Mật ngọt hôn nhân

Chương 475


“Ông Thẩm, cháu đã bắt đầu xử lý tin kia rồi, sẽ không để nó ảnh hưởng tới tình cảm vợ chồng của cháu và Hiểu Huyên đâu.”

“Ừ, biết là tốt rồi.”

“Tôi nói này lão Thẩm, ông biến thành bà quản gia từ khi nào vậy? Hàn Dịch nó đã lớn như vậy rồi, còn cần ông căn2dặn hay sao? Lo chơi cờ đi.” Phó lão gia trừng mắt.

Hàn Dịch cười khẽ, “Ông Phó, ông Thẩm cũng chỉ quan tâm cháu thôi, cháu hiểu mà.”

“Lão Thẩm càng già càng hay bận tâm lo nghĩ, không hiểu được cái gọi là con cháu tự có phúc của con cháu. Thanh niên mà, ông cứ để chúng4nó tự trải nghiệm đi.” Ông Thẩm hừ lạnh, “Ông cũng chỉ giỏi nói thôi. Nếu như Hoành Dật có chuyện gì thì tôi xem ông có lo hay không.” Phó lão gia lập tức ngậm miệng, nếu cháu trai của ông gặp chuyện thật thì tất nhiên ông sẽ không thể thờ ơ rồi. Lời nói vừa3rồi chỉ là nói đùa, đừng nói là Phó Hoành Dật, cho dù Hàn Dịch gặp chuyện ông cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Hàn Dịch mỉm cười nhìn hai ông cụ chơi cờ. Hai ông cụ thường hay cãi nhau, chuyện này anh cũng chẳng xa lạ gì, ngược lại còn cảm thấy cuộc sống thế này2mới thú vị. Vu Hiểu Huyên và Hàn Dịch ở lại đây dùng cơm. Cơm nước xong, Hàn Dịch liền cùng Vu Hiểu Huyên trở về.

Sau đó, không tới hai ngày sau thì phóng viên hàng đầu trong giới giải trí đưa tin Minna Đường bị nhiều đạo diễn dùng quy tắc ngầm, còn có cảnh chụp vào8video làm bằng chứng, có thể gọi là nói có sách mách có chứng. Vì chuyện này có liên quan đến Vu Hiểu Huyên nên mấy ngày qua Thẩm Thanh Lan cũng khá quan tâm đến tin tức này, tất nhiên cũng nhanh chóng biết được. Cô xem giờ rồi gọi điện cho Vụ Hiểu Huyên. Vu Hiểu Huyên đang nằm thừ người trên giường, “Thanh Lan.”

“Hiểu Huyên, chuyện trên mạng là do cậu cung cấp thông tin cho phóng viên sao?” Vu Hiểu Huyên sửng sốt ngồi dậy, “Thanh Lan, sao cậu cũng biết chuyện này vậy?”

Điều này kỳ lạ đến thế sao? Hai ngày trước chính miệng Vu Hiểu Huyên đã nói với cô là sẽ phản kích Minna Đường mà. Bây giờ Minna Đường liền bị đưa tin như vậy, không phải Vu Hiểu Huyên thì còn có thể là ai.

“Ha ha, Thanh Lan à, cậu thật thông minh. Đúng là tớ đó, nhưng tớ không hề bịa đặt đâu nhé, tin tức tớ cung cấp đều là thật. Tớ phải rất tốn kém lắm mới mua được hình ảnh và video rõ nét trong tay người quản lý của cô ta đó. Chẳng qua là trước khi tung ra, tớ đã cho người chỉnh sửa một tẹo thôi.” Thẩm Thanh Lan nhíu mày, “Nếu người khác biết người mua là cậu thì sao?”

