Mang thai hài tử của hào môn lão nam nhân

Chương 9: Giáo huấn

Edit +Beta: Củ Cải Ngâm Đường

- -----------------------------------------------

Trước giờ Tổ Kỳ không bao giờ ngờ tới cậu sẽ cùng Thạch Hạo giao tiếp, dù sao trong vòng giải trí hỗn loạn này, ngẩng đầu không gặp cúi đầu cũng thấy, chỉ là không nghĩ ngày đó đến nhanh như vậy.

Nếu như nguyên chủ cùng Thạch Hạo chỉ là quan hệ yêu đương bình thường, vậy cậu cũng sẽ không chán ghét Thạch Hạo như thế.

Tổ Kỳ nhớ tới lời tác giả viết bên trong tiểu thuyết, Thạch Hạo vừa ý tướng mạo nguyên chủ, nâng nguyên chủ đồng thời còn muốn lợi dụng thân phận để quy tắc ngầm, nhưng đáng tiếc nguyên chủ còn chưa trưởng thành, Thạch Hạo không dám tùy tiện ra tay, cũng chỉ có thể như lão nông dân trông coi củ cải nhìn nguyên chủ.

Sau đó nhìn nhìn, Thạch Hạo liền bắt cá nhiều tay.

Thạch Hạo không những bắt cá nhiều tay mấy người cùng một lúc, còn tùy ý để một trong số đó chính là tiểu minh tinh Đường Mạc Ninh bắt nạt nguyên chủ, liên tiếp cướp đi vai diễn cùng quảng cáo vốn thuộc về nguyên chủ, còn hắn chỉ ở bên cạnh mở một con mắt nhắm một con mắt xem kịch vui.

Kỳ thực chuyện này còn chưa đủ để Tổ Kỳ để ở trong lòng, cậu khắc sâu ấn tượng nhất chính là việc Thạch Hạo bỏ thuốc vào bên trong đồ uống của nguyên chủ, cố ý sắp đặt đưa ra một đống ảnh ghép, để uy hiếp nguyên chủ không đem việc Thạch Hạo cùng với một đại lão bà nào đó thông đồng nói ra ngoài.

Đáng tiếc Thạch Hạo là người không đáng tin cậy, một bên cầm bức ảnh uy hiếp nguyên chủ, một bên uống rượu say sau đó đem bức ảnh đưa hồ bằng cẩu hữu xem.

Vì vậy nguyên chủ thanh danh cứ như vậy bị hủy...





Tổ Kỳ nhớ lại hồi ức hôi thối chết tiệt kia xong, phục hồi tinh thần lại nhìn thấy Thạch Hạo như một con chó bự ở trên người cậu ngửi tới ngửi lui.

Tổ Kỳ trề môi dưới, giơ tay tát một cái trên đầu của Thạch Hạo.

"Ba" một tiếng vang giòn bên trong phòng thay quần áo yên tĩnh.

Thạch Hạo không phòng bị trong nháy mắt bị tỉnh mộng, ngơ ngác bưng cái trán bị vỗ hồng, dùng ánh mắt không thể tin trừng Tổ Kỳ.

Hắn quả thực không thể tin được Tổ Kỳ dịu ngoan như con nai nhỏ trước đây sẽ đối với hắn động thủ.

"Tôi con mẹ nó cùng ai có con mắc mớ gì đến anh, anh có tư cách gì ở chỗ này mà cằn nhằn chất vấn tôi?" Tổ Kỳ há mồm chửi mắng một trận, sắc mặt đen như đáy nồi.

Thạch Hạo vốn là kiêu ngạo hung hăng trong nháy mắt rút đi hơn phân nửa, hắn có chút mờ mịt nhìn Tổ Kỳ so với hắn còn hung ác hơn, miệng đóng đóng mở mở, lại có chút lắp bắp nói: "Cậu, cậu có tật xấu a? Gặp mặt liền đánh người, tôi trêu chọc cậu sao?"

Tổ Kỳ nhấc lên một bên khóe miệng, lạnh lẽo mà cười nói: "Tôi nhìn thấy khuôn mặt này của anh liền mắc ói sẵn tiện tay ngứa muốn đánh người, ai bảo anh vừa vặn đứng trước mặt tôi?"

Thạch Hạo giận dữ nói: "Cậu bị bệnh thần kinh sao? Tay cậu ngứa không biết tự đánh chính mình à! Bắt một người đi đường vô tội như tôi ra tức giận cái gì?"

