Mang thai hài tử của hào môn lão nam nhân

Chương 34: Kinh hãi

Mỗ Củ Cải nào đó: Thật sự cảm ơn các bạn đã ủng hộ tui trong thời gian vừa qua nhé! Sự ủng hộ của các bạn là động lực để Củ Cải thực hiện tiếp:)). Cũng xin lỗi vì dạo này tui ra truyện chậm nhé nhưng thật sự là bận quá các chế ạ!! Thông cảm cho thân già tui nhé!! Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!!! ╭(′▽‵)╭(′▽‵)╭(′▽‵)╯

Tổ Kỳ không nghĩ tới mọi việc sẽ phát triển đến hướng này, cứ việc vừa nãy cậu chỉ là gặm cắn đôi môi của Tiết Giác cho hả giận, thế nhưng giờ khắc này hồi tưởng lại, có cảm giác thật lúng túng.

Đừng nhìn bề ngoài cậu sóng yên biển lặng nhưng thật ra trái tim đã điên cuồng nhảy loạn sắp lên tới cổ họng rồi..

Ngay cả đôi môi cũng phát ra nhiệt độ, Tiết Giác đè ép lại xúc cảm chưa phai...

Tổ Kỳ theo bản năng đưa tay sờ sờ miệng, hai gò má nóng lên, kết quả quay đầu phát hiện Tiết Giác đã nằm ở bên cạnh hô hấp đều đều, nhất thời giận không chỗ phát tiết, cậu đá một phát lên đùi Tiết Giác.

"Ngủ cái gì mà ngủ? Nhanh đi đem đầu tóc thổi khô!" Tổ Kỳ nói xong một cái kéo gối đầu của Tiết Giác ra lấy tay sờ sờ, quả nhiên ở giữa ướt đẫm một mảng.

Vốn là sắp ngủ Tiết Giác bị Tổ Kỳ như thế đá một cái, giật mình bật dậy, thiếu chút nữa trực tiếp rơi xuống dưới giường, may là hắn kịp thời nắm chặt mạn giường nên không ngã.

Trong lúc nhất thời, không khí vắng lặng lan tràn.

Hai người bọn họ ở trong bóng tối mắt to trừng mắt nhỏ, ai cũng không lên tiếng trước.

Không biết qua bao lâu, Tiết Giác đưa tay mở đèn ngủ ở đầu giường, ánh đèn ấm áp trong khoảnh khắc lấp kín căn phòng.

Dưới ánh đèn, Tổ Kỳ mới nhìn rõ ràng biểu tình của Tiết Giác lúc này, gương mặt âm trầm tựa đang nổi lên một hồi bão táp đáng sợ, mà hắn bốn phía tản mát ra áp suất thấp thậm chí có thể ngưng tụ lại thực chất.





Có lẽ là là do nguyên nhân quanh năm ngồi ở vị trí cao, Tiết Giác mang trong mình khí tràng mạnh mẽ hung hổ dọa người.

Dù cho hắn chỉ là mặt không thay đổi nhìn chăm chú vào Tổ Kỳ, cặp con ngươi đen nhánh như hai cái động đen tối, sâu thẳm đến không nhìn thấy đáy, làm người không tự chủ cảm thấy e ngại.

"..." Vốn còn muốn nguỵ biện vài câu Tổ Kỳ liền kinh sợ, rụt cổ một cái không lên tiếng nữa.

Chính là đang lúc Tổ Kỳ do dự có nên hay không một lần nữa nằm xuống ngủ, đột nhiên nghe thấy Tiết Giác phát ra một tiếng thở dài nhè nhẹ, sau đó đứng dậy xuống giường, từ tủ quần áo bên trong tùy ý lấy ra cái áo ngủ mặc vào, ngay sau đó ly khai phòng ngủ.

Tổ Kỳ mờ mịt hấp háy mắt, tiếp tục dựa vào trước giường không nhúc nhích, rất nhanh cậu liền nghe tiếng bước chân Tiết Giác trở về.

Tiết Giác trong tay tựa hồ cầm thứ gì, mãi đến khi hắn đến gần, Tổ Kỳ mới nhìn rõ ràng trong tay hắn cầm hai cái gối,

"Các a di đều nghỉ ngơi, cậu tạm ngủ một đêm đi." Tiết Giác vừa nói, một bên đem hai cái gối ướt hơn nửa trên giường đổi..

