Mật ngọt hôn nhân

Chương 492


“Doug, anh nhanh lên đi.” Nhan Tịch gọi Doug đi phía sau. Anh vung roi quất ngựa, nhanh chóng đuổi theo.

“Em cẩn thận một chút, con ngựa này rất hoang dã, nếu lỡ bị nó hất xuống, thì em sẽ phải khóc đấy.” Doug nói. Nhan Tịch nắm chặt dây cương, “Doug, anh xem em này, bây giờ kỹ thuật cưỡi ngựa của em rất tốt, ngay cả huấn luyện2viên nơi này cũng khen em học rất tốt đấy.”

“Vâng vâng vâng, biết kỹ thuật cưỡi ngựa của em tốt, nhưng vẫn phải cẩn thận.”

“Biết rồi ạ, Doug, lúc này anh càng ngày càng đông dài đó.” Nhan Tịch cười hì hì, hai chân thúc vào bụng ngựa rồi chạy đi. Doug đuổi sát theo sau.

“Ôi, vui quá. Doug, em không muốn quay về Sydney nữa.” Nhan4Tịch vừa vuốt ve lông ngựa, vừa luyến tiếc nói. Thời gian qua cô và Doug đi khắp nơi trên thế giới, đến hết nước này đến nước khác chơi. Doug là một người có học thức uyên thâm, ở cùng anh học hỏi được rất nhiều điều.

“Nếu em thích thì chúng ta có thể ở lại đây lâu hơn.” Doug nhìn nụ cười trên mặt cô, cưng chiều3nói.

Nhan Tịch gật đầu, ôm eo Doug, “Doug, có anh thật tốt.” Doug cũng ôm lấy cô, “Em đó, những lúc thế này thì mồm miệng em lại đặc biệt ngọt. Đi thôi, em đi thay đồ trước đi rồi anh dẫn em đi ăn món ngon.” Mắt Nhan Tịch sáng lên, sau đó xìu xuống, xoa xoa mặt mình, “Doug, anh thật sự muốn vỗ béo em sao? Anh2nhìn em đi, dạo này mặt em toàn thịt là thịt thôi.” Doug kéo tay cô xuống, “Con gái có da có thịt mới đẹp. Trước đây em gầy quá, nhìn mà đau lòng.”

“Hì hì, anh nghĩ vậy thật sao? Vậy chúng ta đi ăn chút gì đi, xem như ăn mừng chúng ta đã có cùng quan điểm” Nhan Tịch ôm lấy cánh tay Doug, mặt mày tươi vui.

Dùng8cơm xong, hai người quay về khách sạn. Trước cửa phòng, Doug căn dặn, “Tắm rửa rồi đi ngủ sớm đi em. Ngày mai chúng ta sẽ về thủ đô. Đừng thức khuya quá, bằng không ngày mai không dậy nổi thì anh sẽ về một mình đó.”

“Vâng, em bảo đảm hôm nay em sẽ ngủ sớm mà.” Nhan Tịch gật đầu như gà mổ thóc, sau đó nhón chân lên, hôn Doug một cái, “Doug, ngủ ngon nhé.”

“Ngủ ngon.” Doug cười nói. Đợi đến khi Nhan Tịch vào phòng rồi, anh mới bước vào căn phòng bên cạnh.

“Doug, trong người chúng ta có đủ tiền không vậy?” Sáng hôm sau, Doug và Nhan Tịch trả phòng rồi xuất phát đến sòng bạc. Đứng trước cửa sòng bạc, Nhan Tịch dè dặt hỏi, nếu bị người ta đuổi ra ngoài vì thiếu tiền thì mất mặt

låm.

Doug sờ đầu cô, “Chơi một chút vẫn đủ, vào thôi.”

Nhan Tịch gật đầu, cùng Doug đi vào trong. Từ chỗ bọn họ ở đến nơi này mất cả ngày trời nên tới tối mới đến.

Trong sòng bạc rất náo nhiệt, bàn nào cũng kín cả người. Nhan Tịch rất hiếu kỳ với mọi thứ ở đây, hết nhìn chỗ này lại nhìn chỗ khác. Đây là lần đầu cô đến nơi này.

“Có muốn chơi không? Chơi thử một chút đi.” Doug đổi đồng xu rồi đặt vào tay cô.

