Mật ngọt hôn nhân

Chương 152: Môn đăng hộ đối có quan trọng không? (1)


Chẳng hiểu sao, trong lòng Thẩm Thanh Lan mơ hồ cảm thấy có gì đó là lạ, hình như sẽ có chuyện gì đó vượt qua khỏi tầm kiểm soát của cô.

Thẩm Hi Đồng thấy Thẩm Thanh Lan cụp mắt không nói gì thì nghĩ là đối phương đang hâm mộ cô ta quen biết Lãnh Thanh Thu, còn mình thì không, ý cười trong mắt càng thêm đắc ý.

Thật ra Thẩm Hi Đồng cũng không thích tranh của Lãnh Thanh Thu, nhưng người trong nhà lại đều thích. Vì muốn làm bọn họ vui nên cô ta mới giả vờ như mình cũng thích.

**

Ở nhà trọ nào đó ở Bắc Kinh, cô gái đang cầm điện thoại nói chuyện với một người.

“Đúng vậy, tôi đã tìm được cơ hội làm quen với người nhà họ Thẩm, cô ta không hề nghi ngờ thân phận của tôi, cho rằng tôi chính là Lãnh Thanh Thu... Tôi hiểu rồi, tôi sẽ cố gắng giữ quan hệ tốt với gia đình bọn họ.”

Giọng cô ta cung kính, hình như hơi e ngại người cô ta đang trò chuyện, vẻ mặt cô ta hơi nghi ngờ, “Nhưng tôi không hiểu, tại sao chúng ta lại bỏ nhiều công sức như vậy để mạo danh Lãnh Thanh Thu, còn phải tiếp cận người nhà họ Thẩm nữa?”

Rõ ràng những vấn đề liên quan đến việc cô ta có phải là Lãnh Thanh Thu hay không, chỉ cần Daniel đứng ra nói một câu thì tất cả đều sẽ bị vạch trần. Vậy thì mọi chuyện bọn họ làm trước đây đều sẽ uổng phí, đã vậy, bây giờ làm như thế thì có nghĩa lý gì? Cô ta nghĩ mãi vẫn không hiểu.

Hình như người đầu dây bên kia cũng không có ý định giải thích cho cô ta hiểu, chỉ lạnh nhạt nói một câu, “Những chuyện này cô không cần quan tâm.” Sau đó liền cúp máy.

Cô gái nghe thấy giọng nói lạnh đến thấu xương mà cơ thể phát run lên, nhìn điện thoại đã tắt với vẻ mặt không dám tranh cãi.

**

Loáng cái đã sắp hết một tháng, Phó Hoành Dật cũng đã đi được gần một tháng. Thẩm Thanh Lan ngồi trên ban công, nhìn mưa rơi tí tách tí tách ngoài cửa sổ, vẻ mặt hiện chút gì đó gọi là nhớ nhung.

Thẩm Thanh Lan cầm một quyển sách trong tay, nhưng mãi lâu vẫn không lật sang trang khác.

Chuông điện thoại chợt vang lên, trong mắt Thẩm Thanh Lan hiện vẻ vui sướng. Cô lập tức cầm điện thoại lên, nhưng đến khi thấy rõ tên người gọi thì trong mắt hiện chút thất vọng khó nhận ra, ngón tay mảnh khảnh lướt qua màn hình.

“A lô, Phương Đồng.”

“Thanh Lan, cậu đang làm gì đó?” Phương Đồng hỏi với giọng hơi buồn.

Mắt Thẩm Thanh Lan khẽ chớp, “Ở nhà.”

“Tớ có thể đến tìm cậu không?”

“Được.”

Thẩm Thanh Lan cúp máy chưa đến nửa tiếng, chuông cửa nhà cô đã vang lên. Cô đứng dậy mở cửa, quả nhiên Phương Đồng đang đứng ngoài.

Hình như tâm trạng Phương Đồng hơi sa sút. Cô đi theo Thẩm Thanh Lan vào nhà, ngồi trên ghế sofa, cũng không nói năng gì.

Thẩm Thanh Lan đi rót một ly nước ấm rồi đưa cho Phương Đồng. Cô ấy nhận lấy, nhưng không uống mà chỉ cầm trong tay.

Phương Đồng không nói lời nào, Thẩm Thanh Lan cũng chỉ ngồi bên cạnh mà không nói gì, cô là một người rất kiên nhẫn.

“Thanh Lan, cậu nghĩ môn đăng hộ đối thật sự quan trọng như vậy sao?” Rất lâu sau, Phương Đồng mới mở miệng, giọng nói vẫn buồn buồn như trước.

Ánh mắt Thẩm Thanh Lan chợt lóe, “Mỗi người có một ý.”

“Hôm qua ba tớ trở về, lúc ăn cơm tối, tớ có nói đến chuyện tớ đang quen một người bạn trai với ba mẹ...” Phương Đồng nhớ lại cảnh tượng tối hôm qua, rủ rỉ với Thẩm Thanh Lan.

Lệnh thuyên chuyển Phương Thừa Chí, ba của Thẩm Hi Đồng đã được đưa ra một tháng trước. Ông đã hoàn thành công việc được giao từ trước, trưa hôm qua vừa về nhà ở Bắc Kinh.

Phương Thừa Chí trở về, Phương Đồng và mẹ của cô, Phó Phương Hoa đều rất vui mừng. Còn Phương Đồng thấy ba về nhà liền nhớ đến chuyện muốn dẫn Đinh Minh Huy về nhà ra mắt ba mẹ.

