Mật ngọt hôn nhân

Chương 499


Thẩm Khiêm bàn bạc cùng Thảm lão gia trong phòng sách rất lâu, không ai biết bọn họ nói gì. Hai tiếng sau, Thẩm Khiêm cầm một tập tài liệu ra khỏi phòng sách rồi vội vã xuống lầu. Vừa đúng lúc Sở Vân Dung bế An An về, suýt chút nữa va vào Thẩm Khiêm, may mà ông kịp thời giơ tay đỡ vai bà.

“A Khiêm, anh vội vàng làm gì đây?”

“Quân đội2có việc gấp, anh đi trước. Mấy ngày nay An An cai sữa, tâm tình không tốt, em không có việc gì thì đừng ra ngoài, ở nhà với thằng bé nhiều hơn.” Sở Vân Dung vốn không có ý muốn ra ngoài. Từ sau lần gặp người phụ nữ khó hiểu kia thì bà đã không còn muốn ra ngoài, nhất là khi biết kẻ địch trong tôi còn chưa giải quyết được,4đối phương có khả năng bắt bà uy hiếp Thẩm Thanh Lan hoặc Thẩm Khiêm bất cứ lúc nào, bà lại càng không muốn ra ngoài, ngay cả bạn tốt mời bà cũng từ chối.

Tô Tinh không về thủ đô mà đi nước R, Yamamoto đang chờ cô ở đấy, “Yamamoto, ông vội vã tìm tôi có chuyện gì sao?”

Vẻ mặt Yamamoto nghiêm túc, “Tôi mới nhận được tin tức của Tần Nghiên, bà3ta nói thiên kim nhà họ Thẩm chính là Mị, kẻ thù tôi tìm nhiều năm, cô nghĩ sao về chuyện này?”

Trong lòng Tô Tinh hoảng hốt, nhưng ngoài mặt lại không có chút khác thường, bật cười ha ha như nghe được chuyện buồn cười nhất thế gian, “Ngài Yamamoto, tôi vừa tới đây là ông liền kể cho tôi nghe một chuyện cười hay như vậy, ông thấy cuộc sống của tôi2trôi qua quá buồn chán sao?”

Yamamoto nghiêm túc cau mày, “Tôi không đùa giỡn với cô. Tôi thật sự nghiêm túc. Cô cảm thấy chuyện này là thật hay giả?”

“Ha ha ha, ngài Yamamoto, thật xin lỗi, chuyện cười này thật sự quá buồn cười rồi!” Tô Tinh cười đến nỗi cả người run lên, chờ cô dừng cười, sắc mặt Yamamoto đã hơi trầm xuống, lúc này cô mới nghiêm chỉnh lại.

“Yamamoto, ông8hỏi tôi có nghĩa là ông nghi ngờ chuyện này.”

“Đúng là tôi không quá tin chuyện này. Sau khi biết người này từ miệng Tần Nghiên, tôi đã đi điều tra sơ qua.”

“Kết quả làm ông khó tin?”

“Thật ra, tôi biết Thẩm Thanh Lan. Cô ấy là họa sĩ Lãnh Thanh Thu. Hiện tại, cô ấy được coi là họa sĩ chạm tay có thể bỏng trên thế giới. Nhà mẹ đẻ cô ấy là nhà họ Thẩm ở thủ đô nước Z, chồng cô ấy là người nhà họ Phó ở thủ đô. Nhà họ Thẩm và nhà họ Phó là gia đình thế nào, tôi tin ngài Yamamoto cũng đã biết. Ông cảm thấy con nhà như vậy sẽ là Mị sao?” Tất nhiên Yamamoto biết rõ tình huống này, chỉ là...

“Tần Nghiên nói Thẩm Thanh Lan không lớn lên ở nhà họ Thẩm, có khoảng thời gian mười một năm không sống ở nhà họ Thẩm.”

