Mang thai hài tử của hào môn lão nam nhân

Chương 25: Ngẫu nhiên gặp



Tiết Giác vốn muốn bồi Tổ Kỳ đi vào, mà Tổ Kỳ cảm thấy cậu một đại nam nhân đi vệ sinh còn muốn một nam nhân khác bồi tiếp, cũng quá kỳ quái, liền để Tiết Giác ở bên ngoài chờ.

Nghe vậy Tiết Giác cũng không kiên trì, chỉ dặn dò có vấn đề gì nói trực tiếp gọi hắn.

Tổ Kỳ gật gật đầu, bước nhanh đi vào phòng rửa tay.

Bây giờ Tổ Kỳ bụng đã lớn mặc áo khoác rộng rãi cũng chỉ che khuất được phần nào, may là ở thế giới này nam nhân có thể sinh con không được xem là chuyện lạ gì, Tổ Kỳ cũng lười che che giấu giấu.

Bất quá vì tránh hiềm nghi, Tổ Kỳ vẫn là lựa chọn đi phòng riêng.

Sau khi xong việc, Tổ Kỳ đẩy cửa phòng vệ sinh liền nhìn thấy ở bồn rửa tay xuất hiện thêm một thân ảnh, nam nhân kia mặc âu phục màu xanh lam, đứng ở bồn rửa tay chỉnh tóc tai.

Tổ Kỳ đi tới bên cạnh nam nhân, sau đó mở vòi bắt đầu rửa tay, thuận tiện tại dư quang bên trong liếc đối phương vài lần.

Cậu cảm giác gò má nam nhân rất là nhìn quen mắt, thật giống đã gặp ở nơi nào.

Nhưng mà Tổ Kỳ trong lúc nhất thời không nghĩ ra.

Tổ Kỳ không đối với việc này xoắn xuýt quá nhiều, không đầy một lúc rửa xong tay cũng lau khô ráo chuẩn bị rời đi.

Vào lúc này, nam nhân rốt cục chỉnh lý xong tóc tai, theo bản năng quay đầu liếc nhìn Tổ Kỳ đi ra ngoài, nhất thời sững sờ, kinh ngạc lên tiếng nói: "Tổ Kỳ?"

Tổ Kỳ nghe tiếng quay đầu lại, vừa vặn đối diện với nam nhân, lập tức nhớ ra hắn là một tiểu sinh thường hay lên hot searh.





Quý Đông Vũ.

Quý Đông Vũ này trong tiểu thuyết cũng không có đề cập nhiều, thế nhưng trong thế giới tiểu thuyết hắn tồn tại phi thường mạnh, mới xuất đạo ba, bốn năm liền cuồng ôm đồm hơn 10 triệu fan trên weibo, hiện là nam chính của nhiều bộ phim điện ảnh và truyền hình

Muốn nói Tổ Kỳ tại sao hiểu rõ như vậy Quý Đông Vũ, ngoại trừ Quý Đông Vũ tên thường xuất hiện ở tin tức bát quái cùng với các đại blog doanh tiêu.

Còn có cái nguyên nhân trọng yếu nhất ——Quý Đông Vũ là nam thần trong lòng cô em họ của Tiết Giác, mà cô em họ này là nhân vật phụ mấu chốt trong tiểu thuyết.

Cũng không phải nói phần diễn của cô ta quan trọng bao nhiêu, ngược lại số lần cô ta xuất hiện phi thường ít ỏi, chỉ là mỗi lần xuất hiện, đều có thể như Cẩm Lý, mang đến cận may cho nam chính.

Thậm chí ngay cả các độc giả đều ồn ào, thẳng thắn muốn cô em họ của Tiết Giác trở thành nữ chính.

Đáng tiếc tác giả không vui, không chỉ ở khu vực bình luận mà còn ở chỗ các đọc giả phản ứng quá lớn, tăng tốc khiến cho cô em họ pháo hôi này nhanh tìm con đường chết.

Tổ Kỳ sau khi đến thế giới này, liền cân nhắc qua đem cô em họ này kéo về phía mình, loại bỏ trợ thủ của nam chính, bất đắc dĩ cậu và em họ Tiết Giác là người của hai thế giới, căn bản đứng không cùng chiến tuyến.

Mà trước mắt Quý Đông Vũ có vẻ như có một chỗ đột phá.

