Mật ngọt hôn nhân

Chương 111: Cảnh trong mơ, quá khứ (2)


Ba ngày liên tiếp, bọn họ đều sống như vậy. Đến giờ cơm, người phụ nữ kia sẽ đến đưa bánh bao, bữa nào cũng như bữa nào. Trong phòng có một bình nước, khát sẽ có nước, còn có một cái bô, nếu muốn đi vệ sinh thì bọn họ nhất định phải giải quyết ở trong phòng, vì thế trong phòng đầy mùi khó ngửi.

Nói trắng ra là ngoại trừ căn phòng này, bọn họ không được đi đâu cả.

Trong ba ngày, cậu bé luôn trò chuyện với Thẩm Thanh Lan. Mặc dù cô rất muốn về nhà, vẫn sợ như trước, nhưng nỗi sợ trong lòng đã dần dần vơi đi ít nhiều.

“Bây giờ chúng ta chưa ra ngoài được, đợi đến lúc có thể ra, tớ sẽ nghĩ cách để cậu trốn đi, cậu phải đi tìm chú cảnh sát, biết chưa?” Đây là câu cậu bé hay nói với cô, lần nào nghe cô cũng đều ngoan ngoãn gật đầu.

Thẩm Thanh Lan phát hiện ra một cái lỗ rất nhỏ ở góc phòng, từ cái lỗ này có thể thấy căn phòng bên cạnh.

Trong phòng bên cạnh đó có giường, hình như có người ở. Tối nào trong phòng đó vang lên tiếng ư ư a a kỳ lạ, có một người đàn ông thích nằm lên trên một người phụ nữ, gặm cắn cô ta, sau đó cái giường sẽ lắc lư rất lâu mới dừng lại.

Vì cô nghe thấy tiếng động lạ vào buổi tối nên mới phát hiện ra cái lỗ kia.

Thẩm Thanh Lan cho rằng cậu bé sẽ ở cùng cô thật lâu, nhưng chưa hai ngày, cậu ấy đã bị mang đi.

Lúc những người đó muốn dẫn cậu bé đi, cậu ấy không chịu, vùng vẫy không đi. Thẩm Thanh Lan trơ mắt nhìn bọn họ lấy một cái khăn bịt miệng cậu ấy lại, sau đó cậu ấy cũng bị mang đi. Từ đó về sau, cô không còn gặp cậu bé đó nữa.

Người đã nói bảo vệ cô, giúp cô chạy trốn, đã biến mất trong cuộc sống của cô như vậy.

Còn có vài cậu bé khác và hai cô bé bị mang đi cùng cậu ấy.

Trong phòng chỉ còn lại cô bé lúc đầu và Thẩm Thanh Lan.

Thẩm Thanh Lan rất sợ. Từ khi cậu bé kia bị dẫn đi, cô lại càng sợ hơn. Cô muốn về nhà, nhưng cô không trốn được. Cửa bị khóa, trong phòng chỉ có một cửa sổ nhỏ rất cao, cho dù cô có nhón chân lên cũng với không tới.

Trong căn phòng sát vách, mỗi tối đều có tiếng động kỳ lạ. Thẩm Thanh Lan đã thành quen, cô nằm ngủ trên đống rơm, mấy hôm nay cô đều ngủ trên đó.

Rơm rạ rất khó chịu, còn có các loại côn trùng nhỏ cắn cô, khiến cho trên người cô nổi nhiều nốt đỏ.

Thẩm Thanh Lan ngủ không yên giấc, lúc cửa phòng bị mở ra là cô liền tỉnh, hoảng sợ nhìn gã đàn ông cao gầy đi vào.

“Này, bé ngoan, có muốn chơi một trò chơi với chú không?” Gã đàn ông gầy nhìn khuôn mặt non nớt của Thẩm Thanh Lan bằng vẻ mặt thèm thuồng

Lúc đó, Thẩm Thanh Lan không biết ánh mắt đó có ý nghĩa gì, cô chỉ biết sợ hãi lui ra sau.

Gã đàn ông gầy còm xoa xoa tay, “Bé ngoan, đừng sợ, chú cháu mình chơi một trò chơi.”

Thẩm Thanh Lan lắc đầu, không ngừng lùi lại.

Cô bé kia cũng tỉnh, nhưng chỉ đờ đẫn nhìn tất cả mọi việc, ôm chân trốn trong góc phòng.

Lúc này, người phụ nữ kia vào, kéo gã kia lại, “Lão Tam, có thể sửa cái tính này của mày đi được không? Mấy đứa trẻ này được giữ lại để bán lấy tiền, nếu bị mày chà đạp thì sao mà bán ra ngoài được nữa?”

Người được gọi là lão Tam hừ một tiếng, “Đều là hàng lỗ vốn, không bằng để tao chơi đùa.”

Người phụ nữ kia đánh vào tay lão Tam một cái không nhẹ, chỉ vào Thẩm Thanh Lan, “Không được động vào cô bé này. Lão đại đã nói rồi, khuôn mặt này có giá nhất trong đám này, lão đại còn đang mong có thể bán được giá cao đấy. Nếu mày hủy hoại nó thì xem lão đại xử mày như thế nào.”

