Mật ngọt hôn nhân

Chương 487


“Thanh Lan, tớ muốn gặp Hàn Dịch.”

“Được, bây giờ ta sẽ lập tức gọi điện thoại cho anh ấy.”

Khi Vu Hiểu Huyên bị đẩy vào thì trên khóe mắt vẫn còn ướt đẫm. Thẩm Thanh Lan nhìn cánh cửa phòng sinh đóng chặt, lấy điện thoại ra gọi cho Hàn Dịch, di động của anh vẫn tắt. Sắc mặt Thẩm Thanh Lan rất nặng nề, nghe tiếng kêu đau đớn của Vu Hiểu Huyên trong phòng sinh truyền ra, trong lòng cô càng giận Hàn Dịch hơn.

“Tài xế Trần, sao đột2nhiên Hiểu Huyên lại sinh non vậy?” Hai ngày trước, lúc gặp Vu Hiểu Huyên thì cô ấy vẫn rất khỏe mạnh mà. Sắc mặt tài xế Trân tối sầm, “Sáng nay bà chủ đưa ông chủ đến sân bay, sau đó đến công ty, trên đường trở về thì xe của chúng tôi bị một chiếc xe phía sau đâm vào đuôi xe, không phải ngoài ý muốn mà rất giống cố ý gây tai nạn.”

Nét mặt Thẩm Thanh Lan khựng lại, nhìn sang tài xế Trần, “Lời này là có4ý gì?”

“Chiếc xe kia đâm vào xe chúng tôi đến hai lần. Chính là vì chuyện này mà bà chủ bị hoảng sợ.” Tài xế Trần đáp.

Bụng Vụ Hiểu Huyên không bị va đập vào đầu, cô ấy sinh non hoàn toàn chỉ vì hoảng sợ.

Thẩm Thanh Lan hỏi địa điểm xảy ra tai nạn rồi đi ra một góc gọi điện thoại cho Kim Ân Hi, “An, bây giờ tớ sẽ lập tức gửi video giám sát cho cậu ngay.” Thẩm Thanh Lan xem xong video thì ánh mắt lạnh bằng.3Qua video có thể thấy được, chiếc xe kia thật sự cố ý đâm vào đuôi xe của Vu Hiểu Huyên. Nếu không phải chiếc xe này của Hàn Dịch có tính năng tốt, thì với khoảng cách thế này, e rằng lần này Vu Hiểu Huyên đã thật sự gặp nguy hiểm, còn có thể đã một xác hai mạng rồi. Thẩm Thanh Lan nhìn về phía cánh cửa phòng sinh đóng chặt, rồi gọi điện thoại cho Hàn Dịch một lần nữa. Lần này lại liên lạc được, “Chị dâu,2có chuyện gì mà lại tìm tôi gấp như vậy?”

“Hiểu Huyên sinh non, bây giờ đang ở trong phòng sinh.” Thẩm Thanh Lan lạnh giọng nói.

Hàn Dịch tái mặt, “Bây giờ tôi sẽ lập tức trở về.”

Nghe vậy, trợ lý lập tức nóng nảy, “Tổng Giám đốc, bây giờ không thể về ngay được, đối tác đang chờ anh, Hợp đồng này nếu anh không đích thân đứng ra đàm phán thì bọn họ sẽ tuyệt đối không hợp tác với chúng ta đâu.”

Mặt Hàn Dịch lạnh như tiền, “Không hợp tác8thì thôi. Cậu nói với mấy lão già chết tiệt kia, nếu lần này không hợp tác thì lần sau đừng mong hợp tác nữa, cùng lắm thì tôi bỏ qua dự án kinh doanh ở nước F. Bọn họ sẽ bỏ hết các thương vụ ở nước Z sao?”

Trợ lý đuổi theo, “Tổng Giám đốc, thương vụ hợp tác này rất quan trọng, bọn họ là đối tác lớn nhất của chúng ta ở nước F. Nếu làm mất lòng bọn họ thì sau này chúng ta sẽ rất khó khăn trong việc khai thác thị trường kinh doanh ở nước F”

“Vậy thì sao? Vậy nó có quan trọng bằng vợ của tôi không? Vợ tôi sắp sinh rồi.”

