Mật ngọt hôn nhân

Chương 482


Cúp điện thoại, Eden đi vào phòng thí nghiệm. Bên trong, Tần Nghiên tóc tai bù xù nằm trên mặt đất, ánh mắt dại ra, ngay cả Eden vào cũng không có phản ứng.2Eden đứng ở cửa, từ trên cao nhìn xuống Tần Nghiên, “Nói cho bà nghe một tin tức mà với bà không phải là tin gì tốt. Cô gái tên Tô Tinh bà sắp4xếp ở thủ đô đã chết, kế hoạch của bà thất bại rồi.”

Tần Nghiên không có bất cứ phản ứng nào, ngay cả ánh mắt cũng không có gợn sóng, Eden tiếp tục nói:3“Kế hoạch muốn mẹ Thẩm Thanh Lan biết chân tướng của bà đã thất bại, hai đàn em tâm phúc của bà không chịu không nổi hành hạ đã đau đến chết vào sáng2nay, bây giờ chỉ còn lại một mình bà thôi.”

Tần Nghiên vẫn không có phản ứng nào, Eden lẳng lặng nhìn bà ta một lúc lâu mới rời khỏi phòng thí nghiệm. Sau khi8Eden đi, đáy mắt Tần Nghiên dần dần hiện lên vẻ điên cuồng.

Bà ta cắn chặt khớp hàm, miễn cưỡng đè lửa giận trong lòng xuống. Rất nhanh sau đó, cơn ngứa ngáy và đau đớn giành lấy sự chú ý của bà ta. Bà ta trừng mắt, hô hấp từng ngụm một để giảm bớt đau đớn trên cơ thể.

Tần Nghiên không biết bà ta đã ở đây bao lâu rồi. Đây là phòng thí nghiệm khép kín, không phân biệt được ngày đêm. Đối với bà ta, mỗi một phút mỗi một giây đều dài như một thế kỷ. Bà ta chỉ có thể không ngừng tự nói với mình rằng sẽ qua nhanh thôi, rất nhanh sau đó Thẩm Thanh Lan sẽ bị phỉ nhổ, bị đuổi ra khỏi nhà họ Thẩm. Bà ta cắn răng kiên trì, nhưng bây giờ hy vọng này đã sụp đổ.

Hận thù trong lòng Tần Nghiên dâng ngút trời, tất cả sự sắp xếp cẩn thận tỉ mỉ của bà ta đã bị hủy, sao bà ta có thể cam tâm, Tô Tinh là đồ vô dụng, uổng công trước đây bà ta tốt với cô ta, coi trọng cô ta, kết quả ngay cả một chuyện nhỏ mà cũng làm không được. Nghe Eden nói phản ứng của Tần Nghiên, Thẩm Thanh Lan không hề thất vọng, cô đã sớm đoán được điều này, chỉ lạnh lùng nói, “Nếu là như vậy, giữ Tần Nghiên lại cũng vô ích, trực tiếp giải quyết bà ta đi.”

“Được.” Eden đáp. Khoảng một tuần sau, Kim Ân Hi truyền đến tin tức: “An, tớ không điều tra được bất cứ tin tức nào về Tổ Tinh” Thẩm Thanh Lan híp mắt, “Không có tin tức nào sao?”

“Đúng vậy, quá khứ của cô ta như một tờ giấy trắng, không có bất kỳ manh mối nào, tất cả tư liệu bị tiêu hủy rất sạch sẽ, tớ bó tay.”

Bị tiêu hủy rất sạch sẽ? Thẩm Thanh Lan hơi ngạc nhiên. Nếu Tô Tinh không phải người của Tần Nghiên thì là người của tổ chức nào, làm việc cho ai, tới thủ đô có mục đích gì, truyền bao nhiêu tình báo ra ngoài rồi? Từng câu đố quẩn quanh trong lòng Thẩm Thanh Lan, trong nhất thời mạch suy nghĩ của cô mơ hồ không rõ.

