Mang thai hài tử của hào môn lão nam nhân

Chương 13: Pha trò



Edit + Beta: Củ Cải Ngâm Đường

- -------------------------------------------------

Tất nhiên là Tổ Kỳ trì độn phát hiện xung quanh chẳng biết lúc nào yên tĩnh lại, đã là ba phút sau.

Cậu quay đầu liền đối diện một cái áo len màu xám đen, phát họa ra bờ eo thon hoàn mỹ, Tổ Kỳ đột nhiên giật mình, từ từ nâng cằm lên, tầm mắt dời từ quần áo dời lên trên ——

Ngay sau đó, Tổ Kỳ chạm phải ánh mắt của Tiết Giác.

"..."

Tiết Giác hơi cúi đầu, khóe miệng không quá vui vẻ hơi mím môi, rũ mắt từ trên cao xuống mà nhìn chăm chú vào Tổ Kỳ.

Không thể không thừa nhận chính là sắc đẹp của Tiết Giác quả nhiên như trong tiểu thuyết miêu tả, 360 độ không góc chết.

Mặc dù là nhìn từ góc chết, cũng chỉ có thể chú ý tới hàng lông mi dày chớp động như hai chiếc quạt nhỏ, mũi thẳng, da dẻ trơn bóng không có chút tỳ vết.

Trong thật đẹp trai a! ( mê trai giống tui quá nha Kỳ Kỳ (*"▽`*))





Tổ Kỳ trong lòng một trận hâm mộ cùng đố kị, chỉ hận bánh răng vận mệnh không đem linh hồn của mình nhập vào trong người Tiết Giác, như thế cậu đã sớm thăng tiến. ( mơ đi cưng thế lão công của cưng biết làm sao đây không lẽ cưng tự công tự thụ ≧◔◡◔≦)

"Nhìn đủ chưa?" Tiết Giác giọng nói thanh lãnh nhưng nghe rất dễ chịu.

Tổ Kỳ không chút suy nghĩ, cợt nhả mà trả lời: "Nếu như đối tượng là anh, vậy tôi làm sao cũng nhìn không đủ."

"..." Tiết Giác khóe miệng rõ ràng co quắp hai lần, cơ hồ từ trong kẽ răng bỏ ra một câu nói, "Tôi hỏi cậu xem điện thoại đủ chưa?"

Tổ Kỳ nói: "Anh nơi nào thấy tôi đang nhìn di động?"

"..."

Lần này Tiết Giác cả khuôn mặt co quắp, hắn dùng ánh mắt khó mà tin nổi trừng Tổ Kỳ nửa ngày, sau đó xoay người rời đi, làm bộ không nghe âm thanh cười ha ha ở phía sau.

Mới vừa đi ra một khoảng, Tiết Giác va phải Trương quản gia từ bên ngoài trở về.

"Tiên sinh, tôi đã kêu bọn họ chuẩn bị kỹ càng bữa tối... Tiên sinh ngài mặt sao lại hồng như vậy? Không phải là ngã bệnh đi?" Trương quản gia thần sắc hoang mang liền muốn để tay vào kiểm tra, lại bị Tiết Giác vội vàng tránh được.

"Tôi không sao, hơi nóng thôi." Tiết Giác dùng mu bàn tay đụng gò má của chính mình, đích xác rất nóng, kia cỗ nóng rực đều lan tràn đến lỗ tai đi.

Trương quản gia có chút kỳ quái, đến cùng không nói gì thêm nữa, dặn dò nữ hầu bên cạnh mở điều hòa trong phòng, kết quả quay đầu liền nhìn thấy Tiết Giác như chạy trốn biến mất ở trong tầm mắt.

Tổ Kỳ ngồi ở bên ngoài cảm thấy được tự nhiên gió dị thường mát mẻ, liền gọi Tiểu Nhã đem bữa tối bưng đến vườn hoa nhỏ,còn không đợi Tiểu Nhã lên tiếng, Trương quản gia mở miệng trước: "Phu nhân, tiên sinh ở bên trong chờ, ngài vẫn là đi vào dùng cơm đi."

