Mao sơn tróc quỷ nhân

Chương 2195: Quái Thi (1)


Ngô Đồng hừ lạnh một tiếng: “Như vậy danh tiết của tôi cũng vẫn bị hủy.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Không có, cô chỉ nói với một mình hắn, nam nhân đều sĩ diện, hắn tuyệt đối sẽ không nói ra bên ngoài, đến lúc đó nhiều nhất ngậm bồ hòn. Cô cảm thấy thế nào, biện pháp này của tôi thật sự không tệ, người bình thường tôi không nói cho hắn.”

Trên mặt Ngô Đồng mang theo một nụ cười ý vị sâu xa, nói: “Anh từng cứu tôi, nói giỡn có chừng có mực đi, anh nếu nói nữa, tôi sẽ nghiêm túc đó.”

Diệp Thiếu Dương lập tức giật mình, nói: “Tôi chính là muốn cô nghiêm túc mà. Ai nói giỡn với cô.”

“Anh không sợ tôi nghe xong đề nghị của anh, thật đi làm như vậy?”

“Tôi đi, tôi nói cái này, chính là muốn cô nghe mà.”

Ngô Đồng nhìn chằm chằm hắn một hồi, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, không giống như đùa giỡn, bản thân ngược lại có chút giật mình, nói: “Biện pháp của anh thật ra không tệ, tôi làm như vậy, hắn cố kỵ danh tiết của mình, khẳng định sẽ không hướng ra ngoài nói lung tung, nhưng mà… Hắn sẽ giết ngươi.”

“Ồ, cô là lo lắng hắn tới tìm tôi gây phiền toái à” Diệp Thiếu Dương bừng tỉnh đại ngộ.

“Đương nhiên, anh không sợ sao?”

“Có gì phải sợ, để hắn đến là được.”

Ngô Đồng có chút bất đắc dĩ. “Cái gì vậy, hắn không sai biệt lắm là một kẻ mạnh nhất trong đệ tử đời thứ hai, con cưng của trời, chính anh cũng là pháp sư, nếu hắn muốn nhằm vào anh… Anh chỉ là Mao Sơn ngoại môn đệ tử, không ai có thể giúp anh gánh vác, nói đơn giản một chút, anh sẽ chết rất khó coi.”

Diệp Thiếu Dương nhẹ nhàng cười, “Cái này, cô không cần lo lắng, tôi đã dám giúp cô ra chủ ý, tự nhiên không sợ hắn tới tìm tôi gây phiền toái.”

“Vì sao không sợ?” Ngô Đồng rất khó hiểu.

“Vì sao phải sợ.” Diệp Thiếu Dương càng không hiểu, sau đó cười cười, nói, “Nghiêm túc, tôi thật sự không sợ. Ta quản hắn cái gì đệ nhất thiếu niên, con cưng của trời, thật sự không sợ, chỉ cần có thể giúp cô là được.”

Ngô Đồng nhìn chằm chằm hắn một hồi lâu, từ trong mắt hắn, chỉ nhìn thấy một mảng chân thành, vì thế cô đã tin. “Nhưng mà, cho dù anh không sợ, nhưng anh vì sao phải giúp tôi?”.

Diệp Thiếu Dương sờ sờ mũi, nói: “Nếu tôi nói bởi vì bề ngoài của cô giống một người bạn tôi, cô

| tin hay không?” Ngô Đồng nở nụ cười, cô đương nhiên không tin, nhưng mà cô rất ít cười, thế mà lại nở nụ cười đối với Diệp Thiếu Dương, là loại nụ cười chân thành.

“Chủ ý của anh, tôi sẽ cân nhắc, nếu thật sự có một ngày như vậy, tôi hy vọng anh đừng đổi ý. Nếu không tôi sẽ rất thất vọng.”

“Chưa từng đổi ý, bất cứ thời điểm nào cũng được.”

Ngô Đồng cười cười, đột nhiên nhớ tới cái gì, nói: “Trước đó anh nói, chúng ta đi là đường mà công nhân đi, vậy là nói, nơi này còn có một lối ra?”

Diệp Thiếu Dương cũng nghĩ tới chi tiết này, đơn giản là vừa vào đã nhìn thấy đàn thành lập tức bị nó hấp dẫn chú ý, ngược lại đem điều này quên mất.

Lập tức hai người vòng qua đàn thành, bắt đầu đi lại ở trong mộ thất to lớn này, ở sau lưng đàn thành, tìm được một cổng vòm xây thành hình dạng Phật tháp, bên trong rất sâu, cũng không biết đi thông nơi nào, dứt khoát không đi qua.

Nhưng ở một bên khác của mộ thất, hai người cũng đã phát hiện rất nhiều tranh tường, bên trên đều là một số Bồ Tát cùng Phật tượng, hoặc là một số vị thần hung thần ác sát ngay cả Ngô Đồng cũng không nhận ra.

Hai người lẳng lặng đợi một hồi, trên con đường mà bọn họ tới truyền đến tiếng bước chân, đợi không bao lâu, có người đã đi tới, chính là đám người Diệu Tâm, mấy người cầm hai để đèn chiếu sáng lên.

Diệp Thiếu Dương nhìn quét qua, một người cũng không thiếu, chỉ là tóc cùng quần áo mấy người đều có chút rối loạn, vẻ mặt cũng tỏ ra mỏi mệt, đoán được là kết quả đại chiến với con kỳ giông nhỏ kia. Trán Trần Hiểu Vũ còn bị thương một khối, máu chảy ra cũng đã khô, nhìn qua rất chật vật.

Nhìn thấy Ngô Đồng và Diệp Thiếu Dương, Diệu Tâm cùng Mao Tiểu Phương đều rất cao hứng, đi lên chào hỏi.

Diệp Thiếu Dương nghe Mao Tiểu Phương nói sơ qua tình huống đại chiến kỳ giông, tuy khẩn trương, nhưng không phải quá mạo hiểm, như Diệp Thiếu Dương phỏng đoán, một đám pháp sư này, đối phó con kỳ giông cỡ nhỏ kia vẫn không đáng để bàn.

Trần Hiểu Vũ âm trầm nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Người thì ngược đời, đã an toàn rồi, vì sao không đi giúp chúng ta đối phó kỳ giông, trốn tới chỗ này?”

Diệp Thiếu Dương liếc hắn, “Ba người các người đều là Địa tiên chuẩn Địa tiên, một con kỳ giông cỡ nhỏ cũng không đối phó được, còn thế nào cũng cần ta tự mình động thủ, ta đem con to cũng biết rồi, các ngươi còn muốn ta thế nào?”

Diệp Thiếu Dương vốn không muốn làm màu vậy, nhưng mà Trần Hiểu Vũ khí thế bức người, vậy đành phải tá lực đã lực một phen. Nói ra một đoạn lời này khiến Trần Hiểu Vũ á khẩu không trả lời được.

“Đây là cái gì!” Diệu Tâm phát hiện đàn thành, cầm một ngọn đèn giao đi qua.

Ngô Đồng nói cho cô tác dụng của đàn thành cùng phỏng đoán của mình.



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.3 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như chu dai bi 21 bien, kinh a di da rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.