Mật ngọt hôn nhân

Chương 682: Tiểu thất, lâu rồi không gặp (1)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu Nói đến đây thì điện thoại bị lấy đi, một giọng nói khàn đặc khó nghe vang lên

Mặt Thẩm Thanh Lan lập tức biến sắc, không ngờ người đàn ông mang An An đi lại là hắn

“Được, tôi biết rồi, tôi sẽ đến đó ngay.” Thẩm Thanh Lan nói

Sau khi cúp điện thoại, cô nhìn Phó Hoành Dật

Anh ôm cô, “Được rồi, đừng lo lắng, An An sẽ không sao mà.” Vừa rồi anh có nghe thấy giọng nói của An An trong điện thoại, từ đó có thể nhận thấy hiện giờ thằng bé vẫn rất ổn.

“Phó Hoành Dật, đi thôi.” Thẩm Thanh Lan lau nước mắt, nóng vội nói

Cô muốn gặp con trai mình ngay bây giờ.

Cùng lúc này, tại bệnh viện thủ2đô

“Tại sao, tại sao lại xảy ra chuyện như vậy? Tại sao người không phải là tôi chứ

An An chỉ mới ba tuổi mà.” Sở Vân Dung vừa tỉnh lại thì liền bắt đầu khóc lóc

Năm xưa, Thẩm Thanh Lan đã bị bắt đi như thế, ròng rã suốt mười năm, chịu bao nhiêu khổ cực ở bên ngoài

Bây giờ lại tới An An, bà thà rằng người gặp chuyện là chính mình còn hơn.

“Vấn Dung, em bình tĩnh đi, Hoảnh Dật và Thanh Lan đang tìm An An

Em đừng tự hù dọa bản thân mình

Nếu em cũng xảy ra chuyện thì bảo Thanh Lan và Hoảnh Dật phải chăm sóc ai trước đây?” Thẩm Khiểm an ủi vợ

Sở Vân Dung từng trải qua nỗi9đau vì để lạc mất Thẩm Thanh Lan, nên cực kỳ nhạy cảm với những chuyện thể này

Bây giờ lại đến đứa cháu trai cưng gặp chuyện tương tự, bà không phát điện đã là rất mạnh mẽ lắm rồi

“Anh bảo em làm sao bình tĩnh được, An An đã mất tích, An An của em đã mất tích rồi, thằng bé cũng giống như Thanh Lan, đã mất tích rồi.” Sở Vân Dung không thể bình tĩnh được, chỉ cần nghĩ đến có thể An An sẽ phải đối mặt với những chuyện mà Thẩm Thanh Lan đã từng trải qua, bà lại cảm thấy suy sụp

Nếu thật sự như vậy, bà sẽ không thể sống nổi mất.

Thẩm Khiểm nhẹ nhàng an ủi bà,6“Vân Dung, không đâu, An An là một đứa trẻ may mắn, chắc chắn sẽ tìm thấy thằng bé thôi

Vân Dung, thả lỏng một chút, em hãy nghĩ cho Thanh Lan, em không thể để Thanh Lan vừa lo chuyện An An, vừa lo lắng cho em được.”

Nghe vậy, Sở Vân Dung gật đầu lia lịa, “Đúng vậy, đúng vậy, em không thể để Thanh Lan lo lắng cho mình, em phải mạnh mẽ

Em không sao rồi, em muốn về nhà, em muốn đi tìm An An.” Nói rồi, bà định xuống giường

Bà không thể ngồi chờ ở đây được, lần này bà sẽ giúp Thẩm Thanh Lan tìm An An về

Nghĩ vậy, bà lập tức cảm thấy như hồi sức.

Thẩm Khiêm không ngăn cản0bà, mà giúp bà làm thủ tục xuất viện.

Mấy ngày qua, Thẩm Quân Dục không về nhà

Anh đã đến nhiều đài truyền hình, bỏ một số tiền lớn ra để tìm trẻ lạc, còn đích thân tiến hành xác minh người gọi điện thoại cung cấp thông tin để xác minh thật giả

Tuy nhiên, thông tin chính xác thì gần như bằng không, chỉ có một thông tin được xem là có ích, chính là tin mà Thẩm Thanh Lan và Phó Hoành Dật đã biết.

