Mật ngọt hôn nhân

Chương 446


Ánh mắt Tần Nghiên lập tức thay đổi, nhưng nhanh chóng tỏ ra ngỡ ngàng, “Kim phu nhân nào? Anh

đang nói gì vậy? An Bang, anh buông em ra đi, em không thở nổi.”

“Đóng kịch đến nghiện rồi phải2không? Tần Nghiên, tôi còn muốn hỏi cô vài câu, rốt cuộc ở trong mắt cô, Nhan An Bang tôi là cái gì? Là thằng ngu sao? Cho nên hết lần này đến lần khác có lừa gạt tôi?” Giọng4nói của Nhan An Bang rít qua kẽ răng, ánh nhìn Tần Nghiên như muốn xé xác bà ta ra.

Tần Nghiên thấy Nhan An Bang nổi trận lôi đình thì trong lòng hối hận vì bản thân đã quá tự3tin. Xem ra, mình đã coi thường Thẩm Thanh Lan rồi. Nhưng không lâu sau, bà ta sẽ biết mình đâu chỉ đã coi thường Thẩm Thanh Lan.

Cảm thấy càng ngày càng khó hít thở, Tần Nghiên gắng sức đánh2lên người Nhan An Bang, “Nhan An Bang, anh buông... em ra... Em không thở được...”

Tay Nhan An Bang vẫn siết chặt, cho đến khi thấy hai mắt Tần Nghiện bắt đầu trợn trắng ông ta mới quăng bà ta8thật mạnh xuống đất. Tần Nghiên quỳ rạp dưới đất, họ đến chảy nước mắt. Bà ta dùng đôi mắt đẫm lệ nhìn ông ta, cố gắng xoay chuyển tình thế.

“An Bang, có phải anh đã nghe ai nói linh tinh gì rồi không? Kim phu nhân kia là ai, em không biết bà ta.” Nhan An Bang nhìn xuống Tần Nghiên, đưa chân giẫm lên mu bàn tay bà ta, “Không biết Kim phu nhân à? Tần Nghiên, diễn xuất của cô giỏi thế này mà không vào giới giải trí thì thật đáng tiếc. Tôi đã nói rõ ràng như vậy rồi, cô đừng có giả ngu nữa. Cô thật sự cho rằng tôi vẫn là thằng ngu mặc cho cô đùa bỡn trong lòng bàn tay như trước kia phải không?”. Đến đây, ánh mắt Tần Nghiên hoàn toàn thay đổi, có điều không phải là hoảng hốt lo sợ mà là lạnh lùng, bình tĩnh. Nhan An Bang vẫn luôn nhìn bà ta nên tất nhiên là thấy sự thay đổi trong ánh mắt bà ta. Nhan An Bang cười khẩy, “Thế nào, bây giờ không giả vờ nữa à?”

Tần Nghiên dùng sức rút tay ra khỏi chân Nhan An Bang rồi phủi phủi tay, “Ha ha, Thẩm Thanh Lan đã nói cho ông biết rồi sao? Không ngờ cô ta dám nói ra thật đấy. Nhưng chắc cô ta không nói thân phận của mình cho ông biết đâu nhỉ?”

“Tần Nghiên, tôi chỉ hỏi có một chuyện, năm đó có phải cô đã tự tay đưa Tần Mộc vào nơi đó không?” Nhan An Bang không để ý tới lời nói của Tần Nghiên mà trầm giọng hỏi. Hai mắt ông ta run run vì căng thẳng.

“Xem ra Thẩm Thanh Lan đã nói với ông thân phận của nó rồi, hèn gì. Nếu nó không nói ra thì làm sao ông biết Tần Mộc bị đưa vào đó được.” Tần Nghiên xoa cổ tay, vẫn ngồi dưới đất, thản nhiên trả lời câu hỏi của Nhan An Bang. Suy cho cùng cũng là do bà ta quá coi thường Thẩm Thanh Lan. Cứ tưởng rằng cô ta sẽ sợ người khác biết được thân phận của mình, nhất định sẽ tìm đủ mọi cách giấu giếm. Không ngờ cô ta lại tự nói cho Nhan An Bang biết, xem ra mình đã quá tự tin. Nhưng bây giờ điều quan trọng nhất là phải rời khỏi nhà họ Nhan trước, những chuyện khác chờ sau khi rời khỏi đây rồi tính.