"Người qua đường cái rắm!" Tổ Kỳ lại tát thêm một cái lên đầu Thạch Hạo, cặp mắt hoa đào híp lại, trong con ngươi hiện ra hàn quang, "Ngày hôm nay tôi liền cho anh biết, ở trước mặt tôi nói năng lung tung sẽ chịu hậu quả gì!"

Nói rồi Tổ Kỳ đột nhiên nhấc chân, tiếp theo nhanh như chớp liền đá vào chỗ hiểm giữa hai chân Thạch Hạo,động tác dứt khoát tàn nhẫn. ( từ đó họa mi không còn hót nữa 😂😂😂)

Sau một giây vắng lặng, bên trong phòng thử quần áo bùng nổ ra tiếng kêu thảm thiết như heo bị cắt tiết.

Thạch Hạo đau đến cả khuôn mặt đều vặn vẹo, trong đôi mắt ứa ra nước mắt, hắn bưng hạ bộ, một luồng phẫn nộ kèm theo đau đớn khó có thể dùng lời diễn tả được xông tới.

Hắn bốc lên nắm đấm chuẩn bị phản kích, nào có biết Tổ Kỳ phảng phất biết đến động tác kế tiếp của hắn, không uý kỵ tí nào hướng phía trước ưỡn ưỡn bụng.

"Tới đây, tiện thể đem tôi và đứa bé trong bụng đánh cho chết luôn đi, Tiết Giác đang chờ bên ngoài, anh đoán xem thời điểm đó anh ta có cắt đứt tay chân anh không?." ( đanh đá thụ là đây, cười không nhặt được mồm)

Nghe đến tên của Tiết Giác, Thạch Hạo theo bản năng dừng lại, ngay lúc hắn đang ngây người, Tổ Kỳ nhắm ngay hốc mắt của hắn mà tung hai cú đấm. ( đánh hay lắm, đánh chết con tiện nhân đó đi Kỳ Kỳ)

"A!"

Tiếng kêu thảm thiết lại vang lên cùng tiếng khóc nức nở thống khổ.

Nghe động tĩnh các nhân viên vội vàng chạy tới,chỉ thấy cửa phòng thay đồ đóng chặt từ từ mở ra, một thân ảnh chật vật dùng cả hai tay hai chân từ bên trong bò ra ngoài.Cái người kia bị đánh sưng mặt sưng mũi, cơ hồ không nhìn ra tướng mạo, trên mặt tất cả đều là biểu tình cực kỳ bi thương.

Mấy nhân viên công tác bị sợ hết hồn, khom người thật vất vả mới nhận ra thân phận của người kia: "Thạch Hạo tiên sinh?!"

Các nhân viên cửa hàng sợ ngây người luống cuống tay chân đem Thạch Hạo dìu đến trước ghế sa lon ngồi xuống.

Thạch Hạo thống khổ đến hình tượng cũng không để ý, bưng hạ bộ liên tiếp kêu rên, hắn thậm chí hoài nghi tiểu huynh đệ của mình đã bị Tổ Kỳ,tên biến thái kia đá hỏng.Nghĩ đến khả năng này, Thạch Hạo trong lòng tuyệt vọng càng sâu, thiếu chút nữa tại chỗ khóc thành tiếng.

Hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới Tổ Kỳ ngoan ngoãn dễ ức hiếp lúc trước lại trở nên bạo lực như vậy, quả nhiên là ôm đùi vàng lớn liền huênh hoang.

Thạch Hạo phẫn hận nhìn chằm chằm Tổ Kỳ từ bên tronh phòng thử quần áo ung dung đi ra, ánh mắt ác độc giống như con rắn độc đang phun lưỡi, hận không thể đem Tổ Kỳ một miệng cắt chết.

Phi.

Mang cái loại tạp chủng kia liền coi mình là đại phu nhân?

Cậu ta thì là phu nhân cái gì? Nhiều lắm chỉ là một món đồ chơi trong tay Tiết Giác, chơi chán liền đá văng.

Thạch Hạo tâm lý thâm độc nghĩ, đảo mắt nhìn thấy Tổ Kỳ ung dung thong thả đi về phía mình, nhất thời hoảng hốt, vội vàng hướng bên cạnh nhân viên công tác tay chân luống cuống quát: "Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? gọi xe cứu thương cho tôi a! Dìu tôi đi ra ngoài a!"