Bước chân của trợ lý khựng lại, không nói nên lời. Nếu là Vu Hiểu Huyên sinh thì dù có chuyện gì Hàn Dịch cũng sẽ chẳng quan tâm, “Tôi biết rồi, Tổng Giám đốc. Tôi sẽ xử lý chuyện bên này, nếu xử lý không được tôi sẽ liên lạc với anh sau.”

“Ừ, lần này giao toàn quyền cho cậu. Nếu bọn họ vẫn muốn đích thân tôi ra mặt thì hãy bảo bọn họ tự cút đến thủ đô.” Bây giờ Hàn Dịch rất tức giận. nếu không phải mấy lão già đó cứ khăng khăng đòi anh đích thân đến mới đồng ý tiếp tục hợp tác thì anh đã không sang đây vào lúc này, bỏ Vu Hiểu Huyên ở nhà một mình. Kết quả, anh vừa đi thì cô liền gặp chuyện. Lúc này có thể nói là lòng dạ Hàn Dịch nóng như lửa đốt.

May mà vẫn còn chuyến bay trở về sớm, là một tiếng sau, đây là chuyến bay sớm nhất về thủ đô. Hàn Dịch mua vé xong lại gọi cho Thẩm Thanh Lan.

“Chị dâu, Hiểu Huyên thể nào rồi?”

Thẩm Thanh Lan dán điện thoại di động lên cửa phòng sinh. Hàn Dịch có thể nghe thấy rất rõ tiếng Vu Hiểu Huyên đang đau đớn kêu la và còn mắng anh là đồ khốn kiếp.

Mắt Hàn Dịch đỏ hoe.

“Nghe thấy chưa?” Thẩm Thanh Lan dửng dưng hỏi.

“Chị dâu, một tiếng nữa chuyến bay của tôi mới cất cánh. Tạm thời Hiểu Huyên nhờ cả vào chị, giúp em chuyển lời với cô ấy là em sẽ trở về ngay.” Thẩm Thanh Lan không trả lời mà dứt khoát cúp máy.

Trong phòng sinh, bác sĩ đang giúp Vu Hiểu Huyên thả lỏng tâm trạng, nhưng trong đầu cô chỉ toàn là hình ảnh của mấy sản phụ khó sinh. Hơn nữa còn không có Hàn Dịch ở bên cạnh, nỗi sợ trong lòng cô càng to lớn đến vô hạn, càng không cách nào nghe lọt tai lời của bác sĩ.

Bác sĩ thấy tình trạng của Vu Hiểu Huyên không ổn nên vội đi ra tìm người nhà của cô, “Ai là người nhà Vu Hiểu Huyên?”

Thẩm Thanh Lan đi đến, “Tôi là bạn của cô ấy. Bây giờ người nhà của cô ấy không có ở đây, nói chuyện gì cô hãy nói với tôi.”

Bác sĩ cau mày, “Sản phụ đã sắp sinh rồi, sao người nhà còn chưa tới?”

“Chồng của cô ấy đúng lúc đang đi công tác ở nước ngoài, tạm thời chưa về kịp. Có chuyện gì cô cứ nói với tôi, tôi có thể quyết định được. Nếu xảy ra bất cứ vấn đề gì, tôi sẽ chịu mọi trách nhiệm.” Bác sĩ nhíu mày, nhưng bây giờ không còn cách nào khác, “Bây giờ tâm trạng của sản phụ rất hoảng loạn, như vậy rất bất lợi cho việc sinh con. Nếu có thể, cô hãy vào phòng sinh với sản phụ, động viên tinh thần cô ấy.” Thẩm Thanh Lan không suy nghĩ gì mà đồng ý ngay, nhanh chóng thay quần áo vô khuẩn rồi vào phòng sinh.

