Mang thai hài tử của hào môn lão nam nhân

Chương 78: Thông báo

Cũng là thông báo nhưng đây là chương mới nhé!!!!

Edit + Beta: Củ Cải Ngâm Đường

----------------------------------------------------

Trời mùa đông tuyết rơi rất lạnh, may là Tổ Kỳ mặc rất dày, bên trong quấn lấy ba cái áo lông, bên ngoài khoác một chiếc áo giữ ấm dày, cả người được bao kín y như cái bánh chưng.

Ngay cả Tiết Thiên Vạn trong xe đẩy trẻ em cũng được bọc trong ba bốn tầng thảm lông dày, không thể có một tí gió có thể lọt vào, nhóc con ngủ say tình cờ phát ra âm thanh bẹp miệng.

Nếu đem ra so sánh chỉ có Tiết Giác một thân âu phục thoạt nhìn đơn bạc, cũng đặc biệt lạnh lùng...

Tổ Kỳ trầm mặc tiêu sái đi bên cạnh Tiết Giác, túi đựng đồ trẻ em đang trên tay Tiết Giác và xe đẩy của Tiết Thiên Vạn cũng do hắn đẩy, hai tay cậu không mang gì cũng có chút trống trải.

Giày đạp trên nền tuyết xốp phát ra từng trận âm thanh kẹt kẹt trong khung cảnh yên lặng như tờ vang lên đặc biệt chói tai.

Tổ Kỳ vùi đầu nhìn hai cái bóng trùng điệp cùng nhau giữa cậu và Tiết Giác, nỗi lòng lơ lửng trên mây, hai người bọn họ cứ như vậy đi một đoạn đường mà chẳng ai nói với ai câu nào, cuối cùng vẫn là Tổ Kỳ không nhịn được mở miệng: "Anh..."

Đồng thời, Tiết Giác nói: "Tôi..."

Một giây sau, hai người bọn họ đồng thời im lặng.

Tổ Kỳ còn tưởng rằng Tiết Giác sẽ nói tiếp, kết quả đợi nửa ngày, cũng không thấy Tiết Giác nói tiếng nào.

"..."





Tổ Kỳ hơi nghiêng đầu, trong dư quang liếc nhìn về phía Tiết Giác, phát hiện vẻ mặt hắn hơi căng thẳng, nhìn như đang rất sốt sắng, ngay cả tay nắm xe đẩy cũng xiết chặt đến trắng bệt.

Trong ấn tượng, Tổ Kỳ chưa bao giờ thấy dáng vẻ thấp thỏm bất an như vậy của Tiết Giác.

Cũng không biết hắn đang lo lắng chuyện gì...

Nghĩ tới những thứ này, Tổ Kỳ không khỏi cảm thấy buồn cười, dùng mu bàn tay để ngay miệng thiếu chút nữa cười ra tiếng.

Bốn phía yên tĩnh như vậy, Tiết Giác tự nhiên nhận ra được động tác của Tổ Kỳ, nhất thời có chút không vui: "Em cười cái gì?"

"Không có gì." Tổ Kỳ thu tay bỏ vào trong túi áo, lạnh đến mức theo bản năng rụt cổ một cái, cậu dùng giọng qua quýt nói, "Anh không phải có chuyện nói với tôi sao? Sao không nói tiếp?"

"Tôi..." Nói, Tiết Giác lại trầm mặc.

Tổ Kỳ: "..." Cậu không nghĩ ra, Tiết Giác là một người quyết đoán như vậy, từ lúc nào lại trở nên do dự như vậy.

Trong chốc lát, Tổ Kỳ trơ mắt nhìn Tiết Giác từ từ dừng bước lại, cậu cũng vội vàng dừng lại, sau đó cùng Tiết Giác mặt đối mặt mắt to trừng mắt nhỏ.

Tiết Giác so với Tổ Kỳ cao hơn nửa cái đầu, lúc nhìn chăm chú vào Tổ Kỳ hơi rủ mắt, dưới ánh sáng mờ nhạt, hàng lông mi mơ hồ đổ một tầng bóng nhàn nhạt trên khuôn mặt hắn.

Càng nhìn Tổ Kỳ càng cảm giác ánh mắt Tiết Giác ôn nhu và ấm áp, có thể khiến con người ta trong nháy mắt mà sa vào.

"Tôi nhớ hình như em cũng có chuyện muốn nói với tôi." Tiết Giác mở miệng, có chút ý tứ trốn tránh, "Hay em cứ nói trước đi."