Nhan Tịch lắc đầu, “Em không biết chơi mấy trò này.”

“Không sao, anh cũng không đổi nhiều, dù có thua hết cũng không mất bao nhiêu tiền. Cứ chơi mỗi trò một chút đi, chỉ nhìn người khác chơi thì không thú vị đâu.” Nghe Doug nói vậy, Nhan Tịch cũng muốn thử xem sao. Anh đẩy cô đến một bàn chơi cược lớn nhỏ, “Thử trò này xem, trò này đơn giản lắm.” Nhan Tịch không vội đặt cược mà đứng một bên nhìn xem người khác chơi thể nào, đến khi hiểu rõ cô mới nói với Doug, “Vậy em sẽ chơi thử?”

“Ừ, thử đi.” Doug cổ vũ cố. Nhan Tịch chen vào, đặt vài đồng xu lên bàn, cô đặt cửa nhỏ.

“A, Doug, em thắng rồi.” Nhan Tịch vô cùng hưng phấn reo lên. Doug mỉm cười đầy yêu chiều, “Ừ, em thắng rồi. Chơi nữa không?”

“Vâng, em sẽ chơi một ván nữa.” Nhan Tịch gật đầu. Cô giơ một ngón tay lên, sau đó đặt đồng xu vừa thắng xuống bàn. Thắng liên tiếp ba ván, Nhan Tịch liền mất hứng thú với trò chơi trước mắt. Doug kéo cô đi những chơi trò khác.

“Doug, trò kia trông vui quá.” Nhan Tịch chỉ vào một bàn bạc, nói với Doug. Anh nhìn sang, thì ra là đánh bài, “Nếu em thích thì chơi thử đi.”

Mắt Nhan Tịch sáng lên, “Nhưng em muốn xem anh chơi. Đêm nay toàn em chơi thôi, anh chưa chơi trò nào cả, lần này anh chơi đi.”

Doug nhìn cô, “Muốn xem anh chơi à?”

“Vâng, anh chơi đi. Chẳng phải anh nói dù có thua hết cũng không mất bao nhiêu tiền sao?” Nhan Tịch cho rằng Doug sợ thua sạch tiền. Doug mỉm cười, ngồi xuống bàn. Nhan Tịch đứng sau lưng anh, xem anh chơi mà mắt càng ngày càng mở to, càng ngày càng sáng, ngưỡng mộ nhìn anh. Đến khi kết thúc ván bài, cô nhìn chồng đồng xu cao ngất trước mặt mà sửng sờ một lúc lâu.

“Doug, anh thật lợi hại. Anh nói cho em biết đi, có chuyện gì trên đời mà anh không làm được không?” Ánh mắt Nhan Tịch sáng lấp lánh.

“Anh cũng chỉ biết trò này thôi, nếu chơi trò khác thì anh không biết đâu.” Doug bất đắc dĩ cười. Do Nhan Tịch chưa từng thấy người lợi hại thật sự thôi, như Eden chẳng hạn. Anh từng đến sòng bạc cùng anh ta, đã chứng kiến cảnh anh ta thách đấu từ tầng một thẳng đến tầng ba mới dừng lại, trò nào anh ta cũng chơi rất giỏi. Sòng bạc này tổng cộng có năm tầng, có người nói chỉ đạt cấp bậc vua bài mới có thể lên tầng bốn, tầng năm. Lúc đó Eden còn từng nói với anh rằng Thẩm Thanh Lan đã lên đến tầng bốn. Mà kết quả đó là do cô đã che giấu khả năng thật sự, khi đó cô mới mười lăm tuổi.

“Người khác thể nào em không quan tâm. Trong mắt em anh là giỏi nhất. Anh còn có thể chơi trò nào nữa không?” Nhan Tịch ôm lấy cánh tay anh, nét mặt tươi vui. Doug yêu chiều cười, được người mình yêu nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ, bất kỳ người đàn ông nào cũng sẽ cảm thấy vui vẻ. Tất nhiên anh cũng không ngoại lệ.

“Em muốn chơi trò gì nữa không?”

Nhan Tịch lắc đầu, “Không chơi nữa. Em chỉ đến trải nghiệm chút thôi. Bây giờ trải nghiệm xong rồi, chúng ta về thôi.”