“Quân Dục, anh nghỉ ngơi một chút đi.” Ôn Hề Dao đưa cho anh một cốc nước

Thẩm Quân Dục vỗ nhẹ tay cô, “Anh không sao

Em mới phải cẩn thận đó

Mấy ngày qua, tình hình nhà mình đã loạn cào7cào, phải nhờ em để ý nhiều hơn.” Sở Vân Dung nằm viện, hai ông cụ lúc này cũng phải cố lắm mới gắng gượng được

Bấy giờ, người có thể chèo chống được chuyện trong nhà chỉ có Ôn Hề Dao

Mà những chuyện này vốn không nên để cô lo, vì dù sao cô cũng đang mang thai, lại còn chưa được ba tháng, đáng lý ra nên được yên tĩnh dưỡng thai, ai ngờ lại xảy ra chuyện thế này.

“Anh không cần lo cho em, em sẽ tự chăm sóc bản thân mình thật tốt

Càng không phải lo lắng chuyện trong nhà, cứ giao cho em.” Ôn Hề Dao dịu dàng nói

Cô cũng đã sử dụng tất cả các mối quan hệ trong khả năng của mình ở thủ đô để tìm kiếm An An nhưng hiện tại vẫn vô vọng.

“Hề Dao, thời gian này vất vả cho em rồi.” Thẩm Quân Dục áy náy nói

Những ngày qua, anh gần như dồn hết tâm trí để tìm An An, hoàn toàn không có thời gian nghĩ đến cảm xúc của Ôn Hề Dao

Phụ nữ mang thai rất dễ suy nghĩ lung tung, nếu là người khác thì không chừng đã làm ẩm lên với anh rồi.

“Đừng nói vậy, em cũng là một thành viên của gia đình này

An An gặp chuyện, em cũng lo lắng, mau chóng tìm được An An mới là điều quan trọng nhất, những chuyện khác đều không quan trọng.”

Ba ngày trước

Khi An An đi vệ sinh xong, đang định đi ra ngoài thì bị hai người đàn ông chặn lại quanh

Cậu ngước nhìn hai người họ, “Chú ơi, cháu muốn ra ngoài, có thể nhường đường cho cháu không?” Một trong hai người đàn ông nở nụ cười, “Anh bạn nhỏ, cháu muốn đi đâu, chú dẫn cháu đi.” An An cau mày

Cậu không thích nụ cười của hai người đàn ông này, cứ cảm thấy họ không giống người tốt

Hơn nữa mẹ đã dặn cậu không thể đi theo người lạ, vì vậy cậu bé lắc đầu, “Không cần ạ, cô giáo của cháu đang ở bên ngoài.” Hai người đàn ông nhìn nhau, ánh mắt lóe lên vẻ âm u, “Anh bạn nhỏ, cô giáo của cháu ở bên ngoài thì càng tốt, chủ sẽ đưa cháu ra.” Gã không quan tâm lời từ chối của An An, định bước tới túm lấy cậu bé

An An toàn bỏ chạy, nhưng lại bị một người ở phía sau bịt miệng, cậu bé liền từ từ khép mắt lại, ngất đi.

Đến khi tỉnh dậy, An An thấy mình đang ở trong một chiếc ô tô, cửa xe đã bị khóa, không có ai trong xe cả

Cậu bé muốn gọi cho ba mẹ, nhưng lại không có điện thoại di động

Bên người cậu bé chỉ có cái ba lô nhỏ của mình

An An liếc ra ngoài cửa sổ

Nơi này rất xa lạ, cậu bé chưa bao giờ đến đây cả

Trong lòng cậu bé rất sợ hãi, viền mắt đỏ hoe, nước mắt tuôn rơi

Nhưng rồi, cậu bé lại đưa tay lau nước mắt

Ba mẹ từng nói, con trai không thể khóc, phải mạnh mẽ.

An An biết chắc rằng mình đã gặp phải kẻ xấu

Càng nghĩ, cậu bé cảng bình tĩnh

Đây là điều ba mẹ đã dạy

Đưa bàn tay mũm mĩm lên lau mắt xong, An An mở ba lô, lấy bánh quy ra ăn

Hiện giờ cậu bé rất đói, phải ăn mới có sức mà tìm cách thoát khỏi nơi này

Thỉnh thoảng, cậu lại nhìn ra cửa sổ

Bên ngoài có người qua lại

Cậu muốn nhờ chú cảnh sát giúp đỡ, nhưng nhìn một lúc lâu mà vẫn không thấy chú cảnh sát nào đi qua.

