Mật ngọt hôn nhân

Chương 112: Cảnh trong mơ, quá khứ (3)


Lúc thức dậy vào sáng sớm, cô bé kia vẫn chưa tỉnh, giữ nguyên tư thế tối qua. Trời đã sáng bảnh, vết thương trên người cô bé trông rõ rệt hơn tối qua, khắp người cô bé toàn là vết xanh xanh tím tím, nhất là ở phía dưới người cô bé ấy có một vết máu lớn.

Thẩm Thanh Lan sợ hãi hét lên, tiếng mắng nhiếc vang lên từ ngoài cửa,“La hét cái gì? Sáng sớm gọi hồn hả?”

Rất nhanh sau đó, cửa bị mở ra, người phụ nữ đi vào. Thấy cảnh trong phòng, cô ta chau mày mắng, “Cái lão Tam chết tiệt này, đã bảo kiềm chế mà nó lại làm ra chuyện thế này.”

Cô ta thoáng nhìn qua Thẩm Thanh Lan, “Ngoan ngoãn cho tao, nếu dám chạy lung tung thì tao sẽ đánh mày giống như nó, biết chưa?”

Thẩm Thanh Lan sợ hãi gật đầu. Lúc này người phụ nữ kia mới hài lòng, nhìn cô bé kia vẻ ghét bỏ rồi đi ra ngoài.

Chẳng biết qua bao lâu, một người trông giống như bác sĩ vào đưa cô bé kia đi.

Người phụ nữ kia vào quét dọn vết máu dưới đất, sẵn tiện ném cho Thẩm Thanh Lan một cái bánh bao.

“Bao giờ đưa con bé này đi?” Một người đàn ông xấu xí đi vào, Thẩm Thanh Lan chỉ nhìn một cái đã nhận ra đây chính là người đã bắt cô.

Người phụ nữ kia theo vào, “Lão đại nói đã liên lạc với người mua rồi, hai ngày nữa thôi.”

Người đàn ông xấu xí kia gật đầu, dặn dò cô ta, “Trông chừng lão Tam, giá con bé này cao lắm, lão đại đã nhận tiền đặt cọc rồi, không thể để lão Tam chạm vào được.”

Người phụ nữ kia gật đầu,“Hiểu rồi, tôi sẽ trông chừng thằng đó.”

Người đàn ông xấu xí đã hài lòng, bèn đi ra ngoài. Thẩm Thanh Lan trốn trong góc phòng, hai tay ôm gối, cúi đầu không dám nhúc nhích.

Lúc cô lại trông thấy cô bé kia lần nữa là vào hai ngày sau.

Trong hai ngày này, vì chỉ có một mình Thẩm Thanh Lan trong phòng, mà cô lại rất nghe lời, không khóc không làm loạn. Từ khi vào đây, cô chưa từng gào khóc, cho nên người phụ nữ kia cũng lơ là việc trông chừng cô, thậm chí có một lần còn không khóa cửa, chỉ đóng cửa lại mà thôi.

Hôm nay, cửa phòng lại không khóa, Thẩm Thanh Lan thấy người phụ nữ kia đi rồi nhưng chưa trở về, bèn lén lút đi đến mở cửa phòng. Cô không đi ra ngoài ngay mà cẩn thận ló đầu ra xem, phát hiện không có ai mới dám đi ra ngoài.

Ở đây là một đại viện, tường rất cao, ít nhất là vào lúc đó, Thẩm Thanh Lan thấy nó cao đến mức không nhìn sang được phía bên kia mà chỉ thấy một khoảng trời trên đầu. Hôm đó là một ngày đẹp trời, ánh nắng rất rực rỡ.

Cô cẩn thận bước đi, muốn tìm cửa ra, nhưng bỗng nhiên lại nghe thấy tiếng nói chuyện ầm ĩ.

Ma quỷ xui khiến, cô đang đi về phía trước lại vòng về phía có tiếng nói.

Tiếng nói vọng ra từ trong một căn phòng, cửa phòng mở rộng ra. Thẩm Thanh Lan đến cạnh cửa, cẩn thận nhìn vào.

Trong phòng có ba người, người phụ nữ, gã đàn ông xấu xí, còn cả cái người trông giống bác sĩ kia, dưới đất còn có một người nữa, chính là cô bé đó.

Ba người đều đang chú ý cô bé dưới đất nên không hề phát hiện ra Thẩm Thanh Lan.

“Thật sự phải làm như vậy sao?” Người phụ nữ chau mày.

Người đàn ông xấu xí hơi sốt ruột,“Nếu không thì còn làm thế nào được? Ngoại hình của nó bình thường, bây giờ lại còn bị lão Tam… Ai còn muốn mua? Bây giờ hiếm khi có người đồng ý mua, không nhanh tay lên thì chẳng lẽ còn giữ lại cung phụng như tổ tiên sao?”

Hình như người phụ nữ kia không đành lòng lắm, “Ăn xin thôi mà, cũng không cần cho nó tàn. Hay là chúng ta…”

Người đàn ông xấu xí cắt lời cô ta,“Đừng quên chúng ta đang làm gì, bây giờ nói chuyện lương tâm với tôi, cô không thấy buồn cười sao?”

