Mang thai hài tử của hào môn lão nam nhân

Chương 29: Trả thù



Tổ Kỳ thuận theo âm thanh quay đầu lại nhìn.

Liền thấy một người phụ nữ mặt áo len dệt màu vàng kết hợp với quần dài chậm rãi đi tới, bên hông buộc một sợi dây lưng nhỏ màu đen, phác hoạ ra chiếc eo thon thả, trang điểm tinh xảo, mắt phượng cùng đôi lông mày nhỏ nhắn, cái miệng anh đào cơ hồ không nhìn ra dấu vết tháng năm.

Dùng đầu ngón chân đều có thể đoán được, người phụ nữ xinh đẹp này chính là tình nhân của Tiết Ngạn Tĩnh.

Trong chớp mắt, Tôn Phi đi tới trước bàn ăn, bà ta kéo ghế ra rất tự nhiên mà ngồi xuống, sau đó mười ngón tương giao chống cằm, rất hứng thú nhìn về phía Tổ Kỳ.

"Cậu chính là Tổ Kỳ đi? Đã sớm nghe nói Tiểu Giác kết bạn trai, nhưng chính là không chịu mang về cho người làm trưởng bối chúng ta nhìn một cái, bây giờ có thể coi là nghĩ thông suốt."

Lời nói này của Tôn Phi vừa nghe qua thấy không có gì, tỉ mỉ suy nghĩ sẽ phát hiện bà ta cơ hồ từng chữ đều muốn tuyên thị mình là một thành viên của Tiết gia.

Tổ Kỳ xem qua tiểu thuyết, biết rất rõ tính cách của Tôn Phi cùng Tiết Hạo, tự nhiên cũng nghe rõ nghĩa bóng mà Tôn Phi muốn nói.

Nhưng mà Tổ Kỳ ở bề ngoài vẫn là giả vờ ngây ngốc, quay đầu liếc nhìn Tiết Giác sắc mặt bình tĩnh không biết đang suy nghĩ gì, kéo khóe miệng lộ ra mạt cười lúng túng.

"Vị này chính là..." Tổ Kỳ chần chờ kéo dài âm điệu.

"Khách nhân." Tiết Giác lời ít mà ý nhiều.

Tôn Phi ý cười dịu dàng mặt nhất thời cứng đờ: "..."

Nghiêm ngặt tính ra, Tôn Phi đến Tiết Gia đã bảy, tám tháng đây là lần đầu tiên bà ta ngồi cùng bàn với Tiết Giác, số lần bà ta gặp Tiết Giác có thể đếm tren đầu ngón tay,lần nào cũng huyên náo thiếu điều muốn đem nóc nhà lật lên?

Tuy rằng Tôn Phi ở trước mặt Ôn Ngọc Hương mềm yếu dễ ức hiếp mà làm mưa làm gió, thế nhưng đối mặt với Tiết Giác thiếu chút nữa đánh con trai bà ta tàn tật thì bà ta có chút kiêng dè.





Tôn Phi vốn định thừa dịp Tiết Giác mang bạn trai về nhà, kéo gần một chút quan hệ với Tiết Giác, lại không nghĩ rằng Tiết Giác như thế không nể mặt mình, khiến cho bà ta lúng túng.

Trong lúc nhất thời Tôn Phi không biết làm sao, sắc mặt từ từ tái nhợt.

Không đợi Tôn Phi nói chuyện, Ông Ngọc Hương liền đã trầm mặt mở miệng nói: "Cô ngày hôm nay không có chuyện nên ra ngoài sao?"

Tôn Phi ngẩn người, lúc này mới nhớ tới ngày hôm qua Ông Ngọc Hương tìm mình thương lượng tránh hiềm nghi, Ông Ngọc Hương lo lắng tình huống trong nhà huyên náo sẽ làm trò cười cho Tổ Kỳ, liền để bà ta ra ngoài tránh mặt một chút.

Mà Tôn Phi tự nhiên là không muốn, nơi này chính là nhà của bà ta cùng con trai, dựa vào cái gì vì một người ngoài mà bà ta phải đi?