“Thế nào? Muốn rời khỏi đây à? Tần Nghiên, cô mơ đi.”

“Ông đã biết tôi là Kim phu nhân rồi mà vẫn nghĩ rằng mình có thể giữ tôi lại sao? Nhan An Bang, không phải tôi coi thường ông, nhưng ông nhìn lại bộ dạng bây giờ của mình đi. Chỉ dựa vào một mình ông mà nghĩ bắt được tôi sao? Chỉ cần đến ngày mai mà tôi vẫn chưa rời khỏi căn nhà này thì thuộc hạ của tôi sẽ xông vào.” Tần Nghiên ung dung nói, dường như chẳng thèm quan tâm đến tình cảnh lúc này của mình. Nhưng trên thực tế, chỉ có bà ta mới biết trong lòng bà ta đang rất lo lắng. Bà ta vẫn còn chuyện chưa làm xong, tuyệt đối không thể chết dưới tay Nhan An Bang được.

“Trước khi đàn em của cô xông vào đây thì tôi sẽ giết chết cô, sau đó đi tự thú. Cô là gián điệp nước ngoài, lên vào nước tôi lấy trộm tình báo cơ mật, bị tôi phát hiện. Dưới tình thế cấp bách, tôi mới lỡ tay ngộ sát cô. Tôi tin thẩm phán sẽ cân nhắc án phạt nhẹ cho tôi.” Nhan An Bang thản nhiên nói.

Tần Nghiên muốn dọa Nhan An Bang, nhưng quên mất hiện giờ ông ta đã không còn là người say mê mình, mình nói cái gì ông ta cũng tin như trước nữa.

Ánh mắt Tần Nghiên thay đổi, cẩn thận quan sát Nhan An Bang, “Mới một thời gian ngắn mà đã thông minh ra rồi nhỉ. Đáng tiếc là đã quá muộn, bây giờ ông đã thân bại danh liệt, tan cửa nát nhà, vợ con ly tán, chỉ còn mỗi mình ông cô độc mà thôi.”

“Bốp!” Nhan An Bang tát mạnh lên mặt Tần Nghiên. Mặt bà ta lập tức sưng vù. Bà ta đưa lưỡi liếm máu ở khóe miệng, bị đánh đến mức răng lung lay, đủ thấy vừa rồi Nhan An Bang dùng sức thế nào.

“Nói, Tần Mộc có phải do chính tay cô đưa vào đó không?” Tần Nghiên liếc nhìn ông ta, “Chẳng phải ông đã biết đáp án rồi sao? Còn hỏi để làm gì?” Vẻ mặt Nhan An Bang lập tức trở nên dữ tợn, nhấc Tần Nghiên từ dưới đất lên, “Nó là con gái ruột của cô, là đứa con gái cô đã mang thai mười tháng sinh ra. Sao cô có thể nhẫn tâm làm vậy?”

“Nó không phải, nó không phải là con gái của tôi. Nó là con gái của ông, là con gái của kẻ thù! Muốn trách thì hãy trách nó có một người cha như ông, là tại nó xui xẻo!”

“Tần Nghiên, hổ dữ không ăn thịt con, vậy mà ngay cả con gái ruột cô cũng không tha!”

“Tôi nói, nó không phải là con gái của tôi. Nó không xứng! Nó quá dơ bẩn, trong người nó chảy dòng máu của ông. Nó sinh ra chỉ là để trả nợ!”

