Mật ngọt hôn nhân

Chương 334: Nói chuyện


Tại văn phòng lãnh đạo ở quân khu Nam Thành.

Triệu tư lệnh nghiệm mặt nhìn Nhan An Bang, “Anh Nhan, anh nói xem, đã từng tuổi này rồi mà anh còn làm ra mấy chuyện này?”

Nhan An Bang im lặng, mọi chuyện đã ầm ĩ thành thế này, ông ta cũng không biết nên nói gì, không ngờ Triệu Giai Khanh lại độc ác như thế.

“Anh Nhan, tôi đã nói chuyện với vợ cũ của anh rồi, chị ấy kiên quyết muốn tố cáo anh. Bây giờ hai người đã ly hôn, nên hành vi của anh không tính là bạo lực gia đình, nhưng chị ấy lại tố anh cố ý gây thương tích cho chị ấy, tất nhiên là hợp lý, anh định làm gì?”

Nhan An Bang vẫn im lặng. Triệu tư lệnh đi tới đi lui, thấy dáng vẻ lặng thinh của ông ta liền tức giận, “Bây giờ tôi đang hỏi anh đấy, anh không nói lời nào là có ý gì?”

Cuối cùng Nhan An Bang cũng chịu mở miệng, “Nếu bà ta muốn tố cáo thì cứ để bà ta làm đi. Tôi không thẹn với lương tâm là được.”

“Không thẹn với lương tâm, Nhan An Bang, tôi thấy đầu óc anh lú lẫn rồi đấy! Cho dù chị ấy không phải là vợ cũ của anh, thậm chí còn sinh hai đứa con cho anh, mà chỉ riêng chuyện bà ấy chỉ là một người bình thường, không có bất cứ quan hệ nào với anh, thì anh cũng không được ra tay đánh người ta. Anh là một người đàn ông, hơn nữa còn là một người lính, anh làm vậy, không thấy xấu hổ sao?”

Triệu tư lệnh là điển hình cho một người đàn ông của gia đình, ghét nhất chính là loại đàn ông đối xử tử bạc với phụ nữ. Hiện giờ cấp dưới của mình gây ra chuyện này, trong lòng ông càng tức giận, càng chướng mắt Nhan An Bang hơn. Hơn nữa, chuyện này gây ảnh hưởng xấu đến quân khu.

Nếu Triệu Giai Khanh có lỗi thì cũng thôi đi, nhưng vấn đề là bà không làm gì sai cả. Dù bà chủ động đến nhà họ Nhan gây phiền phức thì cũng còn cách giải quyết khác mà. Không ngờ Nhan An Bang lại chọn cách ngu ngốc nhất.

Lúc đầu Nhan An Bang còn nghĩ mình ra tay đánh bà có hơi quá đáng, nhưng bị Triệu Giai Khanh làm ầm ĩ lên, thành trò cười cho thiên hạ thế này, thì ông ta chỉ hối hận vì sao năm xưa lại kết hôn với người phụ nữ độc ác này.

“Bây giờ anh lập tức đi xin lỗi Triệu Giai Khanh ngay cho tôi. Chỉ cần chị ấy huỷ bỏ khởi tố anh thì chuyện này có thể giải quyết, nếu không thì anh cứ đợi bị cách chức đi. Anh Nhan, đừng trách tôi không nhắc nhở anh, nếu tội danh cố ý gây thương tích được thành lập thì cuộc đời quân nhân của anh đến đây xem như kết thúc, cho dù anh có chuyển nghề hay đến chỗ khác cũng khó.”

Vẻ mặt Nhan An Bang hơi thay đổi, ngẫm nghĩ rồi đứng dậy, “Bây giờ tôi đi tìm bà ta nói chuyện ngay.”

Triệu tư lệnh vỗ vai ông ta, “Đi đi, bình tĩnh nói chuyện với chị ấy, đừng gây ra bất kỳ xung đột nào nữa.”

Triệu Giai Khanh cũng được mời tới, đang ngồi đợi trong phòng tiếp khách.

Lúc Nhan An Bang đi vào, Triệu Giai Khanh chỉ nhìn ông ta một cái rồi không nói gì.

“Triệu Giai Khanh, chúng ta nói chuyện đi.” Nhan An Bang thấp giọng nói.

Triệu Giai Khanh nhìn chằm chằm mặt đất, chẳng thèm để ý tới ông ta.

