Mao sơn tróc quỷ nhân

Chương 771: Tru sát mộng ma (2) 


Vừa mở to mắt ra, Diệp Thiếu Dương thấy mình đang ghé vào người Trương Thuý Thuý, vội vàng bò dậy.

Trương Thuý Thuý bỗng nhiên mở to hai mắt, đồng tử lập loè.

“Còn dám tới câu ta à, bị trúng chiêu của ngươi một lần, thật là cho ngươi đủ mặt mũi rồi.”

Diệp Thiếu Dương cười, cầm lên Thái Ất Phất Trần, quét vài cái lên mặt Trương Thuý Thuý, tay kết thành Pháp ấn, trong miệng niệm chú, dùng sức lôi kéo, “Đi ra cho ta!”

Một bóng hư ảnh mờ ảo, bị đuôi phất trần cuốn chặt, kéo từ trên người Trương Thuý Thuý ra ngoài, vừa rơi xuống đất, không để mọi người kịp nhìn rõ, liền tránh thoát khỏi phất trần, tính bay ra ngoài cửa.

“Oanh…..”

Quỷ ảnh dường như đập cào một bức tường vô hình, một đạo kim quang bắn ra, đem nó đánh bật trở về, lăn một vòng ngay tại chỗ, nhào đến bên người Nhuế Lãnh Ngọc, thân ảnh biến ảo, định chui vào trong cơ thể nàng.

“Cẩn thận!”

Diệp Thiếu Dương vừa lên tiếng, chỉ thấy Nhuế Lãnh Ngọc lui về phía sau một bước, nhấc lên Toái Hồn Trượng, đập vào đầu quỷ ảnh kia một cái.

Quỷ ảnh hú lên quái dị, lăn xuống đất, lao về phía cửa sổ bay đi.

Diệp Thiếu Dương tay rút ra Câu Hồn tác, như một con hắc xà, đi sau mà đến trước, quấn chặt quỷ ảnh, Câu Hồn tác vốn là dùng để trói quỷ, mặc cho quỷ ảnh kia giãy giụa thế nào, cũng đều phí công mà thôi.

Diệp Thiếu Dương một tay kéo nó đến bên người, dùng chân đạp vào cái mặt của nó, sau đó dán một lá bùa trên mặt, quỷ ảnh lập tức bất động.

Diệp Thiếu Dương thở một hơi dài, chăm chú nhìn xuống, quỷ ảnh này không đầu không mặt, chỉ có hình người, toàn thân toả ra một cỗ âm khí mềm mại như bông.

“Mộng Ma?”

Đây cũng là lần đầu tiên Diệp Thiếu Dương bắt sống được, liền hỏi một tiếng.

Mộng Ma lạnh lùng nói: “Cho dù ngươi có giết ta, chủ nhân của ta nhất định sẽ tìm ngươi trả thù, không bằng ngươi thả ta ra, kết giao bằng hữu……”

“Ý kiến hay.”

Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, cười nói, “Quỷ hồn mà dám kết giao với bổn Thiên sư, ngươi là tên thứ nhất đó.”

Mộng Ma lập tức biến sắc, kinh hãi thốt lên: “Cái gì, ngươi là Thiên sư!”

Diệp Thiếu Dương không thèm để ý tới nó, miệng niệm lên Địa hỏa chú, linh phù dán trên mặt Mộng Ma lập tức bốc cháy, Địa hỏa lấy âm khí làm nhiên liệu, trong nháy mắt thiêu đốt toàn thân của Mộng Ma.

“A, a…… Chủ nhân của ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi……”

Bị Địa hỏa thiêu đốt, hình dáng Mộng Ma không ngừng biến hóa, đầu tiên là biến thành một cái đầu heo, kêu lên vài tiếng, tiếp đó lại biến thành chó, kêu rên hai tiếng, lại biến thành một con rắn, liều mạng giãy giụa, nhưng mặc kệ nó biến thành cái gì, thân thể vẫn không cách nào thoát khỏi trói buộc của Câu Hồn tác, cuối cùng bị thiêu đến hình thần huỷ diệt.