Kỳ thực Tổ Kỳ muốn hỏi Tiết Giác có còn nhớ đoạn đối thoại hôm qua giữa bọn họ hay không, nếu như còn nhớ cậu muốn một lần nữa nói lại đáp án.

Mặc dù nghĩ là nghĩ như thế nhứng khi cậu chân chính đối mặt với Tiết Giác, lại cảm thấy những câu nói kia toàn bộ bị kẹt ở trong cổ họng, muốn nói ra thật sự là có chút khó có thể mở miệng.

Mỗi người đều có tâm lý muốn bảo vệ mình, vào giờ phút này Tổ Kỳ cũng giống như vậy, cậu một mặt muốn cho Tiết Giác biết tâm ý của mình, mặt khác vừa sợ bị Tiết Giác từ chối. (giống như khi bạn thích thầm ai đó vừa muốn người ta biết vừa sợ người ta biết rồi lại từ chối, chán lắm tui ghét cảm giác đó)

Xoắn xuýt như vậy một phút, cuối cùng vẫn là Tiết Giác chần chờ mở miệng: "Em còn nhớ câu hỏi hôm qua trước khi ngủ tôi hỏi em không?"

"..." Tổ Kỳ đột nhiên ngẩn ra, ánh mắt kỳ quái nhìn Tiết Giác một hồi lâu mới thấp giọng nói, "Nhớ."

Tiết Giác tựa hồ là không tin, giơ giơ lên khóe miệng, trong đôi con ngươi xinh đẹp toát lên mạt ý tứ trêu đùa, hắn tiếp tục hỏi: "Tôi hỏi cái gì?"

Tổ Kỳ thành thật trả lời: "Anh hỏi tôi có thích anh hay không."

Tiết Giác không nghĩ tới Tổ Kỳ sẽ dễ dàng đem tảng đá lớn trong lòng hắn mà nói ra như vậy, trong lúc nhất thời biểu tình khó lường, thân thể theo bản năng tiến vào trạng thái căng thẳng.

Nếu như Tổ Kỳ dựa vào trước ngực Tiết Giác, sẽ nghe đến tiếng tim của hắn đập kịch liệt như đang đánh trống trong lồng ngực.

Đáng tiếc Tổ Kỳ không nghe được, trên thực tế cậu vào lúc này cũng rất căng thẳng, nhìn bề ngoài thì tỏ vẻ như không có chuyện gì nhưng thật ra nội tâm đang không ngừng kêu gào, hận không thể lập tức hóa thành bông tuyết mà tan đi luôn cho rồi.

Cậu thậm chí có chút hối hận khi nói ra câu này...

Nếu như Tiết Giác từ chối thì làm sao bây giờ?

Tổ Kỳ quả thực không dám tưởng tượng ra cảnh tượng đó, hơn nữa nghe liền cảm thấy rất kỳ quái, rõ ràng bọn họ sắp kết hôn, ngay cả con trai cũng đã có, lại vẫn như cũ vẫn duy trì quan hệ người xa lạ...

Tổ Kỳ càng nghĩ càng tuyệt vọng, nội tâm không ngừng gào thét như sóng biển không ngừng ập tới, trong chớp mắt liền đem cậu nhấn chìm từ đầu đến chân, ngay cả cơ hội thở cũng không có.

Mới ngắn ngủi mấy giây, cậu đã nghĩ đến kết cục thất bại bị Tiết Giác đuổi ra khỏi nhà.

Hay là thôi đi...

Làm như chưa có chuyện gì xảy ra.

Tổ Kỳ thất lạc nghĩ, nhưng mà còn chưa đợi cậu tìm cái cớ thích hợp, bỗng nhiên nghe thấy Tiết Giác thấp giọng hỏi: "Vậy đáp án bây giờ của em là gì?"

Nghe vậy, Tổ Kỳ trong nháy mắt giãy dụa, nhưng vẫn là cắn răng nói: "Thật ra ở chung lâu như vậy, tôi phát hiện tôi rất yêu thích anh."

Một hơi đem câu nói này nói ra xong, Tổ Kỳ hệt như một quả bóng cao su bị xì hơi, tội nghiệp mà cuối đầu, ngay cả khí lực ngước lên nhìn Tiết Giác một cái cũng không có.

Càng thảm hại hơn chính là, Tiết Giác một chút phản ứng đều không có, thật giống như vừa nãy căn bản không có nghe thấy cậu nói chuyện.

