Mật ngọt hôn nhân

Chương 212: Cùng ăn trưa


“Xin lỗi, trưa nay người nhà tôi đến, hôm khác tôi nhất định sẽ mời Tổng Giám đốc Ôn để bày tỏ sự áy náy của tôi.”

“Ăn cơm với người nhà?”

Thẩm Quân Dục gật đầu, giải thích: “Mẹ và em gái tôi đang ở gần công ty, gọi tôi ra ăn cơm cùng, vì thế…”

“Hóa ra là dì và Thanh Lan đến, vậy thì tôi cũng không làm phiền nữa. Hôm khác chúng ta lại cùng ăn cơm. Tài liệu này gửi cho anh.” Ôn Hề Dao cười, lấy tài liệu trong túi ra.

Thẩm Quân Dục nhận lấy, đưa cho Dư Bân, “Xin lỗi cô.” Buổi sáng bận quá nên anh quên mất trưa nay đã hẹn Ôn Hề Dao ăn cơm, vì thế vừa rồi Thẩm Thanh Lan gọi đến, anh đã đồng ý ngay.

“Tổng Giám đốc Thẩm không cần khách sáo như vậy, ở bên gia đình cũng rất quan trọng. Nhưng mà... lần sau Tổng Giám đốc Thẩm phải bù một bữa thịnh soạn cho tôi đấy.” Lời nói dí dỏm của cô khiến Thẩm Quân Dục bớt ái ngại và áy náy.

Thẩm Quân Dục cười, “Đương nhiên rồi.” Anh đã hợp tác với Ôn Hề Dao được một thời gian, hai người rất ăn ý trong công việc. Ôn Hề Dao làm việc dứt khoát linh hoạt, đúng tác phong Thẩm Quân Dục thích. Ôn Hề Dao cũng thấy vui vẻ khi hợp tác với Thẩm Quân Dục, hai người đều thay đổi ấn tượng của mình về đối phương, liên lạc riêng cũng tương đối nhiều.

“Vậy tôi đi trước, hẹn lần sau.” Ôn Hề Dao tạm biệt, đi tới gần thang máy lại dừng lại, “Đúng rồi, gần đây có nhà hàng nào ăn ngon không, giới thiệu cho tôi? Bây giờ về công ty thì căn tin cũng không còn thức ăn, chẳng bằng ăn ở đây rồi về. Nhưng tôi lại không quen thuộc chỗ này, chẳng biết có gì ăn ngon không.”

“Hay là Tổng Giám đốc Ôn đi ăn cùng chúng tôi?” Thẩm Quân Dục nghĩ ngợi rồi mời. Dù sao Ôn Hề Dao cũng quen Thẩm Thanh Lan, cùng ăn cơm cũng chẳng có vấn đề gì.

“Có tiện không?”

Thẩm Quân Dục gật đầu: “Chỉ cần Tổng Giám đốc Ôn không ngại.”

“Vậy thì quấy rầy rồi.” Ôn Hề Dao đồng ý. Dù sao ăn cơm một mình cũng rất buồn chán.

Thẩm Thanh Lan nhìn thấy Thẩm Quân Dục và Ôn Hề Dao cùng đi tới thì kinh ngạc, không hiểu sao hai người này lại đi cùng nhau.

“Chị Dao, sao chị lại đi cùng anh trai em?”

“Công ty của Tổng Giám đốc Ôn đang hợp tác làm ăn với công ty chúng ta. Trưa nay anh hẹn ăn cơm với cô ấy, nhưng mẹ và em đã đến đây rồi, chi bằng cùng ăn.” Thẩm Quân Dục giải thích, không thấy Sở Vân Dung trong phòng thì hỏi: “Mẹ đâu rồi?”

“Vào nhà vệ sinh.”

“Thanh Lan, đã lâu không gặp. Từ lúc về thủ đô, chị vẫn định hẹn em ăn cơm, nhưng Tổng Giám đốc Thẩm nói em không ở đây, vừa về sao?” Ôn Hề Dao gặp Thẩm Thanh Lan thì rất vui.

