Mật ngọt hôn nhân

Chương 490


Trực thăng nhanh chóng bay khỏi nơi này. Dù trời tối, nhưng vẫn khó đảm bảo sẽ không bị người khác phát hiện.

Trên một hòn đảo biệt lập, Allen nhìn bóng đêm yên tĩnh nơi này, ánh mắt hiện lên sự sắc lạnh. Đây là hang ổ của Tần Nghiên mà thời gian qua hắn đã mất rất nhiều công sức để điều tra ra. Thể lực của Tần Nghiên ở nước R đã bị Yamamoto tiêu diệt, coi2như ông ta đã làm được một việc tốt. Allen phất tay, đám người phía sau lập tức lẩn vào bóng đêm, biến mất trong tầm mắt hắn. Không lâu sau, trên hòn đảo nhỏ liền vang lên tiếng súng. Tiếng hét lớn hòa với tiếng súng, cộng thêm mùi máu tanh nồng nặc trong không khí, khiến nụ cười trên khóe môi Allen càng tươi hơn. Ừm, quả nhiên hắn vẫn rất thích mùi máu. Hắn khẽ híp4mắt lại, nét mặt đầy hưởng thụ. Bỗng nhiên ánh mắt Allen lạnh xuống, nã một phát súng ra sau. Phía sau liền truyền đến tiếng kêu rên, sau đó là âm thanh một vật nặng ngã xuống. Trong toàn bộ quá trình này, hắn thậm chí còn không nhìn lấy một cái. Tiếng súng vẫn vang lên liên hồi, Allen nghiêng mình, núp sau một cây cổ thụ, bắn quét bốn phía, viên đạn nào cũng xuyên vào3cơ thể của một người. Đến khi tiếng súng dừng lại thì không dưới mười người đã ngã xuống xung quanh hắn.

“Lão đại, đã tiêu diệt hết người trên đảo rồi.” Một người đàn ông mặc đồ đen đi đến bên cạnh Allen, báo cáo.

“Thiệt hại thế nào?” Allen lạnh lùng hỏi.

“Một phần ba.”

Allen híp mắt lại. Lần này hắn dẫn theo tổng cộng hai mươi người, vậy tính ra đã chết bảy người, “Hừ, lũ vô dụng,2xem ra thường ngày tôi đã đối xử quá tốt với các người rồi.” Người đàn ông cúi đầu không dám nói gì. Không ngờ số người Tần Nghiên để lại trên đảo này lại có sức chiến đấu mạnh như vậy. Chính vì thế mà khi bắt đầu, dưới tình huống chưa hiểu rõ vấn đề thì ba anh em của bọn họ đã thiệt

mạng.

“Chắc chắn không có bất cứ ai trốn thoát chứ?” Allen hỏi

“Chắc là8không có.” Allen lạnh lùng nhìn người đàn ông, “Chắc là?” Người đàn ông kia cúi đầu, “Trời tối quá, không dám chắc chắn.” Ánh mắt Allen càng lạnh hơn. Người đàn ông chịu đựng cái nhìn của Allen. Không lâu sau, hắn dứt khoát dời mắt đi, “Đi đi.”

Mà sau khi Allen lên trực thăng, hòn đảo nhỏ này liền bị nổ tung, cả hòn đảo đều bị phá hủy, rồi bị nước biển nhấn chìm, cứ như chưa từng tồn tại.

“Allen, anh bị thương rồi.” Trở lại trực thăng, Peter thấy quần áo Allen dính đầy máu, nên giật mình kêu lên.

Allen thờ ơ nhìn thoáng qua vết thương của mình, rồi đưa cánh tay đến trước mắt Peter, bình tĩnh nói, “Băng bó đi.”

