Mật ngọt hôn nhân

Chương 669: Buổi liên hoan của nhà trẻ (1)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu Nếu tính theo tuổi thì An An còn nhỏ hơn bạn bè cùng lớp một tuổi, còn nếu tính theo cân nặng, thì An An bé như cái kẹo.

“Nó mà đánh thua thì mới mất mặt.” Anh và Thẩm Thanh Lan đều xuất thân con nhà võ, nếu sinh ra một thằng nhóc đụng đầu khóc đỏ, đánh nhau mà cũng thua thì thôi rồi.

Nghe vậy, Thẩm Thanh Lan lườm anh cháy cả mặt: “Phó Hoành Dật, anh định dạy hư con hả?” Sao lại có ông bố nào lại dạy con kiểu đó, dạy đi đánh nhau hả? Chắc có mình anh là người coi đánh thắng người khác là chuyện quang vinh.

Phó Hoành Dật mỉm cười: “An An không ở đây nên anh mới nói với em như vậy thôi.” Chứ trước mặt con, anh chắc chắn2sẽ không nói như vậy

“Nhưng thằng nhóc này được đấy

Còn nhỏ như vậy mà đã học được cách anh hùng cứu mỹ nhân rồi.” Ừm, chí ít đã giỏi hơn anh

Thẩm Thanh Lan:..

Đây là trọng điểm sao? Buổi tối, Phó Hoành Dật bể con trai đi tắm, phát hiện trên vai con có vết bầm tím, anh ấn nhẹ lên: “Đau không? An An khẽ cau mày, “Đau ạ.” “Nghe mẹ con nói, hôm nay đi học con đánh nhau với bạn hả?” Phó Hoành Dật từ tốn hỏi, giọng điệu rất nhẹ nhàng, nhưng An An lại ngây người

Cậu bé thần tượng nhất là ba mình, nhưng cũng sợ ba nhất

“Ba, con xin lỗi, con sai rồi, sau này con hứa con không đánh nhau nữa đâu.” An An giơ bàn tay bé xíu, dựng thẳng ba9ngón tay trắng hồng lên

“Nếu bị người khác đánh trước, thì con có thể đánh trả, làm đàn ông thì không được hèn nhát

Nhưng không được kiểm chuyện trước.” Phó Hoành Dật nói chuyện với con rất nhẹ nhàng

“Kiếm chuyện trước là sao ạ?” An An là một đứa bé nếu không hiểu là hỏi ngay

Phó Hoành Dật kiên nhẫn giải thích cho con, là con trai thì không thể trở thành một người yếu đuối được

“Ba, con hiểu rồi, ý của ba là nếu người khác đánh con trước, thì con có thể đánh lại, nhưng nếu như người đó không đánh con, thì con không được ra tay trước?” “Ừ, xem như vậy đi.” Hiểu như thể cũng miễn cưỡng chấp nhận được.

Hai cha con đi ra khỏi phòng tắm, Phó Hoành Dật cầm chai dầu hoa6hồng

Anh muốn bôi dầu cho vết bầm trên lưng An An bớt thâm

“Ba, đau.” An An nhăn nhó, giống như gần khóc

“Ráng chịu đi.” Sắc mặt Phó Hoành Dật không hề thay đổi, nhưng lực trên tay đã nhẹ hơn

Tối hôm nay, Phó Hoành Dật phá lệ bế con trai sang phòng ngủ

Thẩm Thanh Lan thấy thế cũng hơi ngạc nhiên

Từ lúc An An bắt đầu biết nói, đây là lần đầu tiên anh chủ động bể con trai vào ngủ cùng hai người

Chờ con trai ngủ rồi, Thẩm Thanh Lan cũng tắm rửa xong, đi ra thì thấy Phó Hoành Dật dém chăn lại cho con trai, sợ thằng nhóc đá chắn rồi cảm lạnh

Cô đứng đó, khẽ mỉm cười

Thường ngày, Phó Hoành Dật hay cùng con trai tranh giành, cãi cọ, nhưng thật ra, nếu con trai0có làm sao thì anh mới là người khó chịu nhất

“Đau lòng lắm à?” Thẩm Thanh Lan cười hỏi

Anh không nhìn con trai nữa, thản nhiên đáp: “Đau lòng thì đau lòng, nhưng thằng bé không phải con gái, yếu ớt sao được.” “An An có sao không?” Cô không vạch trần anh

Vừa ra khỏi phòng tắm, cô đã ngửi thấy mùi dầu hoa hồng

“Chỉ bị bầm thôi, không sao cả.”

Ngoài miệng nói không quan tâm, nhưng sáng sớm hôm sau, Phó Hoành Dật vẫn đích thân đưa con đến trường: “Ba, ba đưa con đi học ạ?” Lúc ăn sáng, An An nhìn anh đây chờ mong.

Phó Hoành Dật bóc trứng bỏ vào bát của con trai: “Ừ, ăn đi, ăn nhanh ba đưa con đến trường.”

