Mật ngọt hôn nhân

Chương 281: Ở lại đi, đừng đi!


Vừa nghe vậy, Kim n Hi đã biết ngay Daniel bị Thẩm Thanh Lan trêu chọc, nên cũng không giải thích mà còn gật đầu.

“Ừm, vài ngày nữa đi rồi.”

“Vậy còn quay lại không?” Daniel chờ mong hỏi.

Ánh mắt Kim n Hi lóe lên, cứ như hiểu ra gì đó, nổi lên hứng trêu chọc anh, “Anh mong tôi quay lại sao?”

Bình thường, Daniel là người rất biết ăn nói, nhưng bị Kim n Hi hỏi vậy thì cứng người, ánh mắt tránh né cô, “Chúng ta là bạn, dĩ nhiên tôi mong cô rảnh rỗi thì về chơi rồi”

Kim n Hi ổ một tiếng, ấm cuối kéo dài, “À, thì ra là chỉ là bạn bè. Cũng chưa biết thế nào được, con người tối trời sinh thích tự do tự tại, có thể sẽ quay lại, cũng có thể trong lúc du lịch vòng quanh thế giới tìm được nơi nào đó ưng ý thì ở lại đây luôn

Vẻ mặt Daniel liền ảm đạm hẳn, “Cô muốn đi du lịch vòng quanh thế giới à?”

“À, lúc trước tới đây là vì có Thanh Lan, hơn nữa tôi cũng chưa từng tới Z. Lần này đến rồi, thấy Thanh Lan hạnh phúc, tôi cũng yên tâm, dĩ nhiên phải tiếp tục hành trình” Kim n Hi nửa thật nửa giả nói, nhưng vì vậy mà Daniel càng tin hơn.

Anh hơi hụt hẫng, nụ cười cũng gượng gạo, “Hôm nay tôi mời cô ăn cơm nhé, coi như tiễn cô”

“Được” Kim n Hi đồng ý, thấy anh tin thật thì không khỏi cảm thấy buồn cười, nhưng cũng không nói với anh chuyện này chỉ là đùa.

Ăn cơm xong, Daniel cũng không đưa Kim n Hi về mà đề nghị lên bar chơi.

Kim n Hi không có ý kiến, thể là bọn họ tới Mị Sắc.

Kim n Hi kéo Daniel vào sàn nhảy.

“Tôi không biết nhảy” Daniel la lên, nhưng tiếng nhạc quá lớn, Kim n Hi không nghe rõ, “Anh nói gì?”

Daniel nói lại lần nữa, Kim n Hi nhón chân lên nói bên tai anh, “Không sao, tôi dạy anh”

Cô kéo tay Daniel vào nhảy.

Daniel biết khiêu vũ, nhưng đây lại là lần đầu nhảy nhạc sàn, nhìn nụ cười rạng rỡ trên mặt Kim n Hi, anh đột nhiên ôm lấy eo cô, cúi đầu nói bến tại, “Có thể đừng đi không, ở lại đi.”

Kim n Hi hơi giật mình nhìn anh, Daniel nhìn cô chăm chú, bến tại là tiếng nhạc ổn ào, mấy đôi nam nữ điên cuồng uốn éo bên cạnh, nhưng tất cả hóa hư không trong mắt Daniel, lúc này trước mắt anh chỉ thấy mình Kim n Hi.

“Kim n Hi, tôi thích em, có thể đừng đi, ở lại làm bạn gái tôi không?”

Cả thế giới như đột nhiên tĩnh lặng, Kim n Hi ngạc nhiên nhìn Daniel mấp máy môi.

Daniel nói rồi hồi hộp nhìn Kim n Hi, thấy cô không trả lời thì lòng chùng xuống, tia sáng trong mắt cũng biến mát.

Kim n Hi kéo tay Daniel lại, dẫn anh ra khỏi sàn nhảy rồi đi qua quầy bar tới hành lang. Cô ép Daniel trên tường, rõ ràng thấp hơn anh gần một cái đầu, lại còn có gương mặt loli, nhưng nhìn lại tình huống bây giờ hình như anh mới là người bị ép buộc.

“Daniel, anh vừa nói gì?”