Peter cạn lời nhìn hắn, “Anh nói xem, anh mới xuống dưới đó có một chút đã mang theo vết thương trở về, ngồi trên đây với tôi không phải tốt hơn sao.” Allen nhắm mắt lại, từ chối giao tiếp với Peter. Peter gắp đạn ra cho hắn, ngay cả thuốc tế cũng không dùng, vậy mà cả quá trình, hắn thậm chí không hề tên tiếng nào. Peter thật sự không thể không bội phục sức chịu đựng này. Có điều, trực thăng vừa bay đến biên giới nước Y thì di động của Allen liền đổ chuông. Hắn hất hàm nói với Peter, “Nghe máy đi.” Peter trợn mắt. Tên này, nhờ người khác làm việc mà luôn tỏ thái độ như vậy. Thật muốn đánh hắn.

Peter bắt máy, có điều vừa nghe, mặt anh ta liền biến sắc, đưa điện thoại cho Allen, “Allen, anh đừng kích động quá đấy.”

Hắn nhìn Peter rồi nhận điện thoại, sau đó sắc mặt lập tức sa sầm. Đợi người đầu kia nói xong, Allen liền cúp máy, “Tăng tốc nhanh hơn, bay đến nghĩa trang.” Trực thăng không thể bay thẳng đến nghĩa trang, cho nên phải dừng lại ở sân bay. Allen tự lái xe đến đó.

Lúc này, trong nghĩa trang ngập mùi máu tanh, sự u ám càng nhuộm đẫm cả khu nghĩa trang. Không biết Peter lấy đâu ra một cái đèn pin, rọi ánh sáng le lói. Từ chút ánh sáng này, có thể nhìn thấy xác chết nằm la liệt khắp nghĩa trang, qua quần áo có thể thấy họ là những người mà quản gia dẫn đi.

“Quản gia đâu?” Allen lạnh giọng hỏi. Một người đàn ông bị thương đi từ phía sau đến, “Quản gia đã chạy thoát rồi ạ.”

“Phát lệnh đuổi giết và treo thưởng cho tôi. Ai có thể giết được kẻ phải bộ này thì sẽ được thưởng hai trăm triệu đô.” Giọng nói của Allen như quỷ dữ đến từ địa ngục. Peter lập tức rùng mình, nép sang một bên, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của mình. Dáng vẻ này của Allen vô cùng nguy hiểm, phạm vi tấn công lớn đến mức chẳng phân biệt được bạn hay thù, tốt nhất là trốn sang một bên thì hon.

“Rõ, lão đại.” Người đàn ông theo Allen đi tiêu diệt hang ổ của Tần Nghiện lên tiếng. Allen nhìn những xác chết dưới đất, chóp mũi cứ ngửi thấy mùi máu tanh phảng phất mà cơn giận cuộn trào mãnh liệt trong ánh mắt. Nếu bây giờ quản gia đứng trước mặt hắn thì e rằng sẽ bị băm thành trăm mảnh.

Chẳng ai ngờ tới, quản gia lại phản bội Allen. Người Allen giao cho ông ta đã chết sạch trong lần hành động này, còn vũ khí và trang bị thì bị ông ta nuốt trọn. Qua dấu vết ở hiện trường thì có thể thấy nhóm người này đã bị giết chết dưới tình huống không hề có sự đề phòng. Hơn nữa vết thương đều ở sau lưng, nói cách khác, kẻ địch đã tấn công họ từ phía sau. Nhiệm vụ lần này của quản gia là do Allen bất ngờ đưa ra, vậy mà đối phương lại có thể ra tay nhanh như vậy, đồng thời còn tương kế tựu kể diệt sạch người của hắn, chứng tỏ có người đã báo tin cho bọn họ, lại còn có kế hoạch từ trước.

“Lão đại, quản gia phản bội chúng ta. Ông ta cùng một phe với Tần Nghiên, đám người kia đã làm theo lệnh của ông ta.” Người còn sống duy nhất nói, thật ra hắn ta cũng bị thương rất nặng. Peter nhìn sang Allen, thấy hắn không nói gì thì đi đến băng bó vết thương cho người này. Sắc mặt của Allen rất khó coi. Quản gia là người mà mẹ hắn để lại cho hắn, hắn đã chỉ định ông ta nằm vùng bên cạnh Tần Nghiên, theo dõi mọi hành động của bà ta. Lần trước sau khi bị bà ta phát hiện ra thì ông ta đã trở về bên cạnh hắn, nhưng không ngờ một người những tưởng là trung thành tận tâm với hắn như vậy lại phản bội hắn.