"Há, không có việc gì." Tôn Phi tùy ý đáp, bà ta đưa tay vén tóc, không tiếp tục cái đề tài này.

Hiển nhiên Ông Ngọc Hương không nghĩ liền như vậy bỏ qua, trầm mặc chốc lát, lại tiếp tục nói: "Nếu như cô có việc bận cứ đi trước, qua vài ngày tôi sẽ chính thức giới thiệu với cô."

Nghe vậy Tôn Phi bật cười, mắt phượng híp lại, như hồ ly tinh, bà ta nói: "Ngọc Hương tỷ, tôi lúc thường ngoại trừ cùng đám chị em dạo phố cùng làm đẹp, còn có chuyện gì có thể bận? Chị không khỏi cũng đánh giá tôi quá cao."

Ông Ngọc Hương nghiêm mặt, còn muốn mở miệng, lại bất thình lình nghe thấy Tiết Giác nói rằng: "Bà ta đã không muốn đi thì cứ để bà ta ở lại."

"Nhưng là..." Ông Ngọc Hương muốn nói lại thôi, đối diện với ánh mắt động viên của Tiết Giác, vẫn là yên lặng đem lới nói còn lại nuốt về trong bụng.

Tổ Kỳ thì lại yên lặng ngồi ở giữa hai người, mắt nhìn mũi im lặng, tận lực đem mình biến thành người trong suốt, nhìn bàn đồ ăn ngon mà thèm nhỏ dãi.

Không bao lâu, Trương quản gia đi tới phía sau Tiết Giác: "Lão gia trở lại."

Tiết Giác gật gật đầu, trên mặt hờ hững biểu tình cũng không có gì thay đổi.

Biểu hiện của hắn so với trong tưởng tượng của Tổ Kỳ bình tĩnh nhiều lắm, thậm chí có thể xưng tụng là lạnh lùng, dường như trong nhà đột nhiên xuất hiện nhiều thêm một Tôn Phi, một Tiết Hạo đối với hắn mà nói cũng không có ảnh hưởng quá lớn.

"Tên kia cũng về?" Tiết Giác thấp giọng hỏi.

Trương quản gia biết Tiết Giác chỉ chính là Tiết Hạo, gật đầu trả lời: "Bọn họ đồng thời trở về."

Vừa dứt lời, trước bàn ăn ba người liền nghe đến âm thanh đám người hầu chào hỏi Tiết Ngạn Tĩnh cùng Tiết Hạo, Tiết Giác cùng Ông Ngọc Hương ngồi không nhúc nhích, liền mí mắt đều không nhấc một chút.

Tổ Kỳ thấy thế cũng an an ổn ổn ở tại trên ghế.

Chỉ có Tôn Phi nãy giờ luôn luôn hướng phòng khách nhìn xung quanh sắc mặt vui vẻ, liền vội vàng đứng lên lắc mông nghênh đón, trên mặt bà ta cơ hồ muốn cười ra một đóa hoa, ôn nhu nói: "Làm sao giờ mới trở về nha, chúng tôi đều đợi các người đã lâu."

"Trong công ty có chút việc gấp phải xử lý, trì hoãn." Tiết Ngạn Tĩnh cởi áo khoác đưa cho người hầu bên cạnh, đảo mắt liền nhìn thấy Tổ Kỳ ngồi ở giữa Tiết Giác cùng Ông Ngọc Hương, nhất thời ánh mắt chìm xuống.

Tôn Phi lập tức chú ý tới biểu tình biến hóa của Tiết Ngạn Tĩnh, khóe mắt đuôi lông mày ý cười không ngừng sâu sắc thêm, bà ta làm như không có chuyện gì xảy ra kéo Tiết Ngạn Tĩnh ngồi xuống.

"Hiếm thấy Tiểu Giác mang theo bạn trai nó trở về, chúng ta người một nhà chưa từng ngồi cùng một chỗ ăn cơm như vậy." Tôn Phi tựa như chim nhỏ nép vào trên bả vai Tiết Ngạn Tĩnh, cười tủm tỉm nói rằng.

