Mật ngọt hôn nhân

Chương 376


Doug vô cùng tò mò về cô gái mà Kim n Hi vừa nói đến, “Là ai vậy?”

“Tạm thời chưa thể nói cho anh biết được, chờ khi nào em bắt được cô ta sẽ báo cho anh” Kim n Hi nói. Mấy tháng nay Allen cứ trốn biệt tăm, vì vậy cô cũng không biết tung tích của Hứa Nặc, nhưng có nghĩ chỉ cần mình nghiêm túc tìm kiếm thì chắc chắn sẽ2tìm được cô ta. Đến lúc đó, hừ hừ...

Thẩm Thanh Lan dỗ dành Nhan Tịch rất lâu, cô mới từ từ ngủ thiếp đi, nhưng cứ nắm lấy tay Thẩm Thanh Lan không buông, giống như người rơi vào đường cùng đang cố nắm lấy cọng cỏ cuối cùng vậy.

Thẩm Thanh Lan nhìn Nhan Tịch ngủ yên thì khe khẽ thở dài, đắp kín chăn cho cô. Đến khi Nhan Tịch ngủ thật say cô4mới rút tay mình ra rồi rời khỏi phòng, “Doug, tôi có một số việc cần phải làm, Nhan Tịch, mong anh trong nom cô ấy một thời gian

Doug gật đầu, Thẩm Thanh Lan đi vài bước thì chợt dừng lại, “Dạo này Nhan Tịch vẫn còn gặp ác mộng, nhưng em ấy không nhớ rõ nội dung giấc mơ, tôi đoán chắc là em ấy mơ về những chuyện không vui trong quá khứ.”

Nghe3vậy, ánh mắt Doug ngưng lại, “Tôi biết rồi, tôi sẽ để ý kỹ. Nếu không ổn thì tôi sẽ cho cô ấy dùng thuốc”

Thẩm Thanh Lan nghe thế cũng không phản đối, cùng Kim n Hi ra về, vừa xuống đến sảnh của khách sạn thì gặp phải Nhan Thịnh Vũ trở về.

“Thẩm Thanh Lan?” Nhan Thịnh Vũ hơi bất ngờ.

Thẩm Thanh Lan dừng bước, nhìn người đàn ông tiểu tụy, râu ria xồm2xoàm, nào còn khí chất tỏa nắng như lúc mới gặp. Cô khẽ thở dài trong lòng, “Tôi tới thăm Nhan Tịch”

Nhan Thịnh Vũ mỉm cười, “Cảm ơn cô, cô vẫn khỏe chứ?” Anh ta nhìn cái bụng bầu của Thẩm Thanh Lan, ánh mắt bất giác hiện vẻ quan tâm.

“Tôi rất khỏe, ngược lại là anh, anh phải chăm sóc bản thân mình thật tốt. Bây giờ Nhan Tịch chỉ còn mỗi mình anh8là người thân, nếu anh không chăm sóc tốt cho mình thì Nhan Tịch phải làm sao đây?”

Ánh mắt Nhan Thịnh Vũ ấm ấm, “Tôi biết rồi, Tiểu Tịch...”

“Bây giờ em ấy đã ngủ rồi, tôi còn vài việc cần phải làm, khi nào xong việc tôi sẽ trở lại thăm em ấy, tôi đi trước”

“Đi đường cẩn thận” Nhan Thịnh Vũ gật đầu, nhìn theo bóng lưng của Thẩm Thanh Lan mãi cho đến khi đi khuất mới thôi. Anh không thể nào phủ nhận, đến tận bây giờ anh vẫn thích Thẩm Thanh Lan, nhưng phần tình cảm này đang từ từ nhạt dần theo thời gian, có lẽ một ngày nào đó, anh sẽ đột nhiên phát hiện mình không còn thích cô gái trong trẻo lạnh lùng này nữa.

“An, bây giờ chúng ta đi đâu?” Kim n Hi hỏi trên xe.

“Đến nhà họ Nhan tìm Nhan An Bang” Thẩm Thanh Lan thản nhiên nói.

Kim n Hi kinh ngạc nhìn cô, “Đến tìm ông ta làm gì?”