“Được, vậy thì về.” Doug ôm lấy vai Nhan Tịch, dẫn cô đi đổi đồng xu. Đêm nay chẳng những không thua mà còn thắng rất nhiều. Nhan Tịch rất vui vẻ.

“Doug, sau này nếu anh không làm bác sĩ tâm thì có thể đến đây làm đó.” Nhan Tịch đếm tiền trong tay, dáng vẻ trông cực kỳ tham tiền.

Doug bẹo chóp mũi cô, “Có chút tiền này mà đã khiến em vui đến vậy à?” Nhan Tịch cười tủm tỉm, “Ý nghĩa khác mà.” Ra cửa sòng bạc, Nhan Tịch bỗng ôm bụng, “Doug, em muốn đi vệ sinh.” Doug nhìn xung quanh, gần đây không có nhà vệ sinh công cộng nào, “Vào WC trong sòng bạc đi, anh vào với em.” Nhan Tịch lắc đầu, “Không cần. Anh chỉ đường cho em là được rồi.”

“Bên trong tốt xấu lẫn lộn, để anh đi với em rồi sẽ ra ngoài chờ.” Doug khăng khăng nói. Chỗ như sòng bạc loại người gì cũng có, cẩn thận vẫn hơn. Nhan Tịch chịu thua trước sự kiên trì của Doug, sau đó cùng anh vào Wc, “Vào đi, anh ở ngoài đây chờ em, có việc gì thì gọi anh một tiếng.”

Nhan Tịch cười, “Đi vệ sinh thôi mà, có thể xảy ra chuyện gì chứ.” Cô chẳng bận tâm.

Doug vẫn đứng bên ngoài chờ, vả lại còn chờ hơn mười phút. Nhưng mãi mà vẫn chưa thấy Nhan Tịch đi ra, anh lấy điện thoại ra gọi cho cô, kết quả nhạc chuông lại vang lên từ túi xách trong tay anh. Cô không đem điện thoại theo.

“Nhân Tịch, Nhan Tịch em ổn chứ?” Doug gọi vào nhà vệ sinh nữ nhưng Nhan Tịch không trả lời.

Mặt Doug trầm xuống, kéo một cô gái vừa ra khỏi nhà vệ sinh lại, “Ngại quá, phiền cô giúp một chuyện, bạn gái tôi vào trong đã lâu rồi mà vẫn chưa ra, cô có thể giúp tôi đi vào xem cô ấy còn ở bên trong không? Cô ấy là một cô gái nước Z, tóc suôn dài màu đen, mặc một bộ váy vàng nhạt.”

Cô gái mặc đồng phục, chắc là nhân viên nơi này, nghe vậy thì gật đầu. Một lát sau, người phụ nữ đi ra, “Thưa anh, bên trong không có ai cả. Có khi nào bạn gái anh đã rời khỏi đây mà anh không biết không?”

Doug biến sắc, “Không thể nào, nãy giờ tôi vẫn luôn ở đây, nhưng không hề thấy cô ấy đi ra.” Nói xong anh lập tức thấy không ổn, liền xông vào nhà vệ sinh nữ. Bên trong không có ai cả, nhưng anh khẳng định Nhan Tịch chưa hề bước ra khỏi nhà vệ sinh.

“Nhà vệ sinh nơi này có lối ra nào khác không?” Doug kéo cô gái lại hỏi.

“Không có, đây là lối ra duy nhất, lối khác chỉ có cửa sổ.” Cô gái nọ lắc đầu, rồi chỉ vào cánh cửa sổ duy nhất trong nhà vệ sinh. Doug đi đến bên cửa sổ, thấy trên bệ cửa sổ có dấu chân mờ thì liền biến sắc. Rõ ràng Nhan Tịch đã bị người ta bắt đi, “Tôi muốn gặp quản lý nơi này.” Cô gái ngẩn ra, sau đó nói, “Thưa anh, quản lý của chúng tôi hiện đang rất bận.” Thái độ hoàn toàn không muốn cho Doug gặp. Nếu ai muốn gặp quản lý đều có thể gặp được thì không phải quản lý sẽ bận đến chết sao.

