Mật ngọt hôn nhân

Chương 746: Ngài phó là nô lệ của con gái (1)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu Tô Tinh nhíu mày, buồn cười nhìn cô: “Có hài lòng với kết quả giám định không?” Thẩm Thanh Lan mỉm cười: “Cũng không tệ lắm, gần đây chị đang làm gì vậy?”

“Chu du thế giới, vừa khéo lần này tới thủ đô nên tiện thể ghé thăm em một chút.”

Tô Tinh đưa thực đơn cho cô: “Gọi món đi, chị mời.” Thẩm Thanh Lan nhận thực đơn, ánh mắt nhìn lướt qua tay trái của cô

Từ lúc bắt đầu vào đây, tay trái của Tô Tinh gần như không hề cử động

Tô Tinh không hề có cảm giác gì với ánh mắt của cô, thừa dịp cô gọi món, lấy hai cái hộp trong túi xách ra: “Quà đầy tháng cho hai đứa nhóc.” Thẩm Thanh Lan nhận quà, tiện tay đặt ở một bên: “Tay trái3của chị sao vậy?” Mặc dù lấy quà nhưng Tô Tinh vẫn gần như không hề cử động tay trái.

Tô Tinh cười: “Không có gì, vẫn rất ổn.” Thẩm Thanh Lan không nói lời nào, chỉ nhìn Tô Tinh chằm chằm

“Được rồi, chị nói thật, bị gãy xương thôi, nhưng mà cũng không có việc lớn gì, đã gần khỏi hẳn rồi.” “Vì sao lại gãy xương?” Thẩm Thanh Lan hỏi cô ấy

Tô Tinh nhún vai: “Ham chơi ấy mà, lần trước cùng Eden đi rừng rậm một chuyến, gặp phải mấy con thú hoang, lúc đánh nhau không cẩn thận làm tay bị thương, chỉ đơn giản vậy thôi.” Cô hời hợt nói

“Thật sao?” Thẩm Thanh Lan nửa tin nửa ngờ

Sao cô lại cảm thấy Tô Tinh có chuyện giấu mình nhỉ?

Tô Tinh bật cười: “Chẳng lẽ0chị còn có thể lừa em sao? Yên tâm đi, với võ nghệ của chị thì có thể xảy ra chuyện gì được chứ, nếu em không yên tâm thì có thể gọi điện hỏi Eden.” Cô cũng không sợ Thẩm Thanh Lan gọi điện hỏi

Eden nhất định sẽ che giấu giúp cô.

Nghe thấy cái tên Eden, Thẩm Thanh Lan hứng thú quan sát cô: “Chị và Eden...” Tô Tinh lập tức hiểu ý cô, cười: “Chị và Eden chỉ là bạn bè thôi.” Thẩm Thanh Lan nhíu mày: “Có thể không chỉ là bạn bè mà.” Cô thật sự cảm thấy Tô Tinh và Eden rất xứng đôi, nếu hai người này đến với nhau thì cũng không tồi

Tô Tinh câm nín: “Em đổi nghề làm bà mối từ hồi nào vậy?”

“Thật sự không cân nhắc một5chút nào sao? Eden thật sự rất tốt, đẹp trai này, tốt tính này, giỏi y học.” Thẩm Thanh Lan ra sức chào bán Eden

Tô Tinh nhìn Thẩm Thanh Lan, bật cười

Thật sự khác quá, trước kia con bé này nào có quan tâm nhiều chuyện như vậy

Nhưng thay đổi như thế cũng rất tốt, trông thế này lại có cảm giác chân thực hơn

“Đừng cười, em nói rất nghiêm túc đó, Eden thật sự không tồi đâu

Hai người đều độc thân, nếu chị có hảo cảm với anh ấy thì nhanh chóng ra tay đi

Dù sao người ngấp nghé anh ấy cũng rất nhiều.” Vẻ mặt Thẩm Thanh Lan vô cùng nghiêm túc, rõ là muốn làm bà mối đến cùng rồi.

Tô Tinh càng cười thích thú hơn: “Thanh Lan, dáng vẻ em thế này nào còn4chút nữ thần nào nữa.”

