Mật ngọt hôn nhân

Chương 317: Nguy hiểm ập đến


Phó Hoành Dật nhìn về phía bãi đất không nói lời nào, vì có liên quan tới Thẩm Thanh Lan nên anh từng chú ý đến Triệu Nguy một thời gian, bây giờ chúng khiến cậu ta chiến đấu với người khác, ánh mắt anh liền hiện lên sự tán thưởng.

Đúng như lời Mạnh Lương nói, thực lực của Triệu Nguy đã tiến bộ hơn trước kia, cậu ta đã học được kỹ thuật chiến đấu, chứ không phải chỉ xông bừa vào đánh như một con trâu hoang dã.

“Triệu Nguy không thắng nổi đâu!”

Tiến Phi thản nhiên nói.

Quả nhiên, một người trong đội đỏ đã chĩa dao vào ngực trái Triệu Nguy, cậu ta đã thua cuộc.

Triệu Nguy vô cùng tiếc nuối nhìn con dao găm trước ngực mình, ánh mắt đầy sự bất mãn rồi lại nhìn ba người kia như nhìn ba báu vật, “Hay là chúng ta đấu tiếp đi, dù kết quả thế nào cũng tính là tôi thua”

Ba người của đội đó nghẹn họng, nhìn cậu ta đồng loạt lắc đầu, tên này thật biết nói đùa, bọn họ khó khăn lắm mới tiêu diệt được tên điên nhà hắn, có ngu mới đồng ý đánh tiếp.

Triệu Nguy cực kỳ tiếc nuối, đặt mông ngồi xuống đất.

Ba người kia định bỏ đi, bọn họ còn phải tiếp tục đánh vào bộ chỉ huy tối cao của đội xanh nữa.

“Ê, ba người kia, đợi đã”

Mạnh Lương lên tiếng, lúc này bọn họ mới nhận ra sự tồn tại của những người khác, vậy mà vừa rồi bọn họ lại không phát hiện.

Đầu tiên, ba người họ để ý tới phù hiệu đeo trên tay của nhóm người Phó Hoành Dật, là màu đen chứ không phải mày đỏ, vậy chính là kẻ thù rồi, bọn họ lập tức thủ thế.

Nếu không phải đạn giấy trên người đã dùng hết thì bây giờ chắc bọn họ đã ra tay rồi.

Nhóm người Tiền Phi cạn lời, bây giờ mới phát hiện ra, cung phản xạ này cũng quá dài rồi.

Nếu bọn họ thật sự là quân địch thì e rằng bây giờ đám người này đã chết rồi.

“Các cậu không phải là đối thủ của chúng tôi, cho nên đừng phản kháng làm gì”

Mạnh Lương nói.

Ba người kia xem thường, nhìn Mạnh Lương như nhìn một kẻ ngốc, rõ ràng không tin lời cậu ta.

Cậu ta sờ mũi, nhìn gì chứ, lời nói của mình không đáng tin như vậy sao.

Mà lúc này, không ai ngờ rằng nguy hiểm đang lặng lẽ ập đến.

* Ở biên giới, KING đứng nhìn diện tích rộng lớn của khu rừng nhiệt đới trước mắt, khẽ nhíu mày nhìn sang Allen: “Diện tích khu rừng này lớn như vậy, nếu đi vào tìm thì phải tìm đến lúc nào đây.

Hơn nữa, nếu động tĩnh quá lớn, làm quân đội của nước Z phát hiện thì chúng ta coi như đi đời đấy.”

Allen cười ha ha, “Tao nói chúng ta phải ra tay trong khu rừng này khi nào? Tìm kiếm trong một phạm vi lớn thế này nhất định sẽ bị người của quân đội phát hiện.

Thay vì vậy, chi bằng hãy dụ Phó Hoành Dật tới, tốt nhất là ra khỏi biên giới nước Z”

Dù sao nơi này và biên giới LG cũng chỉ cách một bước chân, không cẩn thận là “xuất cảnh”

ngay.

KING nhìn Allen nhếch lên một nụ cười, “Sáng kiến hay, không hổ danh là Allen”

KING lại nhìn sang người mình dẫn theo, “Allen, lần này tay em của tạo không nhiều, mày phải người dụ Phó Hoành Dật tới đây rồi chúng ta ra tay”

Allen cong môi cười giễu, “KING, chúng ta đã thống nhất ngay từ đầu rồi mà”

Bắt hắn chủ động gây hấn với quân đội nước Z, nếu xảy ra chuyện hắn sẽ không thể kết cục gì hay ho.

“Ngược lại, các người đã giao thủ với Phó Hoành dật nhiều lần rồi, thù mới hận cũ chồng chất dễ dàng dụ bọn họ hơn”

Allen cổ thuyết phục KING.

KING nhíu mày trầm tư, “Được, tạo sẽ dụ Phó Hoành Dật tới, nhưng đến khi hắn xuất hiện thì mày phải nghĩ cách giải quyết.”

Tất nhiên là Allen đồng ý.

Lần này, Allen và KING đều chỉ dẫn theo mười mấy đàn em, tổng cộng cũng chỉ có hơn ba mươi lăm người, nhưng người nào cũng rất xuất sắc.