“Tần Nghiên, bà giỏi lắm.” Allen rít từng chữ qua kẽ răng. Tần Nghiên thật sự rất lợi hại, lại có thể mua chuộc được người của hắn. Chuyện này xảy ra từ khi nào? Chẳng lẽ lần trước bán đứng Tần Nghiên chỉ là do quả gia cố ý? Là để ẩn náu bên cạnh hắn, tiện cho việc nghe ngóng nơi cất giữ tro cốt của ba hắn sao?

Bỗng nhiên, ánh mắt Allen sắc lại, giật lấy cái đèn pin trong tay Peter, đi nhanh đến một nơi. Một lúc sau, chợt nghe thấy hắn tức giật gào lên. Mộ phần của mẹ hắn đã bị đào lên, bia mộ bị vứt chỏng chơ ở một bên. Tuy hắn đã dời tro cốt của mẹ hắn đến nơi khác từ lâu, ở đây chỉ là một phần mộ trống, nhưng năm nào hắn cũng đến đây viếng. Có thể nói mấy năm qua, trong lòng hẳn đây chính là mộ của mẹ mình.

“Tần Nghiên, tốt nhất đừng bao giờ để tôi tìm được bà, bằng không thì chuồng thú chính là mồ chôn của bà.” Allen lạnh lùng nhìn bia mộ của mẹ mình rồi xoay người rời đi. Peter vội đuổi theo. Trở lại biệt thự, Allen nói với người đàn ông áo đen, “Gọi tất cả những người đang làm nhiệm vụ bên ngoài về, bỏ hết mọi nhiệm vụ, dốc toàn lực tìm kiếm tung tích của quản gia cho tôi.”

Sắc mặt người đàn ông áo đen nghiêm túc, “Rõ, lão đại. Bây giờ tôi sẽ đi ngay.”

“Chờ đã, mang vài người đi theo tôi.” Allen lạnh giọng nói.

Người đàn ông áo đen đi sau lưng Allen. Peter xách hộp thuốc đuổi theo.

Allen đi thẳng đến biệt thự của Eden. Đừng hỏi làm thế nào hắn biết được địa chỉ của Eden, nước Y là căn cứ điểm của hắn, thật ra hắn luôn biết rất rõ mọi hành động của đám người Eden, chỉ là không muốn quản lý bọn họ mà thôi. Cửa lớn của biệt thự lại bị mở toang, Allen thầm than không ổn, bước nhanh hơn vào biệt thự. Vừa vào cửa đã nghe thấy mùi máu tươi nồng nặc, sau đó lại thấy Sicily và Eden đang nằm trong vũng máu. Sàn nhà bên dưới người hai người họ đã bị nhuộm thành một biển máu.

Allen giật mình, nhanh chóng phản ứng lại, “Peter, cứu người mau.” Peter đi đến, đầu tiên kiểm tra hơi thở của hai người họ, “Vẫn còn chút hơi tàn, ai đó đến giúp tôi đi.”

Người đàn ông áo đen liền đi tới, hỗ trợ Peter. Allen lẳng lặng đứng một bên, nhìn Peter cứu người. Nhìn một lúc, hắn mới quan sát xung quanh, lúc này phát hiện ra còn có vài người nằm trong góc. Đàn em hắn thấy thế thì đi tới kiểm tra, sau đó lắc đầu với hắn, “Lão đại, chết hết rồi.”

Những người này đều là người của Tần Nghiên, chắc quản gia đã dẫn đến. Đối diện chỗ chúng nằm có một bậc thang dẫn xuống tầng hầm, một mình Allen đi vào đó. Một đàn em thấy thế cũng vội theo sau. Ai biết được bây giờ trong ngôi biệt thự này có còn nguy hiểm gì không. Phía dưới là một phòng thí nghiệm được trang bị vô cùng đầy đủ, các loại thiết bị bay khắp nơi, còn có các mẫu thí nghiệm và đủ loại thuốc, “Thông báo với Peter, bảo anh ta đưa người đến đây cứu chữa đi.”