“Bạn gái của tôi mất tích, tôi có quyền nghi ngờ cô ấy đã bị các người bắt đi. Bây giờ tôi muốn gặp quản lý để xem lại camera giám sát, kiểm tra xem bạn gái của tôi đã đi đâu. Nếu các người khăng khăng không cho tôi xem, vậy tôi chỉ có thể báo cảnh sát.”

“Thưa anh, trước tiên xin anh đừng kích động, có thể bạn gái anh chỉ thừa dịp anh không chú ý mà ra về trước thôi. Anh thử liên lạc với cô ấy xem.”

Ở sòng bạc không phải chưa từng xảy ra tình huống thế này. Như mới mấy hôm trước, có một đôi tình nhân đến đánh bạc, cô bạn gái vào nhà vệ sinh, khi ra thì thấy bạn trai đang mải miết cắm đầu chơi điện thoại, đến lúc cô ấy ra vẫn không hay. Cô bạn gái đùa dai, bỏ đi một mình. Đợi đến khi người bạn trai phát hiện thì bạn gái mình đã đi vào rất lâu, sau đó cũng đã nghi ngờ đã xảy ra chuyện gì, đi tìm bạn gái mình khắp nơi. Cuối cùng cũng do quản lý đứng ra, kiểm tra lại video giám sát, mới tìm thấy cô bạn gái đang chơi ở một bàn bạc. Cô gái kia cho rằng Doug cũng chỉ rơi vào tình huống tương tự.

Vừa nghe lý do này, Doug liền lấy di động ra, giả vờ như muốn gọi điện thoại báo cảnh sát. Người phụ nữ thấy anh định làm thật nên vội ngăn lại, “Thưa anh, anh đừng nóng vội. Bây giờ tôi sẽ gọi điện thoại cho quản lý ngay.”

Trong phòng quản lý, Doug xem video giám sát nhưng không hề thấy bóng dáng của Nhan Tịch đâu. Anh hỏi quản lý, “Cửa sổ nhà vệ sinh này thông ra nơi nào bên ngoài?”

“Là mặt sau đường phố, dẫn đến vài tuyến đường lớn.” Đến lúc này, quản lý cũng đã nhận ra người nọ đã thật sự mất tích ở sòng bạc của bọn họ, hơn nữa rất có thể còn bị bắt đi, nên trong lòng cũng rất hoảng hốt. Sòng bạc bọn họ là sòng bạc lớn nhất trong thành phố, cũng là sòng bạc có an ninh tốt nhất trong các sòng bạc nơi này, đây chính là ưu điểm của bọn họ. Kết quả bây giờ lại có người mất tích ở chỗ bọn họ, thật sự là chuyện vô cùng mất mặt.

“Thưa anh, có cần tôi báo cảnh sát giúp anh không?” Thái độ của quản lý rất ân cần.

Doug nhìn ông ta rồi bắt đầu gọi điện thoại. Quản lý vừa nghe liền không ngờ là anh gọi cho cục trưởng, ông ta lập tức quan sát nhìn người đàn ông ăn mặc bình thường này. Rốt cuộc người đàn ông này là ai mà lại quen biết với trưởng cục Cảnh sát?

Doug cũng chỉ tình cờ có cơ hội quen biết với trưởng cục Cảnh sát nơi này, quan hệ cũng khá tốt. Anh đã gọi điện nhờ, hơn nữa chuyện này quả thực rất quan trọng, nên không lâu sau cảnh sát đã đến nơi. Nhưng dù kiểm tra hết tất cả các màn hình giám sát có thể kiểm tra, thì cũng chỉ thấy hình ảnh Nhan Tịch bị một người phụ nữ dẫn ra ngoài, ngoài ra không tìm thấy bất cứ dấu vết nào nữa.

Doug nóng ruột, gọi điện thoại cho Eden, định nhờ anh ta tìm giúp, nhưng lại không thể liên lạc được. Không có cách nào khác, anh chỉ có thể gọi điện thoại cho Thẩm Thanh Lan.

****

Quân khu thủ đô, Thẩm Thanh Lan cùng chị Chương đi chợ mua thức ăn đang trên đường về. Lần này tới quân khu, cuối cùng cô cũng đã gặp được chị ấy vừa từ nhà mẹ đẻ trở lại, có điều chị ấy đã gầy đi nhiều. Ngẫm lại chuyện ba qua đời đột ngột hẳn là cú sốc rất lớn với chị ấy.