“Chắc chắn không biết được, tớ còn chưa ngốc đến mức đó đâu. Tớ mua qua tay rất nhiều người, hơn nữa người đứng ra mua cũng không phải là tớ.” Từ khi xảy ra scandal kia, cô đã bắt đầu tìm mấy chuyện này. Hôm qua mới tìm được đầy đủ, có đều không tìm thì không biết, tìm hiểu rồi mới thấy giật mình, không ngờ chỉ hai năm ngắn ngủi mà Minna Đường lại có nhiều chuyện đen tối như vậy. Cho dù có nhúng cô ta vào thùng nước tẩy cũng không thể tẩy trắng được.

Thẩm Thanh Lan biết cô đã xử lý sạch sẽ thì yên tâm, “Vậy thì được rồi, nếu có phiền phức gì thì cứ nói cho tớ biết.”

“Thanh Lan à, sao cậu cứ coi tớ là Vu Hiểu Huyên không thể trưởng thành vậy? Thanh Lan, tớ đã không còn là Vu Hiểu Huyên ngây thơ như trước từ lâu rồi.” Vu Hiểu Huyên bĩu môi, sâu trong đáy mắt hiện lên vẻ buồn bã. Dù được Hàn Dịch che chở nhưng anh cũng không thể hoàn toàn che chở cho cô hết được. Hai năm qua, Vu Hiểu Huyên cũng đã gặp một số chuyện, chỉ có điều là cô tự giải quyết không nói cho Hàn Dịch biết mà thôi.

“Tớ biết, có điều nếu cậu có vấn đề gì không giải quyết được thì phải tìm tớ đấy.” Thẩm Thanh Lan căn dặn.

“Được, thật tốt vì có cậu bên cạnh.” Vu Hiểu Huyên xúc động nói.

Khoé môi Thẩm Thanh Lan cong lên, “An An thức rồi, tớ phải đi xem đây. Nếu cậu ở nhà buồn chán thì bảo Hàn Dịch đưa cậu sang đây nhé.”

“Không cần anh ấy đưa, tớ sẽ bảo tài xế trong nhà đưa sang. Cậu nhanh đi xem con nuôi của tớ đi, hình như tớ nghe thằng bé khóc đấy.”

Thẩm Thanh Lan cũng nghe thấy nhưng vẫn chậm rãi đi tới, quả nhiên trên mặt An An ngay cả một giọt nước mắt cũng không có, đang ngồi trong nội ôm rào chắn, gân cổ mà gào khan.

Thấy Thẩm Thanh Lan tới, cậu nhóc lập tức không gào nữa mà cong môi cười với cô, lộ ra ba cái răng nhỏ xinh. Thẩm Thanh Lan lẳng lặng nhìn mà không đưa tay ôm con. An An nhìn mẹ, đưa hai tay ra. Cuối cùng cô cũng chịu thua trước ánh mắt của con trai, bế con lên, “Ngoài chuyện tỏ ra đáng yêu thì con còn có thể làm gì nữa hả?”

“Me” An An bỗng nhiên gọi một tiếng. Thẩm Thanh Lan ngẩn người nhìn con trai, “An An, con mới gọi gì đó? Gọi lại lần nữa xem nào.”

Ánh mắt Thẩm Thanh Lan sáng lên, chăm chú nhìn con trai.

Nhưng An An không hiểu lời mẹ, chỉ nhìn Thẩm Thanh Lan, chẳng hiểu vì sao mẹ lại nhìn mình như vậy.

“An An ngoan, gọi lại lần nữa đi con.” Thẩm Thanh Lan dịu dàng dụ dỗ con trai. Đợi một lúc lâu An An vẫn không nói nữa, Thẩm Thanh Lan thất vọng, đang định bế con trai ra ngoài thì giọng nói non nớt vang lên trong không gian yên tĩnh, “Me.” Thẩm Thanh Lan giật mình, lần này chắc chắn mình không nghe lầm, vừa rồi An An đã thật sự gọi mẹ.

Phát âm chưa rõ ràng nhưng đó thật sự là gọi mẹ.