Thẩm Thanh Lan không trả lời, Kim n Hi cũng không hỏi nữa.

**

Nhà họ Nhan.

Thời gian gần đây, có thể dùng từ “thế thảm” để hình dung chính xác nhất về Nhan An Bang. Không hiểu sao Tần Nghiện lại mất tích, đến nay vẫn hoàn toàn chưa có tin tức gì, không rõ sống chết. Vợ trước đã chết hay bị người ta mưu sát cũng không rõ, cảnh sát đang nghi ngờ là do Tần Nghiên làm. Chuyện này đối với Nhan An Bang quả là chuyện hoang đường, bình thường ngay cả một con cá mà Tần Nghiên còn chẳng dám giết, sao lại có thể giết người cơ chứ.

Ông ta đã rời khỏi quân đội nhưng lại bị đơn vị mời về để phối hợp điều tra chuyện tiết lộ bí mật quân sự lần trước. Lãnh đạo nghi ngờ ông ta đã mang kế hoạch huấn luyện về nhà rồi bị Tần Nghiên nhìn thấy mới dẫn đến bí mật bị lộ, việc này lại càng vô căn cứ hơn. Tần Nghiên chỉ là một người phụ nữ bình thường, làm sao có thể dính dáng tới nhóm lính đánh thuế khét tiếng thế giới được chứ, dù chỉ là nghi ngờ thì cũng không hề có căn cứ.

Nhan An Bang ở trong đơn vị rất lâu, bị điều tra viên trong tiểu đội điều tra hỏi tới hỏi lui như phạm nhân, cuối cùng vẫn phải thả ông ta ra vì không đủ bằng chứng.

Nhan An Bang nằm trên ghế sô pha trong phòng khách. Lúc này, trong nhà rất trống trải, lạnh lẽo, nào còn sự ấm áp như lúc trước. Chuông cửa vang lên mà một lúc lâu sau Nhan An Bang mới để ý, còn tưởng là mình nghe lầm. Dù sao thì từ sau khi xảy ra chuyện, những bạn bè thân thích trước đây cũng không còn đến nhà thăm hỏi nữa.

Ông ta đứng dậy đi ra mở cửa, khi thấy rõ người bên ngoài thì tia sửng sốt trong ánh mắt càng nặng nề hơn. Ông ta biết Thẩm Thanh Lan, dù sao thì lúc trước Nhan Tịch đã nhắc về cô với ông ta không chỉ một lần, hơn nữa lúc Nhan Tịch xảy ra chuyện, Thẩm Thanh Lan đang ở cùng với cố.

“Nhan Tịch và Nhan Thịnh Vũ đều không ở đây, nếu có muốn tìm chúng nó thì đến nhầm chỗ rồi” Nhan An Bang nói.

Thẩm Thanh Lan bình thản nói: “Tôi tới tìm ông, có vài việc phải tìm ông để nói.”

“Tìm tôi? Giữa chúng ta có chuyện gì đáng nói chứ?” Ông ta và Thẩm Thanh Lan chưa từng gặp nhau, nhưng cũng xem như quen biết ba cô. Dù sao hơn hai mươi năm về trước, hai người họ cũng được coi là chiến hữu trong quân đội.

Thẩm Thanh Lan nói ra một cái tên, Nhan An Bang thoáng biến sắc, yên lặng nhìn cô rồi né sang một bên, “Vào đi.”

Thẩm Thanh Lan quan sát sơ qua phòng khách lộn xộn rồi ngồi xuống sô pha, Nhan An Bang bưng hai ly nước đến đặt trước mặt cô và Kim n Hi, “Trong nhà chỉ có thứ này, hai cổ uống tạm”

Thẩm Thanh Lan vầng một tiếng.

“Cô biết Tần Mộc?” Vừa mới ngồi xuống, Nhan An Bang đã không chờ được mà vội hỏi.

Thẩm Thanh Lan nhìn thoáng qua Kim n Hi, cô hiểu ý, bèn đưa cho Nhan An Bang một cái hộp. Ông ta nhận lấy, bên trong là một bức tranh, vừa mở ra ông ta đột nhiên đứng bật dậy, sững người nhìn Thẩm Thanh Lan, “Cô lấy bức tranh này từ đâu?”

