Mật ngọt hôn nhân

Chương 163: Tiệc cuối năm (2)


Sáng hôm sau, Thẩm Thanh Lan đến trước cổng khu nhà của Phương Đồng rồi mới gọi điện thoại. Phương Đồng chào ba mẹ, sau đó đi ra ngoài.

Vẫn là chiếc Ferrari màu đỏ, sau khi Phương Đồng lên xe, Thẩm Thanh Lan đưa cô ấy đến salon lần trước. Vì có hẹn nên hai người không cần xếp hàng. Khi hai người trang điểm xong đã là buổi chiều. Nơi tổ chức tiệc là trên du thuyền, cách chỗ này hơi xa, bây giờ đi là vừa kịp.

“Thanh Lan, Hiểu Huyên đâu?” Cô ấy đã nghe Thẩm Thanh Lan nói Vu Hiểu Huyên cũng có đi.

“Cậu ấy không đi cùng chúng ta, bây giờ cậu ấy đã đến hội trường rồi.”

Dọc đường, hai người chỉ im lặng. Đến nơi rồi, Phương Đồng mới nhận ra đây hình như là một khu nghỉ mát bên bờ biển, “Tiệc cuối năm kết thúc rất muộn nên ở lại đây ngủ một đêm. Anh tớ đã đặt phòng cho chúng ta rồi. Đây là phòng cậu.” Thẩm Thanh Lan vừa nói vừa đưa thẻ phòng cho Phương Đồng.

Phương Đồng gật đầu, cho thẻ vào túi xách. Hôm nay, cô mặc một chiếc váy trắng dài, còn Thẩm Thanh Lan mặc lễ phục dạ hội màu đen, để lộ tấm lưng và một khoảng lớn trước ngực, khoác thêm áo ngoài, che gần hết cảnh xuân.

“Lan Lan.” Một chiếc xe thương vụ màu đen đỗ ở ngoài. Thẩm Quân Dục xuất hiện ở cửa, thấy em gái trong đại sảnh liền bước lại chào hỏi, “Cô Phương, lại gặp nhau rồi.”

Phương Đồng lễ phép cười, “Tổng giám đốc Thẩm.”

Ánh mắt Thẩm Quân Dục quan sát Thẩm Thanh Lan, rồi lại nhìn sang Phương Đồng, anh nhíu mày, “Sao không mặc áo khoác?”

Nói rồi, anh cởi áo khoác trên người mình ra, đang hơi lưỡng lự, không biết nên khoác cho em gái hay là Phương Đồng, thì Thẩm Thanh Lan đã lấy áo khoác trong tay anh, khoác lên người Phương Đồng.

Cô mặc áo khoác rồi nên sẽ không lạnh, huống chi cô chịu lạnh tốt hơn Phương Đồng.

Lúc áo khoác ấm áp phủ lên người, Phương Đồng ngẩn ra, hết nhìn Thẩm Thanh Lan rồi lại nhìn sang Thẩm Quân Dục, hình như hơi khó xử.

“Khoác đi, nếu không sẽ cảm lạnh đấy.” Thẩm Thanh Lan nói, “Anh tớ da thịt dày, không bị chết cóng đâu.”

Người da thịt dày nào đó như cười như không, hết nhìn Thẩm Thanh Lan rồi lại đến Phương Đồng, dịu dàng nói: “Lan Lan nói rất đúng, em khoác đi. Phải một lát nữa mới bắt đầu tiệc rượu.”

Phương Đồng nói cảm ơn, nhưng trong lòng đã hơi hối hận. Đáng lẽ lúc ra ngoài, cô ấy nên mặc áo khoác mới phải.

“Thanh Lan.” Một dáng người màu hồng chạy lại từ xa, đồng thời tiếng kêu to của Vu Hiểu Huyên vang lên.

Thẩm Thanh Lan hơi nghiêng người, tránh cái ôm mãnh liệt của Vu Hiểu Huyên. Nhưng Phương Đồng đứng cạnh Thẩm Thanh Lan không tốt số như vậy mà bị Vu Hiểu Huyên ôm vào lòng. Vì đột nhiên bị một lực tác động nên Phương Đồng đứng không vững, lùi ra sau, may là Thẩm Quân Dục nhanh tay lẹ mắt đỡ cô.

“Cẩn thận.”

Thẩm Quân Dục đỡ eo Phương Đồng, đợi cô đứng vững thì rút tay lại.

Nhưng độ ấm còn trên eo vẫn khiến gò má Phương Đồng phiếm hồng.

“Nam thần, chúng ta lại gặp nhau rồi.” Vu Hiểu Huyên thấy Thẩm Quân Dục bèn cười tươi hơn.

Thẩm Quân Dục cười gật đầu. Hàn Dịch đi sau lưng Vu Hiểu Huyên, nghe cô nói như thế thì sắc mặt hơi đen. Con bé chết tiệt kia, nếu không phải nhờ anh ta thì hôm nay cô có thể xuất hiện ở đây sao? Vậy mà cô lại chỉ coi anh ta như tài xế miễn phí, dùng xong thì vứt.

“Chị dâu, đã lâu không gặp.” Hàn Dịch chào Thẩm Thanh Lan.