Tổ Kỳ giương mắt vừa vặn đối diện ánh mắt đánh giá của hai cha con Tiết Ngạn Tĩnh cùng Tiết Hạo, kỳ thực Tiết Giác cùng Tiết Ngạn Tĩnh không giống nhau lắm, Tiết Giác tướng mạo càng thiên hướng dung mạo diễm lệ của Ông Ngọc Hương.

Ngược lại là Tiết Hạo cùng Tiết Ngạn Tĩnh cơ hồ là một khuôn khắc ra —— khuôn mặt có góc có cạnh, đuôi mắt hẹp dài, đôi môi vót mỏng, nhìn người thời điểm yêu thích vi nheo mắt lại.

Vừa nhìn cũng biết là thân sinh phụ tử...

Bất quá Tiết Ngạn Tĩnh ngũ quan càng đoan chính, thời gian cùng từng trải ở trên người ông ta lắng đọng ra khí tức thành thục thận trọng, mặc dù ông ta bây giờ tuổi tác cao, cũng không khó nhìn ra là người quanh năm ngồi ở vị trí cao.

Trái lại kinh nghiệm xã hội không đủ Tiết Hạo liền hiện ra phóng khoáng rất nhiều, hắn tướng mạo thiên về âm nhu, cứ việc mang trên mặt giả tạo ý cười, không chút nào không che giấu được trong mắt khôn khéo tính kế.

Trong tiểu thuyết Tiết Ngạn Tĩnh cùng Tiết Hạo kết cục so với pháo hôi nguyên chủ cũng không khá hơn chút nào, Tôn Phi cũng bị Tiết Giác hành hạ đến thê thảm, mà đây là chuyện rất lâu sau này.

Khi Tiết Giác còn chưa hắc hóa, chưa có hoàn toàn tiếp quản Tiết gia, khắp nơi bị các trưởng bối cùng Tiết Ngạn Tĩnh áp chế, thẳng đến về sau trơ mắt nhìn nam nữ chính yêu nhau, bị kích thích Tiết Giác mới bắt đầu tranh quyền đoạt lợi.

Vì vậy trong thời gian này, kiêng kỵ rất nhiều Tiết Giác đành phải tùy ý Tôn Phi cùng Tiết Hạo hai mẹ con ở trước mắt hắn nhảy nhót...

Nghĩ đến kết cục ba người kia sau này, Tổ Kỳ không nhịn được ở trong lòng vì bọn họ mặc niệm.

Chính thời điểm lúc mọi người động đũa, trầm mặc hồi lâu Tiết Ngạn Tĩnh bỗng nhiên mở miệng: "Cậu chính là Tổ Kỳ?"

Tổ Kỳ sững sờ chốc lát, lập tức trả lời: "Vâng."

Tiết Ngạn Tĩnh cười lạnh một tiếng, tiện đà đem tầm mắt chuyển hướng không nói một lời bắt đầu nhìn thấy Tiết Giác gắp rau cho Tổ Kỳ, tự nhiên động tác thuần thục, lông mày của ông ta nhíu đến càng sâu.

"Mày như vậy là có ý gì!" Tiết Ngạn Tĩnh bỗng nhiên quát lên, ông ta vỗ mạnh vào bàn ăn khiến cho Tôn Phi và Tiết Hạo bên cạnh cũng phải sợ hết hồn, "Tao cho phép mày mang nam nhân trở về rồi sao? Mày khi đó đã đi thì vĩnh viễn đừng bước vào cửa lớn Tiết gia! Thực sự là chẳng biết xấu hổ, khuôn mặt già nua này của tao sắp bị mày vứt sạch!"

Tiết Hạo đang ăn cơm không lên tiếng, thần sắc tất cả đều là cười trên sự đau khổ của người khác.

Tôn Phi vội vã thả xuống bát đũa, thấy Tiết Ngạn Tĩnh tức giận đến đỏ cả mặt, liền nhẹ nhàng vuốt lưng ông ta, ôn thanh khuyên nhủ: "Có lời gì chờ cơm nước xong nói sau đi, Tiểu Giác thật vất vả trở lại, đừng nháo đến tất cả mọi người không vui."