“Vâng, em vừa về hôm trước, không ngờ chị Dao lại về thủ đô làm việc.” Lần trước gặp nhau ở thành phố Lâm, cô cũng không nghe thấy Ôn Hề Dao nói gì, cứ nghĩ chị ấy phải về thành phố Hải làm việc.

“Thanh Lan, hình như mẹ vừa nhìn thấy bạn con…” Sở Vân Dung bước vào, thấy người trong phòng thì ngừng lại.

“Vị này là?” Sở Vân Dung quan sát Ôn Hề Dao, rất niềm nở hỏi.

“Đây là Tổng Giám đốc Ôn Hề Dao của tập đoàn quốc tế Tân Hòa, cũng là đàn chị của Thanh Lan trong trường. Đây là mẹ tôi.” Thẩm Quân Dục giới thiệu.

“Cháu chào dì, lần đầu gặp, làm phiền cả nhà rồi.” Ôn Hề Dao cười dịu dàng khéo léo, rất có lễ nghĩa.

“Con vốn hẹn Tổng Giám đốc Ôn cùng ăn trưa, vì thế nên bọn con mới cùng đến đây.” Thẩm Quân Dục giải thích.

Sở Vân Dung đang vui vẻ vì nghĩ Thẩm Quân Dục đưa bạn gái đến ăn cơm cùng họ, nhưng nghe vậy thì đáy mắt thoáng vẻ thất vọng, nhưng bà vẫn cười tươi, “Chào Ôn tiểu thư, không ngờ cháu lại quen Thanh Lan nhà cô, ngồi xuống đi.”

“Ôn tiểu thư là đàn chị của Thanh Lan sao?” Trong bữa cơm, Sở Vân Dung hỏi han.

Ôn Hề Dao cười cười, “Dì, dì gọi cháu Hề Dao là được rồi ạ. Cháu và Thanh Lan học cùng trường, em ấy vừa vào năm nhất thì cháu đi du học, mấy năm nay vẫn ở nước ngoài, gần đây cháu mới về nước.”

Sở Vân Dung gật đầu, “Hề Dao còn trẻ như vậy mà đã lên làm Tổng Giám đốc của tập đoàn quốc tế Tân Hòa rồi, thật đúng là tuổi trẻ tài cao.”

“Dì quá khen. Cháu chỉ may mắn khi đi du học quen được Tổng Giám đốc của tập đoàn quốc tế Tân Hòa. Lần này, Tổng Giám đốc bên này về hưu, mà cháu cũng định về nước phát triển, vì vậy nên mới đến đây.”

“Năm nay Hề Dao bao nhiêu tuổi rồi?”

“Cháu 27 ạ.”

“Không tồi, mới 27 tuổi đã có thành tựu thế này rồi.” Sở Vân Dung cười tủm tỉm, nhìn Thẩm Quân Dục không nói gì.

“Mẹ, mấy khi người ta cùng ăn cơm với chúng ta, mẹ làm gì mà cứ như điều tra hộ khẩu thế? Sau này Tổng Giám đốc Ôn không dám hợp tác với con mất.” Thẩm Quân Dục nửa đùa nửa thật.

Sở Vân Dung trừng mắt nhìn con trai, mẹ như thế là vì ai chứ? Thật là! Rồi bà quay đầu cười với Ôn Hề Dao: “Dì hay nói nhiều, Hề Dao đừng để bụng nhé.”

Ôn Hề Dao lắc đầu, “Không ạ, nói chuyện với dì rất vui.”

Sở Vân Dung cười rất hài lòng. Thẩm Quân Dục bất đắc dĩ, còn Thẩm Thanh Lan thì thấy thú vị, chỉ nghe thôi cũng biết hai người này nói chuyện rất hợp nhau.

“Hề Dao không phải người thủ đô sao?”

“Không ạ, nhà cháu ở thành phố Hải.”

“Thành phố Hải... Cháu là con gái nhà họ Ôn ở thành phố Hải?”

Ôn Hề Dao gật đầu, “Vâng. Ba cháu là Ôn Bính Xuyên ạ.”

Sở Vân Dung mới vỡ lẽ, hóa ra là con gái của Ôn Bính Xuyên, chẳng trách lại tài giỏi như thế. Ấn tượng của bà về Ôn Hề Dao lại càng tốt hơn, “Hề Dao ở đây một mình sao?”

