Mãng hoang kỷ

Chương 906

Nói xong Thiên Nhất Đạo Quân lập tức hóa thành một đạo nước chảy, nước chảy vô hình, bay về phía đại đảo hạch tâm, đại đảo hạch tâm nguyên bản như trận trận gió nhẹ, lập tức hóa thành từng đợt gió kim sắc.

Phong sắc bén vô cùng.

Nhưng nước chảy lại mềm dẻo vô hình, mặc dù vỡ vụn, lại tiếp tục thẩm thấu, đơn giản liền chui vào đại đảo.

Kỷ Ninh bất kể là chứng kiến Thiên Nhất Đạo Quân hóa thành nước chảy, hay đại đảo hạch tâm kia bắn ra kim sắc phong, đều cảm giác được chênh lệch cực lớn, hoàn toàn không phải một cấp độ.

- Ta bây giờ còn quá nhỏ bé.

Kỷ Ninh không hề đa tưởng, đồng thời quay đầu nhìn về phía hòn đảo của mình.

Hòn đảo này của mình, phạm vi chừng hơn mười dặm.

Trên đảo có hoa cỏ cây cối xa hoa, cũng có một ít tiểu sơn phập phồng, mà Tiên Phủ cung điện thì ở trung ương nhất, cực kỳ chói mắt.

- Có ba vị Thế Giới cảnh sao?

- Đại ca cũng nói, mặc dù có một chỗ có chút nguy hiểm, nhưng ta chống đỡ được.

Kỷ Ninh khẽ vươn tay, trong tay liền xuất hiện thần kiếm Tử Quang Quỳnh, đồng thời mi tâm, lực lượng Thanh Hoa trong không gian sương mù tràn ngập ra, lập tức gia trì toàn thân.

Kỷ Ninh chú ý cẩn thận từng bước một hành tẩu, chỉ mấy hơi thở công phu, liền đi tới trước Tiên Phủ.

Cửa điện đã sớm mở rộng ra, hoàn toàn yên tĩnh.

- Ân?

Kỷ Ninh cẩn thận từng li từng tí hành tẩu, toàn bộ Tiên Phủ một mảnh tĩnh mịch, hành lang, vườn hoa… khắp nơi đều cực kỳ sạch sẽ.

- Một bóng người cũng không có?

Kỷ Ninh hành tẩu một lát, khắp nơi trống rỗng, ngay cả thi thể tôi tớ cũng không có, Kỷ Ninh cũng nếm thử phóng thích thần thức, Tâm lực, nhưng toàn bộ khu vực hạch tâm đều nhộn nhạo lấy gió nhẹ, căn bản không có cách nào dò xét. Thiên Nhất Đạo Quân có thể dò xét, nhưng Kỷ Ninh hiển nhiên còn kém quá xa.

- Ồ?

Thời điểm Kỷ Ninh tìm không thấy bất luận bóng người nào, bỗng nhiên con mắt sáng ngời.

Xuyên thấu qua tường viện Tiên Phủ, chứng kiến xa xa một ngọn núi nhỏ, trên sườn núi có một lương đình, trong đình đang khoanh chân ngồi một thân ảnh trường bào kim sắc.

- Không nghĩ tới cái thứ nhất gặp được Thế Giới cảnh, dĩ nhiên là ở ngoài Tiên Phủ.

Kỷ Ninh phóng qua tường viện, dọc theo đường núi đi lên, xa xa người áo bào màu vàng khoanh chân ngồi trong đình trông rất sống động, râu dài, khuôn mặt bình tĩnh, ẩn ẩn tản ra Hỗn Độn tiên lực chấn động, lại không có Sinh Mệnh Khí Tức.

- Hòn đảo này kiếm khí xung thiên, không phải tới từ hắn.

Kỷ Ninh quay đầu lại nhìn thoáng qua Tiên Phủ cung điện, kiếm khí kia là ở chỗ sâu trong Tiên Phủ cung điện truyền ra, trước kia Kỷ Ninh ở bên trong dạo qua một vòng, gần kề vẫn chỉ là ở tít mãi bên ngoài, còn không có xâm nhập.

Cần biết Thiên Nhất Đạo Quân đã nhắc nhở qua Kỷ Ninh, trên đảo này là có uy hiếp, Kỷ Ninh sao dám chủ quan?

- Vị tiền bối này.

Kỷ Ninh đi đến bên ngoài đình, chắp tay nói.

- Ngươi lưu lại bảo vật ta thu, ta thì an táng ngươi, để ngươi không hề bị quấy rầy.

Vừa dứt lời...

- Oanh...

Một cỗ khí tức bỗng nhiên bộc phát.

Kỷ Ninh biến sắc, nhanh lùi lại, sau đó nhìn chằm chằm vào chỗ khí tức bộc phát, đó là nham thạch cực lớn ở bên cạnh đình, nham thạch trên chân núi là cực kỳ thông thường, trước kia Kỷ Ninh cũng không có để ý, nhưng bây giờ nham thạch này bộc phát khí tức mạnh vượt xa Kỷ Ninh, cảm giác so với Thế Giới cảnh bình thường còn mạnh hơn chút ít.

- Xôn xao...