Ông Ngọc Hương cũng lạnh giọng nói: "Là tôi kêu bọn nó trở về, con trai của tôi họ Tiết, vẫn không thể trở lại Tiết gia sao?"





"Tiết gia chúng ta không có đứa con bất hiếu này, vì một nam nhân không biết từ chỗ nào chui ra mà chống đối cha mẹ, tôi tình nguyện cho rằng chưa từng có đứa con này!" Tiết Ngạn Tĩnh cả giận nói.

Rất nhanh Tiết Ngạn Tĩnh liền nhờ Tôn Phi không nhừng động viên mà tỉnh táo lại, mạnh mẽ thở hổn hển hai cái, âm trầm tầm mắt ở giữa Tiết Giác và Tổ Kỳ bồi hồi chốc lát,gật đầu nói: "Được, tụi mày muốn tới dùng cơm cũng không phải là không thể, ăn xong liền lập tức cút ra ngoài cho tao, sau đó cũng đừng nghĩ trở về ở nữa."

Ông Ngọc Hương không nghĩ tới Tiết Ngạn Tĩnh sẽ đem lời nói đến mức như thế quyết tuyệt, đột nhiên đứng lên, không thể tin tưởng trừng Tiết Ngạn Tĩnh: "Lại muốn đem Tiểu Giác đuổi ra ngoài?!"

"Là chính nó muốn đi, đại bất trung lưu, tôi cũng không cần thiết chừa cho nó đường lui." Tiết Ngạn Tĩnh vô tình nói.

Ông Ngọc Hương ánh mắt bình tĩnh nhìn Tiết Ngạn Tĩnh một hồi lâu, bỗng nhiên cảm giác viền mắt ướt át, liên thanh âm thanh đều trở nên khàn khàn bất kham: "Cho nên ông liền đem đường lui toàn bộ để cho con trai người khác?"

"Tôi để lại cho ai là việc của tôi." Tiết Ngạn Tĩnh cây ngay không sợ chết đứng chỉ vào dưới chân nói, "Tôi mới là chủ nhân Tiết gia, các ngươi phải hiểu rõ thân phận cùng địa vị của mình."

Trong chớp mắt, trong phòng ăn dĩ nhiên ồn ào.

Chỉ có Tổ Kỳ là nghiêm nghiêm túc túc ăn cơm, Tiết Giác thì lại ở bên cạnh hết sức chuyên chú gắp rau cho cậu, mắt thấy thời gian không sai biệt lắm, Tiết Giác để đũa xuống, hỏi Tổ Kỳ: "Ăn no chưa?"

Tổ Kỳ đánh cái ợ nho nhỏ, sờ bụng gật đầu, những người khác đều không động quá mấy lần đũa, phần lớn đồ ăn đều tiến vào trong bụng của cậu.

Tiết Giác quay đầu đối Trương quản gia nói: "Đem dọn những thứ này đi."

"Vâng." Trương quản gia thấp giọng đáp, sau đó dặn dò nữ hầu thu thập tàn cục.

Mắt thấy Ông Ngọc Hương cùng Tiết Ngạn Tĩnh càng sảo càng lợi hại, rất nhanh chiến hỏa liền đốt tới trên người Tổ Kỳ, lửa giận công tâm Tiết Ngạn Tĩnh kêu Trương quản gia đem Tổ Kỳ đuổi ra ngoài.

Đáng tiếc Trương quản gia đứng tại chỗ cũ không nhúc nhích, phảng phất như không nghe thấy Tiết Ngạn Tĩnh nói.

"Trương quản gia!" Tiết Ngạn Tĩnh tức đến nổ phổi chỉ vào Tổ Kỳ " Ông bây giờ liền lời của tôi cũng không nghe sao! Nhanh chóng đem người này đuổi khỏi Tiết gia cho tôi!"

Liên tiếp rống lên mấy lần, Trương quản gia mới có phản ứng, nhưng là vân đạm phong khinh nói rằng: "Xin lỗi, trên hợp đồng ký kết chủ nhân Tiết gia mới là người tôi nên nghe lời."

Tiết Ngạn Tĩnh tức giận đến hai mắt tối sầm: "Ông đang nói cái gì? Tôi chính là chủ nhân Tiết gia của mấy người!"

Mới vừa nói hết lời, một phần văn kiện đột nhiên vứt trên bàn ăn mới thu dọn sạch sẽ.

Tiết Ngạn Tĩnh run lên hai giây, tiếp định thần nhìn lại, khi ông ta nhìn thấy bốn chứ lớn phía trước "Cổ phần chuyển nhượng", nhất thời cảm giác trong đầu một trận trời đất quay cuồng.

"Đây là cái gì?" Tiết Ngạn Tĩnh ngẩng đầu liền đối diện với Tiết Giác thần tình lạnh lùng mặt.

Tiết Giác ánh mắt đặc biệt lạnh lẽo, phảng phất đứng ở hắn người đối diện không phải là cha ruột hắn, mà là một cái sinh mệnh có cũng được mà không có cũng được.

"Cận Dục ký hợp đồng chuyển nhượng cổ phần." Tiết Giác nhàn nhạt nói, thanh tuyến tựa như quấn quanh một tảng băng, không thể nhận ra mà ngoắc ngoắc khóe môi, "Bây giờ tôi mới là cổ đông lớn nhất Tiết thị, nhà này đã đổi chủ."

Tiết Ngạn Tĩnh sắc mặt trắng bệch, quả thực không thể tin vào tai của mình, ông ta lảo đảo lui về phía sau hai bước, được Tôn Phi cùng Tiết Hạo mặt cũng đầy khiếp sợ đỡ lấy.

" Mày đi Nhật Bản tìm Cận Dục?" Tiết Ngạn Tĩnh cực kỳ gian nan mở miệng.

"Tiết Giác con mẹ nó anh điên rồi sao? Anh dĩ nhiên đi tìm Cận Dục!" Tiết Hạo đôi mắt trợn lên giống như chuông đồng, hắn dùng ánh mắt cực kỳ khó mà tin nổi nhìn Tiết Giác, giận không nhịn nổi, "Cận Dục là phe nhị thúc của anh bên kia..."

Tiết Giác giơ tay.

Tiếng nói chuyện của Tiết Hạo trong nháy mắt im bặt đi, hắn cùng mẫu thân hắn Tôn Phi giống nhau đặc biệt e ngại Tiết Giác.

"Đừng nóng vội." Tiết Giác đầu ngón tay ở trên bàn điểm điểm, hắn vẫn duy trì biểu tình ngoài cười nhưng trong không cười, nhìn về phía Tiết Hạo, "Lập tức sẽ đến lượt cậu."

Nghe vậy, Tiết Hạo trên mặt đột nhiên mất đi toàn bộ huyết sắc, không chờ hắn có phản ứng, Tôn Phi đã xông lại run âm thanh hỏi: "Tiểu Giác, cậu lời này là có ý gì? Chúng ta đều là người một nhà..."

"Ngậm miệng." Tiết Giác nói.

Tôn Phi thoáng chốc cấm khẩu, bà ta phảng phất dự cảm được cái gì, biểu tình sợ hãi quay đầu, đem cầu viện ánh mắt hướng về Tiết Ngạn Tĩnh.

Đáng tiếc Tiết Ngạn Tĩnh đang xem hợp đồng, hoàn toàn đắm chìm trong việc Tiết gia đổi chủ, căn bản không rảnh bận tâm hai mẹ con Tôn Phi cùng Tiết Hạo.

Ngược lại là Tiết Giác bình tĩnh mà mở miệng nói: "Nếu muốn người không biết trừ phi mình đừng làm, Tiết Hạo, cậu đã nuốt bao nhiều tiền bên tổng dự án của Ngân Thái, trong lòng cậu còn không rõ sao?"

Tiết Hạo hoá đá tại chỗ tại chỗ cũ, hắn thẳng tắp nhìn Tiết Giác, miệng đóng đóng mở mở, cũng không biết trả lời như thế nào.