Nhưng chị Chương vẫn tươi cười như trước. Theo lời chị ấy nói thì tâm nguyện lớn nhất của ba chị ấy chính là chị ấy có thể sống hạnh phúc. Xem như để ba yên lòng, chị ấy sẽ cố gắng sống tốt hơn.

“Em dâu, lần này em định ở lại quân khu luôn à?” Chị Chương hỏi Thẩm Thanh Lan.

“Không ạ. Em chỉ ở lại chăm sóc Hoành Dật một thời gian thôi. Bây giờ An An còn nhỏ, có ba bên cạnh sẽ tốt hơn rất nhiều.” Thời gian này là giai đoạn quan trọng trong việc hình thành tính cách của trẻ nhỏ, trong giai đoạn này, sự hiện diện của người làm cha có ảnh hưởng rất lớn với trẻ nhỏ. Cho nên Thẩm Thanh Lan định sẽ ở lại đây đến khi An An được một tuổi, cố gắng để con chung đụng với Phó Hoành Dật thật nhiều.

“Thật ra chị rất hy vọng em có thể ở lại đây, như vậy chị sẽ có người bầu bạn, có thể thường xuyên tìm em trò chuyện.” Chị Chương nói.

“Chị dâu, nếu thường ngày chị không có ai trò chuyện thì có thể gọi điện thoại cho em mà. Chúng ta sẽ cùng đi dạo mua sắm, uống trà. Chắc đã lâu rồi chị không ra ngoài gặp gỡ bạn bè phải không?”

“Bị em nội trúng rồi. Ngày xưa, trước khi gả cho anh Chương em rồi theo quân, ở thủ đô, chị vốn đã không có nhiều bạn. Sau khi sinh con, cả ngày chị lại vây quanh con, dù có đến trung tâm mua sắm cũng phải đi nhanh về nhanh. Tính ra cũng đã năm sáu năm rồi chị không được đi xem phim. Lần đến rạp phim gần đây nhất chính là vào dịp kỷ niệm ba năm ngày cưới của anh chị.”

“Thường ngày em cũng chỉ ở nhà không làm gì. Chị Chương, nếu chị buồn chán thì cứ gọi điện thoại cho em.”

“Được, quyết định vậy nhé. Có điều đến khi nhóc con nhà chị lên tiểu học, chị định ra ngoài làm.” Thẩm Thanh Lan đưa mắt nhìn chị ấy. Chị Chương cười nói, “Phụ nữ vẫn nên độc lập về kinh tế. Tuy anh Chương của em rất tốt với chị và con, có thể thấy sau này cũng sẽ như vậy, nhưng chị vẫn không muốn cứ dựa dẫm vào anh ấy mãi.”

Thẩm Thanh Lan tán thưởng nhìn chị ấy, vô cùng đồng ý với cách nghĩ này. Phụ nữ phải có sự nghiệp của mình, dù không thể gọi là sự nghiệp, nhưng có một công việc vẫn có thể khiến phụ nữ tự tin hơn rất nhiều. Sẽ không phải chỉ quanh quẩn bên củi gạo dầu muối và tự hỏi liệu chồng mình có yêu mình không, khiến bản thân phải sống như không người phụ nữ già nua.

“Chị Chương, cách nghĩ này của chị rất hay. Em ủng hộ chị.”

“Em dâu, chị rất hâm mộ em, còn trẻ tuổi mà đã đạt được thành tựu lớn như vậy. Em mới thật sự tài giỏi đấy.”

Thẩm Thanh Lan mỉm cười, đang định nói gì đó thì điện thoại đổ chuông, là Doug gọi tới, cô nói “Chị dâu, em nghe điện thoại đã nhé.” Chị Chương cười gật đầu. Thẩm Thanh Lan bắt máy, còn chưa kịp lên tiếng thì Doug đã nói, “An, Nhan Tịch mất tích rồi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay đã trở thành hành trang bắt buộc của bạn trẻ. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như chloe la gi nghia cua tu chloe la strephon and chloe doi uyen uong, baldric la gi nghia cua tu baldric la day guom cheo qua vai và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, học ngữ pháp và từ vựng tiếng Anh chưa bao giờ dễ dàng hơn với findzon.com.