Ban đầu, cô còn muốn tìm một cơ hội thích hợp, kết quả là lúc tối qua ăn cơm thì cơ hội đã xuất hiện.

Trong bữa cơm, người một nhà cùng nhau vui vẻ. Phương Thừa Chí ngày thường bận rộn công việc, hầu như đều ở thành phố Lâm, rất ít khi trở về. Cho dù Phó Phương Hoa thường xuyên dẫn Phương Đồng đến thành phố Lâm, thì người một nhà vẫn gần nhau thì ít mà xa cách thì nhiều. Bây giờ ba cô cuối cùng đã được thuyên chuyển về Bắc Kinh, sau này cả nhà có thể được đoàn tụ, Phương Thừa Chí nói không vui thì là giả.

Ông bị chuyển đến thành phố Lâm làm việc mất năm, sáu năm, con gái cũng đã từ một cô bé lớn lên thành một cô gái như hoa như ngọc. Nhìn gương mặt hiền dịu của con gái, Phương Thừa Chí rất xúc động, chợt nhớ đến chuyện mà bạn già đã nói với ông cách đây mấy ngày, bèn quay đầu nhìn vợ cười.

“Phương Hoa, ngày mai dẫn Đồng Đồng đến trung tâm thương mại mua hai bộ quần áo đi, con gái lớn phải ăn mặc xinh đẹp một chút.”

Phương Đồng nghiêng đầu, gương mặt xinh xắn, “Ba, sao ba đột nhiên lại tốt với con thế?”

Phương Thừa Chí giả vờ tức giận, “Chẳng lẽ bình thường ba đối xử với con không tốt?”

Phương Đồng cười nịnh nọt, “Đương nhiên không phải rồi, nhưng hôm nay cực kỳ tốt với con, khiến con được chiều mà sợ. Ba, ba thành thật nói cho con biết, có phải ba giấu con chuyện gì không?”

Cô ấy vốn chỉ thuận miệng hỏi một chút, nhưng không ngờ Phương Thừa Chí lại gật đầu.

“Đúng là có chút chuyện, ngày kia chú Lý muốn tới nhà chơi.”

“Chú Lý nào?” Phương Đồng hỏi.

“Chính là chú Lý Duy Lý của con đó. Ông ấy là bạn cũ của ba con, lúc trước còn cùng về nông thôn làm thanh niên trí thức. Chỉ là sau này chú Lý con đi biển kinh doanh, cả nhà họ đều không ở Bắc Kinh, nên mấy năm nay hơi ít liên lạc.” Phó Phương Hoa nói tiếp.

Bà vừa nói thế, Phương Đồng đã nhớ ra. Lúc cô còn nhỏ, chú Lý thường đến nhà bọn họ, lại rất tốt với cô, mỗi lần đến đều sẽ mang thật nhiều quà và đồ ăn ngon cho cô.

“Nếu chú Lý là bạn tốt của ba, vậy con sẽ ăn mặc như bình thường thôi, cần gì phải đặc biệt ra ngoài mua quần áo chứ, cũng đâu phải ra mắt.” Phương Đồng nói đùa.

“Con trai chú Lý là Bác Minh vừa du học trở về, ngày kia cũng sẽ đến đây. Mấy năm nay bọn con cũng không gặp nhau, nên khi gặp mặt cũng không thể thất lễ quá.” Phó Phương Hoa nói.

Phương Đồng lờ mờ hiểu rõ ý định của ba mẹ. Quả đúng là ra mắt thật, cô ấy chỉ cảm thấy dở khóc dở cười.

“Mẹ, con gái mẹ còn chưa tốt nghiệp mà, việc này không cần nôn nóng.”

Phó Phương Hoa trừng con gái, “Con cũng đã nói là sắp tốt nghiệp rồi, chuyện này sao còn không vội được chứ? Độ tuổi đẹp nhất của phụ nữ là mấy năm này, không thừa lúc còn trẻ mà lựa chọn cho kỹ, định chờ đến sau này làm gái lỡ thì hả? Thằng bé Bác Minh này cũng được xem là thanh mai trúc mã với con, hai nhà lại hiểu rõ nhau, có gì không tốt chứ.”

Tốt ở đâu? Phương Đồng đảo mắt, nhớ đến tên mập mạp toàn mước miếng trong trí nhớ kia thì liền buồn nôn.

“Mẹ, con không có tình cảm gì với cái tên mập kia, với lại, con có bạn trai rồi.” Phương Đồng dứt khoát nói ra, vốn lúc đầu còn định tìm một cơ hội để nói, bây giờ thì hay rồi, ngay cả cơ hội cũng không cần tìm.

Phương Đồng vừa dứt lời, Phương Thừa Chí và Phó Phương Hoa đều nhìn về phía cô.

“Con có bạn trai? Từ lúc nào?” Phó Phương Hoa nghi ngờ nhìn con gái. Bình thường con gái ở ký túc xá trong trường, cuối tuần về nhà cũng không nhắc đến chuyện này với bà nên bà không tin lắm, hay là nó lấy cớ để không phải xem mắt?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay là một trang bị tất yếu bạn trẻ để nghiên cứu, học tập các kiến thức từ các nước phát triển. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như approved la gi nghia cua tu approved la duoc tan thanh duoc dong y duoc, cocci la gi nghia cua tu cocci la khuan cau chắc chắn sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc học tốt tiếng Anh, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp.