Tích thích tiệm cafe này, bắt gặp anh ta cũng không kỳ lạ.

Đường Văn Tích vốn định gọi một ly đóng gói mang về, trong lúc vô tình liếc thấy Hứa Mạn, anh ta ngẩn ra, lại nhìn người đối diện Hứa Mạn, anh ta lắc người đi qua.

‘Khụ khụ.’ Đường Văn Tích ho khan hai tiếng.

Hạ Mộc ngước mắt, không lên tiếng.

Ánh mắt Đường Văn Tích hiện lên cảnh cáo, ý tứ rằng, sao cô lại dính dáng với người phụ nữ kia rồi.

Hạ Mộc ghét nhất bộ dáng khinh thường lại không tôn trọng người khác của anh ta, ngại có Hứa Mạn ở đây, cô không thể nói quá thẳng: “Anh thật là loại người lo chuyện bao đồng.”

Đường Văn Tích cũng không tiện trắng trợn đáp trả, chất vấn cô chuyện khác: “Cô có thời gian đăng Weibo mà không có thời gian trả lời điện thoại của tôi à?”

Ngày đó nhìn thấy tin tức kia, anh ta cũng gọi cho cô, hỏi cô điên rồi à.

Kết quả cô mãi không hồi âm.

Hạ Mộc tay chống cằm, cười: “Anh gọi cho tôi sao?”

Đường Văn Tích đút tay vào túi quần, dáng vẻ bất cần đời: “Cô nói xem?”

Hạ Mộc: “Có lẽ chỉ số thông minh của anh không đủ, di động của tôi không nhận được tín hiệu liên lạc nào.”

Đường Văn Tích: “……”

Hứa Mạn không nhịn được, phụt cười, cảm thấy thất lễ, cô ấy vội vàng rút khăn giấy lau miệng.

Đường Văn Tích mặt vô biểu tình nhìn về phía Hứa Mạn, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt anh ta lạnh lùng còn mang chút giận dữ, Hứa Mạn không cam lòng yếu thế, trực tiếp trừng lại.

Đường Văn Tích: “……”

Mẹ nó, người phụ nữ này không chỉ ngạo mạn mà còn rất vô lễ.

Nói cô là kẻ đáng ghét, quả thực hạ thấp hai từ đáng ghét này.

Bên kia người phục vụ đang đợi anh ta gọi cafe, Đường Văn Tích cố lấy về chút mặt mũi cho bản thân: “Uống xong cô về sớm một chút, buổi tối đến nhà cô ăn cơm, nhớ trở về chuẩn bị đấy!”

Nói xong xoay người rời đi.

Hứa Mạn nhỏ giọng nói: “Loại người đàn ông này đúng là thiếu đòn.”

Hạ Mộc: “Tớ đây chờ có ngày anh ta bị chế nhạo.” Nhưng mà cô gái nào coi trọng anh ta đúng là mắt mù.

Hạ Mộc và Hứa Mạn đi ra quán cafe liền tách nhau, cô đến công ty một chuyến tặng đồng nghiệp một vài món quà nhỏ mang về từ New York.

Cô còn cố ý mua một phần tặng Tiêu Ảnh, chuẩn bị đi tìm cô ta, nào biết cô ta không có ở công ty.

Không ở lại công ty lâu, hàn huyên vài ba câu với đồng nghiệp liền rời đi.

Không nghĩ tới gặp tổng biên tập dưới bãi đỗ xe.

Chủ biên còn chưa dừng xe xong, cô ấy đã liên tục ấn còi.

Hạ Mộc nghe tiếng quay lại, chào hỏi trước: “Chủ biên xinh đẹp.”

Tổng biên tập dừng xe, xuống xe bước vội về phía này: “Cũng may hôm nay không kẹt xe, nếu không không gặp được em rồi.”

Hạ Mộc mỉm cười: “Dù không gặp được thì em cũng phải bớt thời gian đi gặp chị.”

Chủ biên hơi hất cằm: “Đi văn phòng của chị chứ?”

Hạ Mộc đá chân: “Một bước cũng không bước nổi, gót giày cao quá, sắp mệt chết em rồi.”