Thẩm Thanh Lan thản nhiên nói, “Bức tranh này là do chính tôi vẽ”

“Cô biết Tần Mộc đúng không?” Dù là cầu nghi vấn, nhưng trong lòng Nhan An Bang đã khẳng định. Người trong bức tranh rõ ràng là Tần Mộc hồi bé. Tần Mộc đã mất tích nhiều năm, nếu không quen biết thì sao có thể biết được dáng vẻ lúc nhỏ của con bé.

Thẩm Thanh Lan gật đầu, “Đúng, tôi biết một người tên là Tần Mộc.”

“Con bé ở đâu, bây giờ nó ở đâu hả?” Nhan An Bang rất kích động, nhiều năm qua, ông ta chưa từng quên Tần Mộc. Nhiều khi nhìn Nhan Tịch, ông ta đều nghĩ nếu Tần Mộc vẫn còn ở bên ông ta thì sẽ thế này thế nọ.

“Tần Mộc chết rồi, chết trong ngày sinh nhật mười tuổi của cô ấy” Thẩm Thanh Lan bình thản, sâu trong đáy mắt ánh lên vẻ đau thương. Đúng vậy, Tần Mộc đã chết vào ngày đó, đúng vào sinh nhật mười tuổi của cô ấy.

Nhan An Bang lùi về sau một bước, dường như không dám tin, “Cô vừa nói Tần Mộc đã chết ư?” Thẩm Thanh Lan gật đầu khẳng định, “Đúng vậy, Tần Mộc chết rồi, đã chết hơn mười năm rồi”

“Chết như thế nào” Giọng ông ta hơi run.

Thẩm Thanh Lan nhìn vào mắt ông ta, “Bị người ta hại chết, bị người mà cô ấy yêu thương nhất, tin tưởng nhất hại chết. Biết tôi gặp cô ấy ở đâu không? Trong một trại huấn luyện sát thủ”

Nhan An Bang giật mình nhưng lại nhanh chóng định thần lại, “Không thể nào, sao cô lại biết được một nơi như thế?” Ông ta bỗng nhìn thẳng vào Thẩm Thanh Lan, “Cô cũng ở đó ư?”

“Chẳng phải ông đã đoán được rồi sao? Tôi chỉ bị bọn buôn người lừa bán, còn cô ấy thì bị chính tay người thân thiết nhất đưa vào” Thẩm Thanh Lan lãnh đạm nói.

Vẻ mặt Nhan An Bang thẫn thờ, im lặng nhìn cô, một hồi lâu sau mới ngồi xuống sô pha, “Tôi không có lý gì để tin lời cô nói cả. Nếu quả thật cô bị đưa vào tổ chức như cô nói, vậy sao bây giờ lại có thể trở về nhà họ Thẩm?”

Vứt bỏ nỗi khiếp sợ ban đầu, Nhan An Bang lập tức phản ứng lại, lời giải thích của Thẩm Thanh Lan có sơ hở vô cùng rõ ràng.

Ánh mắt Thẩm Thanh Lan tối sầm lại, cứ như giễu cợt vậy, thời buổi này nói thật mà chẳng ai chịu tin.

“Thật ra trong lòng ông đã tin rồi không phải sao? Bức tranh trong tay ông chính là chứng cứ tốt nhất” Ánh mắt Thẩm Thanh Lan yên tĩnh tựa như không cẩn Nhan An Bang tin lời của mình.

Nhan An Bang kinh ngạc nhìn bức tranh trong tay, im lặng hồi lâu.

Từ lúc Thẩm Thanh Lan nói thân phận của mình cho Nhan An Bang biết thì Kim n Hi luôn nhìn ông ta với ánh mắt ẩn chứa đầy sát khí. Thẩm Thanh Lan làm vậy quả thật quá mạo hiểm, thân phận trong quá khứ của cô chính là một quả bom hẹn giờ, nếu bị người khác biết thì sẽ xảy ra phiền phức lớn, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Ngược lại, Thẩm Thanh Lan chẳng hề lo lắng gì về điều này. Cô đã dám nói thì đã chắc chắn rằng Nhan An Bang sẽ không để lộ hoặc nếu Nhan An Bang mà nói ra thì cô vẫn có thể khiến người khác hoàn toàn không tin ông ta.