"Hảo." Trải qua một trận bị dọa vừa nãy, lúc này Tổ Kỳ quả thực ngoan ngoãn như chim cút, cậu hết sức phối hợp ngồi dậy để thuận tiện cho Tiết Giác đổi gối.

Đại trượng phu co được dãn được, bảo toàn tính mạng mới là mấu chốt.

Cậu đây không phải là kinh sợ, là cơ trí là cơ trí đó!

Sau khi tự thôi miên chính mình một phen, Tổ Kỳ rốt cục cảm giác dễ chịu một chút, nhất thời cũng hơi kinh sợ cùng cảm giác cây ngay không sợ chết đứng, ánh mắt cũng không dám hướng Tiết Giác bên kia liếc một chút.

Tiết Giác đem đổi lại hai cái gối ném tới sọt quần áo bên trong buồng tắm, đi ra thấy Tổ Kỳ vẫn không nhúc nhích mà ngồi ở trên giường, liền mở miệng hỏi: "Ráp trải giường cũng phải đổi sao?"

Trên giường chỉ ướt một chỗ nhỏ nơi Tiết Giác nằm, còn lại phần lớn đủ cho Tổ Kỳ tạm ngủ một buổi tối, chủ yếu là hiện tại Tổ Kỳ cũng nhát gan không muốn phiền toái Tiết Giác nữa, vì vậy đem đầu lắc lắc như đánh trống chầu.

"Không cần không cần không cần." Tổ Kỳ khách khí nói, "Ngày mai kêu a di đổi là được rồi, buổi tối không cần phiền toái như vậy."

Nghe vậy, Tiết Giác ánh mắt lập tức trở nên kỳ quái rất nhiều, phảng phất đang nhìn một người xa lạ chưa bao giờ nhận thức.

Tổ Kỳ choáng váng mà sờ sờ mặt của mình: "Làm sao vậy? Anh nhìn tôi như vậy làm gì?"

Tiết Giác trầm giọng nói: "Cậu không phải Tổ Kỳ đi?"

"..."

Tổ Kỳ cả người cứng đờ, thời khắc này càng cảm giác huyết dịch của cả người đều đọng lại,cậu ngay cả hô hấp đều quên, hai mắt ngơ ngác nhìn Tiết Giác thần sắc lạnh nhạt.

Cậu thời điểm nào bại lộ?

Tiết Giác như thế nào biết được điều này?

Chẳng lẽ là lúc cậu bán Dã Cúc phấn, không cẩn thận bị Tiết Giác phát hiện sự tồn tại của không gian?

Tổ Kỳ càng nghĩ càng cảm thấy sợ hãi, tại ngắn ngủi trong vài giây dĩ nhiên bị doạ chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người.

Cậu không dám phát ra bất kỳ thanh âm gì, chỉ lo Tiết Giác kích động liền đem cậu đưa đến trong phòng thí nghiệm, tiến hành khoa học nghiên cứu không phải dành cho người.

Một lúc lâu, Tổ Kỳ chột dạ ngụy biện nói: "Tôi nghe không hiểu anh đang nói cái gì, tôi không phải Tổ Kỳ, ai mới là Tổ Kỳ?"

Tiết Giác trả lời: "Tổ Kỳ cho tới bây giờ sẽ không đối với tôi khách khí như vậy, vừa nãy cậu là bị hồn xuyên vào đi?"

"..." Một giây sau, Tổ Kỳ bỗng nhiên rõ ràng ý tứ trong lời nói của Tiết Giác, "!!!"

Đệt!

Tiết Giác là đang giễu cợt cậu!

Hơn nữa con mẹ nó thời đại này ngay cả người trong giấy cũng biết " hồn xuyên"?! ( ý Tổ Kỳ là Tiết Giác là nhân vật trong truyện mà cũng biết vụ hồn xuyên)

Tổ Kỳ thở phào nhẹ nhõm, tinh thần căng thẳng dần thanh tỉnh lại, cả người cậu như cà tím phơi sương nằm co quắp ở trên giường, linh hồn nhỏ bé bị như bị dọa rơi mất một nửa.