“Vâng, lão đại.”

Allen quan sát cẩn thận khắp căn phòng thí nghiệm này, thấy dưới mặt đất trong một gian phòng đầy vết máu, bên trong không có ai, suy nghĩ một lúc thì biết chắc đây là nơi giam giữ Tần Nghiên. Có điều bây giờ không thấy bà ta, không biết là đã chết hay được quản gia cứu đi? Điều này Allen không tài nào đoán ra được.

Peter nhanh chóng đưa Sicily và Eden vào, thấy trang bị ở đây cũng không kịp xúc động, lập tức đưa người vào phòng giải phẫu. Có những thứ này thì anh ta chắc chắn sẽ cứu được hai người họ.

Sicily bị thương nặng hơn Eden rất nhiều, viên đạn bắn xuyên qua ngực cô, cách tim cô chỉ vài centimet. Còn vết thương chí mạng của Eden là ở bụng, chỉ cần cầm máu lại thì tạm thời có thể cầm cự được một thời gian, mà khoảng thời gian đó có thể đủ để Peter cứu mạng Sicily.

Chỉ có một mình Peter, còn những người khác không giúp được gì, vì vậy anh ta chỉ có thể tự làm hết mọi việc. May mà trước đây Eden đã tốn rất nhiều tiền của để xây sửa căn phòng thí nghiệm này, nên trong phòng có đủ mọi thiết bị, rất tiện cho anh ta.

Allen kiểm tra khắp mọi ngóc ngách của ngôi biệt thự, ngoài phòng thí nghiệm và phòng khách ra thì những nơi khác đều rất sạch sẽ ngăn nắp. Chắc là khi quản gia cứu người thì vô tình bị Eden và Sicily phát hiện, sau đó hai bên đã hỗn chiến ở phòng khách. Mười mấy tiếng sau, Peter mới ra khỏi phòng phẫu thuật. Allen bèn hỏi, “Hai người họ thế nào rồi?”

“Người đàn ông thì không sao, vài hôm nữa sẽ tỉnh lại thôi. Nhưng còn cô gái thì giữ được cái mạng đã là may rồi. Sau này có thể tỉnh lại được hay không còn phải xem bản thân cô ta, nếu ý chí sinh tồn của cô ta đủ mạnh thì có thể sẽ tỉnh lại.”

Allen lạnh lùng nhìn anh ta, hiển nhiên rất không hài lòng với câu trả lời này.

“Allen, tôi chỉ là một người bình thường, không phải Thượng đế. Tôi đã dùng hết sức của mình để cứu bọn họ rồi.”

Allen cũng biết Peter đã cố hết sức nên không nói gì nữa mà lại chỉ vào một dãy dung dịch trong phòng thí nghiệm, “Xem trong số đó có thế nào là thí nghiệm về virus lạ không.”

Peter nhìn theo hướng hắn chỉ thì thấy một dãy chất lỏng đủ màu, khoảng hơn hai mươi loại dung dịch. Ánh mắt anh ta sáng lên, mọi mệt mỏi trong người cứ như tan biến hết.

Peter vội đi tới, cầm một ống lên quan sát, “Ha ha, quá tuyệt.” Anh ta lại nhìn từng ống một, càng nhìn ánh mắt càng sáng lên, đôi, trời ơi, Allen, người đàn ông này tên là gì vậy, anh ta đúng là một thiên tài mà, đã nghiên cứu ra được những thứ tôi không nghiên cứu được. Chẳng những thế mà kết quả còn vô cùng hoàn hảo.”

Mặt mày Peter vô cùng hưng phấn, cứ cầm từng ông dung dịch lên nhìn, ánh mắt sáng rực, như thể thứ anh ta nhìn thấy không phải là dung dịch mà là vàng bạc châu báu vô giá.