“Con bé chết như thế nào?” Nhan An Bang khàn giọng nói.

Đây là lần thứ hai ông ta hỏi về vấn đề này trong.

Thẩm Thanh Lan nghe xong thì biết ông ta đã hoàn toàn tin, bèn chậm rãi nói, “Cô ấy chết trong một lần thí luyện, bị người đồng hành giết chết”

“Sao con bé lại vào một nơi như thế?”

Thẩm Thanh Lan lắc đầu, “Cụ thể thế nào thì tôi không biết, sau khi tôi đến đó mới quen biết cô ấy. Tôi đã từng hỏi cô ấy nhưng cô ấy không nói, chỉ nói với tôi rằng trên đời này ngoài bản thân mình ra thì đừng bao giờ tin tưởng bất kỳ ai, kể cả người thân nhất. Tôi nghĩ câu nói này có gì chắc là ông hiểu”

Sắc mặt Nhan An Bang trắng bệch, cúi đầu nhìn người trong tranh, “Cô nghi ngờ chuyện này là do Tần Nghiên làm?”

“Tôi biết rất rõ chuyện của gia đình ông, Tần Nghiên nói với ông rằng năm đó là do mẹ Nhan Tịch làm Tần Mộc

mất tích, nhưng theo tôi biết thì năm đó Triệu Giai Khanh và Tần Mộc vốn không quen biết, thế thì sao có thể nói là thân thiết? Mà ông là ba của Tần Mộc, tôi tin ông cũng sẽ không làm như thế, vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, không phải liếc qua là đã hiểu rồi sao?” Giọng nói của cố bình thản, nhưng khi lọt vào tai Nhan An Bang thì lại cuồn cuộn như dầu sôi bị rơi vào nước.

Nhan An Bang không muốn tin lời của Thẩm Thanh Lan. Tần Mộc là do Tần Nghiên hoài thai mười tháng sinh ra, là con gái ruột. Hổ dữ không ăn thịt con, sao Tần Nghiên có thể tàn nhẫn như thế được? Năm đó chính mắt ông ta đã thấy dáng vẻ điên cuồng của Tần Nghiên, chẳng lẽ chút tình cảm giữa hai người cũng là giả vờ sao?

Tần Nghiên, rốt cuộc em đã giấu anh bao nhiêu chuyện? Chuyện nào là thật? Chuyện nào là giả vờ? Nếu như mọi chuyện đúng như Thẩm Thanh Lan nói, vậy rốt cuộc năm đó ông ta đã yêu phải một người đàn bà đáng sợ biết nhường nào, còn Triệu Giai Khanh - vợ ông, ông ta đã làm gì với bà? Ngay cả Nhan Tịch và Nhan Thịnh Vũ...

Nghĩ vậy, Nhan An Bang liền cảm thấy lòng lạnh lẽo đến tận xương, ông ta không muốn tin, cũng không thể nào tin được.

“Vì sao cô lại nói với tôi những chuyện này?” Nhan An Bang hỏi Thẩm Thanh Lan.

“Tần Nghiên đã chọn cách bỏ đi như thế thì chắc chắn sẽ có ngày trở về. Tôi đang muốn tìm bà ta. Nếu bà ta trở lại tìm ông thật thì tôi hy vọng ông có thể giữ bà ta lại và giao bà ta cho tôi” Thẩm Thanh Lan nói ra mục đích của mình.

Nhan An Bang ngẩng đầu nhìn Thẩm Thanh Lan chằm chằm, “Cố định làm gì?

Thẩm Thanh Lan mỉm cười, “Chuyện này tôi không thể nói với ông”

“Vì sao Tần Nghiên lại làm vậy?”

“Đây chính là điều mà tôi muốn hỏi ông, tôi đang nghĩ đến chuyện sao năm đó ông lại quen biết Tần Nghiên và sao lại ở bên nhau? Năm đó bà ta và ba tôi có quen biết nhau không?”

Nhan An Bang sững người, “Tần Nghiên và Thẩm Khiêm ư?”