Tổ Kỳ nghi ngờ nói: "Tiết Giác không phải chạy mất rồi sao?" Vẫn là bị mình nói vài lời trêu đùa mà tức giận.( người ta đỏ mặt xấu hổ chạy đi rồi má ơi ở đâu ra tức giận)

Trương quản gia bình tĩnh trả lời: "Vừa nãy tiên sinh đã trở lại."

Tổ Kỳ: "..." Người này có tật xấu a.

Tổ Kỳ đi vào phòng, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Tiết Giác yên tĩnh ngồi ở trước bàn ăn chờ đợi, nghe thấy tiếng bước chân của cậu tới gần, Tiết Giác liền mí mắt đều không nhấc một chút, mắt nhìn thẳng đồng thời rất chăm chú nhìn phía trước.

Vì vậy Tổ Kỳ thuận theo ánh mắt Tiết Giác nhìn sang.

Một giây sau tầm mắt của cậu cố định trên màn hình ti vi, bên trong là một nữ sinh xinh đẹp ngồi trên một quả bóng yoga và nhúng nhảy.

Tổ Kỳ nhìn một phút chốc, mới kinh ngạc phát hiện kia lại một cái quảng cáo băng vệ sinh, lại quay đầu nhìn về phía Tiết Giác, cái tên này nhìn chăm chú đến đôi mắt cũng không chớp, còn như lão tăng nhập định.

"Thích cái này không?" Tổ Kỳ đặt mông ngồi vào trên cái ghế bên cạnh Tiết Giác, cười híp mắt trêu nói, "Vừa vặn sinh nhật anh sắp tới, không bằng tôi tặng anh một hòm? Không biết anh thích nhãn hiệu nào..."

Lời còn chưa nói hết, nửa khối bánh ngọt bất thình lình được nhét vào trong miệng Tổ Kỳ.

"Bớt nói, không ai coi cậu là người câm." Tiết Giác lấy khăn giấy lau tay, sắc mặt âm trầm phải dùng đáy nồi để hình dung nhưng đồng thời lỗ tai cũng đỏ ửng.

"Trương thúc." Tiết Giác trầm giọng nói, "Ai cho ông mở TV? Tắt cho tôi!"

Trương quản gia nằm không cũng trúng đạn: "..."

Kỳ thực Trương quản gia rất muốn nói là chính ngài đem TV mở lên, ngại căn phòng này nhàm chán, bất quá câu nói này lăn đến bên mép Trương quản gia, cuối cùng vẫn là nuốt vào trong bụng.

Ai bảo tiên sinh nhà ông sĩ diện?

Tổ Kỳ hai ba ngụm đem bánh ngọt ăn hết, lần đầu cậu nhìn thấy bộ dạng Tiết Giác nếm quả đắng, nhất thời nghẹn đến bụng đều có chút đau đớn, vẫn cứ nhịn xuống không bật cười.

Đừng xem Tiết Giác một bộ phong lưu tiêu sái vạn hoa qua tay, dạng dấp già đời, kỳ thực ngây thơ như tờ giấy trắng, chỉ với vài câu tâm tình trêu đùa kia của Tổ Kỳ đã tạo cho hắn không ít lực sát thương.

Ít nhất mãi đến khi cơm nước xong, cái tai cùng cổ đỏ bừng của Tiết Giác vẫn không có dấu hiệu biến mất.





Bữa tối là Trương quản gia chuẩn bị, mặc dù không có ngỗng quay mà Tổ Kỳ căn dặn, nhưng là có xương sườn cùng thịt kho tàu bỏ thêm hương vị tỏi ớt mà cậu yêu thích.

Sau bữa cơm, Tổ Kỳ cũng coi như là ăn được đặc biệt hạnh phúc, cậu ôm cái bụng tròn vo nằm trên ghế đợi tiêu cơm.

Bóng đêm thâm trầm, hơi lạnh gió mùa hạ từ hai gò má phất qua, ngấm vào tim gan, Tổ Kỳ nằm không bao lâu, liền nhìn thấy Tiết Giác dưới ánh đèn màu vàng đi qua, trong tay còn cầm thứ gì.

Tiết Giác cũng không quên mục đích hắn tới đây, đem túi nhựa chứa bột Dã Cúc ném trên bàn, tỉnh táo hỏi: "Đây là vật gì?"