Sau khi Địa hỏa tắt đi, ở bên trong Câu Hồn tác có thêm một khối ván gỗ, Diệp Thiếu Dương nhặt lên nhìn, tấm gỗ đang chảy ra máu đen, bốc mùi tanh hôi vô cùng.

“Đây là cái gì?”

Nhuế Lãnh Ngọc đi lên hỏi.

“Là một khối gỗ ở trên nắp quan tài.”

Diệp Thiếu Dương giải thích, “Có một số người sau khi chết, sẽ phun ra một ngụm máu, trùng hợp phun lên trên nắp quan tài, lại có một ít trùng hợp, tấm gỗ này lại có tà tính, rồi hút hồn tinh của mộ chủ mộ, tu luyện thành tà linh.”

Lúc này, phía sau đột nhiên truyền đến một trận dị động.

Nhuế Lãnh Ngọc giật mình quay đầu lại, nhìn thấy một con quỷ mặc y phục màu xanh lam đang bò ra từ trong miệng Trương Thuý Thuý, cả kinh nói: “Còn có một con khác!”

Lập tức vung Toái Hồn Trượng đập xuống một phát, đến khi Diệp Thiếu Dương phục hồi tinh thần thì đã không kịp cản rồi.

Quỷ ảnh kia giơ hai tay lên đỡ, chống chọi lại Toái Hồn Trượng một chút, thân hình lập tức nhoáng lên, lùn đi một đoạn, lăn qua một bên.

Nhuế Lãnh Ngọc cũng cảm thấy cánh tay tê dại, trong lòng thầm than, con quỷ này thật lợi hại đó, vừa muốn tiếp tục truy kích, Diệp Thiếu Dương liền ngăn cản nàng lại.

“Hiểu lầm rồi, cô tạm thời đừng động thủ.”

Con quỷ kia đứng dậy, lau khóe miệng chảy máu, chắp tay nói: “Tiểu thư hiểu lầm, hiểu lầm rồi, là người một nhà.

Vị tiểu thư này……”

“Ngươi mới là tiểu thư!”

Nhuế Lãnh Ngọc thiếu chút nữa lại muốn xông lên.

“Này này, sai rồi, đây là quỷ từ thời nhà Minh, có chút cổ hủ, không phải cố ý.”

Diệp Thiếu Dương quay đầu trừng mắt với Lâm Tam Sinh nói, “Không cần gợi người khác là tiểu thư!”

Lâm Tam Sinh nhíu mày, thập phần khó hiểu.

“Huynh đài nói lời này là có ý gì? Vị này…… Còn không phải là tiểu thư sao, chẳng lẽ, cô nương đã có hôn phối rồi, là nương tử của ngươi à, vị nương tử này, ta không biết nên nói sai, chớ trách chớ trách.”

“Ai là nương tử hả!”

Nhuế Lãnh Ngọc tuy tính tình lạnh nhạt, bị chiếm tiện nghi lớn như vậy, cũng tức giật đến sắp khóc.

Diệp Thiếu Dương thiếu chút nữa thì hộc máu, sống chết ngăn cản Nhuế Lãnh Ngọc đi liều mạng với Lâm Tam Sinh, vốn định giải thích một chút, đúng lúc này đột nhiên Trương Thuý Thuý tỉnh lại, hít sâu một hơi, có chút mê man nhìn Diệp Thiếu Dương, sau đó dường như hiểu ra cái gì, cất giọng yếu ớt, nói: “Vị đại ca này, cám ơn huynh.”

Lại đưa mắt nhìn qua Lâm Tam Sinh, xúc động nói: “Lâm đại ca, thật là đa tạ huynh.”

“Cảm tạ với không cảm tạ gì, chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức, tiểu thư không có việc gì thì tốt rồi, nên nghỉ ngơi nhiều hơn, cũng đừng nói nữa.”

Trương Thuý Thuý gật đầu, kêu một tiếng Mẹ.

Lão thái thái vốn là do Nhuế Lãnh Ngọc bảo chờ bên ngoài phòng, nghe thấy tiếng con gái vội vàng chạy vào, ôm con hỏi han ân cần.

“Con đã thấy khá hơn nhiều, con đói bụng……”

Lão thái thái vừa nghe, trong lòng vui sướng, lập tức ra ngoài nấu cơm.