Nhan An Bang lại tát một cái lên má kia của Tần Nghiên, “Đồ đàn bà ác độc! Nói, có phải chuyện cả Nhan Tịch cũng là do cô làm không?”

“Ha ha ha, là tôi làm đó. Nhan An Bang, trong tay tôi còn có video lúc đó nữa, ông có muốn xem không? Thật ra tôi cũng rất thích Nhan Tịch, đôi mắt nó đầy nét hồn nhiên vô tư, rất giống tôi lúc trẻ. Tôi thật sự không đành lòng ra tay với nó, nên đã phải do dự rất lâu đấy.”

Trong mắt Tần Nghiên hiện lên sự điên cuồng, “Nhưng ai bảo ba nó là Nhan An Bang. Là chính ông đã hại con gái của mình. Ông không thấy ánh mắt hoảng sợ của nó lúc đó đâu, cả tiếng gào thét tuyệt vọng nữa, nghe êm tại làm sao. Nếu ông muốn xem tôi có thể cho ông xem thử.”

“Tôi phải giết cô!” Nhan An Bang giận dữ bóp cổ Tần Nghiên lần nữa.

“Ông giết tôi đi! Giết tôi đi! Có điều, ông sẽ không thể gặp lại đứa con gái cưng Nhan Tịch của ông nữa đâu.” Tần Nghiện khó khăn nói ra một câu.

Lý trí sắp tiêu tan của Nhan An Bang lập tức quay lại, “Cô đã làm gì Nhan Tịch?”

“Ha ha, không phải muốn giết tôi sao? Nhan An Bang, ông ra tay đi, giết tôi nhanh lên! Có con gái của ông chôn cùng cũng rất đáng giá.” Tần Nghiên cười nói. Nhan An Bang buông lỏng tay ra, nắm bả vai bà ta, “Nói, Nhan Tịch đâu?”

“Nhan Tịch à? Tôi mời nó đến nhà tôi chơi, nhà của tôi ở một nơi rất đẹp, phong cảnh không thua Sydney đâu, tin chắc nó sẽ rất thích. Nếu nó muốn thì sẽ có có rất nhiều anh trai chơi với với nó.”

Khóe mắt Nhan An Bang đỏ bừng, “Nói, Nhan Tịch đang ở đâu?”

“Muốn biết à? Ha ha, tôi không nói cho ông biết.” Ánh mắt Tần Nghiên vô cùng đắc ý, dốc sức kích thích Nhan An Bang.

“An Bang, để tôi nói cho ông biết một điều. Ông có muốn biết vì sao thái độ Triệu Giai Khanh lại hoàn toàn thay đổi, nhất quyết muốn tống ông vào tù không? Vì bà ta...” Tần Nghiên dừng lại, thấy ánh mắt Nhan An Bang như muốn ăn thịt người, trong lòng bà ta vô cùng hả hê, “Vì bà ta cho rằng chuyện của Nhan Tịch là do ông làm để trả thù việc bà ta đã khiến Tần Mộc mất tích. Ha ha, con đàn bà ngu xuẩn, ngu xuẩn cả đời. Chỉ thông minh một lần, thế nhưng lại giúp tôi làm một chuyện tốt như vậy. Coi như bà ta chết cũng có ý nghĩa.”

“Tần Nghiên, cô là đồ cầm thú. Hổ dữ còn không ăn thịt con, nhưng cô ngay cả cầm thú cũng không bằng!” Trong đầu Nhan An Bang bỗng nhớ lại câu nói của Triệu Giai Khanh, những lời mà ngày trước không hiểu rõ đến giờ phút này ông ta đã hiểu cả.

“Là cô, là cô làm?” Nhan An Bang tức giận suýt chút nữa lại đánh mất hết lý trí. Tần Nghiên thẳng thắn thừa nhận, “Là tôi làm đấy. Ai bảo bà ta ngu xuẩn, điều tra một người cũng không xong.

“Triệu Giai Khanh vô tội, tại sao cô lại giết chết bà ấy?” Nhan An Bang nghiến răng hỏi.