Tổ Kỳ liền lông mày đều không động đậy, hưởng thụ gió nhẹ thoải mái, dùng ngữ khí bình tĩnh trả lời: "Hoa cúc dại mài thành bột phấn, đã nhiều ngày như vậy, Trương quản gia không có nói cho anh biết?"

Trương quản gia thời điểm Tổ Kỳ muốn mua máy sấy khô và máy mài, liền đem chuyện của cậu hồi báo rõ ràng cho Tiết Giác, lúc đó Tiết Giác còn tưởng rằng Tổ Kỳ nhàn đến nhàm chán mà vui đùa.

Mãi đến tận Bách Quang Kiến mang theo một đám người đến dùng hai mươi bốn vạn mua lại bột Dã Cúc, Tiết Giác mới bắt đầu hoài nghi Tổ Kỳ có phải là làm ra hành động trái pháp luật gì, mà Bách Quang Kiến cùng các bạn của hắn chính là nhóm người đầu tiên Tổ Kỳ lừa.

Tiết Giác hỏi: "Cậu lấy Dã Cúc từ đâu?"

"Bên kia." Tổ Kỳ chỉ cái phương hướng, "Làng du lịch này trong vườn hoa có mảnh hoa cúc dại mà, anh làm ông chủ ngay cả điều này cũng không biết sao?"

Tiết Giác rất là kinh ngạc: "Cậu đem Dã Cúc đó hái xuống, hong khô mài thành phấn bán cho Bách Quang Kiến bọn họ? một túi nhỏ bán 1 vạn tệ!"

"Đúng vậy." Tổ Kỳ vô tội nháy mắt một cái, "Bọn họ chủ động tìm tới cửa cầu mua, tôi cũng không thể đem nhân dân tệ cự tuyệt ở ngoài cửa đi?"

Tiết Giác giận dữ: "Cậu có biết hay không hành vi này của cậu là lừa gạt, là phải chịu trách nhiệm hình sự."

"Chúng tôi một người nguyện đánh một người nguyện chịu, làm sao cùng pháp luật dính líu quan hệ? Nói không chắc qua một thời gian ngắn, bọn họ còn muốn đích thân tới cửa cảm tạ tôi."

Tiết Giác cười lạnh nói: "Cảm tạ cậu lừa tiền bọn họ sao?"

Trong lúc nhất thời Tổ Kỳ bị Tiết Giác liên tiếp châm chọc khiêu khích, cậu đỡ eo từ trên ghế nằm ngồi xuống, nhấc lên mí mắt lạnh lẽo nhìn Tiết Giác: "Đạo bất đồng bất tương vi mưu, nếu anh không chấp nhận được chuyện tôi làm, vậy thì nhắm mắt lại đừng quan tâm."

"Cậu cho rằng tôi thích quản cậu sao?" Tiết Giác trong con ngươi ẩn chứa hơi giận, sắc mặt băng lãnh đến phảng phất bịt kín một tầng băng sương.

Lặng im nửa ngày, Tiết Giác lạnh lùng nói, "Chúng ta tương đương với việc cùng trên một cái thuyền, hành động của cậu hôm nay tương lai đều tính trên đầu của tôi, cậu gây ra họa tất cả đều là tôi chịu trách nhiệm."

Tổ Kỳ thở dài, cậu không muốn cùng Tiết Giác tranh luận, có lẽ là hoàn cảnh sinh hoạt không giống nhau, Tiết Giác quản vinh dự gia tộc cùng mặt mũi này đó.

Mà cậu một người dân bình thường vừa vặn tương phản, dù sao mặt mũi không thể làm cơm ăn.

"Có ai nói rằng anh rất phiên phức hay không." Tổ Kỳ bất đắc dĩ mở miệng.

Nghe vậy Tiết Giác mi tâm nhíu chặt, chính là muốn nói chuyện, đã thấy Tổ Kỳ đối hắn ngoắc ngoắc ngón tay trỏ.

Tiết Giác do dự một chút, vẫn là nghiêm mặt nghiêng người đến gần.

Mới vừa tới gần, Tổ Kỳ bỗng nhiên vương tay một cái kéo cổ áo lại Tiết Giác, dùng sức đem người kéo đến trước mặt mình, đáy mắt xẹt qua một vệt giảo hoạt, cố ý tại bên tai Tiết Giác thổi khí nóng hầm hập.