Thẩm Thanh Lan gật đầu, đằng sau chuyện năm đó cô mất tích chắc chắn còn có ẩn tình khác, vấn đề này cứ quấy nhiễu cổ từ sau khi Triệu Giai Khanh qua đời.

Nhan An Bang lắc đầu, “Tần Nghiên và ba cô không quen biết nhau...” Ông ta nói hết quá trình quen biết của mình và Tần Nghiên cho Thẩm Thanh Lan nghe, sau cùng còn nói, “Lúc ấy tôi mới xuất ngũ, cũng nhờ bạn bè mà quen được Tần Nghiên. Ba cô luôn ở thủ đô, thậm chí chưa tới Nam Thành, còn Tần Nghiên thì vừa từ nông thôn lên thành phố, bọn họ vốn không có khả năng gặp nhau”

Ánh mắt Thẩm Thanh Lan hơi khựng lại, “Tần Nghiên từ nông thôn lên sao? Ở đâu?”

Nhan An Bang nói ra một địa chỉ, “Bà ấy là bạn của em gái họ tôi, từ nhỏ đã sống ở nông thôn, đó là lần đầu tiên bà ấy lên thành phố chơi”

Năm đó, với người nhà quê mà nói thì thành thị vô cùng hấp dẫn, rất nhiều người muốn rời khỏi nông thôn để lên thành phố sinh sống, Tần Nghiên cũng là một trong số những người đó. Bà ta nhờ anh họ giới thiệu việc làm để ở lại Nam Thành làm công. Vừa khéo, người anh họ này quen biết Nhan An Bang, muốn ông ta giúp đỡ nên đã giới thiệu Tần Nghiên cho ông ta làm quen.

Thẩm Thanh Lan và Kim n Hi nhìn nhau, âm thầm ghi nhớ lời Nhan An Bang nói.

“Sao cô lại muốn nói cho tôi biết những chuyện này?” Nhan An Bang khàn giọng hỏi, rõ ràng Thẩm Thanh Lan đã biết những chuyện này từ lâu, nhưng mà đến giờ mới nói cho ông ta biết, thậm chí còn cho ông biết cả thân phận trong quá khứ của cô. Ông ta không tin vì cô tin tưởng mình nên mới nói.

“Vừa nãy tôi đã nói ra mục đích của mình rồi, nếu phải nói còn có mục đích gì khác thì đó là vì Nhân Tịch và Tần Mộc. Tôi không muốn người cha mà Tần Mộc thương yêu nhất cứ mãi u mê không chịu tỉnh ngộ, tôi không muốn cô ấy chết không nhắm mắt”

Nhan An Bang vẫn cho rằng Tần Nghiên là người tốt, thậm chí còn bỏ vợ vì bà ra, còn làm tổn thương hai đứa con của mình.

“Cô không sợ tôi sẽ nói ra thân phận của cô sao?” Nhan An Bang hỏi.

Thẩm Thanh Lan im lặng nhìn ông ta, “Tần Mộc đã từng nói với tôi rằng, ba của cô ấy chính là người chính trực nhất, anh hùng nhất trên đời này, tôi tin người như thế sẽ không làm chuyện đó. Hơn nữa tôi cũng chắc chắn rằng, dù ông có nói ra thì cũng chẳng có ai tin ống”

Nhan An Bang đột nhiên mỉm cười, “Hiện giờ tôi thật sự rất hâm mộ Thẩm Khiêm, ông ấy có phúc hơn tôi. Được, tôi đồng ý chuyện cổ vừa nói, nếu Tần Nghiên có về tìm tôi thì tôi nhất định sẽ giữ chân bà ấy cho cô.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những năm gần đây phong trào ăn chay được nhiều người quan tâm. Các nhà nghiên cứu khoa học và giới y học chứng minh được ăn chay có nhiều kết quả tích cực mang lại sức khỏe. Để hỗ trợ việc ăn chay, chúng tôi đã tập hợp hằng ngàn món chay từ trang nấu món chay chọn lọc một số bài hay chẳng hạn như bun gao xao chay, che sa ke la dua rất hữu ích cho việc ăn chay dinh dưỡng và sức khỏe của bạn và gia đình bạn.