“Vô tội à? Bà ta là vợ của ông, đó cũng là cái tội. Chỉ cần là người có liên quan tới ông đều không phải là người vô tội. Nhan An Bang, tất cả mọi chuyện đều là do ông theo gió gặt bão. Năm xưa ông giết chết Carl của tôi, tôi phải khiến cho ông nhà tan cửa nát! Ông tức giận lắm phải không? Tức giận là đúng rồi.”

Nhìn thấy dáng vẻ giận dữ của Nhan An Bang, trong lòng Tần Nghiên không hiểu sao lại vô cùng sảng khoái. Bà ta cười tươi, “An Bang, hận tôi không? Muốn ăn thịt tôi đúng không? Tôi cho ông biết, tôi hận ông đã hơn hai mươi năm. Tôi hận không thể ăn tươi nuốt sống, uống máu ông, ăn thịt ông, nhưng tôi phải nhẫn nhịn hơn hai năm mới có thể nhìn thấy bộ dạng tuyệt vọng của ông ngày hôm nay. So với tôi thì nỗi căm hận của ông đã thấm vào đâu?”

“Tần Nghiên, cô có còn chút nhân tính nào không? Nhan Tịch và Tần Mộc đều là hai đứa trẻ vô tội, sao cô lại có thể nhẫn tâm ra tay?”

“Tôi cũng đâu có đành lòng, nhưng ai bảo chúng là con của ông chứ. Muốn trách thì hãy trách chúng đầu thai nhầm chỗ.”

Nhan An Bang nhìn Tần Nghiên chằm chằm, khó khăn lắm mới nén được sự căm hận và giận dữ xuống đáy lòng, “Nói đi, Nhan Tịch đang ở đâu?”

“Nhà của tôi, không phải vừa nói cho ông biết sao? Mới đây đã quên rồi à? An Bang, xem ra ông đã già thật rồi.”

“Bớt nói nhảm cho tôi. Nếu cô không nói Nhan Tịch đang ở đâu thì cô sẽ phải chôn chung với con bé.” Thực ra Nhan Tịch không hề nằm trong tay Tần Nghiên, vừa rồi bà ta chỉ lừa Nhan An Bang, để ông ta sợ ném chuột vỡ đồ mà thôi.

“Thả tôi ra, để tôi đi thì tôi sẽ nói cho ông biết Nhan Tịch đang ở đâu.” Tần Nghiên ung dung nói. Bây giờ nhìn thấy Nhan An Bang giận dữ, bà ta chẳng còn mảy may sợ hãi nữa.

Nhan An Bang cười nhạo, “Cô mơ đi, Tần Nghiên, nếu cô không nói cho tôi biết Nhan Tịch đừng mơ ra khỏi cánh cửa này. Cùng lắm thì chúng ta sẽ chết chung!”

Không biết từ lúc nào mà trong tay ông ta đã cầm một con dao quân đội, mũi dao sắc lạnh. Ông ta kề dao lên cổ Tần Nghiên, “Nói, con gái tôi đang ở đâu?”

Tần Nghiên liếc nhìn con dao, ánh mắt tỏ ra khinh thường, bà ta dám chắc chắn rằng Nhan An Bang không dám giết mình, “Ra tay đi!” Đáy mắt Nhan An Bang hiện lên sự ác độc, vung con dao sắc bén lên. Tần Nghiên hét lên rồi ôm lấy cánh tay, khiếp sợ nhìn Nhan An Bang, “Ông muốn Nhan Tịch chết à?”

“Nói, Nhan Tịch đang ở đâu?” Nhan An Bang không để ý tới cánh tay đang chảy máu của Tần Nghiên mà lạnh lùng hỏi. Sự nhẫn nại của ông ta đã mất hết, dáng vẻ điên cuồng lúc trước của Nhan Tịch không ngừng hiện lên trong đầu Nhan An Bang, ông ta biết rõ lý trí của mình không còn chống đỡ được bao lâu nữa.

