Mao sơn tróc quỷ nhân

Chương 2512: Mưu Lược (1)


Trong nửa bát cháo gạo còn chưa húp hết, chui ra một tầng sâu bọ rậm rạp, nhìn qua như là giòi thịt, nhưng lớn hơn một chút, nhìn kỹ, bên trên còn có hai cái vòi, dùng để trèo bám.

Trương Vô Sinh bóp một con bọ màu đen, dùng hai ngón tay bóp chết, một dòng dịch màu đen chảy ra, Trương Vô Sinh đưa đến trước mũi ngửi ngửi, nói một chữ: “Cổ.”

Diệp Thiếu Dương giật mình, lập tức phản bác: “Không có khả năng là cổ, tôi tận mắt thấy tà vật, chẳng lẽ là giả?”

Trương Vô Sinh liếc hắn, nói: “Cổ, cộng thêm tà vật… Nếu tôi đoán không sai, đây là Môn Đinh Cổ, cũng gọi là Cốc Thần Cổ, một loại Hắc Vu thuật đến từ phương Bắc..”

Một đệ tử của hắn nghe tới đây, nhịn không được nói: “Sư phụ, cổ tất có căn, lấy thần thông lão tổ, chẳng lẽ không bắt ra được cô căn?”

Đây là một câu thuật ngữ của giới pháp thuật.

Cổ và độc giống nhau, đối với người thường mà nói có thể là vô sắc vô vị, khó có thể phát hiện, nhưng bất cứ cổ nào cũng có căn, có thể lý giải thành một loại tà khí có thể bị người ta phát hiện, cổ khác nhau có căn khác nhau, ví dụ Kim Tàm Cổ sẽ tản mát ra một tia tanh hôi, Nga Đinh Cô sẽ thay đổi màu sắc thực vật, vân vân, về phần che giấu cổ căn thế nào, để người trúng cổ khó có thể phát hiện, một điểm này ở trong vụ thuật cũng là một môn học vấn rất lớn.

Nhưng chung quy có một điểm, cổ căn là theo cổ cùng nhau tồn tại, không có khả năng bị tiêu trừ hoàn toàn. Từ góc độ pháp thuật, cổ căn dù sao cũng thuộc phạm vi tà khí, pháp sử pháp lực càng sâu, cảm giác lực với loại tà khí này cũng càng sâu sắc.

Cái này coi như một loại biểu hiện cân bằng của thiên địa đại đạo, nếu cổ vô căn, một vị sư bình thường có thể dùng cổ bình thường tùy tiện giết chết một pháp sư tu vi cao thâm, vậy đại khái sẽ không ai tu hành pháp thuật, đều đi học vu thuật.

Tận lực đem có căn che giấu đi thế nào, cũng như thế nào có thể sâu sắc phát hiện cổ căn, đây là một loại đánh giá “đạo cao một thước ma cao một trường, trong đó không khỏi cũng sẽ có một chút bất ngờ, trừ phi là đắc tội vu sự lợi hại nào, nếu không pháp sư bình thường cũng sẽ đề phòng mọi lúc mọi nơi mình bị người khác hạ cổ, nhất thời sơ ý, trúng cổ cũng là có.

Nhưng, lấy pháp lực Đạo Uyên Chân Nhân, cho dù trước đó chưa bố trí phòng vệ, cũng không đến mức nhẹ nhàng như vậy đã trúng cổ mới đúng. Bởi vậy vấn đề của đệ tử kia, cũng nói ra tiếng lòng của rất nhiều người ở đây.

Trương Vô Sinh thở dài: “Đây không phải cứ bình thường, có căn của loại Cốc Thần Cổ này, là khiến thức ăn trở nên càng thêm hương vị ngọt ngào, ngoài ra không có đặc thù nữa, trừ phi dùng pháp thuật kiểm tra, nếu không tuyệt không thể phát hiện.”

Lời vừa nói ra, mọi người đều kinh ngạc ngây ngốc.

Kiến thức ăn trở nên càng thêm hương vị ngọt ngào… Diệp Thiếu Dương đột nhiên tỉnh ngộ, “Trách không được! Lúc trước tôi đã ngửi thấy hương vị cháo gạo này, rất là nồng đậm, còn tưởng là thời gian đun tương đối lâu…”

Cô căn như vậy, thật sự làm người ta khó lòng phòng bị!

Trương Vô Sinh gật đầu nói: “Cốc Thần Cổ này, lại không phải vu sư bình thường biết, nghe nói chỉ có một ít vụ giáo lánh đời phương Bắc mới biết.” Trương Vô Sinh nhìn chằm chằm nửa bát cháo gạo trên bàn, cổ trùng bên trong đã bỏ hết ra, nhưng một khi rời khỏi bát cháo, rất nhanh sẽ chết đi, thân thể hòa tan, biến thành một giọt dịch màu xanh lục, dính vào trên bàn, nhìn rất ghê tởm.

Lão Quách cau mày nói: “Cho dù là trung cổ, lấy pháp lực lão tổ, cũng không đến mức sẽ…”

“Cũng đã nói là tà vật!” Trương Vô Sinh tức giận reo lên, “Cốc Thần Cổ kia, bị người ta làm thành vật chứa, bên trong phong ấn tà vật, một khi cổ trùng vào cơ thể, phong ấn cũng sẽ mở ra, tà vật được thả ra… Tôi đoán nhất định là như vậy!