“Cho nên ngài Yamamoto cho rằng một đứa trẻ mười mấy tuổi có thể trở thành Mị - đệ nhất sát thủ thế giới?” Giọng Tô Tinh mang theo vẻ trào phúng. Yamamoto sững sờ. Đúng rồi, ngay từ đầu ông ta đã bỏ qua tuổi của Thẩm Thanh Lan. Tính theo thời gian Mị nổi lên, khi đó Thẩm Thanh Lan mới là đứa bé mười một, mười hai tuổi. Muốn ông ta tin đứa bé mười một, mười hai tuổi là đệ nhất sát thủ thế giới, đây đúng là chuyện nghìn lẻ một đêm.

Vẻ mặt Yamamoto trầm xuống, “Tần Nghiên làm vậy có mục đích gì? Bà ta chắc chắn tôi sẽ tin lời nói dối đó sao?”

Tô Tinh uống một ngụm trà, ung dung nói: “Ngài Yamamoto, có đôi khi lời nói dối như vậy mới có thể làm người ta tin tưởng, cái này gọi là bất ngờ đánh úp. Không phải lúc đầu ông cũng không tin sao?”

Yamamoto gật đầu. Đúng vậy, phản ứng đầu tiên của ông ta khi nghe lời nói dối này là không tin, đến khi tỉnh táo lại thì ông ta nghi ngờ. Không phải cứ là thiên kim nhà họ Thẩm thì không có khả năng là sát thủ, dù sao thì cũng chưa ai thấy diện mạo thật của Mị. Vừa được Tô Tinh nhắc nhở, Yamamoto liền suy nghĩ lại. Lúc đó tuổi của Thẩm Thanh Lan còn quá nhỏ, không phải không có sát thủ nhỏ tuổi, mà là rất khó đạt trình như thể ở độ tuổi đó.

Nghĩ vậy, Yamamoto càng tin rằng Tần Nghiên đang lừa gạt mình, “Bà ta lừa gạt tôi để làm gì?”

“Theo tôi được biết, Tần Nghiên và nhà họ Thẩm có ân oán, cụ thể là gì thì tôi không rõ lắm, thế nhưng bà ta muốn đối phó nhà họ Thẩm là sự thật.” Tô Tinh mỉm cười nói.

Mọi chuyện đã trở nên dễ hiểu, Yamamoto gật đầu, “Lần này nhờ có cô nhắc nhở, nếu không thì tôi đã bị lừa rồi.”

Tô Tinh cười trừ, “Ngài Yamamoto đánh giá cao tối rồi. Dù tôi không nhắc nhở ông thì ông cũng sẽ không nhất thời xúc động mà ra quyết định.” Trên thực tế, mặc dù Yamamoto là thủ lĩnh của Yamaguchi Group, nhưng ông ta rất dễ bị kích động. Ông ta có thể ngồi vững cái ghế này nhiều năm như vậy cũng là một kỳ tích.

Loại bỏ được nghi ngờ của Yamamoto, Tô Tinh mới yên tâm rời đi. Chỉ là trước khi đi, cô nhìn thoáng qua nhị đương gia đứng bên cạnh Yamamoto bằng ánh mắt có thâm ý.

Sau khi trở lại thủ đô, Tô Tinh không đi tìm Sở Vân Dung mà tìm khách sạn ngủ một giấc. Sau đó, cô đi dạo và ngắm phong cảnh ở thủ đô, bộ dạng không giống đi làm việc mà giống đi du lịch hơn. Tô Tinh nhận được điện thoại của Tần Nghiên khi đang đi du hổ, “Tô Tinh, chuyện tiến hành thế nào rồi?”

Tổ Tinh ngồi trên mép thuyền, ngẩng đầu nhìn bầu trời, từ tốn nói: “Đang trong quá trình tiến hành, thời gian này đối phương không ra ngoài nên tôi không tiếp xúc được.”

“Tô Tinh, cổ đừng cố ý kéo dài thời gian.” Tần Nghiên lạnh giọng.