Không biết từ lúc nào hai mắt cô đã rưng rưng, ngay cả khi An An ra đời cô cũng không xúc động thế này. Nhưng bây giờ, lần đầu tiên nghe con trai gọi tiếng mẹ, cô lại như có được cả thế giới. Cố ôm chặt An An, tựa đầu vào cơ thể bé nhỏ của con, ngửi mùi sữa trên người con, trái tim cô bỗng yên tĩnh lạ thường.

“An An, con trai ngoan của mẹ, mẹ yêu con, mẹ yêu con lắm.” Thẩm Thanh Lan thì thầm, giọng nói hơi nghẹn ngào. Có lẽ vì bị Thẩm Thanh Lan ôm quá chặt nên An An hơi khó chịu, kêu ư ư hai tiếng. Cô vội buông lỏng ra, quả nhiên An An đang nhíu mày. Thẩm Thanh Lan hôn lên mặt con thêm một cái. An An vừa cười vừa bắt chước Thẩm Thanh Lan hôn lên mặt cô, bôi đầy nước miếng lên mặt mẹ.

Tất cả mọi người đều nhận ra hôm nay tâm trạng của Thẩm Thanh Lan rất tốt, khóe môi luôn cong cong.

“Thanh Lan, hôm nay có chuyện gì vui vậy?” Sở Vân Dung tò mò.

“Không có gì ạ.” Thẩm Thanh Lan cười nói, nhìn bạn nhỏ An An đang ngồi chơi trên thảm dưới đất. Sở Vân Dung nhìn Thẩm Thanh Lan, lắc đầu cười nói, “Mẹ muốn đến trung tâm thương mại mua đồ chơi cho An An, con muốn đi cùng không?” Thẩm Thanh Lan vốn không muốn đi, nhưng nghĩ tới chuyện người của Tần Nghiên vẫn chưa xuất hiện nên gật đầu, “Vâng, con với cùng mẹ.”

Thẩm Thanh Lan chuẩn bị đầy đủ cho An An rồi đưa con cho Sở Vân Dung, sau đó ba người mới ra ngoài. Mỗi lần được ra ngoài, An An đều rất vui vẻ, lần này cũng không ngoại lệ. Cậu nhóc ngồi trên ghế trẻ em xoay tới xoay lui, Sở Vân Dung thì chuyên tâm trông bé.

Đến trung tâm thương mại, Sở Vân Dung bế An An, chờ Thẩm Thanh Lan đỗ xe. Trong lúc chờ đợi bà cứ có cảm giác có người đang chăm chú nhìn mình, nhưng khi bà nhìn khắp xung quanh lại không thấy có gì khác thường. Bà lắc đầu, có lẽ do mình đa nghi thôi.

Thẩm Thanh Lan đỗ xe xong thì bể An An, vừa đi một đoạn thì ánh mắt cô bỗng dừng lại, nhìn về hướng chín giờ, nhưng lại không thấy có gì khác thường. Tuy nhiên, vừa rồi cô thật sự cảm thấy có ánh đèn loé lên. An An đội mũ len, Thẩm Thanh Lan đưa tay kéo thấp mũ xuống, để không cho người khác thấy mặt con.

Từ khi chào đời đến nay, dáng vẻ của An An luôn được Thẩm Thanh Lan bảo vệ rất kỹ. Tuy thỉnh thoảng cô có cập nhật trạng thái trên weibo, nhưng chưa bao giờ đăng hình chính diện của An An, ngay cả một bên cũng không có.

Vì mũ bị kéo thấp xuống, An An không nhìn thấy phía trước nên đưa tay đẩy mũ lên. Thẩm Thanh Lan cầm lấy tay con, “An An ngoan, đội mũ ngoan đi con.” An An muốn kéo mũ nhưng lại bị Thẩm Thanh Lan cầm tay, cố thử lần nữa nhưng trứng không chọi lại đá, nên An An rất thức thời mà bỏ cuộc. Cô chỉnh lại mũ cho con, để con có thể thấy đường rồi bế con đi vào. Đến trước cửa trung tâm thương mại, Thẩm Thanh Lan làm như vô tình nhìn lướt qua bên kia, vẫn không phát hiện điều mới yên tâm phần nào.