“Vâng, người nhà cháu đều ở thành phố Hải ạ.”

“Con gái sống một mình bên ngoài không dễ chút nào. Nếu rảnh thì cháu đến nhà dì chơi nhé. Bình thường dì toàn ở nhà, Thanh Lan cũng thế, chúng ta có thể cùng uống trà dạo phố.”

Ôn Hề Dao nhìn thoáng qua Thẩm Quân Dục, “Làm phiền dì thường xuyên thế có được không ạ?”

“Có gì mà không được? Bình thường dì cũng rảnh rỗi, nếu cháu đồng ý đi với dì thì dì lại vui quá ấy chứ. Hơn nữa, ba cháu và ba Quân Dục tính ra cũng là bạn học cũ, nếu không phải năm đó ba cháu về thành phố Hải thì cháu và Quân Dục nhà dì đã là thanh mai trúc mã rồi đấy.”

Ôn Hề Dao kinh ngạc, “Ba cháu và chú Thẩm là bạn học ạ?” Nói rồi, cô mới chợt để ý đến bốn chữ ‘thanh mai trúc mã’. Lần nào nghe thấy mấy chữ này là cô lại nhớ đến cái tên Đỗ Nam kia, đúng là đau đầu.

“Đúng vậy. Trước đây, bọn họ là bạn học trong trường quân đội, nhưng vì sau này khoảng cách xa xôi nên không thường xuyên liên lạc.”

“Không ngờ cháu và nhà dì lại có duyên đến vậy, chẳng trách trước kia cháu thấy Thanh Lan đã rất có thiện cảm.”

Ôn Hề Dao rất biết nói chuyện, lại có kiến thức rộng, chỉ một bữa cơm mà nói rất hăng say. Lúc tạm biệt, Sở Vân Dung còn nhiệt tình mời Ôn Hề Dao chủ nhật này đến nhà mình chơi, Ôn Hề Dao không thể từ chối nên đành đồng ý.

“Quân Dục, con đưa Hề Dao về đi, mẹ và Thanh Lan đi trước đây. Hề Dao, chủ nhật dì chờ cháu ở nhà nhé, cháu nhất định phải đến đấy.”

Ôn Hề Dao cười gật đầu, “Vâng, hẹn gặp lại dì.”

“Thanh Lan, Hề Dao còn độc thân không?” Ngồi trên xe đi về rồi, Sở Vân Dung mới chợt nhớ đến vấn đề quan trọng này.

Thẩm Thanh Lan nhìn bà, “Mẹ, vừa rồi mẹ không hỏi sao?”

Sở Vân Dung ủ rũ, “Nói chuyện vui quá nên mẹ quên mất, hay là con gọi điện hỏi xem?”

“Mẹ không sợ dọa chị ấy chạy mất sao?”

“Cũng đúng, vậy thì từ từ.” Sở Vân Dung gật đầu đồng ý, lát sau lại nói, “Đàn chị này của con được lắm, xinh đẹp, có học thức, lại hiểu lễ nghĩa.”

Thẩm Thanh Lan nhíu mày, “Chẳng phải lần trước mẹ còn nói con gái chú Trương cũng được, bảo anh mời người ta ăn cơm, xem phim còn gì.”

“Anh con không thích người ta, mẹ cũng đâu thể ép hai đứa nó được. Còn cô gái này là anh con tự dẫn đến, nếu nói nó không có ý gì với người ta thì còn đưa người ta đến ăn cơm với chúng ta sao?”

“Anh ấy nói bọn họ chỉ là hợp tác làm ăn thôi, bọn họ có hẹn từ trước mà.” Thẩm Thanh Lan nhắc nhở.

“Mới nói con thông minh con đã lơ mơ luôn rồi, tính tình của anh con mà con còn không biết sao? Nếu nó không có chút xíu ý gì thì nhất định sẽ không để con bé ăn cơm cùng chúng ta, tránh gây hiểu lầm.”

Bà nói rất có lý nên Thẩm Thanh Lan không phản bác được.