Chủ biên: “Vừa nhìn là biết đắt đỏ rồi.”

Hạ Mộc: “… Chị, em có thể tự nhiên nói chuyện phiếm không?” Cô lười biếng dựa vào cửa xe của mình.

Chủ biên biết Hạ Mộc không muốn đi văn phòng, sợ tai vách mạch rừng.

Cô ấy dựa vào một bên cửa xe khác, vừa định nói chuyện với Hạ Mộc, lại phản xạ có điều kiện xoay người, lấy tay che trán nhìn vào trong, mặc dù dán màng xe, vẫn có thể nhìn thấy tình hình bên trong.

Hạ Mộc cười: “Không có ai đâu, xe này là xe của chủ tịch.”

Chủ biên: “… Thảo nào thấy bên trong quen quen.”

Cô ấy dựa vào thân xe, hỏi Hạ Mộc: “Chuyện tin tức kia, bên em có tiến triển gì không?”

Hạ Mộc lắc đầu: “Như mò kim đáy biển, em cũng không có nhiều thời gian lãng phí trên người người không quan trọng.”

Chủ biên: “Dễ nói chuyện từ bao giờ thế?” Cô ấy hơi khát nước, lại không muốn trở về xe của mình, hỏi Hạ Mộc có nước không.

“Có.” Hạ Mộc mở cốp xe, ném cho cô ấy một lon nước soda, bản thân cũng cầm một lọ, tiếp tục đề tài trước: “Không phải em dễ nói chuyện, là em tạm thời không có thời gian, không có nghĩa em không tìm cô ta tính sổ.”

Chủ biên: “Cứ thế xác định là cô ta?”

Hạ Mộc: “Tám chín phần mười.” Cô dùng sức bật nắp, uống mấy ngụm, “Giác quan thứ sáu của em chưa nhầm lẫn bao giờ, hơn nữa hoài nghi cô ta cũng không phải kết luận chủ quan.”

Chủ biên bóp thân lon soda, nhất thời quên độ lực, suýt nữa nước tràn ra, cô ấy vội buông tay.

Nói xin lỗi Hạ Mộc: “Chị bên này có khả năng tạm thời không chứng minh được em trong sạch, cướp nhà khó phòng, trong bài báo đề cập nhiều người như vậy, nếu như người nào cũng hoài nghi, bọn họ sẽ không còn tâm tư làm việc.”

Hạ Mộc: “Chị với em khách sáo làm gì, chị tin em đã đáng quý lắm rồi.”

Cô hiểu cách làm của chủ biên và chủ tịch, không thể vì mình cô mà không màng đến lợi ích đại cục của công ty.

Dù cô có là con gái cưng của chủ tịch thật, thì lấy bản tính thương nhân của chủ tịch các cô, cũng sẽ không xử trí theo cảm tính vì xả giận cho cô mà làm lòng người trong công ty hoảng sợ.

Chủ biên nói rút lại đặc quyền bản thảo tin tức của cô, sau này dựa theo trình tự làm việc cũ là có thể tránh đi sự vụ kia, cô ấy lại nhắc nhở: “Đang thời điểm mấu chốt, em làm gì cũng phải cẩn thận một chút, nói không chừng đối phương sẽ tận dụng mọi thứ đánh em không kịp trở tay đấy.”

Hạ Mộc gật đầu: “Vâng, cảm ơn chủ biên xinh đẹp.”

Chủ biên mắt nhìn đồng hồ: “Không hàn huyên nữa, lát chị còn có cuộc họp, khi nào rảnh lại nói tiếp.”

Hạ Mộc bảo cô ấy mau đi đi, rồi lại làm động tác nghe điện thoại.

Đi ra khỏi công ty, Hạ Mộc lang thang trên lối đi bộ không mục tiêu, lúc chờ đèn đỏ gửi tin nhắn thoại cho Kỷ Tiện Bắc, hỏi anh có bận không, Kỷ Tiện Bắc rất nhanh trả lời, nói đang ở công ty.

