Mật ngọt hôn nhân

Chương 156: Xem quán


Phương Đồng cũng không trông cậy vào cô, lúc đầu chỉ thuận miệng hỏi một chút.

“Xem ra dạo này Hiểu Huyên cũng sẽ rất bận rộn.” Lynda đã nhận kịch bản này cho cô ấy thì casting cũng chỉ là đi cho có mặt thôi.

Phương Đồng nằm sấp trên ghế sofa, cảm thấy chán muốn chết, “Thanh Lan, sau khi tốt nghiệp, cậu định làm gì?”

Thẩm Thanh Lan sững sờ, trả lời, “Định mở một quán cà phê.” Đây là ý tưởng đột nhiên xuất hiện vào một buổi sáng nào đó, lúc cô nói với Kim Ân Hi còn bị cô ấy cười nhạo.

Phương Đồng khẽ giật mình, sau đó tiền bật cười, “Lúc đầu tớ còn tưởng cậu nói là sẽ vào tập đoàn Quân Lan chứ.” Dù sao cũng là công ty của anh trai cô, với lại dựa theo tên công ty thì hình như Thanh Lan cũng có phần trong đó.

Thẩm Thanh Lan mỉm cười, nếu cô muốn vào tập đoàn Quân Lan thì đã vào đó từ lâu rồi, đâu cần chờ đến bây giờ. Chưa nói đến tập đoàn Quân Lan, trong tay cô còn có cổ phần của Thánh Huyên và Mị Sắc, tất cả đều là của Phó Hoành Dật chuyển cho cô. Cẩn thận tính thử, Thẩm Thanh Lan mới nhận ra cô chính là một phú bà nho nhỏ.

“Nhưng với tính cách của cậu thì mở quán cà phê cũng không tệ. Tớ cảm thấy cậu có thể ngồi yên tĩnh đọc sách cả buổi trưa trong quán.” Phương Đồng tưởng tượng ra khung cảnh như vậy thì cười rộ lên.

Thẩm Thanh Lan mỉm cười, ý tưởng mở quán cà phê cũng chỉ là chợt lóe lên, rốt cuộc có mở hay không thì cô còn chưa nghĩ kỹ. Nếu nói mở quán cà phê, thật ra cô lại muốn mở quán trà hơn.

“Đã định mở quán cà phê, thế cậu chọn địa điểm xong chưa?”

“Chưa.”

“Còn đồ đạc thì sao?”

“Chưa.”

“Nguồn hàng?”

“Chưa.”

Phương Đồng càng hỏi, mặt lại càng đen, xem ra đây thật sự chỉ mới là giai đoạn dự định, chưa hề chuẩn bị gì cả.

“Thanh Lan, hay là bây giờ chúng ta đi tìm cửa hàng trước đi. Chẳng cần phải rảnh rỗi không có chuyện gì làm.” Phương Đồng đầy phấn khởi nói.

Thẩm Thanh Lan sững sờ nhìn cô ấy, “Bây giờ?”

“Đúng, nếu như cậu định mở quán thì sớm muộn gì cũng phải tìm mà. Sai người khác tìm thì không thể khiến mình hài lòng được. Dù gì bây giờ chúng ta cũng có thời gian, vậy thì đi xem một chút, biết đâu tìm được thì sao? Còn không tìm được thì cứ coi như đi dạo phố.”

Thẩm Thanh Lan thấy Phương Đồng quả thật có hứng thú, mà cô cũng cần phải đến một chỗ xem thử, bèn gật đầu đồng ý, “Vậy cậu chờ tớ một chút, tớ vào phòng thay quần áo.”

Cô thay nhanh chóng rồi lập tức đi ra. Phương Đồng theo cô ra ngoài, “Oa, Thanh Lan, là xe Ferrari.” Phương Đồng dạo quanh chiếc xe thể thao màu đỏ, không ngừng thán phục hâm mộ.

“Ừm, anh tớ tặng vào sinh nhật năm ngoái của tớ.”

“Anh cậu đối xử với cậu tốt thật, nếu tớ cũng có một người anh trai như thế thì tớ sẽ hạnh phúc chết mất, tiếc là đời này tớ không có ai để dựa vào.” Phương Đồng ra vẻ tiếc nuối, tuy ánh mắt cực kỳ hâm mộ nhưng lại trong veo không lẫn tạp chất.

“Lên xe đi.” Thẩm Thanh Lan mở cửa xe.

Phương Đồng ngồi vào xe, miệng còn đang cảm thán, “Thanh Lan, càng ở chung với cậu, tớ càng cảm thấy cậu vô cùng kín tiếng. Nếu cậu sớm lái xe này đến trường thì trước đây những người đó sao còn dám nói cậu như thế chứ.”

“Chỉ sợ tin đồn sẽ lan càng mạnh, càng mới lạ hơn.” Thẩm Thanh Lan nói thản nhiên.

Phương Đồng ngẫm thấy cũng đúng, không chừng còn biên soạn Thanh Lan dựa vào đàn ông như thế nào đấy, những kẻ ghen tị ở đâu mà chẳng có.

“Vậy bây giờ chúng ta đi đâu?” Dù là Phương Đồng đề nghị đi tìm địa điểm để mở quán, nhưng cô ấy lại không biết đi xem ở đâu.

“Trước tiên đến phía Nam thành phố xem một chút.” Thẩm Thanh Lan nói.

“Phía Nam thành phố?” Ở đó chẳng phải chủ yếu là tứ hợp viện sao? Hơn nữa nơi đó quả thật được coi là tấc đất tấc vàng, muốn mở quán ở đó, hình như...