“Tôi không có ý kéo dài thời gian, tôi chỉ nói sự thật, chuyện tôi đã đồng ý thì tôi sẽ làm được. Bà gấp cái gì?” Tô Tinh không sốt ruột chút nào.

Tần Nghiên híp mắt, trong mắt hiện đầy sát ý, “Tôi cho cô hai ngày, cô tự liệu mà làm. Hai ngày sau, tôi muốn nhìn thất Sở Vân Dung.” Dứt lời, bà ta cúp điện thoại. Chỉ cần Sở Vân Dung và Nhân Tịch đều ở trong tay bà ta, bà ta không tin Thẩm Thanh Lan còn dám phản kháng.

Tổ Tinh nhìn điện thoại bị tắt ngang, trong lòng đầy lo âu. Rốt cuộc phải làm sao đây? Chắc chắn không thể đưa Sở Vân Dung đi, nếu không Thẩm Thanh Lan sẽ lại bị khống chế. Mặc dù bây giờ Nhan Tịch cũng ở trong tay Tân Nghiên, nhưng một người thì vấn bớt nguy hiểm hơn là hai người.

Nhưng nếu không đưa Sở Vân Dung đi thì không dễ ăn nói với Tần Nghiên. Hơn nữa, với tính tình của Tần Nghiên, nếu không có Sở Vân Dung thì e là bà ta sẽ không lộ diện.

Nhất thời, Tô Tinh không nghĩ ra cách nào hay.

Thẩm Thanh Lan vẫn luôn chờ tin tức của Tần Nghiên, những người khác không tin Mị đã trở lại, nhưng chắc chắn Tần Nghiên sẽ tin. Chắc chắn bà ta biết cô đang khiêu chiến với bà ta, vậy mà bà ta lại chậm chạp không ứng chiến, điểm này rất không phù hợp với phong cách của bà ta. Rốt cuộc bà ta đang do dự cái gì, hoặc là bà ta đang mưu tính cái gì?

“An, tìm được rồi.” Ngay lúc Thẩm Thanh Lan đang chìm trong suy tư thì Kim Ân Hi chợt nói. Thẩm Thanh Lan hoàn hồn nhìn sang Kim Ấn Hi, “Xác định được nơi đó rồi sao?”

Kim Ân Hi gật đầu, “Đã xác định, tám chín phần là nơi này. Bọn họ có rất đông người, chúng ta muốn cứu Nhan Tịch ra ngoài là rất khó.”

Thẩm Thanh Lan không hề bất ngờ. Lần này, Tần Nghiên muốn đấu một trận sống chết với cô, dù sao thì thời gian của bà ta cũng không còn nhiều nữa, chắc chắn bà ta không có khả năng thong thả như trước đây. Vừa nghĩ vậy, cô đứng dậy, đeo trang bị lên người.

“Dù có là đầm rồng hang hổ thì tớ cũng muốn đi vào một lần.”

“An, cho dù thế nào thì bọn tớ cũng sẽ ở bên cạnh cậu.” Kim Ân Hi nói. Thẩm Thanh Lan mỉm cười, “Ừ, chúng ta luôn ở bên nhau.” Thẩm Thanh Lan gọi Andrew vào, cả đám cẩn thận nghiên cứu địa hình khu vực Tần Nghiên ở.

Lần này, Tần Nghiên đổi sang một biệt thự cạnh bờ biển, sau biệt thự này là vách núi, dưới vách núi là biển. Vách núi rất cao, bề mặt vách núi trơn trượt, các cô muốn lặng lẽ leo từ dưới vách núi vào biệt thự là không có khả năng. Nói cách khác, các cô muốn vào cứu người thì cũng chỉ có thể đi vào từ cửa chính.

Bỏ qua ân oán, Thẩm Thanh Lan rất hài lòng với sự lựa chọn nơi này của Tần Nghiên. Đây là một nơi dễ thủ khó công, chẳng qua bây giờ bọn họ đang ở thể đối lập, chỗ này sẽ gây khó khăn cho bọn họ.