Thẩm Thanh Lan bất đắc dĩ nhìn cô ấy, cô nói chuyện nghiêm túc với Tô Tinh, kết quả người này còn nói đùa với cô

Có điều, cô cũng nhìn ra thái độ của Tô Tinh: “Thật sự không thể sao?” Tô Tinh ngừng cười, nghiêm túc gật đầu: “Không thể, chị và anh ấy thích hợp làm bạn bè hơn.” Nếu không phải như thế, chắc chắn cô đã chủ động theo đuổi Eden rồi

Thẩm Thanh Lan nghe vậy thì đành từ bỏ, vẻ mặt tiếc nuối: “Được rồi

Sau này chị vẫn muốn tiếp tục du lịch sao?” “Đương nhiên, giấc mộng của chị là chu du khắp thế giới

Có điều em cũng không cần lo cho chị đâu

Biết đâu một ngày nào đó, chị lại gặp được bạch mã hoàng tử của9chị

Đến lúc đó chắc chắn chị sẽ dẫn người đến cho em xem.” “Quyết định vậy đi

Tiếp theo đi đâu vậy?” Thẩm Thanh Lan hùa theo chủ đề của Tô Tinh mà nói tiếp, cũng không tiếp tục hỏi chuyện liên quan tới cánh tay trái của Tô Tinh nữa

Cô biết nhất định là Tô Tinh có chuyện giấu cô

Nhưng nếu cô ấy đã không muốn nói thì cô sẽ không hỏi, đây là sự tôn trọng của cô với bạn bè

“Còn chưa nghĩ ra

Chị vẫn luôn tùy hứng mà, có lẽ đến sân bay chị mới biết điểm đến tiếp theo của mình

Lần này đến đây chủ yếu là để gặp em, gặp xong rồi thì đi ngay.” “Nhanh vậy, không ở thêm mấy ngày sao?” Thẩm Thanh Lan còn muốn ở cùng Tô Tinh lâu hơn một chút

Dù sao thì bọn họ cũng chung đụng ít mà xa cách thì nhiều

“Không được, chị đã từng ở thủ đô một thời gian rồi

Những chỗ nên chơi cũng đã chơi cả rồi.” Nếu không phải Thẩm Thanh Lan sống ở thủ đô thì chỉ e cả đời này, cô cũng sẽ không quay lại nơi này.

Ăn trưa xong, Tô Tinh sẽ lên máy bay

Thẩm Thanh Lan đưa cô ra sân bay

“Nếu có việc gì thì nhất định phải gọi điện cho em đó.” Thẩm Thanh Lan vẫn không yên tâm lắm

Tô Tinh cười: “Được, có việc gì thì chị nhất định sẽ tìm em, nếu chị không tìm em thì chứng tỏ chị sống rất tốt, em không cần lo lắng.” Thẩm Thanh Lan chủ động ôm có một cái: “Nhất định phải gọi điện cho em đó, đừng như lúc trước, một khi đi là mất tích mấy tháng liền, em sẽ lo lắng.” “Được, chị cam đoan nếu rảnh thì sẽ gọi cho em

Ừm, cứ vậy đi, mỗi lần đến một nơi, chị sẽ gửi một tấm bưu thiếp cho em, như vậy em yên tâm rồi chứ.” “Được, quyết định vậy đi, không cho phép đổi ý.” Thẩm Thanh Lan đồng ý

Tô Tinh bật cười: “Cứ như hồi còn bé vậy.” Nói rồi, cô vỗ vai Thẩm Thanh, dứt khoát đi vào cổng kiểm tra an ninh

Nhìn bóng lưng Tô Tinh rời đi, Thẩm Thanh Lan luôn cảm thấy lần này gặp cô có gì đó khang khác, nghĩ mãi mới hiểu ra, dường như bây giờ cô ấy còn tùy hứng hơn cả lúc trước nữa.

