Mật ngọt hôn nhân

Chương 509


“Từ sau khi trở về, Nhan Tịch vẫn như vậy à?” Thẩm Thanh Lan trầm giọng hỏi.

Doug gật đầu, “Đúng vậy. Sau khi trở về, gần như là lúc nào cô ấy cũng như vậy, chỉ cần người khác không chạm vào thì cô ấy có thể ngồi một2mình cả ngày. Bây giờ cô ấy đã không thể nói được một câu hoàn chỉnh, đánh mất khả năng ngôn ngữ rất trầm trọng.” Đồng tử của Thẩm Thanh Lan co lại, “Tại sao lại như vậy?” “Theo chuyên ngành thì triệu chứng này gọi là triệu chứng5mất tiếng, là biểu hiện hậu chứng Hysteria. Không chỉ vậy, sau này cô ấy sẽ mất dần năng lực tự chủ hành vi, trở thành một con rối không thể tự ăn, tự ngủ.” “Doug, không có cách nào sao?” Doug lắc đầu, vẻ mặt nặng nề. Nếu6có cách thì anh đã thử từ lâu, “Cô ấy tự nhốt mình trong thế giới của cô ấy, không muốn tỉnh lại. An, tôi không còn cách nào khác.” Nói đến đây, anh càng thấy khổ sở hơn. Anh đã chữa trị cho rất nhiều bệnh nhân, cũng5đã chữa khỏi cho nhiều người, nhưng bây giờ lại không thể giúp được cho người mình yêu. Cảm giác bất lực này khiến anh rất suy sụp.

Nghe vậy, Thẩm Thanh Lan trầm mặc. Cô hoàn toàn không hiểu gì về phương diện này nên cho dù có nóng3lòng muốn giúp đỡ cũng không thể giúp được.

“An, thật ra cô ấy như bây giờ cũng rất tốt, ít nhất sẽ không phải chịu đau khổ. Cô ấy sẽ quên đi ký ức đau đớn kia, dù có như đứa bé hay ngây ngô cũng được. Thậm chí tôi nghĩ tỉnh táo lại chỉ khiến cô ấy phải đau khổ, vậy thì thể này cả đời cũng tốt. Tôi sẽ mãi ở bên cô ấy.”

“Doug”

“Doug nhìn bóng lưng của Nhan Tịch, dịu dàng cười, “An, cô xem cô ấy ngoan ngoãn như bây giờ không phải rất tốt sao? Tôi đã nhìn thấy dáng vẻ của cô ấy khi hoảng loạn, cũng đã thấy dáng vẻ của cô ấy khi mất hết lý trí, so với lúc đó, cô ấy cứ yên tĩnh thế này đáng yêu hơn rất nhiều.” “Doug, như vậy thì quá tàn nhẫn với anh.” Thẩm Thanh Lan nói. Trơ mắt nhìn vợ mình thế này mà lại không thể làm gì, thì chỉ có thể chịu dằn vặt cả đời.

“Không có gì tàn nhẫn cả. Trên đời này tôi không còn người thân nào nữa nên chẳng phải vướng bận gì. Nhan Tịch đã cho tôi có thêm người cần quan tâm, khiến tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Qua một thời gian nữa, tôi muốn đưa cô ấy đến nơi khác chơi. Cô ấy rất thích du lịch, lần trước chúng tôi đã cùng nhau đi châu Âu. Lần này tôi muốn đưa cô ấy đi khắp nước Z, cho cô ấy nhìn ngắm non sông đất nước mình.”

“Doug, Nhan Tịch sẽ như vậy cả đời sao?”

“Có thể là như vậy mà cũng có thể không. Một số bệnh nhân sẽ bất chợt tỉnh táo lại, sau đó khỏi bệnh. Cũng có một số người cả đời không khỏi, cứ thể già đi, cho đến khi chết. Nhưng cho dù thế nào tôi cũng sẽ ở bên cạnh chăm sóc cô ấy.” Doug bình tĩnh nói. Anh đã nghĩ kỹ rồi nên không có gì phải băn khoăn nữa.

Thẩm Thanh Lan cúi đầu nhìn mặt đất, “Doug, nếu tôi có thể giúp được gì thì hãy gọi điện thoại cho tôi.”

“Được, sẽ không khách sáo với cô đâu. Tôi đã liên lạc với Eden, tôi rất xin lỗi vì chuyện của Ân Hi.” Nhắc tới Kim Ân Hi, ánh mắt Thẩm Thanh Lan lại hiện lên vẻ đau buồn, nhưng vẫn mỉm cười, “Doug, tôi cũng như anh, sẽ không bỏ cuộc. Tôi sẽ tiếp tục tìm kiếm, chỉ cần còn ngày nào chưa tìm được xác của Ân Thi thì ngày đó tôi sẽ không bỏ cuộc.” Thẩm Thanh Lan phải ra về nên đi tới bên cạnh Nhan Tịch, ngồi xuống nhìn vào mắt cô, “Nhan Tịch, chị phải về rồi. Em nhớ phải ngoan nhé.”