“Ba, con không thích cái này.” An An thích ăn trứng chần7nước sôi, không thích ăn trứng luộc

“Ăn hết đi, trẻ con không được kén ăn.” “Vâng.” An An cau mày vẫn vẫn ăn trứng gà đã bóc vỏ

Nếu hôm nay đổi lại là Thẩm Thanh Lan, cậu bé nhất định sẽ mè nheo, xin ăn ít lại.

Phó Hoành Dật đưa con trai đến trường

Từ xa, An An chỉ vào một người phụ nữ béo, nói: “Ba, hôm qua là cố đó đã nói xấu mẹ đấy.”

Tối qua, lúc tắm anh có hỏi con trai, An An là một cậu bé có trí nhớ tốt, mỗi câu nói của người phụ nữ béo đó, cậu bé đều nhớ hết

Người phụ nữ béo đó có nói Thẩm Thanh Lan vài câu.

Nghe con kể lại, ánh mắt của Phó Hoành Dật trở nên lạnh lùng

Người phụ nữ béo đó đã trông thấy An An, thấy người đưa thằng bé đến không phải là Thẩm Thanh Lan mà là một người đàn ông, nên suy đoán không biết người này có phải là ba của An An không.

“Em chào cô Tạ.” An An cười vui vẻ đi theo cô giáo chủ nhiệm.

Cô giáo Tạ nắm lấy tay An An: “Chào An An, chào ngài Phó, hôm nay anh đưa bé đi học à?” Cô rất ít khi nhìn thấy anh đưa con đến trường

Bình thường là mẹ bé hoặc Sở Vân Dung, thỉnh thoảng cũng thấy Thẩm Quân Dục đưa bé đến trường, nhưng số lần cô thấy Phó Hoành Dật rất ít

Cô biết anh là quân nhân, cả năm đều ở trong quân đội.

“Cám ơn cô giáo, An An nhờ cậy cô.” Phó Hoành Dật gật đầu, nhưng khóe mắt lại chú ý đến người phụ nữ đang lén lút nhìn mình, anh tiếp tục nói: “Trên lưng An An có vết bầm, phiền cô giáo chú ý giúp.”

Cô giáo Tạ nghe thấy thế, ánh mắt khẽ thay đổi, sốt ruột nhìn An An: “Sao lại có vết bầm trên lưng? Em ngã ở đâu hả?”

“Do hôm qua đánh nhau.” Phó Hoành Dật nói xong, ánh mắt liếc về phía người phụ nữ béo bên kia

Quả nhiên, thấy cô ta tái mặt nhìn về phía này.

Cô giáo nghe xong, trên mặt đầy vẻ xấu hổ: “Anh Phó, xin lỗi, tôi thật vô ý quá.” “Trẻ con đánh nhau là bình thường, cô giáo không cần để bụng

Nhưng vết bầm trên lưng An An còn đau, nên nhờ cô giáo hôm nay để ý cháu một chút, đừng để cháu nghịch quá, tránh đụng phải.” “Được, anh Phó, tôi sẽ chú ý đến bé, anh yên tâm.” Thấy Phó Hoành Dật không truy vấn mình, cô giáo Tạ khẽ thở phào

Công việc này khó khăn lắm mới xin được, nếu như Phó Hoành Dật cố tình truy cứu trách nhiệm, chắc chắn cô sẽ mất việc.

“Ba, hẹn gặp lại.” An An vẫy tay với Phó Hoành Dật

Anh gật đầu: “Nhớ nghe lời cô, chiều mẹ đến đón con.”

“Vậy ba không đón con à?” An An hơi thất vọng, cậu bé tưởng ba sẽ đón mình tan học.

“Buổi tối ba có chút việc, mẹ sẽ đến đón con, sáng mai ba lại đưa con đi học.”.

Nghe vậy, An An lập tức vui vẻ, lại vẫy tay rồi nắm tay cô giáo đi vào trường

Phó Hoành Dật nhìn thấy con trai vào trường, quay người định rời đi, thì người phụ nữ béo kia ngăn anh lại, ngập ngừng nói: “Ngài Phó...”

Phó Hoành Dật lạnh lùng nhìn cô ta: “Có chuyện gì sao?” “Ngài Phó, tôi là mẹ của Tiểu Bàn, là mẹ của bé đánh nhau với An An hôm qua

Chuyện hôm qua, tôi đến để xin lỗi anh.” Từ sáng, cô ta đã đến trường, muốn xin lỗi Thẩm Thanh Lan, nhưng cuối cùng không thấy cô, mà người đến lại là Phó Hoành Dật.

Hôm qua, sau khi Thẩm Thanh Lan đưa con về, cô ta lập tức bị hiệu trưởng gọi vào phê bình một trận nên thân

Lúc đó cô ta mới biết Thẩm Thanh Lan lại là cháu dâu của nhà họ Phó, và An An chính là cháu trai bảo bối của ông cụ nhà họ Phó

Vậy mà cô ta lại mắng An An là thằng nhóc mất dạy

Nghĩ đến đây, người phụ nữ béo lập tức lạnh sống lưng

Đặc biệt là tối qua, khi cô ta và chồng cãi nhau, chồng cô ta còn hét vào mặt cô ta, còn nói nếu không đến nhà họ Phó xin lỗi và không được gia đình họ tha thứ thì sẽ ly hôn với cô ta.