***

Thẩm Thanh Lan vừa mới bước vào cửa thì đã nghe thấy tiếng Thần Thần đang khóc, bèn bước nhanh hơn, liền trông thấy chị Nguyệt đang bế con trai cô dỗ dành

Chị Nguyệt trông thấy cô cứ như trông thấy cứu tinh, vội vàng đưa thằng bé cho cô: “Thần Thần đói rồi, cho thằng bé uống sữa bột thì nó không chịu uống.” Thẩm Thanh Lan đón lấy cậu nhóc, vỗ nhè nhẹ lên lưng của cậu, tiện hỏi: “Hoành Dật đâu rồi?” Chị Nguyệt nói: “Bể Đường Đường ra ngoài trốn rồi.”

Thẩm Thanh Lan dở khóc dở cười: “Thằng bé khóc bao lâu rồi?”

“Mười mấy phút rồi.” Mười mấy phút cũng không tính là lâu.

Thần Thần vừa được mẹ bể thì liền im bặt, chớp chớp đôi mắt to ngập nước nhìn mẹ, dúi vào ngực cô

Thẩm Thanh Lan nhìn cậu nhóc, cười bất đắc dĩ: “Em đi cho thằng bé bú, chị bận gì thì làm đi ạ.”

Trước kia chỉ có một mình nhóc An An thì cũng không thấy rõ, nhưng sau khi có cặp sinh đôi này rồi thì khuynh hướng trọng nữ khinh nam của Phó Hoành Dật đã trở nên hết sức rõ ràng

Chuyện thường ngày của Đường Đường đều do anh đích thân làm, tắm rửa, thay tã, dỗ cô nhóc ngủ, cho con uống sữa, một mình anh ôm hết mọi việc, gần như không cần đến chị Nguyệt động tay

Những chuyện của con trai thì hầu như đều do chị Nguyệt làm, Phó Hoành Dật gần như không hề động tay vào.

Có đôi khi, đến cả Thẩm Thanh Lan cũng không nhìn nổi nữa mà muốn nói anh vài câu

Nhưng người này lần nào cũng nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, nào là con gái là đóa hoa mềm mại, cần cẩn thận che chở

Con trai cần nuôi dạy nghiêm khắc, sau này lớn lên mới không yếu đuối.

Thẩm Thanh Lan nghe vậy chỉ muốn lườm anh một cái

Nói đường hoàng như vậy cũng che giấu không được bản chất trọng nữ khinh nam của anh đâu

Phó Hoành Dật là người vô cùng cẩn thận, đối với chuyện của con gái thì lại càng cẩn thận hơn, nên Thẩm Thanh Lan hoàn toàn không cần lo cho con gái, dứt khoát dốc toàn bộ tinh thần cho con trai thứ.

Thần Thần còn hành hạ người khác hơn Đường Đường nhiều

Có lẽ là lúc còn trong bụng đã quá nghe lời, nên sau khi sinh ra mới có sức mà giày vò như vậy

Chỉ không vừa ý chút thôi là lại gào khóc đến long trời lở đất, có thể nhận thấy được tính tình bá đạo trong tương lai

Nếu không phải con trai thật sự vẫn còn quá nhỏ, Thẩm Thanh Lan đã muốn dạy con rồi

Nhưng bây giờ, đánh cũng không được, nói cũng chẳng hiểu, chỉ có thể chờ cậu nhóc lớn hơn một chút rồi mới chỉnh đốn tính tình của cậu nhóc được.

Dù có không muốn rời khỏi nhà thì ngày nghỉ của Phó Hoành Dật cũng sắp hết rồi

Buổi tối, sau khi dỗ con gái ngủ, Phó Hoành Dật ngắm nhìn con gái, lưu luyến không muốn rời đi

Thẩm Thanh Lan thấy anh mãi không về phòng, còn tưởng con gái không ngủ được nên đi qua xem, kết quả lại thấy người này không nỡ xa con gái, lưu luyến không muốn đi

Cô dựa vào cánh cửa nhìn anh, vẻ mặt như cười như không: “Phó Hoành Dật, em thấy anh cứ ở lại chỗ của con đi, không cần về phòng nữa đâu.” Phó Hoành Dật nghe vậy thì ngượng ngùng

Vợ giận rồi! Anh đúng vậy, vội đi dỗ dành vợ, nhưng Thẩm Thanh Lan đã xoay người về phòng

“Mẹ ghen rồi, ba đi dỗ mẹ, con ngủ ngoan nhé.” Trước khi đi, Phó Hoành Dật nói với con gái đang ngủ bằng giọng điệu vô cùng dịu dàng.

