Mao sơn tróc quỷ nhân

Chương 850: Giang lưu thạch bất chuyển 


Lâm Tam Sinh quay đầu lại, nhìn thấy hắn, thở dài một hơi: “Cuối cùng cũng tìm được ngươi.”

Đúng thật là tha hương ngộ cố tri mà.

“Làm sao ngươi lại đi vào đây?”

“Ta làm sao biết được.”

Nhớ tới những việc mình vừa trải qua, Diệp Thiếu Dương ức khuất đến phát khóc.

Bỗng nhiên nghĩ ra cái gì, vội vàng hỏi: “Vừa rồi trên đường, ta thấy mấy con quỷ đó, là ngươi giết sao?”

Lâm Tam Sinh gật đầu, dẫn hắn qua ven đường ngồi xuống, ẩn thân trong một bụi cỏ, kể về những việc vừa xảy ra với mình: “Ta một mình trong phòng khách đã lâu, tâm trạng đã bình tĩnh trở lại, vốn định vào phòng tìm ngươi nói chút chuyện, nhưng chẳng thấy ngươi đâu, Sơn Hà Xã Tắc Đồ lại trải trên giường, vật này ta đã tiếp xúc qua nên cũng biết nó, lập tức nghĩ ngươi đã vào trong này, nên vội vào đây kiếm ngươi, nhưng mà tìm khắp nơi không thấy...

Sau đó ta gặp được đám quỷ tốt do Lão yêu kia phái tới, liền bắt một tên, hỏi thăm tin tức của ngươi, xác định ngươi không bị Lão yêu bắt đi, nên mới tiêu diệt bọn chúng, tiếp tục đi tìm ngươi, ngươi vào đây lâu như vậy, đã đi đâu hả?”

Diệp Thiếu Dương cũng kể lại một lần chuyện mình đã trải qua, cuối cùng nhìn hắn với con mắt tràn đầy chờ mong, nói: “Nếu ngươi có thể vào đây, khẳng định biết cách ra ngoài chứ?”

Lâm Tam Sinh gật gật đầu, chứ không phải là lắc đầu.

Diệp Thiếu Dương thấy vậy thở phào một hơi, “Đúng là trời giáng phúc âm mà, rốt cuộc cũng thoát khỏi cái nơi quỷ quái này.”

Đứng dậy, vỗ vỗ cái mông, nói: “Đi thôi, đừng đứng ngây ở đó làm gì, mau ra ngoài thôi.”

Lâm Tam Sinh vẫn đứng yên ở đó, nói: “Giang lưu thạch bất chuyển, họa nội hữu càn khôn.

Đây là khẩu quyết đi vào trong tranh.

Còn Song Ngư Đồ trên bia đá, chính là cơ quan mở ra cấm chế, đó là một cái Bát Trận Đồ, nói vậy chắc ngươi sẽ biết cách phá giải.”

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm một chút, nói: “Giang là thủy, thạch là thổ, càn khôn là trên dưới.

Đây là thủy thượng thổ hạ, chính là mắt trận sao?”

Lâm Tam Sinh gật đầu, “Ngươi biết Tiên Thiên Bát Quái, chỉ cần biết được vị trí mắt trận, Bát Trận Đồ cũng không làm khó được ngươi, bất quá cấm chế này là do thần niệm sinh ra, phải dùng thần niệm tiến vào Song Ngư Đồ, tái hiện trận pháp, sau đó dùng thần niệm điều khiển, không cần phải thăm dò bằng tinh bàn.”

Diệp Thiếu Dương ghi nhớ trong lòng, nhíu mày nói: “Ngươi có ý gì, ngươi định không ra ngoài sao?”

Lâm Tam Sinh khẽ mỉm cười, “Nhân gian ta đã không còn vướng bận, lại không muốn luân hồi, ta muốn nhớ Uyển Nhi vĩnh viễn, nơi niết bàn này, vừa lúc là nơi ta đang tìm kiếm.”