An An nép vào cạnh cửa sổ, cầu nguyện rằng sẽ có một chú cảnh sát đi ngang qua đây

Nhưng cậu bé không đợi được chú cảnh sát nào, mà chỉ thấy một người lạ

“An An?” Người đàn ông đó gọi tên cậu bé, giọng điệu không chắc lắm

An An sững sờ, “Chú biết cháu sao?”

Không ngờ lại đúng thật

Người đàn ông kia gật đầu, “Ba cháu là Phó Hoành Dật, mẹ cháu là Thẩm Thanh Lan, phải không?”

Mắt An An sáng lên, “Chú ơi, chủ quen biết ba mẹ cháu ạ?”

Người đàn ông mỉm cười, gật đầu, “Chủ biết, chú là bạn thân của ba mẹ cháu

Nhưng sao cháu lại ở đây một mình, ba mẹ cháu đâu?” Nghe vậy, An An lại chực khóc, “Chú ơi, cháu gặp phải người xấu, bị họ đưa đến đây.” Người đàn ông nghe vậy thì ánh mắt liền thay đổi, nhìn vào chiếc xe

Đây thật sự không giống xe của Thẩm Thanh Lan và Phó Hoành Dật

Anh ta đột nhiên hiểu ra, “An An, đừng sợ, chủ sẽ đưa cháu ra ngoài.”

An An gật đầu

Người đàn ông trở lại xe của mình, lấy một dụng cụ từ cốp xe ra

Anh ta nhẹ tay thao tác hai ba cái đã mở được cửa xe, bể An Anrarồi nhanh chóng rời khỏi nơi đó

“Chú ơi, bây giờ chú đang đưa cháu về nhà phải không ạ?” Trên xe, An An tò mò hỏi

Người đàn ông kia mỉm cười, “Bây giờ chủ đưa cháu đến nhà chú.” An An nghe vậy thì nhíu mày, “Chú ơi, cháu muốn về nhà, chú có thể đưa cháu về nhà không?” Người đàn ông nhẹ nhàng nói, “An An ngoan, bây giờ chú có việc phải làm, cháu về nhà với chú trước đã

Chú gọi điện thoại cho ba mẹ cháu, bảo họ đến đón cháu, có được không?” “Chú ơi, cháu muốn gọi cho ba mẹ ngay bây giờ.” Bây giờ cậu bé rất hối hận

Cậu bé không muốn đi với người đàn ông này, cậu muốn về nhà

Người đàn ông kia làm ngơ

An An thấy thể thì lại rơi nước mắt

Trong lòng thầm nhủ: Ba mẹ ơi, An An gặp phải người xấu nữa rồi, hu hu..

“Đừng khóc, chú sẽ đưa cháu về nhà mà

Chú thật sự không phải là người xấu, chỉ muốn mời cháu đến nhà chủ chơi thôi

Chỉ ở ba ngày, ba ngày sau, chủ sẽ đưa cháu về nhà.” An An vẫn khóc, “Cháu không muốn, bây giờ cháu phải về nhà, chú là người xấu, cháu muốn về nhà.” Cậu bé bắt đầu gào khóc, người đàn ông thấy cậu bé khóc thì đau đầu

“Phó Thần Hiên, không được khóc.” Người đàn ông kia trầm giọng

Tiếng khóc của An An nghẹn ở cổ họng, ngạc nhiên nhìn anh ta, “Sao chú biết tên cháu?” Người đàn ông đỡ trán, “Chú nói rồi, chú biết ba mẹ cháu

Khi cháu còn nhỏ, chú còn bế cháu nữa, biết tên cháu thì có gì lạ?” “Chủ thật sự không phải là người xấu sao?” “Trông chú giống người xấu lắm sao?” An An gật đầu

Người đàn ông kia liền đen mặt, “Chú giống người xấu, vậy sao cháu vẫn theo chứ?” “Chú không đưa cháu về nhà thì chủ là người xấu.” Giọng điệu An An đầy hùng hồn

Lúc đầu, cậu bé mới nhìn thì cảm thấy chú này là một người tốt

Nhưng giờ người này lại không cho cậu bé về nhà, vậy thì là người xấu rồi

“Chú chắc chắn sẽ cho cháu về nhà, nhưng không phải bây giờ.” Anh ta muốn đưa An An đi gặp một người

“Chú ơi, chú cho cháu về nhà đi

Không tìm thấy cháu, ba mẹ cháu sẽ lo lắng

Mẹ cháu khóc thì phải làm sao?” An An nhỏ giọng nài nỉ, nhưng dù có nói gì thì người đàn ông cũng không làm theo lời cậu

Chiếc xe chạy bon bon trên đường, cuối cùng cũng dừng lại trước một ngôi biệt thự

Người đàn ông kia bước xuống xe, muốn bế An An ra

Không ngờ cậu bé lại cắn tay anh ta, khiến anh ta hét lên, “Ối.” “An An, buông chú ra.” Người đàn ông nói, nhưng không dám dùng sức giật tay ra, vì sợ làm gãy mấy cái răng bé nhỏ của An An

An An không nhả ra mà nhìn anh ta chằm chằm, ánh mắt rất rõ ràng, ý muốn người đàn ông trước mặt đưa cậu bé về nhà.