Thẩm Thanh Lan “ừ” một tiếng, hình như không hề tò mò sao Hàn Dịch lại xuất hiện cùng Vu Hiểu Huyên.

“Nhóm Cố Dương chưa đến sao?” Thẩm Thanh Lan hỏi Thẩm Quân Dục. Lúc thấy Hàn Dịch, cô liền đoán ra nhóm Cố Dương cũng được mời.

“Đã gửi thư mời rồi, bọn họ nói tối nay sẽ đến.”

Vu Hiểu Huyên chào hỏi Thẩm Quân Dục xong liền đứng cạnh Phương Đồng, hai người đã lâu không gặp. Trong thời gian này, cường độ huấn luyện của Vu Hiểu Huyên tăng không ngừng, ngay cả thời gian để liên lạc với bọn họ cũng rất ít chứ chưa nói đến chuyện gặp nhau.

Vu Hiểu Huyên gầy hơn trước rất nhiều, nét trẻ con trên mặt đã không còn nữa, cằm nhọn hơn, ánh mắt càng thêm sáng ngời.

“Công việc dạo này thế nào? Có vất vả lắm không?” Phương Đồng hỏi.

Vu Hiểu Huyên tươi cười, “Không vất vả lắm, mấy hôm trước chị Lynda dẫn tớ đi thử vai, một thời gian ngắn nữa sẽ bắt đầu quay phim, sau đó sẽ quay quảng cáo. Dù nó chỉ là một quảng cáo nhỏ nhưng tớ rất vui! Đồng Đồng, bây giờ tớ mới phát hiện sống có mục tiêu là chuyện có ý nghĩa nhường nào.”

Nhìn tia sáng trong mắt Vu Hiểu Huyên, còn cả nụ cười lúc cô ấy nhắc đến công việc, Phương Đồng cũng cười theo, “Tớ tin sau này cậu cũng sẽ như An Duyệt, xuất hiện trên màn ảnh, khiến cho hàng ngàn hàng vạn người thấy cậu, thích cậu.”

Vu Hiểu Huyên ra sức gật đầu.

“Qua bên kia ngồi một lát đã.” Thẩm Quân Dục nói, mấy người còn lại không có ý kiến, thế là bọn họ đến một quán cà phê ở tầng một của khách sạn. Thẩm Thanh Lan không thích uống cà phê nên bèn gọi một ly nước ấm.

“Chị dâu, bao giờ Hoành Dật về?” Hàn Dịch hỏi Thẩm Thanh Lan.

“Ngày 9 tháng sau.”

“Vậy thì tốt quá rồi, mọi người lại có thể tụ tập, lúc đó chúng ta lại chơi một ván.”

Thẩm Thanh Lan như cười như không nhìn anh ta, “Lần trước còn chưa thua đủ?”

Hàn Dịch cứng mặt lại, nhớ đến lần thảm bại trước thì trong lòng liền khó chịu, nhích lại gần Thẩm Thanh Lan một chút, “Chị dâu, lần trước thật sự là lần đâu tiên chị chơi?” Anh ta vẫn chưa tin.

“Anh thấy thế nào?” Thẩm Thanh Lan hỏi ngược lại.

Thẩm Quân Dục không hiểu hai người đang nói cái gì, “Hai người đang nói gì vậy?”

Hàn Dịch im bặt. Anh ta còn lâu mới nói cho Thẩm Quân Dục biết ngay cả một tay mạt chược mới mà mình cũng bị thua sạch sành sanh.

Thẩm Thanh Lan cười, không nói gì.

May mà đã sắp đến giờ, Thẩm Quân Dục dẫn mọi người đi về phía bến tàu. Khu nghỉ của khách sạn cách bến tàu không xa, chỉ khoảng hơn 10 phút đi bộ, từ xa đã có thể trông thấy một du thuyền xa hoa đỗ ở bến tàu, thân thuyền to lớn, có thể chứa tới 5.000 người cũng được chứ chẳng đùa.

“Chậc chậc, lần này Quân Dục bỏ hết vốn liếng ra rồi.” Hàn Dịch chép miệng cảm thán.

Thẩm Thanh Lan chỉ nhìn thoáng qua rồi dời mắt. Phương Đồng và Vu Hiểu Huyên thì tò quan sát chiếc du thuyền xa hoa này.

Lên thuyền rồi, Thẩm Thanh Lan mới phát hiện khoang thuyền ở tầng một được bài trí xa hoa có khá nhiều người.

Tối nay, Thẩm Thanh Lan là bạn gái tham dự cùng Thẩm Quân Dục. Vu Hiểu Huyên là bạn gái của Hàn Dịch, đây là một trong các điều kiện để anh ta đồng ý dẫn cô ấy tới.

Còn Phương Đồng, thấy cô vừa lên thuyền đã bắt đầu nhìn ngó xung quanh. Biết Phương Đồng đang tìm ai nên Thẩm Thanh Lan cũng giúp cô để ý người qua lại.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như van 11 dan y phan tich nhan vat chi pheo trong truyen ngan cung ten cua nam cao, van 6 ke ve nguoi thay co giao da quan tam lo lang dong vien em sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.