“An, chúng ta cũng chỉ có thể đi vào từ cổng chính” Andrew nghiêm túc nói.

Thẩm Thanh Lan nhìn bản đồ, chỉ vùng biển phía sau biệt thự, “Em muốn thử đi vào từ chỗ này.”

“An, quá khó. Vách núi này rất trơn trượt, căn bản không có chỗ đặt chân, không cẩn thận sẽ ngã xuống biển từ độ cao hơn 10 m, vô cùng nguy hiểm.”

Đương nhiên Thẩm Thanh Lan biết điều này, nhưng từ cửa chính đi vào, chào đón các cô sẽ là hỏa lực khủng khiếp của Tần Nghiên. Rất có thể chưa cứu được Nhan Tịch thì toàn quân của mình đã bị diệt. Thay vì như vậy, còn không bằng mạo hiểm thử một lần.

Hai người còn lại nghe xong lời Thẩm Thanh Lan đều im lặng. Một lát sau, Andrew mới nói: “An, em và Ân Hi yểm hộ cho anh, anh đi vào từ phía dưới.”

“Không được, Andrew, bàn về leo tay không thì em thành thạo hơn anh.” Thẩm Thanh Lan nói. Andrew cứng người. Đúng vậy, anh am hiểu công kích tầm xa, ngắm bắn mới là điểm mạnh của anh. Bàn về năng lực sinh tồn, Thẩm Thanh Lan mới là mạnh nhất.

“An, chúng ta có nên xin Allen giúp đỡ không?” Kim Ân Hi bỗng nhiên hỏi. Bọn họ chỉ có ba người, đúng là hơi ít, một khi bị Tần Nghiên phát hiện thì rất khó đảm bảo an toàn, huống hồ bọn họ còn muốn mang theo Nhan Tịch.

“Lần này chúng ta đến cứu Nhan Tịch, càng nhiều người càng nguy hiểm” Thẩm Thanh Lan nói. Thẩm Thanh Lan nói sự thật, ba người bọn họ hành động mới có thể lặng yên không tiếng động để cứu Nhan Tịch ra. Nếu có nhiều người, lúc hai bên sống mới với nhau, trong tay đối phương có Nhan Tịch, mà trong tay bọn họ lại chẳng có gì. Mọi chuyện cứ quyết định như vậy, Thẩm Thanh Lan đi vào từ bờ biển phía sau, Andrew che chở phía sau, nếu chẳng may bị phát hiện thì Kim Ân Hi sẽ thu hút hỏa lực từ mặt bên. Ban đêm, ba người Thẩm Thanh Lan thay quần áo xong, chuẩn bị xong mọi thứ rồi xuất phát. Kim Ân Hi và Andrew đi trước, Thẩm Thanh Lan xuống bên kia vùng biển thuê một chiếc thuyền nhỏ, bơi đến dưới vách núi. Cô ngẩng đầu nhìn vách đá cao tới năm, sáu mươi mét, suy nghĩ xem đi từ đâu sẽ dễ hơn.

Quả nhiên, vách núi trơn trượt như bọn họ dự đoán. Trong bóng đêm, có thể nhìn thấy nửa đoạn dưới bóng loáng trơn trượt, chỉ cần leo qua đoạn này thì bên trên sẽ tương đối dễ dàng, thế nhưng nửa đoạn cũng đã hai, ba mươi mét rồi.

Thẩm Thanh Lan nhíu mày, tìm một chỗ đặt chân rồi bắt đầu leo lên.

Cô leo rất chậm, vách đá quanh năm bị nước biển vỗ vào, chỗ sắc nhọn đã sớm bị mài mòn, chỗ đặt chân cách rất xa nhau. Vẻ mặt cô không chút thay đổi, mùi tanh mặn mòi của nước biển quấn quanh chóp mũi, trong lòng cô nhớ đến Phó Hoành Dật và An An, chồng và con trai cô vẫn đang chờ cô trở về, cho nên cổ sẽ không xảy ra chuyện gì, mà cô cũng sẽ không để mình gặp chuyện không may.