Về đến phòng, Thẩm Thanh Lan nằm ở trên giường đọc sách, dáng vẻ vô cùng chăm chú, đến khi Phí Hoành Dật bước vào mà vẫn không ngẩng đầu lên liếc anh lấy một cái.

Phó Hoành Dật sờ mũi, ngồi xuống bên giường, tựa như vô ý hỏi: “Đang đọc sách gì vậy?” Thẩm Thanh Lan vờ như không nghe thấy, lật một trang khác

Bị vợ lơ đẹp, Phó Hoành Dật cũng không giận, chỉ từ tốn mở miệng, “Ghen với con gái sao?” Cuối cùng Thẩm Thanh Lan cũng ngẩng đầu khỏi cuốn sách, liếc anh một cái: “Em đâu giống người nào đó, cả ngày chỉ biết ghen với con trai mình.” Cô nói rất chậm, giọng điệu nhỏ nhẹ khiển Phó Hoành Dật ngượng ngùng

“Sao đã nỡ rời khỏi chỗ tình nhân nhỏ của anh để quay lại rồi? Em còn tưởng anh định canh gác cả đêm cơ.” “Ngày mai anh phải về lại quân khu rồi, phải rất lâu nữa mới được về, nên mới muốn ngắm Đường Đường nhiều một chút, nếu không lần sau anh quay lại, Đường Đường lại không nhận ra ba thì sao.”

“Vậy à? Đường Đường là con ruột của anh, còn Thần Thần chắc là do em nhặt về nhỉ?” Người này buổi tối còn chưa đi xem con trai lấy một cái

Nhớ ngày trước lúc sinh An An, tốt xấu gì mỗi lần quay về nhà, anh cũng sẽ nhận lấy việc chăm An An, buổi tối còn biết dỗ An An ngủ.

Phó Hoành Dật lập tức biết vấn đề ở chỗ nào

Anh thừa nhận quả thật mình chưa đủ quan tâm đến con trai thứ, nhưng ai bảo Đường Đường lại như đúc ra từ một khuôn với Thẩm Thanh Lan

Mỗi lần nhìn thấy con gái, nhất là nhìn thấy đôi mắt giống hệt Thẩm Thanh Lan, lòng anh lại tan chảy

Chỉ có thể trách Đường Đường quá biết chọn lọc, kế thừa hết tất cả gen tốt của mẹ.

“Vợ à, anh sai rồi.” Thẩm Thanh Lan nhìn anh, vẻ mặt như cười như không: “O?”

“Thật ra anh cũng quan tâm Thần Thần mà.”

Thẩm Thanh Lan đặt sách sang một bên, vẻ mặt nghiêm túc: “Phó Hoành Dật, em biết anh thích con gái

Nhưng Thần Thần cũng là con của anh, anh không thể phân biệt đối xử rõ rệt như vậy

Bây giờ con còn nhỏ, có lẽ con sẽ không thấy gì

Nhưng chờ lớn dần, chắc chắn con sẽ có cảm giác

Anh quanh năm ở quân khu, em không muốn sau này con trai lớn lên lại không thân thiết với anh.” Đây là chuyện Thẩm Thanh Lan lo lắng nhất khi nhìn thấy Phó Hoành Dệt yêu thương con gái một cách quá thiên vị trong khoảng thời gian gần đây.

Phó Hoành Dật nắm vai cô: “Anh hiểu nỗi băn khoăn của em

Trước đó là anh đã sơ sót rồi, sau này anh sẽ cố gắng đối xử bình đẳng.”

Thẩm Thanh Lan vẫn giữ thái độ hoài nghi với lời anh nói, chỉ nằm xuống đi ngủ

Phó Hoành Dật: “...” Uy tín của anh bây giờ kém như vậy sao? Vợ anh cũng không tin anh nữa rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 863 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang hay nhat chẳng hạn như chuyen tinh toi va nang 18, mr bean va ao thuat rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại haynhat.com.