Ngắn ngủi trong vài giây, Tổ Kỳ trong đầu đã hồi tưởng rất nhiều, khi cậu phục hồi tinh thần lại, liền thấy Quý Đông Vũ tầm mắt dừng ở trên bụng mình đánh giá.

Quý Đông Vũ mi tâm nhíu chặt, miệng kinh ngạc khẽ nhếch, đến nửa ngày mới không thể tin mở miệng: "Cậu đây là..."

"Đã hơn tám tháng." Tổ Kỳ rất bình tĩnh mà trả lời.

Quý Đông Vũ trong mắt loé ra mấy mạt sắc thái dị dạng, cả khuôn mặt cơ hồ vo thành một nắm, hắn ngước mắt nhìn về phía Tổ Kỳ, nghẹn ra một câu: "Tiết tổng?"

Tổ Kỳ buồn cười nói: "Không phải hắn thì là ai?"

"Nguyên lai cậu và Tiết tổng thật sự kết hôn rồi." Quý Đông Vũ kéo khóe miệng miễn cưỡng cười cười, mặc dù hắn đã tận lực đè xuống chán ghét trong lòng cùng bài xích, mà biến hóa rất nhỏ trên mặt hắn vẫn là bị Tổ Kỳ thu vào trong mắt.

Tổ Kỳ ngữ khí bình thản nói: "Chỉ là đính hôn mà thôi, sau khi sinh hài tử ra chúng tôi mới có thể cử hành hôn lễ."

Vốn là Trương quản gia kiến nghị trước tiên đem chuyện hôn lễ chuẩn bị, nhưng đáng tiếc Tổ Kỳ tâm lý không chắc chắn, vẫn kéo dài chuyện này.

Quý Đông Vũ nửa đùa nửa thật nói: "Vậy cậu sẽ mời tôi chứ?"

Tổ Kỳ không tỏ rõ ý kiến: "Nếu như anh có thời gian."

"Đương nhiên là có thời gian." Quý Đông Vũ nằm mộng cũng muốn mở rộng quan hệ với Tiết gia, càng không nghĩ tới sẽ có một ngày có thể tham gia hôn lễ của Tiết Giác, nhất thời tâm lý bài xích đối với Tổ Kỳ ít đi mấy phần, vừa mừng vừa sợ, "Cậu yên tâm, dù bận tôi cũng nhất định sẽ nhín chút thời gian đến."

Tổ Kỳ mím mím môi, không nói chuyện, cùng Quý Đông Vũ cùng đi ra khỏi phòng rửa tay.

Tiết Giác ở bên ngoài đã không thấy đâu, chỉ có hai nữ nhân mặc quần áo kín mít lén lén lút lút đứng ở bên ngoài nhìn xung quanh, một người trong đó võ trang đầy đủ, khẩu trang cùng kính râm một cái không thiếu.

"Quý..." Nữ nhân mới vừa nói chuyện đột nhiên ý thức được cái gì, vội vã chuyển đổi xưng hô, "Họ Quý!"

Quý Đông Vũ nghe thanh âm liền đoán được thân phận nữ nhân,một giây đồng hồ trước mặt tràn đầy nụ cười trong nháy mắt xụ xuống, sắc mặt hắn âm trầm nhìn nữ nhân đang bước đến.

"Cô tới làm cái gì?" Quý Đông Vũ hạ thấp giọng, cảnh cáo nói, "Tôi không bảo cô không nên tới tìm tôi nữa à!"

Nữ nhân táo bạo như sấm, bỏ qua trợ lý lại kéo tay cô, kéo khẩu trang, chỉ vào Quý Đông Vũ cả giận nói; "Anh lừa gạt tôi đi phá thai, rồi quay lưng lại nói chia tay, chơi chán rồi muốn vứt bỏ tôi? Có tin tôi đem hết mọi chuyện xấu xa anh đã làm đưa cho phóng viên!"

Quý Đông Vũ vừa tức giận vừa bất đắc dĩ, hắn liếc nhìn bên cạnh Tổ Kỳ không chút nào ý tứ muốn tránh hiềm nghi, lửa giận ở trong lòng lăn vài vòng, đành phải mạnh mẽ đè xuống.