“Tôi có chết cũng không nói cho ông biết, tôi muốn con gái ông chôn cùng.” Tần Nghiện lạnh giọng nói.

“Vậy mày đi chết đi!” Nhan An Bang giận dữ hét lên.

***

Thủ đô.

Thẩm Thanh Lan đang dạo phố cùng Sở Vân Dung và Phó Tĩnh Đình thì bỗng nhận được tin của Nhan An Bang, nói rằng Tần Nghiên đã tới Nam Thành. Ánh mắt cô lập tức thay đổi, “Mẹ, cô, con đến nhà vệ sinh một lúc nhé.”

“Được, đi đi, cô và mẹ cháu ở đây đợi.”

Thẩm Thanh Lan nhanh chóng vào nhà vệ sinh, xác định lúc này ở đây không có ai mới gọi điện thoại cho Kim n Hi, “ n Hi, bây giờ cậu đang ở đâu?”

“Tớ đang ở nhà.” Kim Ân Hi trả lời.

“Tần Nghiên đã trở về tìm Nhan An Bang. Cậu nhanh chóng đến đó, nhớ mang theo vài người.” Biểu cảm thờ ơ của Kim Ân Hi lập tức trở nên nghiêm túc, nghiến răng nghiến lợi nói, “Tần Nghiên đến đó à? Vậy thì tốt, tớ chờ bà ta đã lâu lắm rồi. Bây giờ tớ sẽ lập tức đến đó. An, yên tâm đi, lần này Tần Nghiên tuyệt đối sẽ không thể chạy thoát đâu.”

“Phải nhanh lên, tớ lo Nhan An Bang không thể đối phó được bà ta.”

“Được, tớ đi ngay đây.”

Sau đó, Thẩm Thanh Lan gọi điện cho Nhan An Bang nhưng không ai bắt máy, cô khẽ nhíu mày. Nếu không phải bây giờ không tiện bỏ đi thì thật sự cô càng muốn tự đi xử lý Tần Nghiên hơn.

Có điều, khi Kim Ân Hi tới nhà họ Nhan thì đã chậm một bước. Trong nhà chỉ còn một mình Nhan An Bang, không thấy bóng dáng Tần Nghiên đâu. Mà Nhan An Bang thì cả người đầy máu, nằm dưới đất chẳng rõ sống chết.

Kim Ân Hi kiểm tra hơi thở của Nhan An Bang, phát hiện ông ta vẫn còn sống. Cô dùng điện thoại bàn nhà họ Nhan gọi đến bệnh viện, sau đó hỏi, “Nhan An Bang, Tần Nghiên đang ở đâu?”

Cô vỗ vỗ lên mặt Nhan An Bang nhưng hai mắt ông ta nhắm chặt, hoàn toàn không có phản ứng gì.

“An, Nhan An Bang bị thương rất nặng, còn Tần Nghiên đã chạy thoát rồi.” Kim Ân Hi nghiến răng nói. Ánh mắt Thẩm Thanh Lan u ám, vậy mà vẫn chậm một bước, “Tớ biết rồi. Cậu đi về trước đi, tớ sẽ báo cho Nhan Thịnh Vũ.”

Cô gọi điện cho Nhan Thịnh Vũ, báo cho anh ta biết Nhan An Bang đang nằm viện, tính mạng nguy hiểm. Chuyện còn lại cô không quan tâm tới nữa.

“Thịnh Vũ, anh làm sao vậy?” Chung Tử Văn thấy Nhan Thịnh Vũ hoảng hốt, đến nỗi làm rơi cả điện thoại xuống đất mà cũng không hay nên không kìm lòng được bèn hỏi.

Nhan Thịnh Vũ chạy ra ngoài, Chung Tử Văn thầm nghĩ có chuyện không hay rồi vội chạy theo. Nhìn thấy anh muốn mở cửa xe nhưng không mở được, cô liền đi tới mở cửa xe rồi nhét anh vào ghế bên cạnh, “Để em lái xe, anh muốn đi đâu?”