"Đáng tiếc tôi đây, chính là yêu thích người phiền phức."

Dứt lời, Tổ Kỳ bĩu môi nhắm ngay khóe miệng Tiết Giác mà ba một cái, thanh âm vang vọng bên trong vườn hoa nhỏ yên tĩnh.

Cũng như một cái búa nặng nề, đập một cái pong vào chiếc đồng hồ khổng lồ trong tim Tiết Giác, âm thanh vang vọng vừa nãy lập đi lập lại.

Ba tức, ba tức, ba tức...

Mặc dù bốn phía tia sáng ám trầm, Tổ Kỳ cũng có thể cảm giác được Tiết Giác tại lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được biến thành một cái trứng tôm chín, trên người nóng bỏng đến phảng phất có thể tỏa ra hơi nước.

Tổ Kỳ thấp giọng cười, có ý định đùa Tiết Giác: "Yêu thích tôi làm như vậy sao?"





Tiết Giác trợn tròn đôi mắt, tựa hồ bị câu nói không biết xấu hổ này của Tổ Kỳ làm cho khiếp sợ, ném lại một câu "Cậu đúng là điên " liền vội vội vàng vàng rời khỏi.

Tổ Kỳ cười đến chảy cả nước mắt.( trời ơi Kỳ Kỳ à chơi kì quá nha nhưng mà tui thích ◤(¬‿¬)◥)

Cậu đột nhiên phát hiện, Tiết Giác chính là một kho báu, chẳng trách nữ chủ cùng nam chủ tương thân tương ái, nhưng cũng không buông tha hắn.

Bách Quang Kiến khuyên các bằng hữu của mình, không uổng phí tốn mấy vạn, trước đây đông bôn tây bào trị liệu tốn không ít tiền đều đổ sông đổ biển.

Đáng tiếc bọn họ căn bản không nghe, thương lượng sau vẫn là quyết định một người mua nửa túi, thậm chí có hai người thời điểm đang đi ra làng du lịch liền hối hận rồi, gọi điện thoại đến dò hỏi có thể không đem nửa túi của bọn họ bán cho Bách Quang Kiến.

Bách Quang Kiến bất đắc dĩ không nói nên lời, nhưng vẫn là đem hai cái túi Dã Cúc kia mua lại.

Để kiểm tra xem bột phấn Dã Cúc có hữu ích hay không, Bách Quang Kiến đã sử dụng một tuần bột hoa Dã Cúc để thay thế cho hoa Dã Cúc tươi đã sử dụng trước đó.

Sau thời gian dài, căn phòng của Bách Quang Kiến được bao trùm bởi hương hoa Dã Cúc nhàn nhạt, ngửi cảm thấy như tiến vào trong lồng ngực, ban ngày cảm giác tinh thần sảng khoái, đến buổi tối lại có cảm giác đặc biệt buồn ngủ.

Đảo mắt đến tuần thứ hai, trong thời gian này Bách Quang Kiến vội vàng xử lý công vụ cùng với giải quyết mâu thuẫn cùng vợ, ngược lại là quên đi mấy vị bằng hữu cùng mua bột phấn.

Thời điểm ông ta nhớ tới chuyện này, ông ta không biết cái gọi là bột phấn tĩnh tâm dưỡng thấn đẫ tạo nên một cơn sóng lớn trong lòng các vị bằng hữu của mình.

Người đầu tiên gọi ông không phải là những vị bằng hữu đã mua bột phấn mà là vị bằng hữu đã bán lại nửa túi bột phấn cho ông khi vừa ra khỏi làng du lịch.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Danh mục tổng hợp các chương trình khuyến mãi và mã giảm giá theo giờ trong ngày khi mua sắm online tại các trang web uy tín như Lazada, Tiki, Shopee, Adayroi, Lotte...độc quyền chỉ có trên trang giờ mua sắm chẳng hạn như robo trai cay phan 1 tap 1 fruity robo dbn, vi tri 79 ma nao do tham 3 nhiem vu an moi huong dan genshin impact viet nam rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng, độc quyền chỉ có tại giờ.vn.

loading...
DMCA.com Protection Status