“Ngươi điên rồi, nơi này đâu đâu cũng là lệ quỷ đại yêu, niết bàn nơi nào chứ! Ngươi ở lại đây rất nguy hiểm!”

“Ta lại muốn đấu pháp cùng quỷ yêu, có lẽ giết quỷ sẽ khiến ta có cảm giác phát tiết ra, ta sống không còn gì luyến tiếc, dù có chết trong tay đối phương, thì cũng có làm sao.”

Lâm Tam Sinh nói rồi, quay sang chắp tay nhìn Diệp Thiếu Dương, cười thảm nói, “Thiếu Dương, tâm ý ta đã quyết, ngươi không cần phải khuyên ta đâu, nếu ngươi muốn động thủ cưỡng ép ta, ta sẽ tự bạo nguyên thần.”

Diệp Thiếu Dương thở dài.

Lâm Tam Sinh khịt khịt mũi, nói: “Trân lộ tửu?”

Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, nói: “Ta không biết là rượu gì, mới rồi tên đạo sĩ kia mời ta uống, cũng may là không có độc.”

“Còn không?”

“Hắn mang một vò ra, mới uống được một ly, còn rất nhiều, ngươi muốn uống sao?”

“Ta muốn say một lần, có muốn uống cùng ta không?”

Nếu đã nắm giữ khẩu quyết, lúc nào cũng có thể ra ngoài, Diệp Thiếu Dương cũng không vội mà đi, nếu trong lúc uống rượu có thể khuyên hắn hồi tâm chuyển ý, cùng mình rời khỏi đây, thế thì không còn gì tốt hơn.

Vì thế đi trước dẫn đường, quay lại cửa đá, mở ra cấm chế đi vào, men theo đường nhỏ lên núi, mọi thứ vẫn còn nguyên như lúc trước, chứng tỏ Tào Lôi không trở về.

Nhưng mà hiện giờ mình đã thêm một hỗ trợ, cho dù hắn quay về cũng là tìm chết thôi.

Diệp Thiếu Dương thật ra cũng không có lo lắng.

“Trân lộ tửu, được làm từ sương sớm đọng trên Thất diệp tử lan hoa, tuy không phải tuyệt phẩm, nhưng trong thời khắc chuyển đổi giữa ngày và đêm, đã hấp thu được khí âm dương, cho nên rượu này người hay quỷ đều có thể uống.

Đáng tiếc nhân gian đã không còn Thất diệp tử lan hoa, chỉ nơi này mới có.”

Lâm Tam Sinh nói xong, vươn ra ngón tay điểm vào giữa ly một chút, rót nhập quỷ khí, lập tức rượu hoá thành làn khói, bị hắn hút vào một ngụm, thở ra một hơi, liền khen: “Rượu ngon, tên đạo sĩ này có thể nhưỡng ra rượu ngon đến vậy, thật khó có được”

Diệp Thiếu Dương cũng uống một ngụm, cảm giác hương vị cũng không khác rượu thường là mấy, không phải là ngon, có lẽ khẩu vị người với quỷ vị không giống nhau.

“Sao ngươi biết nhiều chuyện trong này như vậy?”

Diệp Thiếu Dương tò mò hỏi.

“Ngươi có biết vì sao Sơn Hà Xã Tắc Đồ này, nằm trong tay Kiến Văn Đế không?”

Diệp Thiếu Dương đương nhiên không biết, lắc đầu, nghe hắn nói tiếp.

“Sơn Hà Xã Tắc Đồ này, truyền thuyết là do Lưu Bá Ôn dâng lên Thái tổ Hoàng đế, thật giả thế nào không biết, sau này khi Thái tổ Hoàng đế truyền ngôi cho Kiến Văn Đế, có nói cho hắn biết về diệu dụng của Sơn Hà Xã Tắc Đồ, nếu Chu Lệ phát binh, không chốn dung thân được nữa, có thể vào trong tranh này lánh nạn…… Thái tổ Hoàng đế có thể nói là dụng tâm lương khổ, may mà sau đó Kiến Văn Đế chạy thoát khỏi kinh thành, cho nên vẫn chưa sử dụng bức họa này.