Ngay lúc Tổ Kỳ định co giò bỏ chạy thì tiếng cười ôn hòa của Tiết Giác vang lên bên tai cậu, ngay sau đó có hai bàn tay duỗi ra nắm lấy tay cậu.

Chỉ là đôi tay kia quá lạnh, đầu ngón tay lộ ra nhiệt độ lạnh lẽo.

Tiết Giác không dám trực tiếp nắm chặt tay Tổ Kỳ, mà là cách quần áo nhẹ nhàng nắm tay cậu, sau đó hơi hơi dùng sức, đột nhiên không kịp chuẩn bị Tổ Kỳ kinh ngạc thốt lên một tiếng, một giây sau liền bị kéo vào một lồng ngực ấm áp.





Tổ Kỳ thụ sủng nhược kinh, há hốc mồm quên cả thở, cậu theo bản năng muốn đứng thẳng người, kết quả bị Tiết Giác một lần nữa ấn vào trong ngực, vì thế cậu nghe được nhịp tim mãnh liệt của Tiết Giác.

Ầm đông, ầm đông, ầm đông ——

Tựa hồ cùng tiếng tim đập của cậu trùng làm một.

"Em muốn biết đáp án của tôi sao?" Tiết Giác âm thanh như trước vững vàng, nhưng cẩn thận nghe có thể nghe ra âm cuối run rẩy, không biết là do căng thẳng hay bởi vì lạnh.

Tổ Kỳ hít sâu một cái, mặt của cậu chôn ở trong lồng ngực Tiết Giác, tựa hồ khắp thế giới đều là khí tức tươi mới trên người của Tiết Giác.

"Kia đáp án của anh... Là cái gì?" Tổ Kỳ âm thanh nghe rầu rĩ.

Tiết Giác nói: "Trước đây tôi không phải rất yêu thích em, làm qua rất nhiều chuyện cùng với nói qua rất nhiều lời đều mang thành kiến, còn theo bản năng tránh nơi có mặt em, tôi không biết cảm giác hiện tại của tôi có chính xác không, thế nhưng tôi có thể rõ ràng cảm giác được, tôi đã không còn bài xích việc em tiến vào cuộc sống của tôi nữa, hơn nữa tôi cũng đã chuẩn bị kỹ càng, nếu như sau này không xảy ra biến cố gì, tôi nghĩ có thể cùng em đồng hành suốt quãng đời còn lại."

Tiết Giác nói chuyện tốc độ rất chậm, từng chữ giống như là phải trau chuốt lắm mới nói ra, từng chữ từng chữ nói đến ngắn gọn súc tích.

Tổ Kỳ dựa vào trước người Tiết Giác mờ mịt nháy mắt một cái, đột nhiên có chút không thể tin vào tai của mình, cậu sửng sốt rất lâu mới chậm rãi phản ứng lại, thoáng chốc trái tim bị kích động cùng cảm xúc mừng như điên chiếm cứ đến tràn đầy.

Cho nên...

Tiết Giác đây là cũng yêu thích cậu?

"Tổ Kỳ." Tiết Giác gọi tên cậu, sau đó buông cậu ra, hai người mặt đối mặt, Tiết Giác hai tay khoát lên trên bả vai Tổ Kỳ không chịu hạ xuống, "Em nguyện ý không?"

Tổ Kỳ mặt đỏ tim đập, cả người đều có chút mơ màng vù vù, như đang ở trên mây, cậu mở to hai mắt nhìn khuôn mặt anh tuấn của Tiết Giác, há miệng, "Câu nói này là em hỏi anh mới đúng."

Tiết Giác cười khẽ: "Em hỏi."

Tổ Kỳ âm thanh có chút run: "Anh nguyện ý không?"

Tiết Giác không chút nghĩ ngợi mà trả lời: "Tôi nguyện ý, rất từ lâu trước tôi chính là đáp án này."

Tổ Kỳ dừng lại hai giây, tiện đà còn nói: "Dù cho em trước đây đối với anh làm ra chuyện hèn hạ vô sỉ như vậy, anh vẫn còn nguyện ý sao?"

Nghe thế Tiết Giác sững sờ một lát, rất nhanh liền hiểu chuyện Tổ Kỳ nói là chuyện nào, mi tâm cau lại, biểu tình nghiêm túc suy tư nửa ngày mới ăn ngay nói thật: "Tôi có thể thử không nhớ lại chuyện kia."