***

Thẩm Quân Dục đưa Ôn Hề Dao về công ty, sau đó nhìn cô ấy với vẻ mặt ái ngại, “Xin lỗi, mẹ tôi…” Lần đầu tiên gặp đã hỏi con gái nhà người ta liên hồi, anh thấy rất xấu hổ.

Ôn Hề Dao vẫn vui vẻ, “Tôi hiểu mà, người làm ba mẹ đều thế. Nhưng Tổng Giám đốc Thẩm cũng nên tìm bạn gái đi, có vẻ như dì vội lắm rồi đấy.”

Thẩm Quân Dục nghiêng đầu nhìn cô, cười hiền hòa, “Đương nhiên là không so được với Ôn tiểu thư lắm người theo đuổi rồi. Nhưng sao gần đây không thấy cái vị theo đuổi Ôn tiểu thư kia nhỉ? Không phải bị cô làm tổn thương quá nên đã đi tìm niềm vui khác rồi chứ?”

Ôn Hề Dao cắn răng, cái người này vẫn đáng ghét như vậy.

Cô cười như không nhìn Thẩm Quân Dục, “Tổng Giám đốc Thẩm kiếp trước là cảnh sát Thái Bình Dương sao?” Quản nhiều thế làm gì.

Nói rồi cô xuống xe, nghênh ngang bỏ đi, đến cả chào tạm biệt cũng không thèm nói. Thẩm Quân Dục nhìn cô tức giận bước đi, trên môi bất tri bất giác nở nụ cười.

Trong tập đoàn Quân Lan, vì sự xuất hiện của Ôn Hề Dao mà lời đồn giữa Phương Đồng và Thẩm Quân Dục đã bớt đi rất nhiều, nhất là hôm nay Thẩm Quân Dục còn đưa Ôn Hề Dao đi ăn cơm cùng Sở Vân Dung bị nhân viên trong công ty nhìn thấy. Vì vậy, mọi người đều biết người trong lòng Thẩm Quân Dục là Tổng Giám đốc Ôn của tập đoàn quốc tế Tân Hòa, còn đưa đi gặp người lớn trong nhà, chắc chuyện vui sắp tới rồi.

Tuy rằng sau vụ việc hai nhân viên nhiều chuyện bị Thẩm Quân Dục đuổi việc, nhân viên trong công ty đã kín tiếng hơn chút, nhưng độ nóng của chuyện này vẫn không giảm bớt. Nay lại có tin tức trời động như vậy, một số người nhìn Phương Đồng bằng ánh mắt rất hả hê.

Phương Đồng không để ý đến những ánh mắt đó, vẫn bình tĩnh làm việc của mình. Bây giờ nếu không có chuyện gì, Thẩm Quân Dục tuyệt đối sẽ không gọi cô đến phòng làm việc của anh ấy. Rất nhiều người đều nói cô đã ‘thất sủng’ rồi, cô cũng chẳng biết nên khóc hay cười nữa.

Phương Đồng chắc chắn là một trong những người đầu tiên biết chuyện Ôn Hề Dao đi ăn cơm cùng Sở Vân Dung, ai bảo có vài người định chế giễu, cố tình nói to trước mặt Phương Đồng chứ. Nhưng chuyện khiến những người kia thất vọng là Phương Đồng chẳng những không khó chịu mà trong mắt còn ánh lên niềm vui, dường như tin tức này khiến cô rất vui.

Phương Đồng không vui sao được! Dù chuyện này là thật hay giả, chỉ cần Thẩm Quân Dục có bạn gái thì đương nhiên mọi người sẽ không còn chú ý đến mình nữa.

Tan làm, Phương Đồng vừa ngâm nga hát vừa đi ra khỏi công ty, lại thấy Lý Bác Minh ở cửa ra vào, dựa người trên xe, hình như đang chờ ai, “Bác Minh, sao anh lại ở đây?”

Lý Bác Minh trông thấy Phương Đồng thì đứng thẳng lên, “Anh đến gặp em.”

“Gặp em?”

“Ừ, hôm nay sinh nhật anh, anh không muốn ăn cơm một mình, mà ở đây anh không có bạn bè nên muốn mời em đi ăn cùng anh, được không?”