Andrew và Kim Ân Hi nằm yên trên cây xung quanh biệt thự, chú ý từng hành động trong biệt thự. Bên trong đèn sáng trưng, bốn phía có người đeo súng đi tuần, căn bản không có khả năng lợi dụng sơ hở. Trên gương mặt trẻ con của Kim Ân Hi có chút nghiêm trọng, không biết hiện giờ Thẩm Thanh Lan thế nào, có tiến hành thuận lợi khổng.

Bên kia, lúc Allen nhận được tin tức đám người Thẩm Thanh Lan đã xuất phát thì vẻ mặt chợt biển, “Mau cho người đi theo tôi.” Allen nói với Peter rồi vội bước đi. Mấy ngày nay, bọn họ vẫn trong trạng thái chuẩn bị chiến đấu nên tập hợp cũng không phiền phức.

Peter nhanh chóng gọi đủ người.

Trên đường đi, Allen gọi điện thoại cho Phó Hoành Dật, bởi vì không có lý nào Thẩm Thanh Lan đang mạo hiểm mà Phó Hoành Dật làm chồng lại mờ mịt không biết gì. Phó Hoành Dật nghe Allen nói Thẩm Thanh Lan tự mình đi cứu người thì khuôn mặt trở nên âm trầm, trong mắt che giấu lo lắng và sợ hãi. Thanh Lan, em phải đợi anh, nhất định phải đợi anh! Tiết trời tối nay cũng không tốt, gió trên biển rất lớn, thỉnh thoảng có sóng biển đập vào vách đá, quần áo Thẩm Thanh Lan đã sớm bị ướt nhẹp. Cô không quay đầu nhìn xuống dưới mà chỉ nhìn chăm chăm leo lên trên. Leo được một nửa, trời bỗng nhiên đổ mưa to, từng giọt mưa nặng hạt rơi trên mặt cô, khiến mặt có chút đau đớn. Cô chớp mắt mấy cái rồi lại tiếp tục leo lên.

“Andrew, trời mưa rồi.” Kim Ân Hi lo lắng, vách núi vốn đã khó leo, bây giờ trời còn mưa to, đúng là họa vô đơn chí, chỉ cần không cẩn thận một chút thì rất có thể Thẩm Thanh Lan sẽ ngã xuống.

“Chúng ta phải tin tưởng An.” Andrew nói nhỏ, chuyện bây giờ bọn họ có thể làm là yên tâm chờ, không thể hành động thiếu suy nghĩ, tránh phá hỏng kế hoạch của Thẩm Thanh Lan. Kim Ân Hi gật đầu, nhưng vẻ lo lắng trên mặt vẫn không vơi đi. Trong biệt thự, Tần Nghiên lại gọi điện thoại cho Tô Tinh giục có hành động. Bà ta không thể đợi được nữa, mà cũng không muốn đợi, hiện giờ bà ta chỉ muốn giết chết Thẩm Thanh Lan, tiêu diệt nhà họ Thẩm. Giọng điệu không nhanh không châm của Tổ Tinh làm cho Tần Nghiên tức giận đến nỗi đập vỡ điện thoại.

“Phu nhân, không nên tức giận vì một kẻ không nghe lời.” Quản gia an ủi bà ta.

Trên cổ Tần Nghiên nổi đầy gân xanh, hiển nhiên là đã bị chọc giận, “Con khổn, nó cho rằng nó là giỏi lắm, không ai địch được hay sao, cánh cứng rắn đã muốn bay, cũng phải hỏi xem tôi đã đồng ý hay chưa?