Hạ Mộc: [ Buổi tối có đi xã giao không? ]

Kỷ Tiện Bắc: [ Mấy hôm nay không có, về nhà với em. ]

Hạ Mộc cười: [ Đàn ông nghe lời vợ là đẹp trai nhất, em đi đón anh tan tầm nhé. ]

Tới tòa cao ốc Trung Thần, Hạ Mộc không muốn phiền toái, không vào gara mà trực tiếp đỗ xe trước cửa ngân hàng.

Khóa xe, lấy di động gửi tin nhắn cho Kỷ Tiện Bắc: [ Em sắp đến rồi. ]

Cất di động, trong lúc vô tình quét nhìn ngân hàng bên cạnh.

Cô sửng sốt, cho rằng mình bị hoa mắt.

Nhìn lại, vẫn là Hạ Hàng.

Cậu ấy đang cúi đầu nhìn biên lai trong tay, không biết là gửi tiết kiệm hay đến chuyển tiền.

“Hạ Hàng!” Hạ Mộc bước nhanh tới, đầu óc hỗn loạn, không kịp nghĩ nhiều.

Hạ Hàng ngẩng đầu, vẻ mặt đầy ngạc nhiên, chẳng phải anh rể hờ kia nói chị cậu đi du học sao?

Cậu gọi: “Chị.”

“Sao em lại ở đây?” Hạ Mộc nhìn cậu từ trên xuống dưới, thế mà lại mặc bộ đồng phục chuyển phát nhanh.

Hạ Hàng cất cuống biên lai chuyển tiền cho Nhậm Ngạn Đông vào túi, ngữ khí thờ ơ nói: “Đi làm thôi, giờ em kiếm được nhiều tiền hơn chị rồi, đừng dùng loại ánh mắt đó nhìn em nữa.”

Hạ Mộc: “…”

Cô dùng loại ánh mắt gì?

Không rảnh đấu võ mồm với cậu, “Em tới Bắc Kinh từ khi nào?”

Hạ Hàng: “Năm ngoái.”

Hạ Mộc cố gắng hít thở đều đặn: “Sao không nói với chị một tiếng?”

Hạ Hàng: “Bận quá.”

Hạ Mộc: “……”

Lại hỏi: “Em đang ở đâu?”

Hạ Hàng ngại phiền: “Em đang vội đi chuyển phát nhanh.”

Nói rồi cậu nâng bước muốn đi, lại bị Hạ Mộc túm trở về: “Nói rõ cho chị!”

“Azz, chị làm gì đấy! Chị phiền muốn chết mà!” Hạ Hàng muốn tránh đi, lại sợ cánh tay không cẩn thận đánh phải cô, không kiên nhẫn nói: “Hạ Mộc chị buông ra!”

Hạ Mộc vốn không nghe, người này cố chấp hơn người kia, cầm vạt áo cậu lôi đến ven đường, trong quá trình lôi kéo, phiếu biên lai trong túi Hạ Hàng rơi ra.

Vừa lúc rơi xuống bên chân Hạ Mộc, Hạ Hàng sốt ruột: “Này, chị làm gì đấy!” Nói rồi định nhặt lên.

Hạ Mộc một tay nắm chặt áo Hạ Hàng, động tác nhanh hơn cậu, khom người nhặt lên, nhìn thấy ba từ ‘Nhậm Ngạn Đông’, cô sửng sốt.

Hạ Hàng vốn định đoạt cuống biên lai kia, thấy Hạ Mộc ngây ra, cậu liền không nhúc nhích, cậu không biết Hạ Mộc quen biết Nhậm Ngạn Đông, vì thế một năm một mười kể lại chuyện ngày đó xảy ra tai nạn giao thông cho Hạ Mộc nghe.

Cậu nhìn Hạ Mộc: “Là thế đó.”

Hạ Mộc tiêu hóa một lúc, đưa cuống biên lai cho cậu: “Cất cẩn thận.”

Sau đó lấy ra một tấm thẻ trong túi: “Tiền trong này cũng chắc đủ để em trả nợ, trả nợ cho người ta trước, sau này em có tiền thì trả chị sau.”

Hạ Hàng không nhận: “Không cần.”

Cậu thà nợ người khác cũng không muốn nợ cô, bởi vì tiền của cô là tiền Kỷ Tiện Bắc cho.