Cô không sợ bị phóng viên chụp ảnh, chỉ lo là người của Tần Nghiên. Sự việc đã qua một tuần, thời hạn mà Tần Nghiên nói cũng đã qua ba bốn ngày, thế nhưng người nọ vẫn chưa xuất hiện, ẩn nấp trong bóng tối như quả bom hẹn giờ khiến cô cảm thấy rất lo lắng.

Sở Vân Dung đi phía trước, nhìn sang bên cạnh không thấy Thẩm Thanh Lan liền nhìn ra phía sau, quả nhiên cô chưa theo kịp. Bà dừng bước, nhìn cô, “Thanh Lan, nhanh lên con.”

Thẩm Thanh Lan bước nhanh hơn, bắt kịp Sở Vấn Dung rồi cùng bà đi vào cửa hàng dành cho mẹ và bé. An An nhìn thấy mấy món đồ chơi thì tình thần bắt đầu hàng chấn, lại nhả lời vàng lần nữa, “Mẹ.” Sở Vân Dung sửng sốt, “An An vừa gọi mẹ sao?” Thẩm Thanh Lan mỉm cười gật đầu, mặt mày vô cùng rạng rỡ, “Vâng, thằng bé đã biết gọi mẹ rồi.”

“Hôm nay con vui vẻ vì chuyện này phải không?” Sở Vân Dung lập tức hiểu ra.

Thẩm Thanh Lan gật đầu.

“Người mẹ nào cũng vậy, mẹ còn nhớ ngày xưa khi anh con lần đầu nói chuyện, mẹ cũng kích động suốt mấy ngày. Có điều anh con biết nói sớm hơn An An, sáu tháng đã gọi mẹ rồi.” Hiện giờ An An đã tám tháng, biết nói hơi muộn hơn mấy đứa bé khác. Ban đầu Thẩm Thanh Lan còn lo không biết có phải sức khỏe của An An có vấn đề gì không, dù sao lúc mang thai cũng có lăn lộn quá nhiều. Nhưng khi đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói An An không có vấn đề gì cả, biết nói muộn một chút cũng là chuyện bình thường.

Bây giờ nghe An An gọi mẹ, cuối cùng Thẩm Thanh Lan cũng có thể yên tâm được rồi. Ánh mắt An An vòng tới vòng lui giữa mấy món đồ chơi. Thẩm Thanh Lan vừa nhìn đã biết món nào cậu nhóc cũng thích, thế nhưng không có ý định mua cho con. An An mong mỏi nhìn cô, cô cũng chỉ mỉm cười.

An An nhìn một lúc, thấy Thẩm Thanh Lan thật sự không định mua đồ chơi cho mình thì quay sang tìm Sở Vân Dung. Cậu nhóc còn chưa biết gọi bà ngoại, cho nên chỉ nhìn bà kêu a a.

Sở Vân Dung đang chọn loại thẻ hình thích hợp cho trẻ em học vỡ lòng, thấy An An tìm mình, bà lập tức đi tới. An An đưa tay ra muốn Sở Vân Dung bể, bà liền bế cậu nhóc. Ánh mắt An An lại dán vào mấy món đồ chơi, Sở Vân Dung lập tức hiểu ra, dở khóc dở cười với nhóc con tinh ranh này, lấy vài món đồ chơi cho nó. An An ôm đồ chơi, nhìn không rời mắt. Sở Vân Dung không nói, “Có thể cầm bao nhiêu thì mua bấy nhiêu, không thể tham lam quá đâu đấy.”

Bà biết bây giờ chắc chắn An An chẳng hiểu lời bà, nhưng vẫn kiên nhẫn dạy dỗ rồi bế An An tiếp tục chọn thẻ hình.