“An, bây giờ cậu có thể nói cho tớ biết chứ? Cậu nghi ngờ Tô Tinh là ai?” Kim Ân Hi trầm giọng hỏi, cô b vấn đề này đã lâu, không là rõ là cô không cam lòng. Nhiều năm qua, cô chưa từng giận dỗi Thẩm Thanh Lan, bây giờ lại vì một cô gái mà lòng cô lại nghèn nghẹn.

Thẩm Thanh Lan thốt ra một cái tên, Kim Ân Hi khiếp sợ nói: “Không thể nào, An, người đó đã chết bao nhiêu năm rồi, tận mắt cậu thấy mà, sao có thể còn sống được?”

“Ân Hi, vô số lần tớ từng tự nói với mình như vậy, nhưng đáy lòng tớ luôn có một giọng nói nói cho tớ biết Tô Tinh chính là người đó.” Kim Ân Hi im lặng, cô biết người đó là vết thương trong lòng Thẩm Thanh Lan. Nếu Tô Tinh là người đó, thì dù chỉ là nghi ngờ, Thẩm Thanh Lan cũng sẽ bỏ qua đối phương, cô có thể hiểu được điều này.

“Tớ biết rồi, mặc kệ kết quả cuối cùng như thế nào, tớ sẽ cho cậu một đáp án”

“Cảm ơn, Ân Hi.”

Kim Ân Hi sững sờ, sau đó cười khẽ, “An, cậu không giận tớ là tốt rồi.” Nghe xong lời này, Thẩm Thanh Lan ngượng ngùng nói: “Ân Hi, có phải tớ làm cậu thất vọng rồi không?”

Ánh mắt Kim Ân Hi lóe lên, “An, tớ không muốn lừa cậu, ngày đó tớ thật sự rất thất vọng về cậu, cậu không còn giống trước kia. Trước kia, cậu làm việc rất dứt khoát, không chút dông dài, cậu là người đáng tin cậy của cả nhóm, cả nhóm có thói quen nghe lệnh của cậu, nhưng từ sau khi cậu sinh con, cậu trở nên...”

Kim Ân Hi dùng một chút, Thẩm Thanh Lan dịu dàng nói: “ Ân Hi, cậu nói tiếp đi, tớ đang nghe.” Kim Ân Hi hơi do dự rồi tiếp tục nói: “An, tớ cảm thấy cậu trở nên mềm lòng, làm việc không quyết đoán, cậu của bây giờ có quá nhiều cố kỵ, cậu như vậy làm tớ cảm thấy được sự ràng buộc, xa lạ.”

“Thật ra tớ muốn nói những điều này lâu rồi, nhưng cứ do dự mãi. Tớ biết cậu có suy nghĩ của cậu, nhưng mà An, tớ thích cậu của trước kia.”

Thẩm Thanh Lan nhìn ra xa, lặng im không nói. Kim Ân Hi cúp điện thoại, nhìn mặt đất thất thần, Daniel vỗ vai cô, “Honey, em đang suy nghĩ gì vậy?” Kim Ân Hi hoàn hồn lắc đầu, “Em đang nghĩ có phải phụ nữ sinh con thì tính tình cũng sẽ thay đổi không?”

“Em nói Thanh Lan à?”

“Sao anh biết?”

“Ngoại trừ Thanh Lan, còn có người nào có thể làm em buồn bã như thế?”

“Daniel, anh thật hiểu em. Đã thấy rõ như vậy rồi, vậy anh phân tích cho em nghe đi.”

Daniel nhún vai, “Người ta nói lòng của phụ nữ như kim dưới đáy biển, làm sao anh đoán được suy nghĩ của phụ nữ các em chứ?”

Kim Ân Hi liếc mắt, “Anh đúng là một con hồ ly gian xảo. Được rồi, em biết trong lòng anh An là cô gái hoàn mỹ nhất, em cũng lười phải hỏi anh.”