Lão Tam bĩu môi, nhìn Thẩm Thanh Lan bằng ánh mắt tiếc nuối, “Không chạm vào thì không chạm vào, nhưng đứa kia thì được chứ, nửa năm không bán được rồi, giữ cũng chỉ lỗ vốn.”

Người phụ nữ kia biết tính tình lão Tam, mà cô bé kia quả thật là không bán được, nên cũng không phản đối nữa. Lão Tam đi về phía cô bé kia, trên khuôn mặt đờ đẫn của cô bé cuối cùng cũng lộ vẻ hoảng sợ.

“Đừng, đừng lại đây.”

Không màng đến tiếng thét của cô bé, người phụ nữ liền bỏ đi, trước khi đi còn không quên dặn dò lão Tam ra ngoài thì nhớ khóa kỹ cửa.

Lão Tam xua tay cho có lệ, rồi kéo cô bé ra khỏi phòng, rồi đóng sầm cửa lại. Thẩm Thanh Lan đi nhanh đến, nghe tiếng vặn chìa, cửa phòng đã bị khóa lại.

Thẩm Thanh Lan lui về góc phòng, ngồi yên lặng, hai tay ôm đầu gối.

Chỉ một lát sau, Thẩm Thanh Lan nghe thấy tiếng khóc của cô bé vang lên từ phòng sát vách, cô từ từ đến chỗ cái lỗ nhỏ kia, nhìn qua đó.

Cô bé bị gã đàn ông gầy gò kia kéo lên trên giường, sợ hãi lui ra sau, đến góc tường thì không thể lui được nữa.

Gã kia xoa xoa tay,“Tuy mày không xinh đẹp như bé ngoan, nhưng khuôn mặt này cũng coi như ưa nhìn. Lúc đầu tao vốn không muốn chạm vào mày, nhưng ai bảo nửa năm rồi mà vẫn không ai muốn mua mày. Bây giờ chơi với chú một lát, nếu chú hài lòng thì chú sẽ cho mày ăn ngon.”

Gã ta vừa nói vừa cởi quần áo của mình, rất nhanh sau đó, trên người gã chỉ còn lại một cái quần lót.

Cô bé muốn chạy, nhưng căn phòng này không rộng, mà sức bé lại không bằng gã đàn ông kia, có thể chạy đi đâu được? Cô bé nhanh chóng bị gã đàn ông đè lên giường, rồi xé quần áo của cô bé.

Thẩm Thanh Lan thấy gã nằm sấp lên người cô bé như trước đây, không biết gặm cái gì mà cô bé gào khóc xé ruột xé gan, tiếng kêu thảm thiết như vậy khiến Thẩm Thanh Lan nghe thấy mà phát run lên.

Cô lấy tay bịt kín tai mình, không nhìn, không nghe, trốn trong góc phòng, cơ thể run lên nhè nhẹ, nhưng dù có làm như vậy thì tiếng kẽo kẹt của giường và tiếng gào khóc của trẻ con vẫn lọt vào tai cô...

Một lúc lâu sau, phòng bên cạnh đã yên tĩnh lại. Thẩm Thanh Lan dè dặt nhìn qua lỗ nhỏ, muốn biết cô bé kia ra sao rồi, nhưng nhìn mãi vẫn không thấy cô bé kia đâu.

Một lát sau, tiếng tra chìa khóa mở cửa phòng vang lên. Thẩm Thanh Lan vội nằm xuống giả vờ ngủ. Cửa bị mở ra, một dáng người như giẻ rách bị người ta ném vào, rơi xuống đất, tạo thành một tiếng “bịch”.

Cửa phòng nhanh chóng bị khóa lại. Thẩm Thanh Lan lén lút mở mắt ra, nương theo ánh trăng vào từ cửa sổ, cô nhìn thấy cô bé kia nằm dưới đất, không nhúc nhích, chẳng biết còn sống hay đã chết, trên người không có lấy một mảnh vải che thân.

Thẩm Thanh Lan rất sợ, muốn khóc nhưng lại không dám, cô sợ gã đàn ông kia đến đây, chỉ đành dịch chân, bò đến cạnh cô bé kia.

Cô bé nhắm chặt mắt, khuôn mặt toàn vệt nước mắt. Nhờ ánh trăng, Thẩm Thanh Lan thấy hình như trên đùi cô bé có vết máu.

Cô sợ hãi lui sau mấy bước, không dám nhúc nhích chút nào.

Cô cứ ngồi bên cạnh cô bé kia như vậy, không hề động đậy, chỉ nhìn cô bé cho đến khi cơ thể không chịu nổi nữa mới lăn ra đất ngủ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang dạy làm kế toán ví dụ như ke toan nghiep vu kinh doanh vang bac da quy, nhung rui ro thuong gap trong kiem toan phan hanh phai tra noi bo chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.