Tuy rằng Tiết Giác không có nói rõ có thể tha thứ cho Tổ Kỳ, thế nhưng Tổ Kỳ biết, đây đã là nhượng bộ lớn nhất của hắn rồi, Tổ Kỳ đã xem kỹ nội dung tiểu thuyết, biết rõ sự kiện kia như cây gai trong lòng Tiết Giác.

Tiết Giác thấy Tổ Kỳ vẫn luôn không lên tiếng, còn tưởng rằng đối phương không thích lời nói này của mình, lại bổ sung: "Tổ Kỳ, tôi hiện tại không có ý trách em, chỉ là có chút chuyện đã xảy ra chính là đã xảy ra, tôi không có cách nào để làm như không có chuyện gì..."

Nói còn chưa dứt lời, trước mắt Tiết Giác bỗng dung tối sầm lại, trên môi truyền đến xúc cảm mềm mại.

Tổ Kỳ rất là chủ động thiếp thân tiến lên, hai tay ôm cổ Tiết Giác, cậu vội vã cuống cuồng nhắm mắt lại, dựa vào bản năng dùng đầu lưỡi cạy ra hàm răng Tiết Giác.

Kỹ thuật hôn của cậu rất kém cỏi, chỉ biết đấu đá lung tung, may là Tiết Giác đầy đủ phối hợp cũng đầy đủ nhân nhượng, cơ hồ là há mồm tùy ý để nhóc con lần đầu yêu đương như Tổ Kỳ càn quét.

Bất quá nói đi nói lại, đây chính là lần đầu tiên Tổ Kỳ yêu đương thiệt.

Dưới đêm tuyết lạnh lẽo, hai người ôm nhau không biết hôn bao lâu, mãi đến tận khi trong xe đẩy trẻ em Tiết Thiên Vạn bị đói bụng tỉnh, phát ra tiếng khóc nha oa, Tổ Kỳ cùng Tiết Giác mới như vừa tỉnh giấc chiêm bao mà tách ra.

Khi bọn họ đẩy xe đẩy trẻ em trở lại, Ông Ngọc Hương đã ở trong phòng khách lo lắng đến đi qua đi lại chờ đợi, càm ràm cả hai một hồi.

"Nào có ai buổi tối mùa đông lại ra ngoài tản bộ? Trên đất tất cả đều là tuyết đọng, các con còn đẩy chiếc xe đẩy trẻ em, nguy hiểm biết bao?" Ông Ngọc Hương nhìn Tiết Thiên Vạn trong đôi mắt tràn đầy đau lòng.

May là Tiết Thiên Vạn uống hết sữa liền mơ mơ màng màng ngủ, nếu không với khí thế hung hổ này của Ông Ngọc Hương, phỏng chừng còn bắt bọn họ nói thêm một hồi.

Tổ Kỳ cùng Tiết Giác ôm Tiết Thiên Vạn chạy trốn như một làn khói lên lầu trở lại phòng ngủ, Tổ Kỳ đem Tiết Thiên Vạn đặt ở giường lớn, cầm lấy áo ngủ cùng quần áo liền đi buồng tắm rửa ráy.

Nửa giờ sau, Tổ Kỳ từ buồng tắm đi ra, phát hiện Tiết Thiên Vạn vốn nằm giữa giường đã biến mất không thấy đâu, thay vào đó chính là Tiết Giác không biết tắm rửa từ khi nào đang bọc chăn nằm đợi.( như chờ thị tẩm vậy trời)

Từ bờ vai lộ ra ngoài của Tiết Giác, Tổ Kỳ cũng có thể đoán ra hắn phía dưới không mặc quần áo... Ít nhất nửa người trên không có mặc.

Tổ Kỳ vốn là tên nhóc đầu óc đen tối, nhìn thấy hình ảnh hoạt sắc sinh hương này, trong đầu lập tức loảng xoảng xoạt loảng xoảng xoạt như hai đoàn tàu hỏa, cậu một bên chầm chậm hướng bên giường di chuyển một bên làm bộ bình tĩnh hỏi: "Thiên Vạn đâu?"

"Tôi đem nó ôm đến chỗ mẹ rồi." Tiết Giác rất tùy ý trả lời, đôi mắt như hắc diệu thạch nhìn chăm chú Tổ Kỳ, hắn không hề che giấu dục vọng trong con ngươi.