Lý do này khiến Phương Đồng không tài nào từ chối được, “Đương nhiên là được rồi, nhưng em không biết hôm nay là sinh nhật anh, không chuẩn bị quà, xin lỗi anh.”

Lý Bác Minh cười, “Quà sinh nhật thì không cần đâu, chỉ là thấy đi ăn một mình thì hơi cô đơn nên muốn em cùng đi ăn tối thôi.”

“Chúng ta là bạn bè, đón sinh nhật cùng nhau là chuyện rất bình thường. Anh có thể gọi điện thoại cho em, chờ lâu thế làm gì.”

“Cũng chưa được lâu, anh chỉ vừa xong việc, nghĩ em sắp tan làm nên mới không gọi điện.” Lý Bác Minh mở cửa xe, làm động tác mời.

Phương Đồng ngồi vào, Lý Bác Minh đóng cửa xe rồi đi vòng sang cửa bên kia.

Lúc Đinh Minh Huy ra khỏi công ty thì liền thấy Phương Đồng ở đó rồi. Anh ta vui mừng định gọi cô, nhưng đã thấy cô đi đến trước mặt một người đàn ông. Hai người cười cười nói nói, cô còn lên xe người đàn ông kia. Sau khi lên xe, người đàn ông kia còn quay người sang thắt dây an toàn cho Phương Đồng. Đinh Minh Huy nhìn hướng xe đi, sắc mặt vô cùng khó coi.

Từ sau lần cãi nhau, Phương Đồng không chủ động liên lạc với anh ta nữa. Anh ta gọi điện cô cũng không nghe, gửi tin nhắn Wechat cũng không trả lời, thỉnh thoảng gặp ở căn tin công ty cũng coi như không quen biết. Điều này khiến Đinh Minh Huy rất khó chịu, lúc làm việc còn mắc không ít lỗi.

“Minh Huy, cậu ngẩn người ở đây làm gì?” Có đồng nghiệp trong công ty thấy Đinh Minh Huy đứng đó nhìn đường bèn vỗ vai anh ta. Đinh Minh Huy hoàn hồn, lắc đầu, “Không có gì, vừa rồi hình như tôi nhìn thấy bạn học cũ, chắc là tôi nhìn lầm.”

“Hôm nay tôi định qua gần nhà cậu có chút chuyện, có cần tôi tiễn cậu một đoạn không?” Quan hệ của Đinh Minh Huy với mọi người trong công ty rất tốt, anh ta rất hòa hợp với đồng nghiệp.

“Hôm nay tôi có hẹn ăn cơm với bạn nên chưa về nhà, cảm ơn cậu.” Đinh Minh Huy từ chối khéo.

“Vậy tôi đi trước.”

Đinh Minh Huy gật đầu. Tiễn đồng nghiệp đi rồi, anh ta mới lấy di động ra, gọi điện cho Phương Đồng, quả nhiên điện thoại lại bị từ chối, sắc mặt anh ta vô cùng khó coi.

“Sao không nghe máy?” Lý Bác Minh nhìn điện thoại Phương Đồng, cười hỏi.

“Nhân viên tiếp thị thôi.” Phương Đồng nói bừa, Lý Bác Minh cười cười không nói gì.

“Lý Bác Minh, chúc anh sinh nhật vui vẻ!” Phương Đồng nâng ly lên chúc Lý Bác Minh, mỉm cười nhìn anh ấy chăm chú. Lý Bác Minh nâng một ly nước hoa quả lên, cụng nhẹ vào ly cô, “Cảm ơn.”

“Nếu biết hôm nay là sinh nhật anh thì em nhất định sẽ chuẩn bị quà sinh nhật rồi.” Phương Đồng nhấp một ngụm rượu, áy náy nói.

“Là anh không nói trước cho em biết.” Lý Bác Minh đè cánh tay định lấy ly rượu của Phương Đồng xuống, đặt một chén canh trước mặt cô, “Đừng uống nhiều rượu, không tốt cho dạ dày, uống bát canh trước cho ấm bụng.”

Tay Lý Bác Minh khô ráo ấm áp, Phượng Đồng hơi ngại ngùng thu tay, “Thật ra bình thường em không uống rượu đâu.”