*Tứ hợp viện: là nhà ở của một gia đình với nhiều thế hệ cùng chung sống. Giữa các thành viên gia đình cũng như nhà ở của họ được sắp xếp theo một trật tự nghiêm ngặt. Nhà chính hay nhà trên là nhà ở của chủ hộ và cũng là trung tâm tụ họp của cả gia đình.

Xe lao vút đi. Vì trời đang đổ mưa nên Thẩm Thanh Lan đóng mui xe lại, không thể cảm nhận được gió lướt qua vù vù, hình như ngay cả vẻ lành lạnh của xe thể thao cũng bớt đi phần nào.

“Thanh Lan, chờ tạnh mưa, cậu chở tớ ra ngoài hóng mát nhé.” Phương Đồng nói.

Thẩm Thanh Lan nhìn cô ấy, “Bây giờ là mùa đông, bên ngoài âm mười mấy độ, cậu chắc chứ?”

“À...” Phương Đồng rụt cổ lại, “Vậy chờ đến mùa xuân rồi hẵng nói.”

Chặng đường cũng không xa lắm, không quá nhiều xe cộ trên đường nên bọn họ đến đó rất nhanh.

“Nếu sau này tớ cũng có một tòa tứ hợp viện như vậy thì tốt quá.” Phương Đồng đứng ở đầu phố, nhìn vào từng tòa tứ hợp viện. Trong con phố heo hút phủ đá xanh, còn có rêu xanh theo năm tháng. Chỉ một tòa tứ hợp viện như vậy mà giá trị ít nhất cũng nghìn vạn trở lên, đời này cô đừng hòng nghĩ đến.

Thẩm Thanh Lan lại không có cảm giác gì với những ngôi nhà này lắm. Dọc đường đi, cô đã gọi một cuộc điện thoại. Biết cô đang tìm người nên Phương Đồng cũng không vội, từ từ đi theo Thẩm Thanh Lan vào ngõ, mặc cho lúc này gió đang gào thét. Phương Đồng lạnh đến nỗi cổ cũng cứng ngắc lại.

Mặt đường phủ đá xanh, trời lại mưa nên càng trơn trượt. Để không bị ngã, Phương Đồng trốn dưới ô của Thẩm Thanh Lan, khoác cánh tay cô.

Thẩm Thanh Lan nhanh chóng dừng trước một tòa tứ hợp viện, ấn chuông cửa. Một loạt tiếng bước chân truyền ra từ bên trong. Cửa mở, để lộ một khuôn mặt đàn ông, có vẻ tuổi tác không lớn lắm.

“Cô là Thẩm tiểu thư?” Người nọ nhìn Thẩm Thanh Lan, cười hỏi.

Thẩm Thanh Lan gật đầu, người nọ đón hai bọn họ vào trong.

Phương Đồng bước vào mới phát hiện toà tứ hợp viện này còn đẹp hơn suy nghĩ của cô nhiều. Trong sân có hòn non bộ và nước chảy, trong hồ có trồng hoa sen. Nhưng hiện giờ đang là mùa đông, chỉ còn lại một ao sen tàn, thấp thoáng có thể thấy cá bơi dưới đáy hồ.

Thêm vào đó, còn có ít hoa cỏ cây cối, chắc bởi vì đang là mùa đông nên trông hơi tiêu điều, nhưng người khác vẫn không khó để tưởng tượng khung cảnh ở đây sẽ đẹp đến dường nào khi mùa xuân đến.

Bỗng, Phương Đồng hít hà, hương hoa dễ chịu vương vấn quanh chóp mũi, “Ủa, đây là mùi thơm của hoa gì thế? Thơm thật đấy, giữa mùa đông mà vẫn có hương hoa.”

Người đàn ông dẫn đường quay đầu nhìn Phương Đồng, ôn hòa nói, “Là mai vàng.” Ông ấy chỉ tay về góc Tây Nam.

Phương Đồng nhìn theo ngón tay ông ấy, quả nhiên nhìn thấy một gốc cây đầy hoa màu vàng ở góc Tây Nam. Từ xa nhìn lại, ở đó giống như một tấm tơ lụa màu vàng lan tỏa hương thơm. Cách góc đó không xa còn có một gốc hồng mai với những đóa hoa đỏ tươi, thêm màu sắc và sức sống cho khoảng sân tiêu điều này.

Phương Đồng nhìn về phía hai gốc hoa mai, sau đó nói thầm vào tai Thẩm Thanh Lan, “Thanh Lan, chúng ta đến đây làm gì?”

“Xem quán.”

“...” Phương Đồng nghi ngờ đánh giá một chút, ở đây tuyệt đối không giống nơi để mở quán cà phê. Trong không khí hình như còn thoang thoảng hương trà, càng phù hợp với phong cảnh trong viện này hơn.

Chủ nhân nơi này là một người nhã nhặn.

“Mở quán cà phê ở đây cũng có người đến sao?” Phương Đồng nhỏ giọng thầm thì.

Thẩm Thanh Lan cười không nói gì.

Người đàn ông kia dẫn Thẩm Thanh Lan và Phương Đồng đến một phòng hình như là phòng trà, một người phụ nữ trung niên đang ngồi bên trong.

Người phụ nữ đó mặc sườn xám, ngồi quỳ dưới sàn lưng thẳng tắp, dáng người ưu nhã. Thẩm Thanh Lan liền cởi giày, ngồi xuống đối diện bà ấy. Phương Đồng do dự một chút rồi cũng vào theo.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang dạy làm kế toán ví dụ như chuan muc ke toan so 27, bien phap bao dam ung dung va phat trien cntt chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.