Cứ vậy yên lặng vài giây, Tổ Kỳ trầm mặc nằm lại trên giường, trùm lên chăn, không bao lâu liền mệt mỏi bất kham ngủ thiếp đi.

Tiết Giác ở bên cạnh: "..."

Đáng tiếc Tổ Kỳ ngủ cũng không ngon, có lẽ là ngày nghĩ gì đêm liền mơ đấy, cậu mơ thấy cậu không cẩn thận ở trước mặt Tiết Giác bại lộ thân phận, Tiết Giác trong nháy mắt hóa thân thành ma quỷ đem cậu nhốt trong tầng hầm mà tra tấn.

Toàn bộ giấc mơ bị đứt quãng, thế nhưng cực kỳ chân thực, cho nên Tổ Kỳ bị dọa tỉnh.

Tổ Kỳ thất kinh ngồi dậy, mạnh mẽ thở hổn hển mấy hơi thở mới từ từ bình tĩnh lại, trên mặt cậu tràn đầy mồ hôi lạnh, sau lưng áo ngủ cũng bị mồ hôi thấm ướt.

Phòng ngủ dĩ nhiên không còn thân ảnh của Tiết Giác, tối hôm qua Tiết Giác cũng không có lên giường ngủ, ngược lại là trên ghế salông nhiều hơn một cái gối cùng một ra giường, được gấp lại quy củ.

Xem ra Tiết Giác ở trên ghế sa lon ngủ một đêm.

Tổ Kỳ trợn tròn đôi mắt không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm ghế sô pha một hồi lâu, đợi đến khi đại não tỉnh táo, mới động tác chậm rãi vén chăn lên xuống giường.

Thời điểm xuống lầu ăn điểm tâm, Tổ Kỳ hướng Ông Ngọc Hương hỏi Tiết Giác, mới biết Tiết Giác từ sáng sớm đã đến công ty.

Nói đến cái này, Ông Ngọc Hương che miệng lại cười đến cảnh "xuân" đầy mặt, thoạt nhìn tâm tình vô cùng tốt: "Không biết các con vợ chồng son đang nháo cái gì biệt nữu, thật vất vả dọn về ở, Tiểu Giác đứa bé kia liền ba ngày hai đầu không có nhà, ta chiều hôm qua gọi điện thoại đi đem nó mắng cho một trận, đoán chừng là nghĩ thông suốt rồi."

Tổ Kỳ: "..." Chẳng trách Tiết Giác buổi tối uống rượu xã giao xong còn muốn chạy tới nơi này.

Suy nghĩ một chút, Tổ Kỳ lúng túng cười nói: "Anh ấy công tác bận rộn như vậy, không muốn trở về thì thôi, đừng làm khó dễ anh ấy."

"Con đứa nhỏ này cũng quá dễ nói chuyện đi." Ông Ngọc Hương vỗ nhẹ nhẹ tay Tổ Kỳ, giả bộ cả giận nói, "Các con đều kết hôn rồi, nào có đạo lý không về nhà?"

Tổ Kỳ nhược nhược mở miệng: "Chúng con còn chưa có kết hôn mà..."

Tuy rằng thiên tiểu thuyết này lấy đại Thiên triều làm bối cảnh, nhưng có nhiều chỗ vẫn là cùng thế giới hiện thực không giống nhau, tỷ như trong thế giới tiểu thuyết số tuổi kết hôn là mười tám tuổi trở lên, nam nữ không khác biệt, cùng với đồng tính có thể kết hôn cùng bộ phận nam nhân có thể mang thai...

Xem như là một thế giới không tưởng.

Mặc dù như thế, nguyên chủ cùng Tiết Giác vẫn chưa có giấy hôn thú.

Nguyên chủ mang thai quá đột ngột, Tiết Giác căn bản không có chuẩn bị tâm lý thật tốt, trước thậm chí chưa hề nghĩ tới tổ chức một lễ cưới chính thức.

Mãi đến tận khi Tổ Kỳ đi đến thế giới này, Tiết Giác mới nhớ tới việc làm lễ cưới cùng lĩnh giấy hôn thú, bất quá cần phải chờ sau khi Tổ Kỳ sinh xong.

Đương nhiên, còn Tổ Kỳ có muốn cùng Tiết Giác lĩnh giấy hôn thú hay không, lại là một chuyện khác, cậu không phải nguyên chủ, cũng không có nguyện vọng an vị tại Tiết Gia.

Tổ Kỳ suy nghĩ một đống lung ta lung tung, Ông Ngọc Hương ngồi ở bên cạnh cậu lại như là lĩnh ngộ được cái gì, chống đỡ cằm như có điều suy nghĩ gật gật đầu.

"Ta hiểu."

"..." Tổ Kỳ một mặt sợ hãi, "Mẹ biết cái gì?"

Ông Ngọc Hương nói: "Con nói việc này mẹ đều hiểu, con cứ yên tâm đi."

Tổ Kỳ: "... Mẹ đều hiểu cái gì?"

Ông Ngọc Hương vỗ vỗ bộ ngực, một bộ định liệu trước tự tin: "Các con vợ chồng son cả con đều đã có, không đi làm giấy hôn thú thì sao được? Con có gì cứ nói thẳng, không cần ám chỉ ta, nói thẳng ra là được, ta khẳng định sẽ đứng về phía con."

Tổ Kỳ: "..."

"Chờ một lát ta liền gọi điện cho Tiểu Giác, kêu nó sắp xếp thời gian đón con đi cục dân chính làm giấy hôn thú."

Tổ Kỳ: "... Con không phải con không có mẹ chớ nói lung tung..."

Nhưng mà Ông Ngọc Hương đang cao hứng nghe không lọt lời Tổ Kỳ giải thích, bà nói thì liền làm, lập tức thả mâm đựng trái cây trong tay xuống, cầm điện thoại di động lên hấp tấp đi tới trước cửa sổ sát đất bấm điệnn thoại gọi Tiết Giác.

Tổ Kỳ cách Ông Ngọc Hương không xa, cũng là linh linh toái toái nghe được một ít.





"Vậy con cũng không có thể để người ta một mình ở chỗ này nha, nhìn Tiểu Kỳ cả ngày ngốc một mình, nó vào lúc này cần nhất có người bồi tiếp..."

"Này nha, ở đâu là ta ở chính giữa xen vào a? Ta nói này đó tất cả đều là ý tứ của Tiểu Kỳ, nó không tiện nói, vậy ta đây là mẹ nó thay nó nói..."

"Nó đương nhiên muốn đi làm giấy hôn thú, không ai nguyện ý thay con vất vả khổ sở sinh con cuối cùng lại không danh không phận..."

...

Ông Ngọc Hương càng nói càng khoa trương, nhanh nhẹn đem Tổ Kỳ miêu tả thành thiên kim tiểu thư tay không thể xách vai không thể khiêng, hận không thể lập tức chui vào điện thoại đối diện đem Tiết Giác nhéo ra.

Tổ Kỳ trên mặt tràn đầy lúng túng.

Cuối cùng cậu thực sự nghe không vô nữa, chỉ có lựa chọn tốt nhất là lâm trận bỏ chạy, thừa dịp Ông Ngọc Hương không chú ý, hướng Tiểu Nhã chào hỏi liền như một làn khói về tới phòng ngủ.

May là Ông Ngọc Hương không đi lên tìm cậu nữa, cái đề tài này trước khi Tiết Giác về nhà xem như là kết thúc.

Tổ Kỳ buồn bực ngán ngẩm mà nằm trên ghế sa lông xoát weibo, khu bình luận mới nhất là một đam người đang gào khóc về việc ngưng bán Dã Cúc phấn, cũng có người yêu cầu Tổ Kỳ sang năm tăng cường lượng tiêu thụ, đúng giờ lên tranh mua dựa theo tốc độ tay và tốc độ mạng.

Còn một nhóm người được nhân thưởng Dã Cúc phấn thì điên cuồng @ Tổ Kỳ, cũng đem Dã Cúc phấn khen thành thần tiên phấn trong trời đất.

Trong đó có một beauty blogger có hơn 1 triệu fan, ghi lại quá trình mà cô sử dụng Dã Cúc phấn, ngắn ngủi thời gian nửa tháng, tóc phía trước của cô có dấu hiệu mọc lên không ít.

Khu bình luận cùng chuyển phát đều sợ ngây người.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như mo bai ket bai nguoi lai do song da an tuong, phan tich ve dep song huong trong ai da dat ten cho dong song sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status