Diệp Thiếu Dương nhíu mày nói: “Không có logic gì, nếu Thái tổ Hoàng đế đã biết trước Chu Lệ sẽ phản, vì sao không dứt khoát phế hắn trước cho rồi?”

“Cái này ta không biết, có lẽ Thái tổ Hoàng đế muốn nhìn hai người xem ai có tư cách gách vác giang sơn, chỉ là e ngại Kiến Văn Đế không phải đối thủ, cho nên mới để lại cho hắn một chỗ ẩn thân, không đến mức nguy hại đến tính mạng, đây cũng là do ta đoán thôi.”

Ngừng lại một chút, Lâm Tam Sinh nói tiếp: “Ta đi theo Kiến Văn Đế đã lâu năm, cho nên cũng biết khẩu quyết của Sơn Hà Xã Tắc Đồ, cũng đã từng vào đây mấy lần, nên cũng biết tình huống trong này.

Trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ này, thu rất nhiều lệ quỷ đại yêu, trừ bọn chúng ra, còn có một ít pháp sư rất lợi hại.”

“Pháp sư? Giống như Tào Lôi à?”

“Hắn mà tính là nhân vật gì,”

Lâm Tam Sinh khinh thường nói, “Ta nghe nói nơi này năm đó phong ấn không ít Thiên sư đạo môn, một số có khả năng là lão tổ tiên trong sư môn của ngươi, ở trong này giết quỷ tu luyện, trường sinh bất tử……”

Hai mắt Diệp Thiếu Dương trợn tròn đến nứt rai.

Tổ tiên....

Đạo môn, dĩ nhiên tồn tại trong bức họa này, quả thực khiến người không thể tin được.

“Nếu thả bọn họ ra ngoài, giới pháp thuật chẳng phải sẽ đánh đến long trời lở đất sao.”

Diệp Thiếu Dương lẩm bẩm nói.

“Cho nên, ngươi nhất định không thể nói khẩu quyết cho bất kỳ kẻ nào, ngoại trừ chủ nhân của Sơn Hà Xã Tắc Đồ, chỉ ra không vào, bằng không một khi để quỷ yêu thoát ra, nhân gian chắc chắn sẽ đại loạn.

Đến lúc đó cho dù là Phật Đạo tổ tiên, ở trong này giết nhiều quỷ như vậy, khó tránh khỏi đi vào con đường tà tu.”

Diệp Thiếu Dương dùng sức gật đầu, “Yên tâm đi.

Ta sẽ không để cho một con đi ra ngoài.”

Trong lòng thầm nghĩ, nếu thực sự tồn tại tổ tiên như vậy, đánh chết cũng không thể thả ra, vạn nhất bọn họ trở lại nhân gian, thì chiêu bài Đạo môn đệ nhất Thiên sư này của mình sao còn sài được nữa? “Không nói nhiều nữa, về sau này ngươi từ từ lĩnh hội đi, nhất định sẽ có người muốn đoạt bảo đồ này, ngươi phải giữ cho cẩn thận.”

Lâm Tam Sinh một hơi uống lên ba chén rượu, trên mặt lộ vẻ bi thương, cầm chén đi đến trước bờ vực, nhìn về nơi xa, cảm khái ngâm một câu thơ.

Diệp Thiếu Dương đứng phía sau nhìn hắn, đột nhiên nhớ ra, khi còn nhỏ đã thấy qua trong sách một bức hoạ Lý Bạch nâng chén, quả thực rất giống.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay người ta quan tâm nhiều đến nông nghiệp hơn vì những vấn đề bất ổn toàn cầu trong thực phẩm và môi trường. Chúng tôi sẽ hướng dẫn bạn kỹ thuật là nông nghiệp hiện đại cho năng suất cao, nhiều bài hay trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như hoa dua can, cay mong bo những kiến thức này sẽ cải thiện đáng kể chất lượng cây trồng cũng như hiệu suất làm nông nghiệp của bạn