Toàn thân Vu Hiểu Huyên run lên, không biết là vì sợ hay vì đau, thấy Thẩm Thanh Lan đi vào liền nói cô, “Thanh Lan, sao cậu lại vào đây?”

Thẩm Thanh Lan đi tới bên cạnh cô, dịu dàng nói, “Tớ vào với cậu, đừng sợ, có tớ ở đây rồi. Hàn Dịch đang trên đường về rồi, cậu sẽ nhanh chóng gặp được anh ấy thôi.”

Vu Hiểu Huyên vừa nghe cái tên Hàn Dịch thì lập tức rơi nước mắt, “Thanh Lan, tớ sợ sẽ không được gặp lại anh ấy nữa.”

“Đồ ngốc, suy nghĩ lung tung gì vậy. Cậu nghĩ đi, trước kia tớ gặp chuyện nguy hiểm như vậy mà còn qua khỏi, còn bây giờ cậu chỉ sinh non mà thôi. Hơn nữa bác sĩ cũng đã nói, nếu cậu phối hợp tốt thì cả cậu và đứa bé đều sao không sao. Cho nên bây giờ chuyện quan trọng nhất mà cậu phải làm là thả lỏng, nghe theo lời bác sĩ, ngoan ngoãn phối hợp với họ.” Giọng nói của Thẩm Thanh Lan rất dịu dàng, mang theo một sức mạnh trấn an lòng người. Vu Hiểu Huyên dần bình tĩnh lại, tuy vẫn lo lắng, nhưng ít nhất đã nghe theo lời bác sĩ.

“Thanh Lan, tớ ở một mình được. Cậu ra ngoài đi.” Qua một cơn đau, Vu Hiểu Huyên khàn giọng nói.

Thẩm Thanh Lan trao đổi ánh mắt với bác sĩ, thấy bác sĩ đồng ý cô mới rời khỏi phòng sinh.

Trong phòng sinh, tiếng kêu của Vu Hiểu Huyên ngày càng thảm thiết hơn. Thẩm Thanh Lan đã từng trải qua nỗi đau này nên hiểu rất rõ cảm giác của cô ấy. Hơn nữa, khi đó người thân của cô đều ở bên cô, cả quá trình Phó Hoành Dật luôn nắm lấy tay cô, tiếp thêm sức mạnh cho cô. So với Vu Hiểu Huyên đang chống chọi một mình thì quả thực cô vô cùng hạnh phúc.

Nghe tiếng kêu thảm thiết của Vu Hiểu Huyên, Thẩm Thanh Lan càng đau lòng cho cô ấy. Cô nàng này đúng là một người phụ nữ mạnh mẽ.

Vì sinh non nên ca sinh của Vu Hiểu Huyên không được thuận lợi lắm, hơn nữa xương chậu cô lại nhỏ, khó khăn lắm mới sinh đứa bé ra được.

“O” Một tiếng khóc rõ to của trẻ em vang lên trong phòng sinh, Thẩm Thanh Lan thở phào nhẹ nhõm. Mà lúc này đã qua mười mấy tiếng kể từ khi Vu Hiểu Huyên bị đẩy vào phòng sinh. Cuối cùng cô cũng buông lỏng nắm tay.

“Sinh... sinh rồi ư?” Bên cạnh bỗng truyền đến tiếng thở hổn hển của Hàn Dịch. Thẩm Thanh Lan quay sang thì thấy cả người anh đầy mồ hôi.

Hai tay anh chống đầu gối, mồ hôi lăn dài trên mặt rơi thẳng xuống đất.

Cửa phòng sinh mở ra, Hàn Dịch lập tức bước tới, “Bác sĩ, vợ tôi đâu rồi?”

Bác sĩ lạnh nhạt nhìn Hàn Dịch, chưa từng thấy người chồng nào vô trách nhiệm như vậy, vợ mình sinh mà ngay cả bóng dáng cũng không thấy, đến khi con ra đời rồi mới xuất hiện.