Hạ Mộc biết tính cách của Hạ Hàng, ngoan cố đến mười con bò cũng không kéo lại được, trước kia lúc cậu làm việc không đàng hoàng ai nói cũng vô dụng, giờ không cần thẻ của cô thì chắc chắn không cần thật chứ không phải giả bộ khách sáo.

Cô không tiếp tục đả kích nhiệt tình của cậu, cất thẻ đi, lấy một chuỗi chìa khóa trong túi xách, tháo xuống một chìa: “Cái này là chìa khóa phòng chị thuê, để không gần một năm trời, em rảnh thì qua dọn dẹp một chút, nếu không bỏ trống cũng phí.”

Hạ Hàng nhìn cô: “Chị có tật xấu gì vậy, thừa tiền à? Không ở mà còn thuê phòng?”

Hạ Mộc: “Lúc ấy ai biết có thể đi tới cùng với anh rể em hay không, nhỡ chia tay, chị biết tìm đâu để ở?” Sợ cậu không chịu, cô nói: “Cái phòng này chị vẫn tiếp tục thuê, nếu ngày nào đó cãi nhau thì chị còn có nơi để đi, nếu em không muốn ở, không có việc gì thì đến quét dọn vệ sinh giúp chị.”

Hạ Hàng một phen chộp lấy chìa khóa, bỏ vào túi tiền cùng với cuống biên lai.

Cậu nói: “Em phải đi làm rồi.”

Hạ Mộc: “Ừ, em làm việc xong chị tìm em đi ăn nhé.”

Hạ Hàng: “Không rảnh, có thời gian ăn cơm còn không bằng em ngủ một giấc.”

Hạ Mộc biết một ngày cậu phải đi lại nhiều cũng mệt mỏi, dặn dò cậu: “Ở bên này có chuyện gì thì em cứ gọi thẳng cho anh rể em, lát chị gửi số điện thoại của anh ấy cho em.”

Hạ Hàng: “Không cần, anh ta là khách hàng của em, em có số anh ta.”

Hạ Mộc: “……”

Hạ Hàng vẫy tay với cô, ngồi lên xe điện liền rời đi.

Hạ Mộc ngây người đối mặt với giao lộ hồi lâu mới thu tầm mắt, lấy di động gọi cho Nhậm Ngạn Đông, bên kia rất nhanh nghe máy: “Sao thế?”

Hạ Mộc: “Tiền vào tài khoản chưa?”

Nhậm Ngạn Đông ngẩn ra vài giây, xem ra cô đã biết, “Ừ, vừa tới.” 1800 tệ.

Cứ đến đầu tháng Hạ Hàng lại chuyển tiền cho anh, số tiền gửi cũng không giống nhau, hai tháng tết đầu năm nhiều, mấy tháng nay đều là 1800, có lẽ có liên quan tới trích phần trăm của cậu ấy.

Hạ Mộc: “Anh đã biết em ấy là em trai tôi từ lâu?”

Nhậm Ngạn Đông: “Cũng không hẳn, sau khi nhận được tiền cậu ấy, tôi đã sai thư ký đi điều tra.”

Dừng lại vài giây, Hạ Mộc thấp giọng nói: “Cảm ơn.”

Nhậm Ngạn Đông: “Không cần khách sáo với tôi.” Hỏi cô: “Thứ Sáu có thời gian không? Ngày đó vừa lúc tôi rảnh.”

Hạ Mộc: “Hôm đó không được, tôi phải đi đăng ký kết hôn với Kỷ Tiện Bắc.”

Nhậm Ngạn Đông khựng lại, ngay sau đó nói: “Chúc mừng.”

Hạ Mộc: “Cảm ơn.”

Trong điện thoại trầm mặc vài ba giây, Nhậm Ngạn Đông nói: “Vậy chờ khi nào em đến New York tôi tìm em sau.”

Hạ Mộc: “Được, đúng lúc tôi muốn hỏi anh một vài việc.”

Trò chuyện kết thúc, màn hình cũng tối xuống, Nhậm Ngạn Đông ngơ ngẩn nhìn di động.