“Ôi, trời ơi, thì ra loại tế bào này còn có thể phân tách ra bằng cách này.” Peter tiện tay cầm lấy cái laptop ở bên cạnh xem, lục lọi một lúc, rồi sau đó ôm nó không nỡ buông tay, cứ như tìm thấy báu vật.

Vẻ mặt Peter đột nhiên thay đổi, “A? Cái này không đúng.” Allen nhìn sang anh ta, “Thế nào?”.

“Ở đây còn thiếu vài loại dung dịch.” Peter cau mày rồi bỗng nhiên vỗ trán, “Nguy rồi, Allen, thuốc trị virus bị người khác lấy đi rồi.”

Allen biến sắc, “Không phải anh nói virus này không có thuốc trị sao?”

“Vốn là vậy, nhưng người này đã nghiên cứu ra được. Nếu tôi đoán không lầm, thì chắc anh ta vừa nghiên cứu ra được thuốc trị mấy ngày trước. Anh xem chỗ này đi, loại thuốc đó hẳn là được đặt ở đây, nhưng bây giờ đã biến mất rồi.”

Sắc mặt của Allen cực kỳ khó coi. Nếu Eden thật sự nghiên cứu ra được thuốc trị, thì chắc chắn nó từng được thí nghiệm trên người của Tần Nghiên, mà bây giờ lại không thấy bà ta đâu, như vậy rất có thể khi quản gia đến thì bà ta vẫn còn sống và đã được cứu đi. Hai tay của Allen siết chặt thành nắm đấm.

“Allen, có đưa hai người họ trở về không?” Peter hỏi.

“Đưa về đi.”

Trở lại biệt thự, Allen liền đứng trong phòng ngắm nhìn ảnh Thẩm Thanh Lan trên tường một lúc lâu, cuối cùng vẫn không gọi điện thoại báo cho cô biết. Ba ngày sau, Eden tỉnh lại trước tiên. Thấy đang ở trong một căn phòng xa lạ, ánh mắt anh liền đầy vẻ đề phòng. Peter nói, “Anh tỉnh rồi.”

“Đừng nhìn tôi đầy cảnh giác như vậy. Tuy tôi và Allen có quan hệ không tệ, nhưng lần này nếu không phải nhờ hắn thì các người đã chết rồi.”

“Bạn của tôi đâu?” Eden khàn giọng hỏi.

“Cô ấy bị thương nặng hơn anh, vẫn còn đang hôn mê.” Peter đáp rồi đi đến kiểm tra cho Eden.

Eden đưa tay ngăn cản. Peter nhún vai, đưa thuốc cho anh, “Được rồi, dù sao anh cũng là bác sĩ, anh tự thay thuốc đi.”

Nhưng Eden lại không nhận lấy thuốc. Anh hiểu rõ tình trạng cơ thể mình, bây giờ anh hoàn toàn không thể tự thay thuốc được, “Cảm ơn.” Peter cười nhạo, “Anh xem, cuối cùng vẫn phải nhờ tôi thôi. Đúng là thầy nào trò nấy, các người thật khó chiều giống Allen.” Eden im lặng không nói gì. Đến khi Peter thay thuốc cho anh xong, anh mới hỏi: “Có thể đưa tôi đi gặp bạn của tôi được không?”

“Được, Tôi dẫn anh đi.” Peter cũng không từ chối, cẩn thận đỡ Eden từ trên giường dậy, cố gắng không đụng vào vết thương của anh, “Các người vẫn có một điểm không giống Allen, chính là hơn hắn ở chỗ, ít nhất các người vẫn có tình người. Không như Allen, thật sự lạnh như một tảng băng, không có chút tình cảm nào. À, không đúng, hắn vẫn có tình cảm.” Có điều, tình cảm của hắn chỉ dành cho một người mà thôi.

Eden không bình luận gì, sau đó lại nghe Peter lải nhải, “Đúng rồi, bạn của anh bị thương rất nặng. Tôi không dám chắc cô ấy có thể tỉnh lại đâu.” Tim Eden chùng xuống, “Cô ấy bị thương thế nào?”