“Ừ, anh biết. Canh này rất ngon, em nếm thử xem.” Lý Bác Minh cười dịu dàng, vẻ chiều chuộng hiện lên trong đáy mắt.

Phương Đồng cúi đầu uống canh, không nhìn thấy tình cảm trong mắt anh ta.

Lúc đứng trước cửa nhà hàng, Phương Đồng cố đứng vững, nói, “Lý Bác Minh, anh không cần đưa em về đâu, em có thể tự bắt xe về.”

Lý Bác Minh vươn tay đỡ lấy Phương Đồng, anh không ngờ tửu lượng cô lại thấp thế, chỉ mới ba ly rượu đã say, “Anh đưa em về, em say thế này, bắt xe về không an toàn.”

“Em không say. Em chỉ hơi váng đầu thôi, hóng gió chút là tỉnh ấy mà.” Phương Đồng lắc đầu xua tay với bóng người mờ mờ trước mắt, “Lý Bác Minh, em tự bắt xe được, anh về đi.”

Cô thế này thì sao Lý Bác Minh có thể yên tâm được, anh ta ấn cô ngồi vào ghế lái phụ, thắt dây an toàn cho cô. Phương Đồng nhắm mắt lại, thật ra bây giờ đầu óc cô còn tỉnh táo hơn bao giờ hết, chỉ là đầu cực kỳ choáng thôi.

“Đồng Đồng, em vẫn ổn chứ?” Lý Bác Minh lại gần, vươn tay sờ má cô, thấy hai gò má cô đỏ bừng, nóng hổi.

“Em không sao, chỉ hoa mắt chóng mặt chút thôi.” Phương Đồng lắc đầu, chẳng hiểu sao mà hôm nay mới uống ba ly rượu đã khiến cô say rồi.

Lý Bác Minh cố hết sức lái xe thật ổn định. Xe chạy được nửa đường, Phương Đồng bỗng nhiên mở miệng, “Bây giờ em chưa muốn về nhà, anh đưa em ra ngoài hóng gió đi.”

Lý Bác Minh nghiêng đầu nhìn sang, để xác định xem lời này của cô là say rượu hay là thật.

Cửa sổ xe để mở, bị gió lạnh thổi vào, cô cũng đã tỉnh hơn, mở to mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, “Em muốn ra biển, anh đưa em đi được không?”

Lý Bác Minh thấy cô quả thật đang tỉnh táo thì gật đầu, sau đó rẽ vào ngã rẽ phía trước, đưa Phương Đồng ra bờ biển.

Bờ biển đầu tháng ba hơi lạnh, nhất là về đêm. Phương Đồng đi trên bờ cát, ban đêm chỉ có tiếng sóng vỗ, trên trời lác đác vài ngôi sao, Lý Bác Minh đứng sau cô một bước.

Phương Đồng ôm cánh tay, Lý Bác Minh bèn cởi áo khoác, choàng lên người cô ấy, “Khoác vào đi, đừng để bị cảm.”

Phương Đồng cười với anh, “Cảm ơn anh.”

“Là anh đưa em ra ngoài, nếu em ốm thì anh biết ăn nói sao với chú dì chứ. Đồng Đồng, gần đây em có chuyện gì sao?” Lý Bác Minh lo lắng hỏi han.

Phương Đồng nhìn bờ biển đen nhánh, nghe tiếng sóng biển rì rào, “Không có gì, em chỉ bị áp lực công việc thôi.”

Lại lấy cớ công việc, Lý Bác Minh nhìn bóng lưng Phương Đồng mà cảm thấy thất bại, cô chưa bao giờ chịu nói thật với anh.

“Cũng muộn rồi, chúng ta về thôi. Dù ngày mai là cuối tuần, không phải đi làm, nhưng cũng không nên đứng lâu trong gió biển, sẽ ốm mất.” Lý Bác Minh dịu dàng nói. Phương Đồng cũng không phản đối, đi theo anh ta lên xe.

“Phương Đồng, chúng ta là bạn bè, sau này em có chuyện gì cần anh giúp thì cứ nói, anh nhất định sẽ giúp em.” Trước khi Phương Đồng mở cửa xuống xe, Lý Bác Minh bèn nói.