Muốn tiêu diệt bằng được Phó Hoành Dật rõ ràng là điều tất nhiên, nhưng nếu có thể bắt sống hắn rồi mang về hành hạ một trận rồi giết thì càng tốt hơn.

Để không tạo ra động tĩnh lớn, KING chỉ chọn ba người đi cùng mình, có điều bọn chúng phải đi sâu vào trong rừng để tìm kiếm.

Cuộc diễn tập quân sự đã đến ngày thứ sáu, cũng có nghĩa là đã gần kết thúc, người của đội đỏ và đội xanh đã đi sâu vào trong rừng, nhóm của KING phải đi rất lâu mới gặp được một người.

“Đám người kia trốn đi đâu hết rồi.”

KING hơi cáu kỉnh, bọn họ càng đi sâu vào bên trong thì khả năng bị phát hiện càng lớn, đồng thời cơ hội trốn thoát cũng càng nhỏ.

“Đại ca, có khi nào chúng ta bị ả đàn bà kia gài bẫy không?”

vẻ mặt Beyonce rất khó coi.

Nghe vậy, sắc mặt KING liền trầm xuống, nếu thật sự như thế thì trừ khi hắn bỏ mạng tại đây, bằng không sau khi ra ngoài nhất định ả đàn bà Kim phu nhân kia sẽ khó sống với hắn.

“Trước tiên cứ tìm thử xem? KING nói, thật ra quan sát kỹ sẽ thấy xung quanh có dấu vết đánh nhau, nhìn kỹ hơn còn có thể tìm thấy vài mẩu đạn giấy.

Đi được một đoạn nữa, KING liền nghe một trận tiếng súng vang lên, hắn cong môi cười rồi nhanh chóng đi về hướng phát ra tiếng súng.

Phó Hoành Dật vừa tiêu diệt được một nhóm nhỏ của đội đỏ thì bỗng nghe thấy tiếng súng, sắc mặt chợt biến.

Người bình thường không phát hiện ra sự khác biệt, nhưng làm sao bọn họ không phân biệt được sự khác nhau giữa tiếng đạn giấy và tiếng đạn thật được.

“Đội trưởng”

Sắc mặt Mục Liên Thành rất nghiêm nghị.

Phó Hoành Dật im lặng lắng tai nghe, ở đây chỉ có người dẫn đầu mỗi đội mới được gắn thiết bị liên lạc với phòng tổng chỉ huy, thông thường sẽ không tháo ra cho đến khi cuộc diễn tập quân sự kết thúc.

Phó Hoành Dật liên lạc tới phòng tổng chỉ huy, báo rõ tình huống vừa phát hiện và suy đoán của mình, sắc mặt mấy vị lãnh đạo cũng thay đổi, tư lệnh Lưu đứng phắt dậy, “Phó Hoành Dật, tình hình có chính xác không?”

“Chắc chắn”

Phó Hoành Dật trả lời.

Tư lệnh Lưu biết anh là người luôn cẩn thận, anh nói chắc thì thì nhất định là chính xác, sắc mặt ông liền tối sầm, ánh mắt vô cùng sắc lạnh: “Thông báo kết thúc cuộc diễn tập quân sự rồi lập tức phái người đưa mọi người trở lại, sau khi chuẩn bị đạn thật xong thì bắt đầu chiến đấu!”

Ngay lập tức mọi người liền nhận được một chỉ thị như nhau, đó là kết thúc buổi diễn tập quân sự và lập tức tập hợp.

Trong lúc mọi người còn chưa hiểu gì thì lãnh đạo đã ra chỉ thị xuất phát đến điểm tập trung, nhóm người của Phó Hoành Dật đưa mắt nhìn nhau rồi nhanh chóng đi về hướng ngược lại.

Những dáng người mạnh mẽ chạy như băng vào rừng rậm, nét mặt ai cũng rất nặng nề.

Nếu thật sự xuất hiện đạn thật thì chứng tỏ sự việc rất nghiêm trọng.

Khi Phí Hoành Dật chạy tới nơi phát ra tiếng súng thì nhìn thấy một thi thể nằm trong vũng máu, mắt trợn trắng, trên ngực máu tươi đang tuôn ra.

Qua vết tích trên đầu thì đây chắc hẳn là người đã “tử trận”

của đội đó đang đợi được mang đi, không ngờ lại thật sự hy sinh.

Mạnh Lương lập tức bước tới thăm dò mạch đập của đối phương, ánh mắt đỏ lên, “Đội trưởng Sắc mặt của Phó Hoành Dật vô cùng nặng nề, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào ngực người kia.

Sau khi nhận được báo cáo của Phó Hoành Dật, sắc mặt các vị lãnh đạo trong phòng tổng chỉ huy vô cùng khó coi.

Trong lúc diễn tập còn để người khác thừa cơ lẻn vào ngay trước mắt mình và còn sát hại đồng đội mình, tình huống này thật sự là một sự sỉ nhục và khiêu khích trắng trợn.