Các nhân viên cửa hàng không dám chống đối mệnh lệnh Thạch Hạo, lập tức phân công nhau hành động, một người đi gọi điện thoại gọi xe cứu thương, những người còn lại đem Thạch Hạo hướng bên ngoài dìu.





"Đứng lại." Thanh âm lạnh lẽo của Tổ Kỳ vang lên.

Các nhân đỡ Thạch Hạo lúc này đứng bất động, mồ hôi trên trán thi nhau lăn xuống.

Bọn họ hoặc nhiều hoặc ít nghe nói qua năm đó scandal của Tổ Kỳ cùng Thạch Hạo gây huyên náo dư luận, lại không nghĩ tới nhiều năm sau hai người dùng thân phận kẻ thù gặp lại.

Nháo đến bọn họ dù có giả bộ không nhìn thấy cũng không được.

Tổ Kỳ đang muốn mở miệng, đột nhiên nghe thấy một loạt tiếng bước chân từ xa đến gần vang lên, quay đầu liền nhìn thấy Tiết Giác mặt không hề cảm xúc đi tới, ánh mắt của hắn đảo qua Thạch Hạo, ngưng chốc lát, lập tức nhìn về phía Tổ Kỳ.

"Làm sao vậy?" Tiết Giác hỏi.

"Chiếc nhẫn của tôi không nhìn thấy." Tổ Kỳ tầm mắt không biết vô tình hay cố ý hướng về phía Thạch Hạo,"Chính là nhẫn thời điểm đính hôn anh mua cho tôi, tôi vẫn luôn mang bên người, vừa nãy thay quần áo không còn."

Tiết Giác nhíu mày, không vội vã đáp lại lời Tổ Kỳ nói, trái lại ý tứ sâu xa nhìn cậu.

Tổ Kỳ trong nháy mắt đoán được Tiết Giác khả năng đã khám phá ra trò vặt của cậu, chột dạ nghiêng đầu, tim cũng không tự chủ được nhảy dựng lên —— cậu không xác định Tiết Giác sẽ phối hợp cùng mình diễn kịch.

Ngay khi Tổ Kỳ cho là Tiết Giác sẽ tàn nhẫn vạch trần cậu, bất thình lình nghe thấy Tiết Giác tiếp tục hỏi: "Vừa nãy có người nào ở đây?"

Tổ Kỳ nội tâm có trong nháy mắt vui sướng, bất quá cậu cấp tốc tỉnh táo lại, làm bộ nghiêm túc suy nghĩ chốc lát: "Trong khoảng thời gian này người cùng tôi tiếp xúc qua cũng chỉ có Thạch Hạo tiên sinh, không biết có phải hay không là anh ta không cẩn thận cầm nhầm."

Tiết Giác trầm tư, sau đó mặt lạnh sải bước đi đến chỗ Thạch Hạo: "Cậu tự mình tới hay để tôi động thủ?"

"..." Mặc dù Thạch Hạo cố tình giả vờ bình tĩnh cũng không thể giấu được sắc mặt tái nhợt.

Hắn bị khí tức quanh thân của Tiết Giác tản mát ra áp bức làm cho sắp quỳ xuống, trong lòng càng là hỏng mất không thôi.

Nào có thể không giảng đạo lý như thế a?!

Dăm ba câu liền muốn đến soát thân hắn! Bá đạo tổng tài cũng không bá đạo đến mức như vậy đi!

Hơn nữa Tiết Giác dáng vẻ ấy nhìn như thỉnh cầu, kì thực Thạch Hạo có thể cảm giác được, chỉ cần hắn cự tuyệt, bảo đảm ngày hôm nay chỉ có thể nằm trên cáng mà đi ra cánh cửa này.

Thời khắc này tư thế vênh váo hung hăng lúc trước từ lâu vứt đến không còn một mống, hắn tội nghiệp mà nhìn Tiết Giác cao hơn mình nửa cái đầu: "Tiết tổng, này nhất định là hiểu lầm, tôi không đủ can đảm để mà đánh cắp nhẫn định hôn của anh a!".Tiết Giác mắt nhìn xuống Thạch Hạo đang nơm nớp lo sợ, không hề bị lay động, từ tốn nói: "Tôi vẫn là câu nói kia."

Mượn cho Thạch Hạo mười cái lá gan cũng không dám đắc tội Tiết Giác, cho dù trong lòng ngọn lửa tức giận nổi lên cao ngút, hắn chỉ có thể bày ra vẻ mặt đưa đám, tùy tiện sờ sờ hai bên túi quần.