“Được rồi được rồi, chủ sẽ đưa cháu về nhà

Bây giờ cháu có thể đi với chú trước không? Chú sẽ gọi cho ba mẹ cháu ngay, bảo họ đến đón cháu?” Nghe vậy, An An lẳng lặng nhìn người đàn ông một lúc lâu, sau đó nhả tay anh ta ra, “Chú nói thì phải giữ lời đó, bằng không chú là con cún.” Người đàn ông kia den mặt nhìn An An

Nhóc con này đúng thật là con ruột của Thẩm Thanh Lan và Phó Hoành Dật, khó chiều y như ba mẹ nó

Anh ta dưa An An vào nhà

Lần này, An An không chống đối nữa

“Allen, tôi trở về rồi đây

Anh xem tôi đưa ai đến gặp anh này” Người đàn ông kia nói vọng vào nhà

Trong phòng khách, một người đàn ông ngồi trên xe lăn đưa lưng về phía bọn họ, nghe thấy lời nói của người đàn ông thì quay lại

Vẻ mặt người đó có chút yếu ớt, nhưng biểu cảm hơi âm u, khiến người đàn ông kia nhìn mà hơi sợ

“Peter, sao cậu lại đưa thằng bé đến đây?” Allen cau mày

An An đang ở trong lòng Peter, thấy Allen nhìn mình thì vô thức có người lại

Người đàn ông này thật đáng sợ

“Tôi đâu có cố ý đưa nó đến đây, chỉ vô tình cứu thằng bé thôi.” Peter tỏ ra vô tội

Anh ta thấy vẻ sợ hãi của An An, bèn nói với Allen

“Nếu thằng bé bị bọn buôn người bắt cóc thì chắc ba mẹ nó đang rất lo lắng

Cậu lập tức đưa thằng bé về đi.” Allen trầm giọng nói

Hắn không thể tưởng tượng được hiện giờ Thẩm Thanh Lan đang lo lắng đến mức nào

Nghe vậy, mắt An An liền sáng lên, thái độ với Allen thân thiện hơn một chút

Cậu bé không ngờ ông chú trông đáng sợ này lại là một người tốt

“Đúng vậy, mau đưa cháu về nhà đi

Mẹ cháu sẽ lo lắng cho cháu lắm.” An An chớp mắt

Allen sửng sốt, ánh mắt cậu bé thật sự rất trong sáng, hệt như người trong ký ức của hắn

“Bây giờ không thể đưa về được.” Peter ngồi xuống sô pha

Anh ta đã cố ý mang thằng nhóc này đến cho Allen, vậy mà hắn lại bắt anh ta đưa nó trở về

Còn về chuyện Thẩm Thanh Lan và Phó Hoành Dật có lo lắng hay không thì không nằm trong phạm vi mà anh ta quan tâm

Thật ra, anh ta vẫn luôn biết rõ tình cảm của Allen dành cho Thẩm Thanh Lan như thế nào.

Allen là một kẻ hết sức lạnh lùng, thậm chí có thể nói là không có nhân tính, ngay cả với cha ruột của mình

Tuy nhiên, hắn lại nhiều lần làm theo ý Thẩm Thanh Lan, thậm chí còn nhiều lần xông vào nguy hiểm vì cô.

Vụ nổ hai năm trước đã khiến vết thương ở chân của Allen tái phát, cả đời này không thể đứng lên được nữa, ngay cả anh ta cũng không còn cách nào

Trong hai năm qua, hắn vẫn ở thành phố Lâm, vì đây là thành phố gần thủ đô nhất, có thể nhanh chóng biết được mọi chuyện về Thẩm Thanh Lan

Hắn âm thầm chú ý đến cô suốt hai năm, thậm chí còn nhiều lần bắt anh ta đến chỗ Eden để tìm hiểu tình trạng sức khỏe của Thẩm Thanh Lan

Hắn đã âm thầm làm rất nhiều chuyện, nhưng lại không dám đến thủ đô tìm cô.