“Nói bậy, em mới là nữ thần hoàn mỹ nhất trong lòng anh, Thanh Lan chỉ có thể đứng thứ hai” Daniel ôm lấy Kim Ân Hi từ phía sau, cúi đầu hôn lên vành tai của cô, hai người đang định tiến thêm một bước, điện thoại của Daniel bỗng nhiên đổ chuông, Kim An Hi đây anh ra, “Nghe điện thoại!” Daniel không buông tay, “Mặc kệ, cứ để nó reo, không ai nghe thì sẽ không reo nữa.”

Chỉ có điều, tiếng chuông hôm nay như cố tình trêu chọc Daniel, reo hết lần này đến lần khác, làm người ta muốn bỏ qua cũng không được.

Kim Ân Hi đẩy Daniel ra, “Anh nghe điện thoại, em đi tắm.” Dứt lời, cô bước vào phòng ngủ. Daniel nhìn thoáng qua điện thoại vẫn đang đổ chuông, buồn bực vò đầu, nhìn cũng không nhìn mà bấm nghe luôn, “Tốt nhất là anh thật sự có chuyện, nếu không thì chờ đấy!”

“Daniel, thái độ của con thế này là sao?” Người phụ nữ ở đầu dây bên kia nghiêm giọng nói. Nghe giọng nói này, Daniel liền nhìn số gọi tới, vẻ mặt trở nên lạnh lùng, “Sao bà biết số điện thoại của tôi?”

“Daniel, tháng sau là đại thọ sáu mươi tuổi của ba con, dù thế nào thì con cũng nên về nhà. Đã nhiều năm rồi, người nhà mặc kệ con, có phải con quên luôn nhà của mình rồi không?”

“Ha ha.” Daniel cười nhạt, nhìn thoáng qua phòng tắm rồi đi vào phòng sạch, sau đó đóng cửa lại, “Tôi chưa từng có nhà.”

“Daniel, mẹ biết chuyện năm đó đã khiến con thất vọng về cái nhà này, nhưng nhiều năm trôi qua rồi, con nên hết giận đi chứ. Mấy năm qua, người nhà mặc kệ con, không xen vào chuyện của con, để con làm chuyện mình thích, tất cả đều do ba con nói cho con không gian tự do, lặng lẽ dọn sạch mọi cản trở cho con, không cho phép người nhà làm phiền con, nếu không... tại sao mấy năm nay con sống dễ dàng được như vậy?”

“Thì sao? Năm xưa ông ấy đuổi tôi ra khỏi nhà, bây giờ còn muốn tôi trở về: Muộn rồi!”

“Daniel, năm xưa là do ba con nóng giận. Con là đứa con trai ông ấy yêu thương nhất, ông ấy sắp xếp ổn thỏa cho con, hy vọng con có thể tiếp quản sự nghiệp của ông ấy, những thứ này các anh con còn mong mà không được, sao con lại không hiểu nỗi khổ tâm của bà con chứ?”

“Tôi không cần bất cứ ai sắp xếp cho tôi, tôi có năng lực để sống cuộc sống mà mình muốn, những thứ mà mấy người tự cho là tốt nhất không phải là điều mà tôi mong muốn. Đừng lấy danh nghĩa yêu thương tôi để làm chủ cuộc sống của tôi, đó không phải là yêu thương, mà là trói buộc.” Cảm xúc của Daniel hơi kích động, ánh mắt lạnh lùng, mặc dù người ở đầu dây bên kia là mẹ ruột của anh, thì giọng điệu của anh cũng vẫn tràn đầy chán ghét.

“Daniel.” Người phụ nữ tức giận, nghiêm giọng gọi.

“Tôi nghe rõ, bà không cần lớn tiếng như vậy. Ý của tôi rất rõ ràng, tôi không cần cái gì trong ngôi nhà đó cả, ai thích thì lấy, tôi không tham gì”.