“Phu nhân, chờ cô ta trở lại, chúng ta sẽ không để cô ta đi một cách dễ dàng, dù có trả giá thế nào thì tôi cũng sẽ bắt cô ta lại. Bây giờ không còn sớm nữa, phu nhân nghỉ ngơi đi.” Lúc này, quản gia và Tần Nghiên căn bản không ngờ người mà bọn họ cho rằng đang ở thủ đô, bây giờ đang ở sân bay nước Y, chuẩn bị bay đến đây. Tần Nghiên ổn định hô hấp, lắng nghe tiếng mưa ngoài cửa sổ rồi gật đầu. Bây giờ cơ thể bà ta cần nghỉ ngơi nhiều hơn. Quản gia đẩy Tần Nghiên vào phòng, hầu gái ôm bà ta lên giường.

“Quản gia, Nhan An Bang đến chưa?” Quản gia đi ra tới cửa, Tần Nghiên gọi lại.

Quản gia dừng bước, “Đến rồi.”

“Gửi địa chỉ nơi này đến điện thoại của ông ta, chắc là ông ta đang rất nhớ Nhan Tịch đấy.”

“Vâng, phu nhân.” Tần Nghiên nhếch miệng cười, hầu gái vô ý thấy hình ảnh này, cơ thể không nhịn được run lên, vừa khéo bị Tần Nghiên thấy được, ánh mắt bà ta phát lạnh, “Quản gia.”

Quản gia lập tức hiểu ý, không đợi hầu gái kịp phản ứng, một viên đạn đã xuyên thấu qua lồng ngực người hầu gái. Người hầu gái trợn mắt nhìn Tần Nghiên với vẻ không thể tin nổi, dù cơ thể đã ngã xuống mặt đất nhưng hai mắt vẫn không nhắm lại.

Quản gia gọi hai người mang thi thể người hầu gái ra ngoài, sau đó quét dọn sạch sẽ căn phòng, lúc này ông ta mới rời đi. Mưa rơi càng lúc càng lớn, Thẩm Thanh Lan bị nước mưa đập vào không mở nổi mắt. Cô nhắm mắt rồi lại mở mắt, nước mưa chảy vào trong mắt mang theo bụi bẩn làm cô rất khó chịu, thế nhưng vẻ mặt cô lại đờ đẫn giống như không cảm giác được điều đó. Cô đánh giá khoảng cách từ chỗ cô đến đỉnh núi, cứ theo tốc độ hiện nay thì đại khái còn cần khoảng nửa giờ.

Chốc chốc, trên bầu trời lại hiện lên những tia chớp, làm đêm đen sáng lên trong nháy mắt. Nếu lúc này nếu có ai nhìn thấy người trên vách đá thì chắc chắn sẽ rất kinh ngạc.

Thẩm Thanh Lan mượn chút ánh sáng của tia chớp để nhìn đường leo lên, bên tai là tiếng sóng biển vỗ vào vách đá, vang vọng tựa như tiếng sấm bên tai.

Cô nhìn nơi đặt chân tiếp theo, vừa mới nhấc chân, mỏm đá chỗ tay phải đang bám vào bỗng nhiên rơi xuống, cơ thể lập tức đau quặn. Cô hoảng hốt, vội vàng móc dao cắm vào vách đá, tay còn lại nắm chặt một mỏm đá nhọn nhổ ra, lúc này cơ thể mới vững lại. Chỗ cô đang đứng cách chỗ lúc nãy khoảng năm mét. Chỗ này cách mặt biến khoảng ba mươi mét, nếu ngã xuống, xui xẻo một chút thì có lẽ sẽ phải đi tìm Diêm Vương uống trà.

Thẩm Thanh Lan đứng vững vàng, lau nước mưa trên mặt, ngẩng đầu nhìn đỉnh vách núi, còn khoảng 20 m. Cô lại tiếp tục leo từng bước lên trên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Bạn đang gặp vấn đề về tiếng Anh hay bạn đang muốn cải thiện vốn tiếng Anh của mình một cách nhanh chóng? Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như aural la gi nghia cua tu aural la thuoc huong toat ra tu hoa thuo, corpse candle la gi nghia cua tu corpse candle la ma troi và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích khác tại findzon.com sẽ giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, đặc biệt là phần ngữ pháp và từ vựng.