Nước Y, dưới hầm giam lại truyền ra tiếng hét thảm thiết của phụ nữ. Eden mặt không đổi sắc nhìn người phụ nữ lăn lộn dưới đất, ánh mắt không gợn sóng, trong tay anh còn cầm một ống tiêm.

Kim Ân Hi tựa lên tường nhìn Tần Nghiên đang cho mạnh lên người mình, khiến cơ thể máu me nhầy nhụa, tặc lưỡi nói: “Nhìn kìa, đã khiến bản thân thành thế nào rồi. Tần Nghiên, bà chính là Kim phu nhân hô mưa gọi gió mà tôi biết đấy sao? Bây giờ trông còn đáng thương hơn tên ăn mày nữa.”

Mấy ngày nay Tần Nghiên bị virus trong người giày vò, sớm đã không còn sức lực gì, sao còn có thể nghe lọt tai lời nói của Kim Ân Hi. Bây giờ bà ta chỉ muốn xua đi cái cảm giác như bị ngàn vạn con côn trùng gặm nhắm ra khỏi cơ thể mình.

“Đánh tôi, đánh tôi đi! Không phải các người hận tôi lắm sao? Đánh tôi đi!” Tần Nghiên gào lên với Kim Ân Hi và Eden.

“Muốn tôi giúp bà giảm bớt khó chịu à? Nghĩ hay quá nhỉ. Tôi không đánh bà đâu, tôi sợ phí sức mình, da của bà dày như vậy, tôi muốn đấm cho bà thì phải mất bao nhiêu sức lực đấy chứ?” Kim Ân Hi thong thả nói, sau đó bày ra vẻ mặt xem kịch vui.

Tần Nghiên dùng ánh mắt ác độc mà trừng cô. Kim Ân Hi làm quá lên tỏ vẻ run run tay, thế nhưng nét mặt lại chẳng hề sợ hãi chút nào, “Ôi chao, tôi sợ quá.” Khi Thẩm Thanh Lan và Phó Hoành Dật trở về thì Eden cũng nhanh chóng mang Tần Nghiên đã bị đánh gãy tay gãy chân về biệt thự của mình ở nước Y.

Mấy chuyên sảng khoái tinh thần như hành hạ Tần Nghiên thì làm sao có thể thiếu phần Kim Ân Hi và Sicily được, cho nên Kim Ân Hi cũng cùng trở về nước Ý.

Có điều, trong người Tần Nghiên vốn đã bị Allen tiêm virus, nhiễm độc nặng làm bà ta rất đau đớn khó chịu, nên chẳng cần bọn họ phải ra tay nữa.

“Tần Nghiên, bà nói xem, bà có phải là con gián không, sao làm thế nào bà cũng không chết vậy? Bà xem bà đã đau đớn đến mức này rồi, sao còn không tự sát đi? Chết rồi thì sẽ không phải đau khổ nữa.” Kim Ân Hi ngồi xổm xuống đất, cười tít mắt nói với Tần Nghiên.

Tần Nghiên híp mắt, “Tự sát? Chỉ có kẻ yếu hèn mới làm như vậy.” Trong từ điển của Tần Nghiên bà sẽ mãi mãi không có hai chữ tự sát. Kim Ân Hi vỗ tay, “Nói hay lắm, vậy bà chỉ có thể sống để chịu giày vò thôi. Lần này thật sự sẽ không có ai tới cứu bà đâu.” Tần Nghiên không nói gì, lại nghe Kim Ân Hi nói tiếp, “Bà vẫn nghĩ Yamamoto sẽ đến cứu bà sao? Đừng có nằm mơ nữa, hiện giờ có lẽ ông ta đang hận bà muốn chết kia, sẽ không cứu bà nữa đâu.”

“Các người đã làm gì?”

“Chẳng phải bà thông minh lắm sao? Bà đoán đi!”

Tần Nghiên trừng mắt nhìn Kim Ân Hi, cô thì cười tít mắt.