“Được rồi được rồi, tạm thời đừng nói vấn đề này nữa, lần này mẹ muốn con về nhà tham dự đại thọ sáu mươi tuổi của ba con. Mặc dù mấy năm nay ba con tỏ vẻ không quan tâm con, nhưng mẹ biết ông ấy rất nhớ con, lại còn hay lén xem tin tức về con nữa.” Người phụ nữ nói với giọng mềm mỏng hơn. Tia bén nhọn trong mắt Daniel giảm bớt, nhưng vẻ mặt vẫn lạnh lùng, “Tôi không có thời gian.”

“Daniel, cả nhà chỉ hy vọng con về dự tiệc mừng thọ của ba con, chứ không phải là muốn con kế thừa sự nghiệp, lẽ nào con không thể thỏa mãn yêu cầu nhỏ này sao?”

Daniel im lặng.

“Daniel, mặc kệ chuyện năm đó như thế nào, thì nó cũng qua lâu rồi. Mấy năm nay sức khỏe của ba con không tốt, đã vào bệnh viện nhiều lần. Nếu lần này con không trở lại, thì lần sau chắc ba con đã...” Người phụ nữ không nói được nữa, giọng điệu nghẹn ngào.

Daniel bắt đầu lo lắng, chậm rãi nói: “Tôi biết rồi, tôi sẽ trở lại, nhưng xong tiệc tôi sẽ đi ngay.”

“Được được được, chỉ cần con bằng lòng trở về là tốt rồi, sau đó con vẫn có thể tiếp tục làm chuyện con muốn làm, ba mẹ sẽ không ép buộc con.”

“Cứ như vậy đi, không còn sớm nữa, tôi cúp máy đây.”

“Được, con ngủ đi. À, lần này con dẫn bạn gái về đi, ba mẹ vẫn luôn muốn gặp con bé.”

Daniel vừa mới thả lỏng thần, lập tức trở nên phòng bị, “Mấy người muốn làm gì? Theo dõi tôi?”

“Không phải, Daniel, con hiểu lầm rồi, lần trước mẹ gặp con và bạn gái con ở Sydney, mẹ đoán thôi.”

“Lần trước bà ở Sydney?” Daniel lạnh giọng.

Ánh mắt người phụ nữ hơi thay đổi, giọng nói trở nên xấu hổ, “Daniel, mẹ chỉ muốn nhìn con từ xa xa rồi đi, ba con không biết chuyện này.”

“Tôi nói cho bà biết, cô ấy là người yêu của tôi, tình cảm chân thành duy nhất trong đời tôi, nếu mấy người dám làm rụng một sợi tóc của cô ấy, thì cả đời này tôi sẽ không tha thứ cho mấy người, cũng sẽ không bao giờ bước chân vào ngôi nhà đó.” Vẻ mặt Daniel hoàn toàn rét lạnh.

“Mẹ biết, con đừng kích động, mẹ sẽ không làm gì với cô bé đó đâu, mẹ chỉ muốn con dắt về cô ấy cho ba mẹ xem, nếu các con có dự định kết hôn thì cũng đâu thể để cô bé cả đời không gặp ba mẹ được?”

“Không cần... người cô ấy sống chung là tôi chứ không phải là mấy người.” Dứt lời, Daniel cúp điện thoại, đưa mắt nhìn ngoài ra cửa sổ, ánh mắt lạnh lùng.

Anh mở ngăn kéo lấy một bao thuốc lá, châm một điếu, sương khói nhanh chóng lượn lờ trong trong phòng. Kim Ân Hi từ trong phòng tắm đi ra, không thấy Daniel, đến trong phòng khách cũng không thấy bèn đi tới phòng sách gõ cửa. Daniel nghe tiếng gõ cửa liền dụi tắt điếu thuốc trong tay.