Thẩm Lăng đặt văn kiện trong tay xuống, nhìn dáng vẻ của Nhậm Ngạn Đông gọi điện thoại vừa rồi thì người gọi là Hạ Mộc không thể nghi ngờ.

Thẩm Lăng như có điều suy tư, hỏi Nhậm Ngạn Đông: “Hạ Mộc lại làm sao à?”

Nhậm Ngạn Đông hoàn hồn, “Thứ Sáu đi đăng ký kết hôn.”

Thẩm Lăng vốn định trêu chọc anh vài câu, lời tới bên miệng lại nuốt xuống, “Cũng chỉ là chuyện sớm muộn.”

“Ừ.” Nhậm Ngạn Đông để di động xuống, cầm lấy tập tài liệu, hỏi Thẩm Lăng: “Vừa thảo luận đến đâu rồi?”

Thẩm Lăng thở dài trong lòng, đưa anh một điếu thuốc: “Nghỉ ngơi một lát rồi nói tiếp.”

Nhậm Ngạn Đông vứt tập văn kiện một bên, châm thuốc.

Tuy rằng đã nói ra hết, cũng sớm biết cô sẽ kết hôn sinh con, nhưng khi nghe cô nói đi đăng ký kết hôn, anh thừa nhận, trong lòng anh sóng cuộn biển gầm.

Thẩm Lăng chậm rãi phun khói: “Kỷ Tiện Bắc không dễ dàng, Hạ Mộc cũng không dễ dàng, cậu thì sao, may mắn hơn bọn họ nhiều.”

Nhậm Ngạn Đông nhìn anh: “Tôi may mắn?”

Thẩm Lăng gật đầu: “Cậu nghĩ tới chưa, mấy năm nay Kỷ Tiện Bắc chịu đựng như thế nào? Trước không nói Hạ Mộc có tình cảm với cậu ấy từ khi nào, nhưng lần đó uống rượu, cô ấy không hề để Kỷ Tiện Bắc ở trong lòng, nếu đổi thành cậu, có phải cậu sẽ điên rồi không? Cũng chỉ có Kỷ Tiện Bắc, đổi người khác, nói không chừng đã chia tay rồi.”

Nhậm Ngạn Đông không lên tiếng.

Có lẽ vậy đi.

Thẩm Lăng nói: “Chuyện giả thiết tôi không nói tới, nói cũng vô nghĩa, rốt cuộc không xảy ra, ai biết kết quả là gì, nhưng quan hệ hiện giờ giữa cậu, Hạ Mộc và Kỷ Tiện Bắc khó khăn lắm mới có được, xét đến cùng là vì Hạ Mộc thông minh, đời này cậu yêu thầm cũng coi như đáng giá.”

Nhậm Ngạn Đông gảy gảy tàn thuốc: “Cô gái tôi thích đương nhiên không tệ.”

Thẩm Lăng: “……”

Thẩm Lăng dập tắt đầu thuốc, lấy văn kiện: “Tiếp tục đi.”

Nhậm Ngạn Đông ‘ừ’ một tiếng, còn thừa nửa điếu thuốc, anh cũng không hút nữa, trực tiếp dập tắt.

Thời gian hút nửa điếu thuốc, anh đã điều chỉnh tốt bản thân.

Thứ Sáu ngày đó.

5 giờ rưỡi sáng Hạ Mộc đã tỉnh, lăn qua lộn lại trên giường.

Bị Kỷ Tiện Bắc duỗi tay kéo vào lòng: “Dậy sớm vậy?”

Hạ Mộc ôm anh: “Bị em đánh thức à?”

Kỷ Tiện Bắc ấn đầu cô trong ngực: “Không, tỉnh dậy trước em rồi.”

Hạ Mộc: “Nếu không chúng ta đến Cục Dân Chính xếp hàng đi, tranh thủ đăng ký đầu tiên.”

Kỷ Tiện Bắc: “Không cần xếp hàng, nhưng phải đến sớm chút, đi đăng ký trước giờ hành chính, mấy hôm trước đã nhờ bọn họ rồi, anh là nhân vật công chúng, không muốn chuyện đăng ký kết hôn này bị đưa tin.”