Eden ngồi xổm xuống, rút một ống máu trên người Tần Nghiên. Anh dùng những thứ này để làm nghiên cứu. Còn hai tên đàn em của bà ta thì bị tách ra nhốt riêng trong hai căn phòng khác nhau, lúc này đã mất hết tri giác.

Tần Nghiên lạnh lùng nhìn Eden, không phải bà ta không muốn phản kháng, mà là vì hoàn toàn không có sức để phản kháng. Mấy ngày qua, Eden cứ liên tục làm đủ loại thí nghiệm trên người bà ta. Bà ta vốn đã bị loại virus kia hành hạ, bây giờ càng tổn thương trầm trọng hơn. Dù bọn họ không đánh gãy tay chân bà ta thì lúc này bà ta cũng đã như một kẻ tàn phế.

“Anh đi trước đây, em có đi không?” Eden hỏi Kim Ân Hi.

Kim Ân Hi phất tay, “Anh lên trước đi, em còn muốn ngắm Kim phu nhân xinh đẹp của chúng ta thêm một chút nữa. Cơ hội hiếm thấy thế này, nếu không xem kỹ thì thật đáng tiếc.”

Eden không để ý đến cô nữa, trực tiếp đi ra. Anh vừa rời khỏi không bao lâu thì Sicily liền vào, “Eden không có ở đây sao?”

“Đi làm nghiên cứu rồi. Sicily, chị tới thật đúng lúc, chị nghĩ giúp em nên làm thế nào để tiếp đãi Kim phu nhân đi.”

Nghe vậy, ánh mắt Sicily liền sáng lên, từ trên cao nhìn xuống Kim phu nhân, lắc đầu tỏ ra tiếc nuối, “Bây giờ bà ta đã ra nông nỗi này rồi, có ném cho người đàn ông nào thì có lẽ người ta cũng chẳng nuốt nổi đâu.”

“Điều này tất nhiên em biết rồi, chị nhìn dáng vẻ của bà ta đi, chỉ là một bà già thôi. Chúng ta có thể thử cách khác mà.”

“Eden còn muốn dùng bà ta làm thí nghiệm, tạm thời bỏ qua đi. Chị sợ chúng ta không cẩn thận sẽ làm bà ta chết mất.” Bây giờ Tần Nghiên cũng không khác chết là bao, chỉ cần không cẩn thận một chút cũng có thể làm bà ta chết. Bà ta chưa đến hết tội lỗi, làm sao có thể để bà ta chết dễ dàng như vậy. Kim Ân Hi thở dài, “Được rồi, người phụ nữ này thật là yếu ớt mà.”

Không có chuyện gì có thể làm nên Kim Ân Hi liền kéo Sicily rời đi.

Tần Nghiên nằm dưới đất, hoàn toàn chẳng để ý tới lời nói phía sau của bọn họ. Bà ta chỉ nghĩ tới chuyện về Yamamoto mà Kim Ân Hi đã nói. Bà ta không biết phía Yamamoto đã xảy ra chuyện gì, nhưng qua lời nói của Kim Ân Hi thì có thể đoán đám người Thẩm Thanh Lan đã phá hỏng kế hoạch của bà ta. Nghĩ vậy, Tần Nghiên híp mắt lại.

Nếu Yamamoto đã muốn biết hành tung của Mị, vậy thì sẽ không thể không quan tâm đến bà ta, trừ khi Thẩm Thanh Lan đứng ra thừa nhận thân phận của mình. Nhưng chuyện đó là hoàn toàn không thể xảy ra.

Có điều, Thẩm Thanh Lan cứ cho rằng như vậy là kết thúc rồi sao? Đến khi Sở Vân Dung biết ra sự thật năm đó, bà ta muốn xem Thẩm Thanh Lan có còn bình tĩnh được như vậy nữa không. Nghĩ đến đây, ánh mắt Tần Nghiên liền đầy ý cười.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyện cười việt nam ví dụ như ve nha ngay, vova va giac mo rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.