Tất cả điều này, Peter chứng kiến, đều biết, anh ta cảm thấy Allen làm vậy thật không đáng.

“Ba ngày, để thằng bé ở lại với anh ba ngày đi

Ba ngày sau, chúng ta sẽ đưa thằng bé về.” Peter nghiêm túc nói

Anh ta cảm thấy yêu cầu này không hề quá đáng

Thẩm Thanh Lan không thể đáp lại tình cảm của Allen, vậy để con trai của cô ở lại chơi với Allen ba ngày thì có làm sao, dù có lo lắng thì thế nào chứ? Có thể sánh được với những gì Allen đã làm cho cô trong suốt những năm qua sao?

“Đưa thằng bé về ngay bây giờ cho tôi, đừng để tôi nói lần thứ hai.” Allen lạnh giọng nói

“Tôi không đưa nó về đâu.” Peter uể oải ngồi trên ghế sô pha rồi nói

Bây giờ Peter đã không còn sợ Allen như xưa nữa, thậm chí là hoàn toàn không sợ hắn

Trước đó không có cơ hội nào, bây giờ có cơ hội tốt thế này, hắn tất nhiên phải bắt An An ở đây chơi cùng Allen một thời gian, coi như là trả nợ thay mẹ mình

Không phải có câu mẹ làm con chịu sao? “Chú nói dối, chủ là cún

Chú nói chú sẽ cho cháu về mà

Chú đã nói sẽ đưa cháu về nhà, chú là đồ lừa đảo.” An An nghe Peter nói không muốn đưa mình về nhà thì lập tức lo lắng.

“Đúng vậy, chú đã hứa đưa cháu về

Cháu cứ ở đây chơi với chú này ba ngày

Ba ngày nữa, chú sẽ đích thân đưa cháu về nhà, hoặc gọi ba mẹ cháu tới đón.”

An An ra sức lắc đầu, “Cháu không muốn, cháu muốn về nhà

Cháu sẽ về nhà ngay bây giờ.” “Không được, cháu không thể đi ngay bây giờ.” Peter xụ mặt, nhưng An An không sợ anh ta chút nào, cậu bé vẫn gào khóc.

“Chú sẽ đưa cháu về” Allen nói

An An nhìn hắn, nhưng không dám đến gần, “Chú sẽ đưa cháu về nhà thật ạ?” Đôi mắt kia thật sáng trong, nét mặt Allen vô thức dịu lại, hắn chậm rãi nói, “Đúng, chú sẽ đưa cháu về nhà

Bây giờ cháu gọi điện thoại cho ba mẹ cháu đi.” Allen nhấc điện thoại lên, quay số, nhưng lại bị Peter rút đường dây điện thoại ra.

Allen lạnh lùng nhìn anh ta, “Peter, anh đang làm gì vậy?”

Peter nhìn sang An An rồi cúi xuống thì thầm bên tai Allen mấy câu

Nét mặt Allen âm trầm, sâu kín nhìn vào mặt cậu bé

Một lúc lâu, hắn mới chậm rãi gật đầu rồi nói với cậu bé, “Chú sẽ bảo chú này gọi điện thoại cho ba mẹ cháu, nếu có thể liên lạc được thì hai chủ sẽ đưa cháu về nhà

Nếu không thể liên lạc được thì cháu hãy ở đây với chú ba ngày

Ba ngày sau, chú sẽ đưa cháu về, được chứ?”

“Cháu muốn về nhà ngay bây giờ, cháu nhớ ba mẹ” An An không muốn, lí nhí nói

Nét mặt cậu bé đầy ấm ức, đôi mắt to ầng ậc nước

Allen thấy mà mềm lòng

Đã từng có một cô bé nhìn hắn bằng ánh mắt thế này, tựa như dòng suối trong veo nhất thế giới này.

“Ngoan, bây giờ chủ sẽ gọi ba mẹ cháu.” Allen ra hiệu cho Peter.

Peter không còn cách nào khác, bèn lấy điện thoại ra bấm số, là số của Thẩm Thanh Lan, nhưng đáng tiếc gọi không được

Anh ta nhìn An An, “Cháu thấy đấy, không phải là chủ không muốn đưa cháu về nhà nhé”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 878 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dân tài chính chẳng hạn như hàm vlookup, muốn giỏi kế toán không khó chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.