Nhan Tịch chỉ nhìn chằm chằm dưới đất, không hề trả lời.

Thẩm Thanh Lan mỉm cười, đưa tay vuốt tóc cô, “Nhan Tịch, chị chờ em khỏe lại!”

Thẩm Thanh Lan vừa đi hai bước thì đột nhiên nghe Nhan Tịch gọi một tiếng chị. Cô dừng bước, ánh mắt đẩy mừng rỡ hỏi, “Nhan Tịch, em nhận ra chị rồi sao?” Nhan Tịch lại không trả lời, vẫn chỉ nhìn xuống đất. Thẩm Thanh Lan nắm chặt tay cô, nhưng cô lại hoảng sợ lùi về sau. Thẩm Thanh Lan đánh thất vọng buông tay ra, “Nhan Tịch, xin em, nhất định hay khỏe lại nhé!” Doug đưa Thẩm Thanh Lan ra trạm tàu hỏa, “Đi đường cẩn thận.” Thẩm Thanh Lan gật đầu, “Doug, anh hãy... chú ý giữ gìn sức khỏe.” “Được.”

****

Vừa trở lại thủ đô, Thẩm Thanh Lan liền gọi điện thoại cho Eden, mới biết Andrew đã đưa Sicily rời đi, bây giờ anh cũng đang ở cùng với họ. Mà sau đó, trong giới còn xảy ra một chuyện, Mị lại xuất hiện. Chuyện xảy ra vào hai ngày trước, một đại ca mafia của nước D bị phát hiện đã chết ở trong phòng của tình nhân, cô tình nhân cũng nằm trong vũng máu với hắn. Qua dấu vết ở hiện trường, có thể thấy rõ ràng việc này là do Mị gây ra.

Yamamoto nghe tin này khi đang uống trà cùng Tô Tinh. Ông ta đặt ly trà xuống, cảm khái, “May mà trước đây tôi nghe lời cô, không đi gây chuyện với Thẩm Thanh Lan. Quả thật cô ta không phải là Mị.” Tô Tinh nghe vậy thì hơi nhíu mày, “Sao lại nói vậy? Ông vẫn cho người theo dõi Thẩm Thanh Lan à?”

Yamamoto xấu hổ cười, “Cũng không phải là theo dõi. Dù sao ở đó cũng là trung tâm văn hóa chính trị của nước Z, sao tôi có thể tùy tiện theo dõi Thẩm Thanh Lan được? Tôi chỉ dặn người của mình chú ý tới động thái của cô ta mà thôi. Tuy không biết chính xác từng cử chỉ hành động, nhưng khi Mị giết chết tên xui xẻo kia thì Thẩm Thanh Lan đang ở thủ đô. Đàn em của tôi đã tận mắt thấy. Chuyện này chắc chắn không sai.”

“Xem ra ngài Yamamoto cũng chẳng tin lời tôi lắm.” Tô Tinh ung dung nói.

“Ôi, cô nói gì vậy? Tất nhiên tôi tin tưởng cô rồi, nhưng đây là bệnh chung của con người mà, không tận mắt chứng kiến thì vẫn sẽ lo lắng. Cô chớ để bụng.”

Tô Tinh mỉm cười, nhưng nụ cười lại không hề chân thật, “Tôi nào dám.” “Cô xem, cô xem. Cô vẫn tức giận. Thôi được, chuyện này là lỗi của tôi. Tôi không nên hoài nghi cô. Tôi bảo đảm sẽ không có lần sau.” “Được rồi, chỉ đùa với ông một chút thôi. Lần này tôi tới tìm ông không phải là vì chuyện này. Bây giờ Tần Nghiên chết rồi, ông đã có thể tiếp quản toàn bộ thể lực của bà ta.” Thái độ của Tô Tinh nghiêm túc. Nói đến chuyện này, Yamamoto cũng nghiêm túc lại, “Thật ra lần trước thế lực của Tần Nghiên ở nước R đã bị tối tiêu diệt gần hết, còn lại cứ để người khác ngửi một chút đi.” “Không ngờ ngài Yamamoto lại là người rộng rãi như thế?

Yamamoto bật cười, lại dụ dỗ lần nữa, “Cô xem, vẫn hẹp hòi như vậy. Có điều Tô Tinh à, cô thật sự không muốn ở lại chỗ của tôi sao? Tôi vẫn rất hoan nghênh cô gia nhập.” Tô Tinh lắc đầu, “Thôi, tôi cảm thấy chúng ta vẫn nên làm bạn thì tốt hơn. Thỉnh thoảng giúp nhau vài chuyện là được rồi.”

Yamamoto nghe vậy thì tỏ vẻ rất tiếc nuối, “Được rồi, tất nhiên tôi sẽ tôn trọng sự lựa chọn của cô, nhưng nếu ngày nào đó cô đổi ý thì lúc nào cũng hoan nghênh cô đến chỗ của tôi. Cửa lớn nhà tôi sẽ luôn mở rộng chào đón cô.”