Từ khi người phụ nữ béo biết thân phận Thẩm Thanh Lan thì ân hận vô cùng

Nhưng cô ta không có số điện thoại của Thẩm Thanh Lan, chỉ có thể dùng cách ôm cây đợi thỏ, mong Thẩm Thanh Lan bỏ qua cho mình

Nên hôm nay, từ lúc nhà trẻ chưa mở cửa, cô ta đã đến đây đứng chờ.

“Cô là người hôm qua nói con trai tôi là đồ vô giáo dục đúng không?” Phó Hoành Dật lạnh lùng nhìn cô ta

Người phụ nữ nghe vậy, thì lập tức toát mồ hôi lưng: “Ngài Phó, hôm qua chỉ là hiểu lầm, tôi không rõ mọi chuyện đã nói bậy, là tôi mất dạy, là tôi có mắt không trọng

Mong anh đừng so đo với dạng tiểu nhân như tôi

Hôm nay vốn tôi đến tìm cố Thẩm xin lỗi, nhưng không ngờ lại gặp anh.” Người phụ nữ này làm gì còn sự kiêu ngạo ngang ngược của hôm qua

Cô ta chỉ mong quay lại thời gian, cho cô ta sửa chữa sai lầm hôm qua, “Cô thật đúng là có giáo dục, còn dạy con đi vén váy của bạn nữ.” Giọng điệu Phó Hoành Dật đầy châm biếm, anh rất ít khi nói chuyện như thế này

Nhưng người phụ nữ này dám nhục mạ vợ anh, nên anh rất không vui

Người phụ nữ béo không dám phản bác lời anh, chỉ gật đầu: “Là tôi không biết dạy con, về tôi sẽ dạy dỗ cháu, mọi chuyện đều là lỗi của tôi, chỉ mong anh có thể tha lỗi cho chúng tôi lần này.” Phó Hoành Dật lạnh lùng nhìn cô ta

Người phụ nữ thấy ánh mắt anh thì đã cảm thấy run chân, nhưng cô ta lại không dám động đậy, chỉ có thể cố gắng đứng đó như chờ tham gia lễ rửa tội

Đến khi cô ta nghĩ mình sắp dựng không nổi nữa thì anh mới nhìn qua chỗ khác, thản nhiên nói: “Thay vì rảnh rỗi nghĩ này nghĩ nọ, không bằng dùng thời gian đó chú ý đến con của mình đi.” Hôm qua, người phụ nữ này dùng lời nói tương tự để châm biếm Thẩm Thanh Lan, hôm nay anh trả lại nguyên văn cho cô ta

Người phụ nữ đổ đầy mồ hôi lạnh, gật đầu liên tục: “Dạ, dạ, dạ, ngài Phó, tôi thật sự xin lỗi về chuyện ngày hôm qua.”

Phó Hoành Dật không muốn đứng đây so đo với một người ti tiện nịnh nọt, nên lách người đi lướt qua cô ta

Chờ đến khi anh đi xa, người phụ nữ mới dám lấy tay lau mồ hôi trên trán, người đàn ông này thật đáng sợ

Mặc dù anh không hề nói nửa lời khó nghe, ngay cả mắng một câu cũng không, nhưng ánh mắt còn ghê gớm hơn cả bất cứ lời mắng chửi nào,

Lần này Phó Hoành Dật về là để đi họp, sẵn tiện báo cáo công tác với lãnh đạo

Cho nên sau khi đưa con đến trường, anh liền đi ngay

Buổi tối, khi An An về nhà, không nhìn thấy ba mình, mặt mày cậu nhóc hơi ủ dột: “Mẹ, bao giờ ba về ạ?” “Sao thể con?” Thẩm Thanh Lan nghe con hỏi thì thuận miệng hỏi

An An không phải là một cậu bé bám ba, trừ hồi mới sinh được vài tháng, vì do một tay Phó Hoành Dật chăm, nên cậu bé mới bám anh, nhưng đến khi lớn một chút thì cậu bé lại hoàn toàn không quấn lấy anh nữa

Ngày thường cũng chẳng thấy cậu bé hỏi han gì ba mình, Vậy mà từ chiều đến giờ, cậu bé đã hỏi mấy lần, vào nhà vẫn hỏi, trông có điểm là lạ

An An chắp tay sau mông, thỏ thẻ: “Con có chuyện muốn nói với ba, ba còn về không ạ?”

“Có, ba về ăn cơm mà.” Cô không biết hai cha con nhà này có bí mật với nhau từ lúc nào vì trước kia, An An có chuyện gì cũng kể hết với cô.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.6 /10 từ 164 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về tai khoan 315 no dai han den han tra, cau truc thi truong chung khoan chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.