“Chuyện này bắt đầu từ ai, trong lòng bà tự rõ, bây giờ đã ầm ĩ thế này, tôi cũng mất hết mặt mũi ở Nam Thành. Còn bà đã đạt được mục đích, bà hài lòng rồi chứ?”

Triệu Giai Khanh cười nhạo, “Hài lòng? Nhan An Bang, tôi chưa hài lòng. Tôi đã từng nói nếu ông dám làm tổn thương con tôi, thì tôi sẽ liều mạng với ông. Ông nên thấy may mắn vì tội của ông chỉ là cố ý gây thương tích, chứ không phải là một số việc không thể lộ ra ngoài.”

Triệu Giai Khanh nói đầy ẩn ý, khiến vẻ mặt Nhan An Bang chợt thay đổi, “Triệu Giai Khanh, bà có ý gì?”

Triệu Giai Khanh mỉm cười, “Ông đã làm những gì mà trong lòng ông còn không rõ sao? Két sắt trong nhà còn lưu lại chứng cứ đấy, cần tôi nói tiếp không?”

Nhan An Bang liền hiểu, trừng mắt nhìn Triệu Giai Khanh, “Tôi là ba của Nhan Tịch và Thịnh Vũ. Bà làm vậy, chẳng lẽ không sợ Thịnh Vũ biết được sẽ hận bà?”

“Thịnh Vũ và Nhân Tịch sẽ không như vậy. Nhan An Bang, từ lúc ông bắt đầu hại Tiểu Tịch thì kết quả giữa chúng ta nhất định sẽ trở thành thế này.”

Nhan An Bang chỉ nghĩ ý Triệu Giai Khanh nói là vì hai người ly hôn nên làm Nhan Tịch tổn thương, chứ không hề biết bà đang nói chuyện khác.

“Vì ai mà chúng ta ly hôn? Triệu Giai Khanh, bà tự hỏi lòng mình, năm đó Mộc Mộc còn nhỏ như thế, sao bà có thể nhẫn tâm ra tay? Chẳng lẽ Nhan Tịch là con cưng của bà, thì Tần Mộc không phải là con cưng của Tần Nghiên sao? Bà khiến Tần Mộc mất tích, ép Tần Nghiên bị điên, những chuyện này bà có dám nói cho Nhân Tịch và Thịnh Vũ biết không?”

Về mặt Triệu Giai Khanh không hề thay đổi, ánh mắt nhìn Nhan An Bang càng lạnh hơn, còn mỉm cười khinh thường, “Nhan An Bang, lúc trước lấy ông là do tôi bị mù, không hạnh phúc là do tối gieo gió gặt bão, tôi chẳng trách ai. Nhưng ông còn đáng thương hơn tôi nhiều, ít ra bây giờ tôi đã nhìn thấu, còn ông thì vẫn giống như một kẻ ngu cứ mơ mơ màng màng chẳng biết gì.”

“Nhan An Bang, muốn tôi rút lại đơn kiện là chuyện không thể nào, cho dù ông có nói gì đi nữa thì cũng vậy thôi?”

“Nhất định phải cá chết lưới rách bà mới chịu hả? Bà không nghĩ cho Nhân Tịch và Thịnh Vũ chút nào sao?”

“Nhan An Bang, ống đúng là vừa ích kỷ lại vừa giả dối. Lúc ông làm những chuyện đó sao không nghĩ đến Nhan Tịch và Thịnh Vũ là con ông. Bây giờ lại nhắc đến chúng nó với tôi, muộn rồi.”

Không thể tiếp tục nói chuyện được nữa, Nhan An Bang cũng lười nói, ông ta liền bỏ đi.

Hòa giải không thành, Triệu tư lệnh cũng không còn cách nào khác, sai người đưa Triệu Giai Khanh về, chuyện còn lại để bọn họ tự giải quyết.

Sau khi về, Triệu Giai Khanh mới biết Nhan Tịch đã về nước, liên nghiêm mặt nhìn cô, “Ai bảo con về đây? Con lập tức thu dọn đồ đạc về Sydney ngay cho mẹ.”

Nhan Tịch ngơ ngác nhìn Triệu Giai Khanh, không hiểu ra sao. Nhan Thịnh Vũ nhíu mày, “Mẹ, mẹ dọa Tiểu Tịch rồi.”

Lúc này Triệu Giai Khanh mới tỉnh táo lại, ánh mắt buồn bã, “Tiểu Tịch, con nghe mẹ nói, bây giờ về Sydney trước, chờ mẹ giải quyết xong mọi chuyện ở đây sẽ qua đó với con.”