"Tôi ngay cả dáng dấp cái nhẫn của các người ra sao cũng không biết..."

Lời còn chưa dứt, liền thấy một vật nhỏ màu bạc từ trong túi quần Thạch Hạo rơi ra đến, ở trên sàn nhà phát ra đinh một tiếng vang lên giòn giã.

Nhưng mà âm thanh này truyền vào trong tai Thạch Hạo không thể nghi ngờ là ma âm chói lỗ tai, hắn sững sờ tại chỗ, toàn thân lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được hoá đá.

Người và tang vật đều bắt được, lần này Thạch Hạo nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch.

Tiết Giác lười nghe Thạch Hạo thất kinh giải thích, trực tiếp kêu nhân viên công tác báo cảnh sát xử lý.

Không tới hai mươi phút, lực lượng cảnh sát lại đây thực hiện điều tra sau đó liền đem Thạch Hạo đầy mặt tuyệt vọng mang đi.

Rất nhanh trong cửa hàng lại khôi phục yên tĩnh ban đầu.

Thế nhưng sau khi trải qua khúc nhạc dạo ngắn, các nhân viên làm việc không còn dám chậm trễ chút nào, một tấc cũng không rời Tổ Kỳ, hận không thể đi theo vào bên trong phòng thử quần áo.

Sau hai giờ, Tổ Kỳ chọn được tám kiểu quần áo thích hợp, cậu mặc một bộ trên người, còn lại mấy bộ khác thì đợi sửa xong sẽ đem đến Tiết gia.

Trên đường trở về làng du lịch, Tổ Kỳ nhạy bén cảm thấy được tâm tình Tiết Giác không tốt.





Rõ ràng hai người bọn họ song song ngồi ở ngồi sau, Tiết Giác lại hoàn toàn đem Tổ Kỳ xem là người trong suốt, khóe miệng của hắn từ đầu đến cuối không nhúc nhích,ngay cả ánh mắt cũng lười nhìn Tổ Kỳ dù chỉ là nửa giây.

Lúc đầu Tổ Kỳ cũng vui vẻ đến thoải mái, hai tay vòng qua ngực dựa vào trên cửa sổ xe nghĩ đến việc của Thạch Hạo.

Kết quả không bao lâu, tâm tư Tổ Kỳ liền trôi dạt đến trên người Tiết Giác.

Cái tên quỷ hẹp hòi kia có vẻ giận thật rồi.

Tổ Kỳ trái phải suy nghĩ, đem trí nhớ trong đầu đều lật tung, cũng không nhớ rõ cậu vừa nãy đắc tội Tiết Giác cái gì, nhiều nhất chính là đem Tiết Giác sử dụng như công cụ đối phó Thạch Hạo.

"Anh hai à anh lại giận dỗi cái gì vậy?" Tổ Kỳ cuối cùng nhịn không được chủ động đến gần, mang vẻ mặt đầu trộm đuôi cướp nở nụ cười, "Nói ra để tôi vui vẻ một chút chứ."

Tiết Giác biểu tình băng lãnh, hắn nhìn Tổ Kỳ liếc mắt một cái, sau đó không nói tiếng nào nhắm mắt lại, dùng hành động tỏ rõ quyết tâm từ chối cùng Tổ Kỳ nói chuyện.

Tổ Kỳ: "..."

"Này anh hai." Tổ Kỳ hết sức chăm chú mở miệng, "Có người nào từng nói với anh, kỳ thực là anh rất keo kiệt chưa?."

Tiết Giác không thể nhịn được nữa, mí mắt không ngừng nhảy, hắn bỏ ra hai âm tiết ngột ngạt: "Tổ, Kỳ."

Tổ Kỳ thấy Tiết Giác thật sự tức giận, vội vã ngồi trở lại thân thể dựa vào đến trên cửa sổ xe, tận lực tại chỗ cậu và Tiết Giác kéo ra một cái khoảng cách an toàn, tốc độ nhanh giống như con thỏ.Tiết Giác nhất thời tràn đầy tức giận dấu ở trong ngực, thiêu đến toàn bộ lồng ngực hắn đều đau.Hắn đến cùng tạo nghiệt gì, mới gặp được khắc tinh như thế này.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat một số bài hay như tam dua ta di dau, giau co de ban tang rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.