“Sao lại hút thuốc lá, tâm trạng không tốt à?” Kim Ân Hi nhíu mày, Daniel ít hút thuốc, trừ phi là lúc tâm trạng vô cùng buồn bực. Daniel mở cửa sổ thông khí, cười quyến rũ, “Chuyện tốt bị người ta cắt ngang, sao có thể vui được?” Kim Ân Hi liếc anh, “Mau đi tắm, mùi thuốc lá đầy người, hôi muốn chết!” Daniel bước lên ôm Kim Ân Hi, hôn mạnh lên mặt cô một cái, “Để em hối cùng anh!”

Kim Ân Hi đầm lên vai Daniel một quyền, anh lập tức ôm vai hét lên: “Ôi, Ân Hi, em muốn mưu sát chồng à? Anh mà chết thì em phải thủ tiết đấy!”

Kim Ân Hi cười nhạt, “Giả vờ, anh cứ giả vờ nữa đi!” Một quyền vừa rồi của cô không dùng sức. Daniel buông tay, ngượng ngùng, “Anh đi tắm.” Kim Ân Hi thu tầm mắt lại, nhìn về phía gạt tàn thuốc, bên trong có mấy tàn thuốc. Cô nhíu mày, nhìn điện thoại bị Daniel bỏ quên, cầm lên định mở xem, do dự một chút lại trả về.

Quên đi, nếu Daniel không muốn nói thì cô cũng không cần hỏi, dù sao cũng nên cho nhau không gian riêng tư.

Thẩm Thanh Lan về đến nhà, tới cửa đã nghe tiếng cười khanh khách của An An. Cô nhướng mày, có chuyện gì mà vui vậy? Đi vào phòng khách mới phát hiện là Phó Hoành Dật đã trở về.

“Sao không gọi điện thoại báo trước với em?” Thẩm Thanh Lan cười hỏi. Trước đây, mỗi lần trở về Phó Hoành Dật đều gọi gọi điện thoại báo cho cô trước. Phó Hoành Dật đỡ An An từ trên cổ mình xuống, An An không vui nhíu mày, anh vỗ lưng con dỗ dành, rồi nói với Thẩm Thanh Lan: “Anh chỉ trở về một lúc vì có công việc, sáng mai sẽ đi.”

“Anh ăn cơm chưa? Em bảo dì Triệu nấu cho anh ăn.”

“Anh ăn rồi, em đi ra ngoài à?”

“Vâng, ra ngoài có chút việc.” Thẩm Thanh Lan không nhiều lời, dù sao trong phòng khách còn có những người khác.

“Mẹ!” An An gọi, giơ tay ra đời Thẩm Thanh Lan bể.

Thẩm Thanh Lan bước lên nhéo khuôn mặt nhỏ của An An, “Mẹ đi thay đồ, lát nữa sẽ ôm con.” Thẩm Thanh Lan thay đồ xong đi ra, Phó Hoành Dật đang chơi cùng An An trên thảm trải sàn. Cô yên lặng đứng một bên ngắm hai cha con, ánh mắt dịu dàng.

Cô nghĩ mình thật sự thay đổi rồi, không phải thay đổi từ khi có An An, mà thay đổi từ khi lấy Phó Hoành Dật, và điều đó càng trở nên rõ ràng khi sinh ra An An.

Cô thích cuộc sống an yên bây giờ, có chồng, có con. Cũng bởi vì như thế nên cô trở nên mềm lòng, đối xử với người khác cũng có phần mềm mỏng hơn. Trong lúc vô thức quay đầu lại, Phó Hoành Dật thấy ánh mắt dịu dàng của Thẩm Thanh Lan. Anh cười với cô, sau đó tiếp tục chơi với con trai.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.7 /10 từ 172 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như huu duyen thien ly nang tuong ngo neu da co duyen no voi nhau du xa cach nghin trung nhat dinh roi se hoi ngo, toi bat hieu voi cha me ac nghiep phai chiu qua bao lon nhat va cach sam hoi giai nghiep những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.