Ban nãy, Daniel quả thật có can đảm nói ra, nhưng bắt lặp lại thì anh không nói được. Kim n Hi bình tĩnh hỏi anh, “Ban nãy anh nói anh thích tối, có thật không?”

Tay cô chống hai bên người Daniel, vậy anh ở giữa mình và tường.

Daniel chớp chớp mắt, không dám nhìn thẳng Kim n Hi.

Kim n Hi chờ một lát, thấy anh không nói gì thì nhún vai, “Được rồi, coi như tôi hiểu lầm, xin lỗi”

Đang xoay người, Daniel liền kéo tay cô lại, “Kim n Hi, tôi thật sự thích em”

Kim n Hi đứng lại nhìn anh, “Anh nên biết tôi không phải người bình thường”

Daniel gật đầu, từ đêm mưa thấy Kim n Hi cả người toàn máu, anh đã biết nhất định thân phận của cô không hề đơn giản.

“Anh muốn ở bên tôi?” Kim n Hi hỏi.

Daniel lại gật đầu.

“Anh không sợ mình sẽ gặp phiền phức sao?”

Daniel cười khẽ, “Nếu sợ thì tôi đã không thổ lộ với em. Kim n Hi, em có muốn ở bên tôi không?”

Kim n Hi định trả lời thì lại liếc thấy một bóng người, ánh mắt liền khựng lại, đột nhiên đẩy tay Daniel ra, “Chuyện này hôm khác nói, hôm nay tôi có việc, anh về trước đi.”

Nói xong, Kim n Hi liền chạy đi. Daniel đuổi theo, nhưng mới theo vài bước đã mất dấu cổ.

Kim n Hi nhìn thấy Hứa Nặc, nhưng đuổi theo lại không thấy đâu. Cô tức giận dậm chân, tìm xung quanh hai vòng mà vẫn không thấy, đành phải quay về quầy bar tìm Daniel.

Daniel đang ngẩn ngơ, vừa thấy Kim n Hi về thì mắt liền sáng lên, đi tới, “Có chuyện gì sao?”

Kim n Hi lắc đầu, “Không có gì, lúc nãy thấy một người bạn, nhưng nhìn nhầm thôi.”

Daniel không để ý, chỉ yên lặng nhìn cô, “Em còn chưa trả lời tôi chuyện ban nãy.”

Kim n Hi khó hiểu nhìn anh, sau đó mới nhớ ra chuyện mình đã quên, cười híp mắt nhìn Daniel, “Thật sự muốn

bên tôi à? Dù sau này sẽ gặp nguy hiểm, thậm chí có thể mất mạng cũng muốn qua lại sao?”

Daniel vô cùng nghiêm túc nói, “Đúng”

“Vậy được, coi như anh là bạn trai tôi nhé”

Kim n Hi nghênh ngang vung tay lên nói, sau đó hôn nhẹ lên môi anh, “Đánh dấu rồi, sau này anh là người của tối, nếu dám không tốt với tôi...” Cô giơ nắm đấm lên huơ huơ trước mặt anh, “Hừ”

Daniel còn đang chìm đắm trong nụ hôn vừa rồi nên không kịp phản ứng. Kim n Hi bèn huơ tay trước mặt anh, “Này, em nói anh có nghe không vậy?”

“Có có có, sau này chắc chắn anh sẽ tốt với em. Nếu không thì em cứ đánh anh, dù sao anh cũng đánh không lại em.”

Nghe vậy Kim n Hi bật cười, đưa tay muốn khoác vai Daniel, nhưng phát hiện mình không cao bằng nên đổi thành nắm tay anh, “Chúng ta về nhà thôi, bạn trai”

Daniel nhìn mười ngón tay họ đan vào nhau, cười tới mức mắt híp thành một đường cong cong.

“Đừng cười nữa, nhìn đần chết đi được” Kim n Hi ghét bỏ nhìn anh, nhưng trong mắt lại đầy ý cười.

Thủ đô, tại một khu nhà nào đó.

Hứa Nặc cắt đuối Kim n Hi rồi đến đây. Một người phụ nữ đang chờ trong phòng, cô ta vừa thấy liền gọi, “Mẹ”

Người đó bình thản “Ừ” một tiếng, “Sao về trễ vậy?”