“Ở bên trong đấy, mẹ tròn con vuông.” Bác sĩ lạnh lùng đáp. Y tá ôm đứa bé ra, Hàn Dịch liền nhìn qua, ngay cả dáng vẻ của đứa bé còn chưa thấy rõ đã dời mắt đi, “Hiểu Huyên.”

Khi được đẩy ra thì Vu Hiểu Huyên đã mê man, chịu giày vò hơn mười tiếng đồng hồ, cô đã sớm mệt lả đi.

Thấy toàn bộ tâm trí của Hàn Dịch đều đặt trên người Vu Hiểu Huyên, Thẩm Thanh Lan bèn đi làm các thủ tục.

Mãi đến khi thấy bài viết trên Weibo của Hàn Dịch, Phương Đồng mới biết Vu Hiểu Huyên đã sinh, vì vậy liền vội vàng cùng Lý Bác Minh chạy đến.

Vu Hiểu Huyên vẫn đang ngủ say. Sinh con mất rất nhiều sức lực, phải nghỉ ngơi một khoảng thời gian mới có thể bình phục. Hàn Dịch chỉ liếc nhìn con một lần, thời gian còn lại đều túc trực bên cạnh Vu Hiểu Huyên, không rời nửa bước. Thẩm Thanh Lan thấy Vu Hiểu Huyên không sao thì mới trở về, ở nhà cô cũng có trẻ con đấy. Vừa về đến nhà đã nghe tiếng khóc của An An, Thẩm Thanh Lan bước nhanh hơn thì thấy con trai đang gào khóc, thấy cô, cậu nhóc liền đưa tay ra gọi mẹ. Thẩm Thanh Lan bế con, “Mẹ về rồi, không khóc nữa nhé. Là mẹ không tốt, mẹ không nên bỏ An An đi, đừng khóc nữa.”

An An ôm chặt cổ Thẩm Thanh Lan, thút thít gọi, “Mẹ.”

“Ừ, mẹ đây. An An đừng khóc.”

Cô bế An An đi tới đi lui nhẹ nhàng vỗ về lưng con. An An dần yên tĩnh lại. Thẩm Thanh Lan áy náy nhìn Phó lão gia, “Ông nội, cháu xin lỗi vì đã về muộn” Phó lão gia xua tay, “Không sao, chẳng qua An An nhớ cháu nên cứ đòi cháu, khóc ầm ĩ suốt cả một đêm, làm thế nào cũng không chịu đi ngủ. Hiểu Huyên thế nào rồi? Đã sinh chưa?”

“Sinh rồi ạ, hai mẹ con đều bình an. Hàn Dịch đang ở trong bệnh viện với cô ấy nên cháu về trước.”

“Bình an là tốt rồi. Bình an là tốt rồi. Để ông bảo Tiểu Triệu hầm canh gà mang đến đó. Hàn Dịch lần đầu làm ba, chắc còn thiếu sót rất nhiều.”

“Vâng.”

Thẩm Thanh Lan nghiêng đầu nhìn An An. Nhóc con đã ghé lên vai cô ngủ say. Cô nhỏ giọng nói, “Ông nội, cháu đưa An An đi ngủ đây ạ.”

“Đi đi.” Phó lão gia gật đầu. Sắc mặt ông cũng hơi mệt mỏi. Tối qua An An khóc quấy bao lâu thì ông cũng ở bên cạnh thằng bé bấy lâu. Đến khi Thẩm Thanh Lan đưa An An đi ngủ rồi ông cũng lên tầng trên nghỉ ngơi. Thẩm Thanh Lan đặt con trai vào nồi, sau đó vắt một cái khăn ấm lau mặt cho con. Có lẽ vì biết mẹ ở bên nên An An ngủ rất yên ổn. Thẩm Thanh Lan thấy con đã ngủ say mới đứng dậy đi vào phòng tắm. Ở trong bệnh viện một đêm, cả người cô toàn mùi thuốc sát trùng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn ví dụ như vài phút tịnh tâm, nguyen nhan benh tat rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.