Anh sợ đi Cục Dân Chính bị người qua đường nhận ra, vì thế đã qua chào hỏi trước, làm thủ tục trước thời gian bọn họ bình thường mở cửa, hôm nay nhân viên công tác đến đơn vị trước hai tiếng xử lý cho bọn anh.

Hạ Mộc: “Vậy mau dậy thôi, em còn phải trang điểm thay quần áo.”

Dù sao cũng không ngủ được, Kỷ Tiện Bắc gật đầu.

Hạ Mộc và Kỷ Tiện Bắc 6 giờ rưỡi ra cửa, bọn họ mặc đồ đôi.

Đều là quần đen, áo sơmi trắng.

Hạ Mộc trang điểm nhẹ nhàng, buộc cao mái tóc lên.

Lên ô tô, Hạ Mộc hỏi Kỷ Tiện Bắc, “Nhìn em có giống thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi không?”

Kỷ Tiện Bắc cười: “Mãi mãi là chị gái nhỏ mười sáu tuổi.”

Hạ Mộc ha ha cười: “Cảm ơn anh trai nhỏ mười tám tuổi.” Còn hạ một nụ hôn trên môi anh.

Tài xế ngồi đằng trước: “……”

Đây là tâng bốc lẫn nhau như trên mạng nói sao?

Tới Cục Dân Chính, có nhân viên công tác dẫn bọn họ đi vào.

Chào hỏi xong, bọn họ lấy ra giấy tờ chứng nhận bắt đầu điền đơn.

Hạ Mộc thỉnh thoảng nhìn bản kê khai của Kỷ Tiện Bắc, cố gắng giữ tốc độ bằng anh, điền đến dòng tình trạng hôn nhân, cô đánh dấu tích ngay sau ô kết hôn lần đầu, lại nghiêng đầu nhìn về phía Kỷ Tiện Bắc.

Anh nghiêng mặt: “Nhìn cái gì?”

Hạ Mộc: “Chờ anh cùng viết.”

Anh cũng đánh dấu tích ở ô lựa chọn kia.

Hạ Mộc cảm giác Bắc Kinh hôm nay là đẹp nhất, không khí Bắc Kinh hôm nay là tươi mát nhất, mang theo hương vị ngọt ngào.

Kỷ Tiện Bắc chuyên chú nghiêm túc điền đơn, chợt di động vang lên.

Hạ Mộc thuận miệng hỏi câu: “Ai thế?”

Kỷ Tiện Bắc: “Thư ký Phàn.”

“À.” Hạ Mộc tiếp tục việc của mình.

Kỷ Tiện Bắc vuốt phím trả lời, bên kia giọng nói dồn dập: “Kỷ tổng, trên mạng vừa có người ác ý bôi đen Hạ Mộc.”

Kỷ Tiện Bắc sửng sốt: “Cụ thể là gì?”

Thư ký Phàn: “Tôi lập tức gửi cho anh, tôi đang trên đường đến Cục Dân Chính, có lẽ giờ này phóng viên đã tới đó rồi.”

Kỷ Tiện Bắc: “Ừ.”

Cúp điện thoại, đợi vài giây, thư ký Phàn gửi bài bôi đen tới, chỉ nhìn tiêu đề, Kỷ Tiện Bắc đã trực giác chuyện không hay xảy ra.

Cái gọi là chứng cứ xác thực được truyền ra từ một tài khoản Weibo, tốc độ lan truyền nhanh như vũ bão.

Anh liếc nhìn Hạ Mộc, cô đang nghiêm túc điền tư liệu, khóe miệng cong cong, như cảm nhận được, cô cũng nghiêng mắt nhìn anh, cười cười với anh: “Em điền trước, chờ anh cùng ký tên.”

Cô quay đầu tiếp tục điền bản kê khai.

Kỷ Tiện Bắc chỉnh âm lượng về mức nhỏ nhất, click mở đoạn ghi âm kia.