“Bệnh viện, đưa anh đến bệnh viện, không, đến nhà ga đi. Nhanh lên, đến nhà ga, anh phải về Nam Thành.” Vẻ mặt Nhan Thịnh Vũ vô cùng hoang mang.

Chung Tử Văn đạp ga, nhanh chóng lái về hướng nhà ga, “Thịnh Vũ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?” Nhan Thịnh Vũ im lặng cúi đầu, Chung Tử Văn thấy anh không muốn trả lời cũng đành dứt khoát không hỏi nữa. Đến nhà ga, hai người mua chuyến tàu gần nhất về Nam Thành, may mắn là năm phút nữa sẽ có một chuyến về Nam Thành.

Khi Nhan Thịnh Vũ chạy tới bệnh viện thì Nhan An Bang đã được đưa vào phòng ICU, “Bác sĩ, tôi là con trai của Nhan An Bang. Ba tôi thế nào rồi?”

Bác sĩ quan sát Nhan Thịnh Vũ rồi nói, “Tình hình không khả quan lắm. Trên người ba anh bị thương rất nhiều chỗ, còn bị bắn. Có thể qua khỏi hay không khó mà nói trước được.”

“Bị bắn? Bác sĩ..”

“Vì sao ba anh bị thương thì chúng tôi không rõ. Chuyện này anh hãy hỏi cảnh sát.” Bác sĩ chỉ về hướng khác. Lúc này, Nhan Thịnh Vũ mới thấy bên kia có hai người mặc đồng phục cảnh sát.

Cảnh sát thấy Nhan Thịnh vũ thì đi tới, “Cậu là người nhà của Nhan An Bang à?”

“Đúng vậy, tôi là con ông ấy.” Nhan Thịnh Vũ gật đầu. Anh rất phối hợp với cảnh sát, nhưng lại hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra, do vậy cảnh sát cũng không hỏi được gì.

“Anh Nhan, nếu ba anh tỉnh lại thì hãy báo cho chúng tôi biết. Chúng tôi có một số vấn đề cần ông ấy hỗ trợ.”

Nhan Thịnh Vũ lo lắng gật đầu rồi lẳng lặng nhìn Nhan An Bang cả người bị cắm đầy ống rợ.

“Thịnh Vũ, anh không sao chứ?” Chung Tử Văn lo lắng hỏi.

Nhan Thịnh Vũ lắc đầu, một lúc lâu sau mới nói: “Anh chưa bao giờ thấy ông ấy yếu ớt thế này.” Trước kia, cho dù bị bệnh thì trông Nhan An Bang vẫn rất khỏe mạnh. Đây là lần đầu tiên Nhan Thịnh Vũ trông thấy ba mình không có chút sức sống nào.

“Chú sẽ không sao đâu, bác sĩ lúc nào cũng thích nói quá lên thôi.” Chung Tử Văn An ủi anh.

“Chiều nay em còn gọi điện thoại cho ông ấy, vậy mà bây giờ ông ấy đã nằm ở đây. Em mắng anh đúng lắm, nếu anh nghe lời em, sớm trở về thăm ông ấy thì đã không xảy ra chuyện thế này.”

“Thịnh Vũ, anh đừng nghĩ vậy. Vừa rồi chẳng phải cảnh sát nghi ngờ có người vào nhà cướp hay sao? Đây là chuyện ngoài ý muốn, không ai ngờ trước được.” Nhan Thịnh Vũ cúi đầu nhìn xuống mặt đất, không biết suy nghĩ gì, “Em về trước đi. Anh muốn ở đây với ba.”

“Em ở lại với anh.” Chung Tử Văn nói rồi cùng Nhan Thịnh Vũ ngồi chờ ngoài hành lang.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat một số bài hay như công năng và oai lực của thần chú đại bi, tung buoc no hoa sen rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.