Người phụ nữ kia trả lời: “Tôi không có ý này, chỉ muốn nói là có thể đưa người cho bọn họ luôn, để bọn họ tự mình ra tay không? Để chúng ta làm, việc này… dù sao chúng ta cũng chưa từng làm mà.”

Gã đàn ông kia không nhịn được mà lườm người phụ nữ, “Nếu không phải người ta ra giá cao thì cô nghĩ tôi sẽ đồng ý sao? Bây giờ đã gây mê cho nó rồi, mau ra tay đi.” Vừa nói, gã vừa nhìn cái người trông giống bác sĩ kia.

Bác sĩ nam gật đầu, cầm lấy một thanh mã tấu ở cạnh đó, thân dao sáng loáng, rất sắc bén. Hắn ta đến bên cạnh cô bé, bắt đầu cởi đồ của cô ấy ra, để lộ hai cánh tay của cô bé rồi giơ tay lên chém xuống. Hai cánh tay liền rời khỏi cơ thể, máu lập tức phun ra khắp mặt đất. Cô bé kia hét lên một tiếng thảm thiết.

Người phụ nữ kia hình như không dám nhìn cảnh trước mắt, bèn quay người đi thì liền thấy Thẩm Thanh Lan đứng ở cửa.

Thẩm Thanh Lan kinh hãi nhìn cảnh đó, sợ đến nỗi quên cả hét lên.

Trước mắt cô là hai cánh tay bị chặt mất của cô bé đó và máu tươi chảy đầy dưới đất, lan đến trước mắt Thẩm Thanh Lan.

Lúc này, những người khác cũng đã trông thấy Thẩm Thanh Lan. Gã đàn ông xấu xí tát lên mặt người phụ nữ kia, “Chẳng phải bảo cô khóa chặt cửa ư? Sao nó lại chạy đến đây? Còn không mau dẫn nó đi!”

Bác sĩ nhìn thoáng qua Thẩm Thanh Lan, sau đó cúi đầu xử lý vết thương trên người cô bé, không nói gì.

Người phụ nữ kia bị tát một cái cũng không dám ừ hữ gì, bước qua ôm Thẩm Thanh Lan đi.

Thẩm Thanh Lan nhắm mắt, ngất xỉu.

Đêm đó, Thẩm Thanh Lan sốt cao, hôn mê bất tỉnh.

Hình như cô mơ mơ màng màng nghe thấy có người nói chuyện.

“Bây giờ bị nó thấy rồi, làm sao đây?” Đó là giọng nói của người đàn ông.

“Nó còn nhỏ, sẽ nhanh quên thôi, tôi thấy chúng ta mặc kệ đi.”

“Kệ? Nếu nó còn nhớ thì làm sao bây giờ? Tôi thấy chi bằng xử nó luôn đi.” Một giọng đàn ông khác nói.

“Xử? Anh nói thì hay lắm, nhưng đã nhận cọc rồi, đối phương là người chúng ta có thể đắc tội sao?”

“Vậy làm thế nào bây giờ?”

“Mặc kệ. Chẳng phải họ nói sẽ mang ra nước ngoài sao? Sau này có về được hay không cũng là một vấn đề. Nó biết thì làm được gì, ngày mai là đưa nó đi rồi, chúng ta cũng không thể ở đây nữa, đưa nó đi xong thì chúng ta cũng phải đi ngay.”

Những người khác không có ý kiến gì, bọn họ bèn đi ra ngoài.

Thẩm Thanh Lan mơ màng cảm giác mình bị người ta ôm lên một chiếc xe. Xe chạy rất lâu mới dừng, sau đó cô lại bị một người khác ôm đi thêm một lúc lâu, rồi lại bắt đầu ngồi xe.

Qua nhiều lần đổi xe như vậy, đến lúc Thẩm Thanh Lan tỉnh lại thì đã thấy mình bị nhốt trong một căn phòng tối nhỏ cũng giam một đám trẻ con cả trai lẫn gái.

Căn phòng này khác với lúc trước, trong này rất lắc lư, thỉnh thoảng còn rung rất mạnh.

Sau này Thẩm Thanh Lan mới biết được, căn phòng mà cô cứ nghĩ là buồng giam đó thật ra là khoang tàu.

Nơi cô sắp đến còn kinh khủng hơn địa ngục, tràn đầy máu tanh, khắc nghiệt, tàn nhẫn vô tình, khắc sâu vào tận xương Thẩm Thanh Lan, khiến cô cả đời này không thể quên nổi.

Thẩm Thanh Lan bỗng mở bừng mắt, tỉnh lại từ giấc mộng, hơi thở cô nặng nề, tim vẫn đang đập kịch liệt.

Cô sờ vào vị trí trái tim, nó đang đập, chứng tỏ cô còn sống.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay người ta quan tâm nhiều đến nông nghiệp hơn vì những vấn đề bất ổn toàn cầu trong thực phẩm và môi trường. Chúng tôi sẽ hướng dẫn bạn kỹ thuật là nông nghiệp hiện đại cho năng suất cao, nhiều bài hay trên trang findzon chẳng hạn như hoa mai trang, vua het kinh quan co thai khong những kiến thức này sẽ cải thiện đáng kể chất lượng cây trồng cũng như hiệu suất làm nông nghiệp của bạn