Đầu tiên là một giọng nữ anh không quen thuộc: “Có nghĩa là… Ba năm trước cậu, cậu… Trời ạ, cậu không yêu Kỷ Tiện Bắc, cậu trẻ tuổi như thế, vậy mà có thể ở chung với anh ta ba năm mà không bị phát hiện, mấu chốt là anh ta còn đối xử với cậu rất tốt, anh ta cũng đâu có ngốc, sao cậu lừa được anh ta thế? Cuối cùng còn lừa được kết hôn nữa?”

Ngay sau đó là giọng của Hạ Mộc: “Không còn cách nào, ai bảo tớ diễn xuất điêu luyện vậy chứ? Hâm mộ không?”

Kỷ Tiện Bắc nghe vậy, ngón tay co chặt, cái bút cầm tay khẽ run.

Anh biết ban đầu Hạ Mộc không yêu anh, vẫn là anh thật cẩn thận giữ gìn đoạn tình cảm này.

Nhưng nghe từ chính miệng cô nói ra, lại là một cảm giác khác.

Cái cảm giác này khó mà miêu tả.

Trong nháy mắt như bị người ta dìm vào hồ nước, giãy giụa thế nào cũng không được, sắp hít thở không thông.

Một giọng nữ khác lại truyền đến, “Hâm mộ ghen tị phẫn hận, nói đi, ở chung với người đàn ông IQ lẫn EQ đều cao thì phải làm thế nào, không đúng, là cách nào lừa được anh tâm phục khẩu phục kiên quyết chỉ yêu mình cậu như thế?”

Sau đó đoạn ghi âm đột nhiên im bặt.

Kỷ Tiện Bắc không rảnh lo nghĩ cảm xúc của bản thân, phản ứng đầu tiên đó là hỏi ‘mượn’ di động của Hạ Mộc, anh chuyển di động của mình về âm tĩnh, nói với Hạ Mộc: “Tối hôm qua anh quên sạc điện di động.”

Hạ Mộc không cần nghe hết nửa câu sau của anh đã nhanh chóng lấy di động trong túi đưa anh.

Kỷ Tiện Bắc nhập vân tay của mình vào, gọi cho thư ký Phàn: “Là tôi.”

Thư ký Phàn thở phào: “Hiện giờ trên mạng đang nổ tung rồi, trưởng bối Kỷ gia và Uông gia chắc chắn cũng đã nhìn thấy rồi.”

Kỷ Tiện Bắc dùng sức nắm chặt di động, ông nội bà nội cũng như ông ngoại bà ngoại anh đều là những người già truyền thống nhất, nhất là ông ngoại, không chỉ bảo thủ truyền thống mà còn cố chấp vô cùng.

Thư ký Phàn: “Tôi đã để vệ sĩ qua đó rồi, cũng đã liên lạc với Đường Văn Tích.”

Kỷ Tiện Bắc: “Ừm, cô gọi cho cả Thẩm Lăng đi.”

Thư ký Phàn: “Được.”

Anh cúp điện thoại, tắt nguồn di động của Hạ Mộc.

Mẫu đơn đơn giản, Hạ Mộc rất nhanh điền xong, quay đầu lại nhìn Kỷ Tiện Bắc, anh vẫn đứng đực ở đó.

Tầm mắt cô dừng trên khuôn mặt anh, thấy anh nhìn di động như đang nghĩ ngợi gì đó.

Dùng khuỷu tay cọ nhẹ anh: “Làm sao thế? Công ty xảy ra việc gì sao?”

Kỷ Tiện Bắc hoàn hồn, ép chính mình cười không khác gì ngày thường.

Anh cười cười, nói: “Nghĩ chuyện công việc, không có gì quan trọng, đã giao cho thư ký Phàn xử lý rồi.”

Hạ Mộc giơ cao bản kê khai của mình trước mặt anh, đắc ý cực kỳ: “Em điền xong hết rồi này, chỉ còn ký tên thôi.” Cô cười: “Em chờ anh cùng ký đó.”

Kỷ Tiện Bắc chăm chú nhìn vào đôi mắt cô, trên đó hiện lên từng ngôi sao nhỏ sáng lấp lánh.

Hôm nay nên là ngày hạnh phúc nhất của cuộc đời cô, không gì sánh bằng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang haynhat.com chẳng hạn như thơ vui, tranh to mau do dung trong gia dinh rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.