Nhan Tịch nhìn Triệu Giai Khanh, bỗng nhiên đưa tay sờ trán bà, “Mẹ, đây là do ba đánh sao?”

Ánh mắt cổ chỉ đầy vẻ đau lòng và khó tin.

Lúc này Triệu Giai Khanh mới nhớ ra trên mặt mình còn vết thương do Nhan An Bang đánh, bèn nghiêng đầu, mỉm cười, “Mẹ không sao, hết đau rồi.”

“Mẹ, nhất định phải như vậy sao? Mẹ và ba không thể bình tĩnh nói chuyện với nhau sao?” Tình nghĩa vợ chồng hơn hai mươi năm bây giờ lại trở thành thế này, trong lòng Nhan Tịch như rơi vào hố sâu tuyệt vọng.

Triệu Giai Khanh biết cô đau lòng, nhưng vẫn cứng rắn không nhìn cô, “Nhan Tịch, không còn con đường nào khác” Nhan Tịch cúi đầu, Triệu Giai Khanh không thấy rõ mặt cô, “Nhan Tịch, bây giờ con về Sydney trước được không?”

Nhan Tịch lắc đầu, cô không muốn về. Triệu Giai Khanh nhìn Nhan Thịnh Vũ, muốn anh khuyên nhủ con bé, nhưng anh cũng bất lực. Lúc bà chưa về, anh đã khuyên rồi, nhưng cô không muốn nghe, nhất quyết ở lại đây:

Triệu Giai Khanh không biết phải làm sao, chỉ có thể để mắt đến Nhan Tịch nhiều hơn, cố gắng không để cô gặp người quen.

Thẩm Thanh Lan xem tin tức mới biết chuyện về nhà họ Nhan, nhưng cô không ngờ Triệu Giai Khanh và Nhan An Bang lại ầm ĩ đến tình trạng này. Cô từng gặp bà mấy lần, chưa từng nghĩ bà lại là người cực đoan như thế, tố cáo Nhan An Bang lên tòa án, đồng nghĩa với việc muốn hủy sự nghiệp của ông ta. Trước đây, lúc bọn họ ly hôn, bà không làm, hiện giờ làm vậy là vì sao?

Trong lòng Thẩm Thanh Lan mơ hồ, cô cảm thấy trong đó nhất định đã xảy ra chuyện gì mà cô không biết, bèn gọi điện thoại cho Kim n Hi, “ n Hi, giúp tớ điều tra về chuyện giữa Triệu Giai Khanh và Nhan An Bang.”

Lần này Kim n Hi về nước cùng Eden, đang thấy buồn chán thì nhận được điện thoại của Thẩm Thanh Lan, liền phấn khởi nhận lời, “An, cậu cứ yên tâm, tớ bảo đảm sẽ điều tra tường tận.”

Cúp điện thoại, Thẩm Thanh Lan liền ném chuyện này ra khỏi đầu. Cô vào phòng tắm, giúp Phó Hoành Dật tắm rửa. Eden đã khám cho anh, đề xuất phương án phẫu thuật thích hợp vào ngày mai.

Sáng sớm hôm sau, Phó Hoành Dật vừa tới bệnh viện đã bị đẩy đi làm kiểm tra, xác nhận tất cả chỉ tiêu đều bình thường, sau đó được đẩy vào phòng phẫu thuật.

Thẩm Quân Dục ngồi chờ bên ngoài cùng Thẩm Thanh Lan, ngoài hai người họ, Phó Hoành Dật không cho ai đến, nhất là hai ông cụ. Bọn họ đã lớn tuổi rồi, anh không muốn hai người lo lắng.

“Lan Lan, em yên tâm, nhất định Hoành Dật sẽ phẫu thuật thành công.”

Thẩm Thanh Lan không quá lo lắng về chuyện này. Eden đã nói anh rất nắm chắc về lần phẫu thuật này thì chắc chắn không có vấn đề gì.

“Em tin tưởng chuyên môn của Eden, nhất định Hoành Dật sẽ phẫu thuật thành công.” Thẩm Thanh Lan thản nhiên nói.

Thẩm Quân Dục tò mò nhìn cô, “Lan Lan, sao em biết bác sĩ Eden?”

“Tình cờ quen biết thôi.” Thẩm Thanh Lan nói.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như buong bo khong phai la tu bo, bac si banh tan giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.