"Tôi ngày hôm nay còn có chính sự muốn làm, cô đi về trước, chúng ta sau đó bàn lại có được hay không?"

"Chính sự của anh là cùng Dư Mỹ Đồng cái con hồ ly tinh hẹn hò?" Nữ nhân lôi kéo cổ họng, âm thanh sắc bén, "Quý Đông Vũ tôi cho anh biết, trừ phi anh ở nơi này đem mọi chuyện nói rõ ràng, nếu không ngày mai cả ba chúng ta cùng tên tin tức!"

"Con mẹ nó cô điên rồi sao?!" Quý Đông Vũ đỏ mặt lên, còn muốn mở miệng nói chuyện, lại bất thình lình nhìn thấy một đạo thân ảnh yểu điệu từ chỗ rẽ không xa đi tới.

"Đông Vũ?"

Quý Đông Vũ thoáng chốc hoảng rồi: "Yo, Mỹ Đồng, sao em lại tới đây? Không phải kêu em ở bên trong chờ anh sao?"

Dư Mỹ Đồng mặc kiện áo lông màu trắng, phía dưới phối hợp một chiếc quần bò đơn giản, tóc xoan màu nâu cột thành đuôi ngựa.

Tổ Kỳ xem qua rất nhiều bức ảnh của Dư Mỹ Đồng, bất kể là cô ta tự chụp hay là paparazi chụp trộm, trong hình Dư Mỹ Đồng vĩnh viễn trắng nõn trong suốt, hào quang động nhân.





Không pthể không thừa nhận, bản thân cô ta so với trong ảnh xinh đẹp hơn.

Dư Mỹ Đồng nhìn thấy Tổ Kỳ phía sau run lên chốc lát, lập tức cười hướng cậu gật gật đầu, đem ánh mắt hướng về Quý Đông Vũ, lo âu nói: "Anh ra ngoài lâu như vậy chưa trở lại, em có chút lo lắng mới ra ngoài nhìn, anh không sao chứ?"

"Anh không sao." Quý Đông Vũ lau mồ hôi lạnh trên trán, liền đi xô đẩy Dư Mỹ Đồng, "Anh và bằng hữu nói chuyện một chút, em trở lại chờ anh đi..."

Lời còn chưa dứt, nữ nhân kia bỗng nhiên lớn tiếng hô: "Dư Mỹ Đồng, cô đứng lại đó cho tôi!"

Không chờ Dư Mỹ Đồng có phản ứng, nữ nhân kia bước nhanh về phía trước, giơ bàn tay lên liền muốn rơi xuống trên mặt Dư Mỹ Đồng, đồng thời trong miệng nàng còn điên rồi tức giận mắng: "Cô cái con hồ ly tinh dám giành nam nhân với tôi, cũng không chịu đi soi gương."

Dư Mỹ Đồng quay đầu liền thấy nữ nhân kia lấy xuống khẩu trang sau khuôn mặt dử tợn, sợ đến trong lúc nhất thời cũng không biết nên ứng đối ra sao, chỉ là mở to hai mắt kinh ngạc đứng tại chỗ.

Nhưng mà theo dự đoán đau đớn cũng không có đến.

Chỉ thấy cánh tay của nữ nhân kia bị Tổ Kỳ một phát bắt được, nữ nhân biểu tình hung ác dừng lại hai giây, sau đó đem tràn ngập tức giận tầm mắt chuyển đến trên mặt Tổ Kỳ.

"Nữ sĩ, nói chuyện cẩn thận không nên động thủ." Tổ Kỳ nhàn nhạt mở miệng.

"Cậu có bệnh a? Ngươi dựa vào cái gì quản tôi?" Nữ nhân dùng sức bỏ qua tay Tổ Kỳ, ngay sau đó trở tay liền muốn đẩy Tổ Kỳ, "Cậu là cái thá gì?"

Tổ Kỳ phản xạ có điều kiện tính lui về phía sau hai bước, muốn tách rời khỏi nữ nhân hướng cậu duỗi tay, sau một khắc liền đột nhiên không kịp chuẩn bị va vào một lồng ngực ấm áp rắn chắc.

Tiết Giác từ phía sau nắm vai Tổ Kỳ, một tay khác không chút khách khí kềm ở cổ tay tay của nữ nhân, hắn chỉ dùng năm phần lực, lại bóp nữ nhân đau rít gào.