Hắn đích xác tại thời điểm hạng mục khởi công nuốt không ít tiền, có thể là chuyện này trừ hắn ra cha mẹ ở ngoài liền không có người thứ tư biết đến.

Tiết Giác là thế nào phát hiện bí mật này?

"Tôi giúp cậu tính toán một chốc, tổng cộng 58 triệu." Tiết Giác nói xong, liền bổ sung một câu, "Đây chỉ là số lẻ."

Trong phút chốc Tiết Hạo như rơi vào hầm băng, rõ ràng còn chưa tới mùa đông cũng đã lạnh đến mức toàn thân đều đang run rẩy, hắn thậm chí mất đi dục vọng nguỵ biện, hai chân mềm nhũn ngã ngồi trên đất.

"Giác ca tôi sai rồi, tôi chính là nhất thời bị ma quỷ ám ảnh mới phạm vào sai lầm, ba mẹ đều biết chuyện này, đặc biệt là ba, là ông ấy ngầm đồng ý tôi làm như vậy." Tiết Hạo dụng cả tay chân bò lên, vọt tới trước mặt Tiết Giác mang theo tiếng khóc nức nở cầu xin.





Lần này hắn toàn bộ minh bạch, Tiết Giác cũng không phải thật tâm thực lòng muốn chuyển về nhà, mà đến có chuẩn bị đối phó một nhà bọn họ.

Hắn còn tưởng rằng Tiết Giác trầm mặc đại biểu tiếp thu hắn và mẫu thân tồn tại, không nghĩ tới là nghỉ ngơi dưỡng sức chuẩn bị tung đại chiêu.

Nếu như Tiết thị tối cổ đông lớn vẫn là Tiết Ngạn Tĩnh, kia Tiết Hạo căn bản không cần lo lắng việc biễn thủ công quỷ bị bại lộ, thế nhưng bây giờ cổ đông lớn biến thành Tiết Giác...

Tiết Hạo không dám tưởng tượng tiếp đó sẽ phát sinh cái gì, hắn chỉ có thể ăn nói khép nép không ngừng khẩn cầu Tiết Giác tha hắn một lần.

"Cậu cầu tôi vô dụng." Tiết Giác bình thản nhìn Tiết Hạo vô cùng chật vật, nói rằng, "Tôi sớm đem hạng mục kia chuyển tới tay Cận Dục, trước khi cậu âm thầm nuốt tiền."

"Anh nói cái gì..." Tiết Hạo bị liên tiếp đả kích chấn động đến mức ngốc như khúc gỗ.

Tiết Giác xì thanh cười cười, nhìn về phía Tiết Hạo trong ánh mắt xen lẫn rõ ràng chán ghét.

Hắn không hề trả lời Tiết Hạo, chỉ là hành vi của Trương quản gia cho bọn họ đáp án.

"Bọn họ đến." Trương quản gia chẳng biết lúc nào đi ra ngoài trở lại nói.

Tiết Giác gật đầu: "Mời bọn họ vào đi."

Không lâu lắm, Trương quản gia dẫn năm, sáu cảnh sát vào nhà.

Hơn 58 triệu không phải con số nhỏ, hơn nữa Tiết Hạo tại tham ô trong lúc liên quan đến hành vi hối lộ, chỉ là "Đút lót nhân viên nhà nước" tội danh này liền đầy đủ Tiết Hạo ăn tới mấy năm cơm tù.

Cảnh sát động tác phi thường cấp tốc, nhanh và gọn đem Tiết Hạo mang đi, đối với Tôn Phi khóc nháo, cảnh sát chỉ để lại câu có lời gì đi trên tòa án nói.

Thời khắc này Tôn Phi cả người đều là mộng, bà ta không hiểu tình thế tại sao lại đột nhiên phát triển trở thành bộ dáng này.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán, nhân sự hay văn phòng thì sẽ rất cần kiến thức về excel. Một số các file excel mẫu, những thức excel cơ bản và nâng cao từ trang excel kế toán chẳng hạn như tai nhanh file excel tinh dong bhxh bhyt bhtn tu 01 7 2018, file excel bang can doi ke toan theo thong tu 200 mau chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status