“Phó Hoành Dật, chúng tôi sẽ lập tức đưa đạn thật tới cho các cậu, bây giờ cậu tuyệt đối không được tự ý hành động”

Tư lệnh Lưu hiểu rõ tính tình của Phó Hoành Dật nên cố ý căn dặn.

“Rõ”

Chờ đợi là tra tấn, nhất là khi trước mặt bọn họ còn là một đồng đội đã hy sinh.

Mạnh Lương ngồi xuống vuốt mắt của người kia xuống, “Cậu yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ báo thù cho cậu, dù kẻ đó là ai thì chúng tôi cũng sẽ bắt kẻ đó phải đền mạng”

Nụ cười tươi thường lệ đã vụt tắt trên mặt anh, giờ chỉ còn sự lạnh bằng.

Hiện trường có dấu vết rời khỏi rất rõ ràng, Tiền Phi bèn nói, “Đội trưởng, đây rõ ràng là bọn họ cố ý để lại dấu vết để chúng ta đuổi theo”

Không lâu sau, người chi viện đến, mang theo những vũ khí mà bọn họ cần, đi cùng bộ đội tiên phong còn có mấy tân binh tham gia diễn tập quân sự lần này, Phó Hoành Dật nhìn tất cả mọi người, căn dặn: “Chú ý an toàn? Đối phương cố ý dụ bọn họ đuổi theo, điều này có thể thấy qua dấu vết bọn chúng để lại.

Dù biết rõ đây là cái bẫy nhưng đạo nghĩa không cho phép Phó Hoành Dật chùn bước.

Anh không biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì, nhưng trước cái chết của đồng đội, anh không thể lùi bước, trước trách nhiệm và danh dự của quốc gia, anh lại càng không thể lùi bước.

“Đội trưởng”

Mục Liên Thành gọi, nhìn thi thể trước mặt mình, dù là người kiên cường thế nào cũng phải đỏ mắt, đây đã là thi thể thứ ba bọn họ tìm thấy.

Đáy mắt Phó Hoành Dật vô cùng ảm đạm, tối như vực thẳm địa ngục, anh nắm chặt súng trong tay.

Đến đây, dấu vết chia làm hai hướng, nói cách khác đối phương đã phân thành hai tốp, “Chia làm hai đội, tách ra tìm kiếm, nếu tìm được phải lập tức gửi tín hiệu báo tin”

Mục Liên Thành dẫn theo mấy tân binh được tuyển chọn đuổi theo một phía, còn Tiền Phi và Mạnh Lương thì đi cùng Phó Hoành Dật.

Không lâu sau, nhóm người của Phó Hoành Dật đã tới sát bìa rừng, KING và đàn em của hắn nhàn nhã dựa vào thân cây, tất nhiên đang chờ đợi bọn họ.

“Phó Hoành Dật, lâu rồi không gặp, có thích món quà tao tặng cho máy không?”

KING cười tít mắt khiến vết sẹo khóe mắt hắn trông càng đáng sợ hơn.

Nét mặt của Phó Hoành Dật nhìn vẫn bình tĩnh nhưng bàn tay cầm súng đã nổi đầy gần xanh cho thấy sự căm phẫn trong lòng anh, “KING.”

Giọng nói của anh như rít qua kẽ răng.

KING mỉm cười, “Tốt, rất tốt, mày vẫn còn nhớ tao đấy nhỉ.

Phó Hoành Dật, tạo đã chờ mày rất lâu rồi”

Không ai biết trận chiến bắt đầu như thế nào, nhưng chỉ trong chớp mắt, một loạt tiếng súng lại vang lên.

Kế hoạch của KING là dụ Phó Hoành Dật ra khỏi bìa rừng, nhưng anh đã nhìn thấu ý đồ của hắn.

Biết mục tiêu của hắn là mình nên Phó Hoành Dật xoay người chạy sâu vào rừng.

KING nhìn về phía bìa rừng cách đây không xa rồi lại nhìn về phía Phó Hoành Dật chạy, khẽ nghiến răng rồi đuổi theo.

Đây là một cơ hội rất hiếm có, nếu không tranh thủ giết chết Phó Hoành Dật thì về sau sẽ rất phiền phức.

KING phải một đàn em của mình đi tìm Allen rồi tiếp tục đuổi theo Phó Hoành Dật.

Ba chọi ba, hơn nữa bây giờ cũng chỉ còn một đoạn nữa là tới bìa rừng, cho dù quân đội có lập tức đuổi tới cũng không thể bắt được bọn chúng, cho nên Phó Hoành Dật không trốn chạy mà chọn cách trực tiếp đối đầu.

Thực lực của anh và KING ngang ngửa nhau, Tiền Phi cùng Mạnh Lương giải quyết xong đối thủ thì đến trợ giúp Phó Hoành Dật.

Đột nhiên, ánh mắt Phó Hoành Dật chợt biến, “Cẩn thận.”

Tiến Phi phản ứng không kịp, cậy ta chỉ cảm thấy lồng ngực đau nhói, sau đó máu tươi liền phun ra.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như so do tu duy nguoi lai do song da, cach lam mo bai ket bai hay thuc su kho hay de sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.