Tà vật bị phong ấn ở trong cơ thể cổ trùng…

Diệp Thiếu Dương nhất thời có chút nghẹn họng trố mắt, thủ đoạn này… Quả thực cũng quá nghịch thiên rồi, nhưng, phen phỏng đoán này của Trương Vô Sinh lại vô cùng có khả năng, Cốc Thần Cổ gì đó vốn đã cực lợi hại, lại thêm con tà vật kia… Mấu chốt là tà vật đó tu vi cũng cực sâu, hơn nữa vừa xuất hiện đã ở trong cơ thể Đạo Uyên Chân Nhân, cùng cổ trùng trong ngoài giáp công, mấy thứ này gom lại…

Đạo Uyên Chân Nhân lúc này mới xả thân thành nhân. Nhưng, lão trước khi chết tự bạo nguyên thần, đồng quy vu tận với tà vật kia, nhắm chừng là đối phương cũng không ngờ, ít nhất, cũng bảo trì tôn nghiêm cuối cùng làm tăng sự một đời của lão.

Di động Trương Vô Sinh lúc này vang, hắn cầm lên nhìn qua, sau đó tiếp, sau nửa phút không nói một lời, luôn luôn nghe, cuối cùng dập điện thoại, thở dài: “Tôi lúc trước bảo người ta đi Long Vân các điều tra, vừa cho tôi câu trả lời, người đưa dưa muối kia đã chết, thất khiếu đổ máu, bị tà vật giết chết…”

Diệp Thiếu Dương kinh ngạc nói: “Người đưa hàng?”

“Tôi sau khi nghe câu nói xong, liền hoài nghi đồ ăn có vấn đề, lập tức sai người đi Long Vân các điều tra, đồ ăn của Long Vân các không có vấn đề, nhưng một người chạy chân chuyên môn đưa Cơm trong tiệm của họ lại đã chết.”

Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, nói: “Xem ra là trong quá trình đưa cơm xảy ra vấn đề, cái này không dễ tra xét.”

“Chết không có đối chứng!” Trương Vô Sinh đấm một phát ở trên bàn đá, lực đạo to lớn, trực tiếp đem bàn đá nện xuống một góc. Nhưng hắn dù sao cũng là thân thể phàm thai, qua một cú đấm, nắm tay bị góc cạnh của bàn đá cắt ra một vết rách, máu tươi không ngừng nhỏ xuống.

Có đệ tử lấy ra một bao khăn tay, muốn đi lên giúp hắn băng bó, bị Trương Vô Sinh đẩy ra.

“Tránh ra!”

Hai tay Trương Vô Sinh chống bàn đá, ngửa mặt lên trời rống giận.

Toàn bộ mọi người đều không dám lên tiếng, ngay cả an ủi cũng không dám.

Trương Vô Sinh phát tiết một phen, hai tay chống bàn đá, đầu cúi xuống, sau một lúc lâu mới tỉnh táo lại, đột nhiên quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Sư thúc tôi ở đây thủ tháp nhiều năm, chưa từng có ân oán với người nào, lui một bước mà nói, cho dù có người nào muốn gia hại ông ấy khi nào không được, vì sao cố tình phải chờ tới hôm nay cậu tới?”

Diệp Thiếu Dương ngày ra tại chỗ, chưa đợi mở miệng, các đệ tử Long Hổ sơn, còn có mấy tà vật ở trong Vạn Yêu Tháp Vỏ một cái đem hắn vậy lại, chỉ cần Trương Vô Sinh ra lệnh một tiếng, bọn họ sẽ không chút do dự xông lên, đem Diệp Thiếu Dương xé nát.

“Hiểu lầm, hiểu lầm mà, lão Trường, ông đem tiểu sư đệ của tôi coi là người thế nào rồi!” Lão Quách lúc này làm một động tác khiến Diệp Thiếu Dương rất cảm động, lao tới trước mặt hắn, dang đôi tay đem hắn chắn ở sau người, trái lại không phải nói gã có thực lực bảo hộ Diệp Thiếu Dương, chỉ là một loại hành vi theo bản năng.

“Sư thúc.” Diệp Thiếu Dương nhìn thẳng Trương Vô Sinh, “Ông không phải ngày đầu tiên quen biết tôi, ông cảm thấy tôi sẽ gia hại lão tổ sao?”

Trương Vô Sinh hừ một tiếng, lạnh lùng nói: “Tôi biết chuyện này không quan hệ với cậu, nhưng tất cả đều bởi cậu mà ra, cậu nếu không đến, lão tổ sao có thể bỏ mình! Cậu hôm nay không cho tôi một câu trả lời, mặc kệ cậu kỳ tài ngút trời như thế nào, đừng mơ rời khỏi Long Hổ sơn của tôi!”

Trong khi nói chuyện, toàn bộ mọi người ở đây đều như hổ rình mồi đối với Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương lẳng lặng nhìn Trương Vô Sinh, nói: “Không cần ông nói, Đạo Uyên Chân Nhân bởi tôi mà chết, chuyện này tôi cũng nhất định sẽ phụ trách đến cùng!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dantaichinh.com ví dụ như hướng dẫn lập báo cáo lưu chuyển tiền tệ, hàm irr chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.