"Cô thì là cái thá gì?" Tiết Giác ngữ khí trầm thấp đến đáng sợ, phảng phất âm thanh mang theo tia băng lạnh lẽo. ( dám đụng tới vợ ông, chém chém)

Nữ nhân Không ngừng giãy dụa nghe Tiết Giác nói liền cứng đơ, cô ta sợ hãi ngẩng đầu lên, mới nhìn rõ ràng khuôn mặt lạnh lẽo của Tiết Giác đắm chìm dưới ánh đèn, nhất thời sắc mặt trắng bệch.

"Tiết tiết tiết tiết Tiết tổng?!"

Tiết Giác vứt đi tay của nữ nhân, nữ nhân lảo đảo lui về phía sau, mãi đến tận khi được trợ lý mặt cũng xám tro đỡ lấy, hai người như là chim cút co rúm lại thân thể, không dám thở mạnh.

Tổ Kỳ ở bên cạnh cũng bị bộ dáng của Tiết Giác dọa sợ, cậu chưa từng thấy Tiết Giác tức giận như vậy,dù cho trước đây câu cố ý đụng vào vảy ngược của Tiết Giác, Tiết Giác cũng chỉ là nháo chút ít tính khí mà thôi.

Tiết Giác không phản ứng hai người kia, mà là quay đầu nhìn về phía Quý Đông Vũ.

Quý Đông Vũ bị Tiết Giác nhìn đến run lên một cái, hắn tự biết đuối lý, vội vàng ở trên mặt nở nụ cười lấy lòng, có chút luống cuống chà xát cánh tay, đến gần nói rằng: "Tiết tổng, tôi..."

"Ngậm miệng." Tiết Giác trầm giọng nói.

Vì vậy Quý Đông Vũ âm thanh im bặt đi, liền ngay cả bước đi tới cũng lặng yên không một tiếng động, sau đó trơ mắt nhìn Tiết Giác kéo tay Tổ Kỳ trực tiếp rời đi.

Từ đầu tới đuôi, Tiết Giác đều chưa từng liếc mắt một cái với Dư Mỹ Đồng, phảng phất như cô ta là người vô hình.

Mãi đến tận khi đã đi được một khoảng, Tiết Giác mới bỏ tay Tổ Kỳ ra, mặt lạnh một mình đi ở phía trước.

Nếu là đổi lại thường ngày, Tổ Kỳ liếc mắt một cái có thể nhìn ra Tiết Giác tên quỷ hẹp hòi này đang cáu kỉnh, thế nhưng hiện tại, cậu đầy đầu đều là hình ảnh vừa nãy Tiết Giác cùng Dư Mỹ Đồng gặp nhau, căn bản không tinh lực đi quan tâm đến tâm tình Tiết Giác.

Nội dung tiểu thuyết có nhắc đến Tiết Giác tại một buổi hoạt động nào đó gặp Dư Mỹ Đồng, đối với Dư Mỹ Đồng nhất kiến chung tình, tiếp liền triển khai tử triền lạn đả theo đuổi.

Cứ việc thời gian bây giờ cùng địa điểm trong tiểu thuyết không quá ăn khớp, mà tốt xấu là Tiết Giác cùng Dư Mỹ Đồng lần thứ nhất chạm mặt, theo lý thuyết Tiết Giác cần phải đối với Dư Mỹ Đồng cọ sát ra tia lửa.

Nhưng mà Tiết Giác đi thẳng đầu cũng không quay lại nhìn một chút, thậm chí từ Dư Mỹ Đồng phía trước tránh đi, động tác kia cùng thần thái đều cực kỳ giống... tránh né ôn dịch?

Nghĩ tới những thứ này Tổ Kỳ có chút không hiểu, đồng thời cũng rất nghi hoặc.

Lẽ nào sự xuất hiện của cậu thay đổi nội dung tiểu thuyết? Ngay cả tình cảm của Tiết Giác đối nữ chính cũng vô tri vô giác bị ảnh hưởng?

Bất quá nói đi nói lại, Tiết Giác đối Dư Mỹ Đồng không có bất kỳ hormone phản ứng, ngược lại là khiến Tổ Kỳ không nhịn thở phào nhẹ nhõm, ít nhất không cần lo lắng Tiết Giác bởi vì nữ chủ mà sớm hắc hóa.