Nham thạch cực lớn phảng phất như nước chảy biến hóa, từ nham thạch bình thường, biến thành một Nham Thạch cự nhân cao lớn, hắn có con ngươi thâm trầm, toàn thân tất cả đều là nham thạch, nhìn chằm chằm vào Kỷ Ninh.

- Khôi Lỗi?

Kỷ Ninh cẩn thận cảm ứng, tuy Nham Thạch cự nhân trước mắt này khí tức rất mạnh, lại không có Sinh Mệnh Khí Tức, mà chỉ là khí tức năng lượng, càng giống như Khôi Lỗi, pháp bảo...

- Tổ Thần?

Nham Thạch cự nhân thanh âm trầm thấp.

- Ngươi một Tổ Thần nho nhỏ, coi như biết rõ tôn kính tiền bối, nếu như ngươi dám can đảm khinh nhờn thi thể chủ nhân của ta, ta sớm đã đập nát ngươi rồi.

Kỷ Ninh vừa nghe liền hiểu.

Nham Thạch cự nhân này hẳn là Khôi Lỗi do vị Hỗn Độn Tiên Nhân chết đi kia luyện chế, vị Hỗn Độn Tiên Nhân kia trước khi chết, cũng không có hủy diệt Khôi Lỗi này, ngược lại Khôi Lỗi này ở trong tuế nguyệt dài dằng dặc một mực thủ hộ chủ nhân.

- Vị tiền bối này là chủ nhân của ngươi?

Kỷ Ninh hiếu kỳ nói.

- Vậy ngươi bị vây ở hòn đảo này thật lâu rồi a, có muốn đi ra ngoài hay không?

- Ra hay không ra thì sao?

Nham Thạch cự nhân nhìn Kỷ Ninh.

- Ngươi là muốn dụ dỗ ta, để ta nhận ngươi làm chủ?

Kỷ Ninh cười cười.

Nhưng trong lòng cảm thấy có chút mất mặt, Khôi Lỗi này cũng không phải hồn phách cắm vào, mà hẳn là sinh ra Khôi Lỗi chi linh, không nghĩ tới còn thông minh như vậy.

Có tư tưởng, sau khi trường kỳ cô độc đều muốn đi ra ngoài, như lần trước Kỷ Ninh ở trong trạch viện bên hồ, Tiểu Tháp chi linh kia kỳ thật cũng rất muốn đi ra ngoài, Kỷ Ninh cũng nhìn ra, khí tức của nó còn mạnh hơn Thế Giới cảnh bình thường, Khôi Lỗi này không dễ chọc, nếu như có thể câu dẫn đối phương ngoan ngoãn nhận mình làm chủ, vậy thật là tốt?

Nhưng Kỷ Ninh nghĩ lầm rồi.

Cái pháp bảo Khôi Lỗi này, kỳ thật chính là kỳ thạch đúc thành, thai nghén ra Khôi Lỗi chi linh tính cách cũng giống như thạch đầu, ưa thích yên tĩnh, trường kỳ đứng ở một chỗ vẫn không nhúc nhích, cũng không nôn nóng chút nào. Nó hóa thành nham thạch cực lớn, thủ hộ chủ nhân tuế nguyệt vô tận, như trước thủ hộ lấy. Nếu như không phải Kỷ Ninh đến, hắn còn sẽ tiếp tục thủ hộ xuống.

- Đúng, ta là muốn ngươi nhận ta làm chủ.

Kỷ Ninh gật đầu cười.

- Ngươi hẳn là pháp bảo Khôi Lỗi cấp độ Thế Giới cảnh, ở đây cũng quá lãng phí rồi.

- Ngươi có chút tôn kính chủ nhân, ta cho ngươi cơ hội.

Nham Thạch cự nhân gật đầu.

- Ngươi chỉ là Tổ Thần nho nhỏ, ta cũng không khi dễ ngươi, ngươi có thể tiếp được ta ba chưởng, ta liền nhận ngươi làm chủ.

Nham Thạch cự nhân còn nhớ rõ năm đó chủ nhân phân phó.

Chủ nhân tự biết hẳn phải chết, trước khi chết phân phó:

- Sau khi ta chết, nếu tương lai người đến có chút lễ kính với ta, ngươi khảo nghiệm thực lực một phen, nếu như không tệ, ngươi liền theo hắn. Nếu bất kính với ta, trực tiếp giết đi! Giết không được, ngươi liền trực tiếp tiến vào trong hồ nước, nếu hắn dám đi theo tiến vào, hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Có chút tu luyện giả, đối với thi thể một ít tiền bối là không quan tâm, vậy thì thảm rồi.

- Tốt.

Kỷ Ninh gật đầu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Các nghiên cứu cho thấy, sự phát triển của bộ não trẻ diễn ra nhanh nhất vào tuổi 13 trở về trước, là một phụ huynh, khi không mang lại cho trẻ cơ hội suy nghĩ, tìm hiểu, có thể bạn sẽ phải rất ân hận! Thế giới ngày nay phát triển nhanh chóng, kho tàng kiến thức là vô hạn, luôn được đổi mới với tốc độ chóng mặt. Mỗi ngày bạn cần nâng cao kiến thức và học hỏi những thủ thuật, cách làm hay, mẹo vặt từ trang cách làm chẳng hạn như cach lam banh ran duong ngon cuc don gian, cach lam son duong moi tu dau dua don gian nhat rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại cachlam.org.

loading...
DMCA.com Protection Status