Động tác của Phương Đồng khựng lại, trong mắt thoáng hiện chút cảm xúc, nhưng cô không quay đầu lại, “Cảm ơn anh.”

***

Thẩm Hi Đồng sau khi rời khỏi nhà họ Thẩm thì làm thủ tục xuất viện. Về đến nhà, cô ta lại thấy một cô gái xa lạ xuất hiện trong nhà mình, liền nhíu mày, “Cô là ai?”

Cô gái kia nhìn thấy Thẩm Hi Đồng thì liền nở nụ cười nịnh nọt, “Chị là chị ba đúng không? Em là em dâu của chị, chị cứ gọi em là Tiểu Lệ.”

Tiểu Lệ muốn ôm lấy tay, thân thiết với Thẩm Hi Đồng, nhưng lại bị cô ta tránh đi, “Sao cô lại ở đây?”

“A Dũng và dì đón em đến, em đang mang thai nên bọn họ lo em ở một mình không ổn.” Tiểu Lệ giải thích, nụ cười vẫn nhiệt tình, hoàn toàn không tỏ ra khó chịu vì Thẩm Hi Đồng từ chối.

Đúng vào lúc này, Điền Thúy Phương ra khỏi bếp, trong tay bưng bát gì đó, “Tiểu Lệ, mau đến đây uống canh, mẹ mới hầm cách thủy cho con đấy.”

Nói xong, bà ta thấy Thẩm Hi Đồng thì kinh ngạc, “Hi Đồng, sao con đã về rồi?”

Thẩm Hi Đồng cười lạnh, “Nếu tôi không về thì cái nhà của tôi không biết còn thành ra thế nào nữa.”

“Cái gì là nhà của chị, nhà này là của chị sao?” Lý Dũng đi từ phòng Thẩm Hi Đồng ra, nghe thế thì tiếp lời.

Thẩm Hi Đồng không để ý lời của cậu ta mà nhìn về phía cậu ta đi ra, vẻ mặt lạnh lùng, “Sao mày lại vào phòng tao?”

“Cái gì mà phòng của chị, từ hôm nay trở đi đó sẽ là phòng của tôi và Tiểu Lệ. Cô ấy đang có thai, phải ở phòng tốt nhất. Phòng của chị là phòng to nhất, nhiều ánh sáng, đương nhiên phải nhường cho phụ nữ có thai ở rồi.”

“Vậy thì tao ở đâu?”

Lý Dũng chỉ vào một cái phòng nhỏ, “Đây chứ còn đâu.”

Thẩm Hi Đồng tức đến thở không ra hơi, “Lý Dũng, mày đừng có quá đáng! Đây là nhà tao, phòng tao, không phải của mấy người, mấy người làm thế này là cướp của.”

“Chị ba, chị nói vậy là không đúng rồi, cái gì mà của tôi của anh chứ? Chúng ta đều là người một nhà, của chị cũng là của bọn em, người một nhà ở bên nhau mới vui vẻ, ăn bữa cơm cũng ngon hơn mà.” Tiểu Lệ đang uống canh, nghe Thẩm Hi Đồng nói thế thì liền không vui, phản bác lại.

Lý Dũng đã nói với cô ả rồi, căn nhà này vẫn đứng tên Thẩm Hi Đồng, qua một thời gian nữa mới chuyển sang tên cậu ta. Đến lúc đó, nơi này chính là nhà của Lý Dũng và cô ả. Còn cái bà chị này, bọn họ vui thì cho một phòng để ở, nếu không thì chị ta thích đi đâu thì đi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.6 /10 từ 150 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Bạn đang muốn tìm hiểu về nông nghiệp hay kỹ thuật trồng cây và rau cũ quả? Chúng tôi sẽ cung cấp cho bạn các kiến thức nông nghiệp hiện đại vô cùng hữu ích từ trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như 16 loai cay canh trong trong nha giup thanh loc khong khi, hoa mom cho những kiến thức này sẽ cải thiện đáng kể chất lượng cây trồng cũng như hiệu suất làm nông nghiệp của bạn