Đắm chìm trong trong thế giới của mình Tổ Kỳ cũng không có chú ý tới phía trước Tiết Giác chẳng biết lúc nào dừng bước lại, khi cậu tỉnh táo lại, bụng trực tiếp đụng phải trên lưng Tiết Giác.

Tổ Kỳ cả kinh nói: "Anh dừng lại làm gì?"

Tiết Giác xoay người, ánh mắt lạnh lẽo, hắn vốn là so với Tổ Kỳ cao hơn nửa cái đầu, giờ khắc này ở trên cao nhìn xuống nhìn chăm chú vào Tổ Kỳ, cư nhiên khiến Tổ Kỳ không tự chủ có loại cảm giác bị dồn ép không thở nổi.

"Cậu đang suy nghĩ gì?" Tiết Giác hỏi.





"A?" Tổ Kỳ khó giải thích được có chút chột dạ, ánh mắt phập phù, "Không suy nghĩ gì cả."

Tiết Giác nhìn chằm chằm không chớp mắt quan sát đến Tổ Kỳ biểu tình, tự nhiên không buông tha điểm biến hóa rất nhỏ của cậu, nhất thời tâm lý tức giận ý càng sâu, nhất thời ấm đầu nói: "Cậu suy nghĩ vềư Dư Mỹ Đồng đúng không?"

Tổ Kỳ một chút kinh ngạc: "Anh nhận thức Dư Mỹ Đồng?"

"Nhận thức." Tiết Giác tựa như cười mà không phải cười, thầm nghĩ đâu chỉ là nhận thức, toàn bộ thông tin của Dư Mỹ Đồng từ sinh ra đến bây giờ đều biết rõ ràng.

Bất quá vì Tổ Kỳ chú ý Dư Mỹ Đồng,nên điều tra cô ta không dưới năm lần, chắc chắn càng hiểu Dư Mỹ Đồng.

Tiết Giác không biết mình bây giờ là tâm tình gì, nhưng là hắn hết sức rõ ràng, hắn rất khó chịu, từ khi Trương quản gia báo Tổ Kỳ có khả năng yêu thích Dư Mỹ Đồng, hắn vẫn vẫn duy trì loại trạng thái gay go này.

Đặc biệt là vừa nãy tận mắt nhìn thấy Tổ Kỳ ra tay giúp đỡ Dư Mỹ Đồng, cỗ cảm giác khó chịu kia trong nháy mắt bay lên đỉnh điểm.

Nếu hắn và Tổ Kỳ không có quan hệ gì cũng thôi đi, bây giờ bọn họ hài tử đều có, Tổ Kỳ còn tâm niệm niệm nghĩ những nữ nhân khác.

Tra nam!

Tiết Giác âm thầm nổi giận mắng.

Đáng tiếc Tổ Kỳ cũng không biết tâm ý của Tiết Giác, cậu vừa nghe Tiết Giác nói nhận thức Dư Mỹ Đồng, lập tức liền hoảng rồi: "Trước anh không phải nói không quen biết Dư Mỹ Đồng sao? Làm sao hiện tại liền nhận thức? Trước kia anh gạt tôi?"

Ngày hôm nay không phải là lần thứ nhất bọn họ gặp mặt?!

"Đúng, tôi là đang gạt cậu." Tiết Giác lửa giận công tâm, ở bề ngoài nhưng là không mặn không nhạt, "Tôi và Dư Mỹ Đồng gặp qua rất nhiều lần, làm sao có khả năng không quen biết?" ( hai vợ chồng ông nói gà bà nói vịt)
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Sức khỏe là món tài sản vô giá của mỗi người mà không gì có thể mua được. Bởi khi cơ thể khỏe mạnh, tràn đầy sức sống! Nên các sản phẩm về sức khỏe rất được quan tâm. Cộng đồng đánh giá thuốc chia sẻ review thực phẩm chức năng, mẹ và bé, làm đẹp và sinh lý nam nữ. Với những chia sẻ từ người dùng thực tế giúp bạn có thêm thông tin hữu ích trước khi mua sản phẩm. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang đánh giá thuốc chẳng hạn như do choi thong minh cho be, thuc pham chuc nang rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng.

loading...
DMCA.com Protection Status