Tổ Kỳ còn có chút do dự, cậu ngày hôm nay xem như là lĩnh hội được năng lực quấn người của Tiết Thiên Vạn, một lát Tiết Thiên Vạn tỉnh lại vừa khóc vừa gào, Ông Ngọc Hương đem tiểu tử kia đem trả về...

Sẽ lúng túng biết bao.

Nhưng mà ngàn vạn lời cự tuyệt khi đối diện ánh mắt tha thiết mong chờ của Tiết Giác, trong nháy mắt hóa thành hư không, đặc biệt là khi Tiết Giác từ trong chăn duỗi ra một cái tay, đối với cậu vẫy vẫy tay nói: "Lại đây."





"..."

Tổ Kỳ đem áo ngủ trên người kéo một cái, nhanh chân phóng tới.( má ơi tiết tháo đâu con ơi!!!)

... (xin chào tui là dấu ba chấm,rất hân hạnh được gặp các bạn)

Đúng như dự đoán, hai giờ sáng, mới vừa xong việc, trong đêm tối yên tĩnh bỗng vang lên tràng tiếng gõ cửa cùng với âm thanh tru tréo của tên nhóc Hỗn Thế Ma Vương kia.

Tổ Kỳ vừa mới tắm xong lần hai cả người như nhũn ra nằm ở trên giường, ngay cả đầu ngón tay cũng không muốn động đậy một chút, ngược lại là Tiết Giác tinh thần sáng láng mặc vào áo ngủ đi ra mở cửa.

Ngoài cửa, Ông Ngọc Hương một mặt sầu bi: "Vừa khóc..."

Tiết Giác tựa hồ sớm thành thói quen tính cách động một chút là ma âm xỏ lỗ tai của Tiết Thiên Vạn, rất bình tĩnh mà tiếp nhận Tiết Thiên Vạn, thấy Ông Ngọc Hương dáng vẻ thất hồn lạc phách, liền an ủi: "Mẹ nghỉ sớm một chút, con sẽ đem nó dỗ tốt."

"Cực khổ rồi." Ông Ngọc Hương thở dài, quay người chuẩn bị rời đi, nào ngờ tới dư quang bên trong thoáng nhìn trên cổ Tiết Giác mấy dấu đỏ hết sức rõ ràng, bà không chút suy nghĩ liền nói, "Da dẻ con quá nhạy? Ta đi lấy thuốc cao bôi cho con."

Tiết Giác cấp tốc ý thức được cái gì, bình tĩnh từ trước đến giờ trên nét mặt hiếm thấy xuất hiện một vệt quẫn bách, hắn vội vã chận lại nói: "Mẹ, không cần."

Ông Ngọc Hương nói: "Nhưng là trên cổ..."

"Con chưa từng có mẫn." Tiết Giác nói, "Mẹ đừng lo lắng, ngày mai sẽ tốt thôi."

Ông Ngọc Hương là người từng trải, cho dù vừa rồi chưa kịp phản ứng, lúc này cũng nên đoán được hồng ấn trên cổ Tiết Giác là gì, trong lúc nhất thời lúng túng không thôi, rất lâu mới nghẹn ra một câu: "Con, các con phải biết khắc chế một chút, đừng ở trước mặt con trai mà này nọ."

Tiết Giác: "..."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Phong thủy được coi là đại diện cho những thuận lợi từ không gian sống xung quanh (Địa lợi), giúp bổ sung cho vận may từ từ trời (Thiên thời) và vận may ta có từ lúc mới chào đời. Sự kết hợp ba loại vận may Thiên thời - Địa lợi - Nhân hòa sẽ quyết định số phận của chúng ta. Phong thủy sẽ giúp ta kiểm soát và cải thiện vận may trong cuộc sống. Cùng đọc và nghiên cứu môn phong thủy ở trang này nhé: Xem phong thủy chẳng hạn như nhung cung hoang dao can than tien mat tat mang xui xeo vi va mieng ngay cuoi tuan, tu gio den tet nguyen dan 3 con giap giau co tinh yeu den bat ngo Phong thủy cải tạo vận may, hưng thịnh trong cuộc sống đã được rất nhiều người chứng thực. Trong kinh doanh, doanh nhân cũng rất tin tưởng vào phong thủy để chọn ngày giờ, địa điểm xây dựng đầu tư; những vật phẩm phong thủy cải tạo không gian làm việc;...Phong thủy giúp thu hút luồng sinh khí, vận may, tài lộc,.. thay đổi vận mệnh các doanh nghiệp.

loading...
DMCA.com Protection Status