“Viên đạn suýt chút nữa đã xuyên qua tim cô ấy, cộng thêm mất máu quá nhiều, có thể giữ được mạng sống đã là may rồi.” Peter đáp. Eden nhanh chóng gặp được Sicily, người cô được quấn rất nhiều băng, sắc mặt tái nhợt, bất tỉnh nằm trên giường.

Peter biết anh là bác sĩ nên cũng không lừa anh, đưa các kết quả xét nghiệm của Sicily cho anh xem. Eden xem xong thì sắc mặt rất khó coi.

“Anh là bác sĩ nên chắc cũng đã thấy, dưới tình huống thế này, cơ hội cô ấy tỉnh lại là vô cùng mong manh.”

Eden trầm mặc, “Tôi muốn gặp Allen.”

“Được, tôi sẽ dẫn anh đi tìm anh ta. Có điều, mấy ngày nay tâm trạng của anh ta rất tệ, nếu anh không muốn bị anh ta lấy mất cái mạng vừa nhặt về được thì hãy cẩn thận một chút.” Eden gật đầu.

“Allen, chàng trai kia tỉnh lại rồi. Bây giờ anh có muốn muốn gặp mặt không?” Peter gõ cửa phòng sách, mấy ngày qua phần lớn thời gian Allen đều ở đây.

“Vào đi.” Bên trong truyền ra giọng nói khàn khàn của Allen.

Peter không đi vào mà chờ sau khi Eden bước vào thì đóng cửa phòng lại. Eden nhìn người đang ngồi trên ghế, ánh mắt rất phức tạp. Anh không ngờ người cứu mình và Sicily lại là Allen. Trước đây hắn gần như đã giết chết bọn họ, có thể nói giữa họ có mối thù vô cùng lớn.

Allen lạnh lùng nói, “Đồ vô dụng. Uổng công tôi tốn nhiều thời gian và công sức với các người như vậy, ngay cả một kẻ phản bội mà các người cũng không đối phó được. Bản lĩnh và sự tự tin trước kia của các người dùng khi chồng lại tôi đã bị chó ăn mất hết rồi à?”

Eden cúi đầu. Đây là phản ứng theo tiềm thức khi đối mặt với Allen, đến khi anh nhận ra đã nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của hắn.

Eden mím môi, nói, “Anh chưa nói với An chứ?”

“Ha, cậu còn mặt mũi mà khoe khoang sao? Eden, đúng ra tôi không nên cứu các người, những kẻ vô dụng không có tư cách sống trên đời này.”

Eden không cãi lại, để mặc Allen mắng chửi. Lần này thật sự bọn họ quá sơ suất.

“Bây giờ nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tần Nghiên đâu?”

Nghe vậy, ánh mắt Eden sầm xuống, nhớ lại chuyện ngày đó.

Trước ngày Tần Nghiện bỏ trốn, Eden vừa nghiên cứu ra thuốc trị loại virus kia. Anh thử nghiệm thuốc trên người bà ta rồi quan sát hại ngày, dự định nếu không có vấn đề gì thì sẽ giải quyết bà ta để tránh đêm dài lắm mộng.

Nhưng ngay buổi tối ngày thứ hai, quản gia đã dẫn người xông vào, khi cứu Tần Nghiên ra khỏi phòng thí nghiệm thì đúng lúc chạm mặt Sicily đang định đến tìm Eden. Tất nhiên hai bên liền đánh nhau, nhưng Sicily không một tấc sắt trong tay, sao có thể đối phó được với đám người đã được trang bị kỹ lưỡng của quản gia, nên nhanh chóng gục ngã. Nghe thấy tiếng súng ở tầng dưới, Eden lập tức đi xuống thì chứng kiến cảnh cô ấy nằm dưới đất.

Lúc đi xuống anh có cầm theo vũ khí, có điều đối phương chiếm ưu thế về nhân sổ nên anh nhanh chóng bị thương nặng, trơ mắt nhìn Tần Nghiên được cứu đi. Nếu Allen không đến kịp thời, thì e rằng lần này anh và Sicily đều không thể sống sót.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang hay nhat ví dụ như ăn cơm ăn phở, hoc nghe rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.