“Lúc về bị Kim n Hi phát hiện, mất một lúc mới cắt đuôi cô ta được” Hứa Nặc thành thật nói.

Hôm qua Hứa Nặc và Allen mới về tới thủ đô, hôm nay đã bị người phụ nữ này gọi về, nói là muốn cô ta giúp đỡ. Vất vả lắm cô ta mới tìm được cơ hội rời đi, không ngờ lại đụng phải Kim Ân Hi.

Người đàn bà kia cầm điếu thuốc trên tay, ánh mắt lành lạnh dùng trên người Hứa Nặc, “Chút chuyện nhỏ mà cũng tốn thời gian như vậy, tôi còn trông cậy gì vào cô nữa?”

Hứa Nặc lẳng lặng rũ mắt, cô ta đã sớm quen với thái độ của bà ta rồi.

“Cô ở cạnh Allen lâu như vậy, có biết trên người hắn có một miếng ngọc không?”

“Biết” Allen vẫn luôn mang theo miếng ngọc kia, bình thường cổ ta hay thấy hắn cầm lên ngắm nghía, chắc là vật yêu thích.

Bà ta nhả một vùng khói, thờ ơ nói, “Nghĩ cách đem miếng ngọc kia đến cho tôi.”

“Con không làm được.” Đó là đồ của Allen, làm sao cô ta lấy được.

“Cô còn có thể làm được chuyện gì không hả?”

Hứa Nặc im lặng. Người phụ nữ kia cười khẩy, “Hứa Nặc, biết miếng ngọc kia là của ai không?”

Hứa Nặc nhìn bà ta, sau đó bà ta nói ra một cái tên khiến ánh mắt Hứa Nặc hơi thay đổi.

Bà ta nói tiếp, “Biết cố và nó khác nhau chỗ nào không? Nó chưa bao giờ nói không làm được trước mặt Allen”

Hứa Nặc lạnh mặt, không nghe thấy mấy câu sau của bà ta nữa, vì cô ta vừa nghe miếng ngọc đó là của Thẩm Thanh Lan, “Con biết rồi, con sẽ nghĩ cách lấy miếng ngọc đó. Nhưng đó chỉ là một miếng ngọc thổi, mẹ lấy làm gì?”

Bà ta lạnh lùng nhìn Hứa Nặc, “Đây không phải chuyện của cô, cô chỉ cần làm tốt việc tôi dặn là được. Còn nữa, lần này Allen tới thủ để làm gì?”

Hứa Nặc im lặng, tuy bây giờ cô ta ở cạnh Allen nhưng hắn không hề tin cô ta, rất nhiều chuyện hắn không nói cho cô ta biết.

Người phụ nữ kia hình như cũng biết điều này, khoát tay, “Bỏ đi, hỏi cô cũng như không, lâu như vậy mà còn không giải quyết được một người đàn ông, đúng là vô dụng. Đi đi, về đi, đừng để Allen nghi ngờ”

Hứa Nặc không chút chần chừ đi ra khỏi căn hộ đó.

Thấy Hứa Nặc đi rồi, người phụ nữ kia lại nhả ra vài ngụm khói, không biết nghĩ tới chuyện gì mà ánh mắt vô cùng lạnh lẽo, lấy điện thoại ra gọi cho KING.

“Bà còn dám gọi cho tôi” Nghe thấy giọng bà ta, KING liền tức giận.

KING biết chuyện có người ra giá cao mua mạng của mình nên không ngừng điều tra xem là ai, nhưng tra tới tra lui lại điều tra ra Kim phu nhân.

Bà ta sửng sốt, cứ như không biết vì sao KING lại tức như giận, “KING, tôi biết cậu dạo này gặp phiền phức, nhưng tôi cũng đâu có đắc tội cậu?”

KING cười nhạt, “Kim phu nhân, tôi cũng muốn biết, chúng ta là đồng bọn hợp tác, bà lại đâm tôi một dao là có ý gi?”

Càng nghe, Kim phu nhân càng mơ hồ, “KING, có chuyện gì? Có phải cậu hiểu lầm gì tôi không?”

“Tôi cũng mong là hiểu lầm” KING nghiến răng nghiến lợi, dĩ nhiên rất tức giận.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như bao thai chap tay, bung tinh con me rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.