Diệp Thiếu Dương cũng dặn dò Trương Thuý Thuý nghỉ ngơi cho tốt, rồi cùng Nhuế Lãnh Ngọc đi ra phòng khách, Lâm Tam Sinh cũng theo sau.

Cha Trương Thuý Thuý xúc động mời hai người ngồi xuống, pha hai tách trà lớn qua mời.

Vì không nhìn thấy Lâm Tam Sinh, tự nhiên không có phần của hắn.

Nhuế Lãnh Ngọc nghe Diệp Thiếu Dương kể lại một lần chuyện vừa xảy ra, chậm rãi gật đầu, “Trách không được, lúc ấy sau khi ngươi hôn mê, ta không biết sao lại như thế, xem hô hấp của ngươi vững vàng, biết là ngươi đang ở trong giấc mộng, ta cũng không vào được, đành phải vừa canh giữ vừa chờ đợi.”

Hai người cùng nhau đưa mắt nhìn lên mặt Lâm Tam Sinh.

“Ngươi từ đâu tới, làm sao lại xuất hiện trong giấc mộng của cô ấy?”

Diệp Thiếu Dương hỏi.

Lâm Tam Sinh thở dài, nói: “Chuyện này nói tới thì rất dài dòng, tiểu sinh là một thư sinh ở năm Hồng Vũ, đã trúng cử Thứ Cát Sĩ, ngự phong được ở tại Hàn Lâm Viện, mới vừa phong quan không lâu, đúng lúc gặp phải biến loạn ‘Tĩnh nan chi biến’, Chu Lệ khởi binh công phá Trường An…… Tiểu sinh không muốn hầu phụng loạn thần tặc tử, liền từ quan ẩn cư, đi khắp nơi tìm kiếm tung tích thánh thượng, rốt cuộc tại vùng Cương Thành này tìm được người……”

Thứ cát sĩ.

Ban đầu Minh Thái Tổ đặt chức quan này thuộc Lục khoa, đến năm Vĩnh Lạc thứ 2 đổi làm chức quan ngắn hạn ở Hàn Lâm viện, chỉ bổ nhiệm những Tiến sĩ, nhằm tạo điều kiện cho họ học tập tại Hàn Lâm viện, sau đó thông qua khảo hạch mà điều nhiệm các chức vụ khác, tương tự như thực tập sinh hay nghiên cứu sinh ngày nay Diệp Thiếu Dương cùng Nhuế Lãnh Ngọc nghe hắn nói như thế, trong lòng kinh hãi không thôi, đưa mắt nhìn nhau một cái, đều biết đối phương đang nghĩ tới cái gì, nhưng không ngắt lời.

Lâm Tam Sinh nói: “Có thể cho tiểu sinh một chén trà được không?”

Diệp Thiếu Dương liền nói với cha của Trương Thuý Thuý, rót thêm một chén trà, lão nhân cầm ấm trà tới rót thêm cho hắn.

“Không phải thêm nước, mà là rót thêm một chén nữa.”

Diệp Thiếu Dương chỉ vào Lâm Tam Sinh ở bên cạnh, “Ở đây còn có một vị nữa.”

Lão nhân nhìn không thấy Lâm Tam Sinh, nghe thấy lời này, biết là có quỷ, sợ tới mức run lẩy bẩy rót thêm một chén trà, rồi vội rời đi.

Lâm Tam Sinh là quỷ, không thể trực tiếp hưởng thụ đồ vật trên nhân gian, vì thế cầm chén trà lên, hít một hơi, trên mặt lộ cảm giác thỏa mãn.

“Khí tức của nhân gian, nhiều năm rồi chưa được hưởng dụng qua……”

“Đừng lôi thôi nữa, mau nói nhanh đi.”

Diệp Thiếu Dương nghe hắn nói hoài như thế liền thấy phát mệt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Starting to plan a holiday to Vietnam? We know there is a lot of information out there about where to go and when, what is the best foods... If you're not sure where to begin, read our website vietnam visits such as experience in vietnam, Top things to do in Hanoi and much more useful information on the site www.vietnamvisits.com will make your trip wonderful.