Tô Tinh mỉm cười, gật đầu, “Được, có điều tôi định thoái ẩn một thời gian. Gần đây thật sự quá mệt mỏi, nên muốn cho mình thời gian nghỉ ngơi.” “Ồ? Định đi đâu?”

Tô Tinh nhún vai, “Chưa nghĩ ra, cứ đi đại thôi. Tôi muốn thăm thú xung quanh một chút. Trước đây đi khắp nơi chỉ để làm nhiệm vụ, bây giờ tôi muốn du lịch thế giới.” “Ý này rất hay! Nếu mệt mỏi thì cứ đến nhà tôi chơi.” “Nhất định rồi. Ngài Yamamoto, nếu không còn chuyện gì thì tôi về đây. Tôi có hơi nôn nóng muốn bắt đầu cuộc sống mới.”

“Ha ha ha, được, chúc cô đi chơi vui vẻ” Yamamoto đứng dậy, đích thân tiễn Tô Tinh ra cửa. Cô quay người đi không hề lưu luyến. Yamamoto không thấy được lúc cô rời đi, ánh mắt chợt hiện lên ý cười. Khi Thẩm Thanh Lan nghe tin về Mị thì rất ngạc nhiên, nhưng lại không điều tra được bất cứ manh mối nào có ích. Nghĩ đến một khả năng, cô liền tìm cách liên lạc với Tổ Tinh, nhưng không làm sao liên lạc được. Tô Tinh cứ như đã bốc hơi khỏi nhân gian.

Thẩm Thanh Lan nói chuyện này với Eden, anh im lặng một lúc, sau đó nói, “An, em có cảm thấy người này giống như đang giúp em hay không? Lúc Thẩm Thanh Lan ở thủ đô, thì Mị lại có hành động ở một nơi khác. Điều này vô cùng có lợi cho việc che giấu thân phận của em.”

Thẩm Thanh Lan cũng cảm thấy như vậy, cho nên cô mới nghĩ tới Tô Tinh, “Eden, anh có tin gì về Tô Tinh không?”

“Không, mà hình như trong giới cũng không có người nào tên Tổ Tinh cả.”

Thẩm Thanh Lan bỗng nhiên nhận ra, Tô Tinh là tên thật của cô ấy, cô hoàn toàn không biết tên trong giới của cô ấy, “Quên đi, chuyện này nói sau. Sicily thể nào rồi?”

“Vẫn vậy.” Có nghĩa là Sicily vẫn hôn mê. Giọng Eden bỗng nặng nề, “Hiện giờ Andrew đã tạm dừng mọi công việc, dồn hết tâm trí chăm sóc cô ấy, nhưng tình trạng của cô ấy không hề có chút chuyển biến tốt đẹp nào.”

Nhắc đến Sicily, tâm trạng của Thẩm Thanh Lan cũng chùng xuống, “Eden, anh nói thật với em đi, Sicily có thể tỉnh lại không? “An, anh chỉ có thể nói có thể, nhưng khả năng không lớn. Anh không dám chắc. Đầu Sicily bị tổn thương quá nặng.”

“Eden, là tại em liên lụy tới mọi người.”

“An, em tuyệt đối đừng nói vậy, em nói vậy sẽ làm tổn thương bọn anh. Chúng ta là bạn bè từng sống chết có nhau, cho dù bất cứ ai trong số chúng ta gặp chuyện không may thì mọi người cũng sẽ giúp đỡ hết sức mình. Chuyện này không phải là lỗi của ai cả, nếu muốn nói sai thì là do anh không nghe lời em, không giải quyết Tần Nghiện kịp thời, đã để gây ra tai họa. Là lỗi của anh. An, em yên tâm đi. Anh nhất định sẽ nghĩ cách giúp Sicily tỉnh lại.”

“Vâng, Sicily nhờ cả vào anh. Eden, nếu có tin tức của Kim Ân Hi, em sẽ nhanh chóng báo cho các anh biết.” “Được. Có điều, An à, em có nghĩ tới nếu... lỡ như Ân Hi thật sự đã.”

“Không đâu, Eden. Dù anh có tin hay không, nhưng trực giác của em nói cho em biết chắc chắn Ân Hi còn sống. Em sẽ nhanh chóng tìm ra cậu ấy thôi.” Giọng điệu của Thẩm Thanh Lan rất kiên định. Cô đã treo thưởng, nếu ai cung cấp thông tin của Kim Ân Hi đều sẽ nhận được món tiền thưởng rất lớn.

Dù bây giờ vẫn không có tin tức nào, nhưng chắc chắn sớm muộn gì cũng sẽ có. “An, tất nhiên anh tin em rồi. Trực giác của em vẫn luôn rất chính xác mà.” Eden đáp, thật ra anh cũng nghĩ Kim Ân Hi nhất định vẫn còn sống.

Thời gian cứ thế trôi qua, chớp mắt đã qua một tháng, cuối cùng Phó Hoành Dật cũng trở về từ quân đội. Thẩm Thanh Lan biết hôm nay anh về nên thức dậy rất sớm, đưa An An ra vườn hoa chơi để có thể thấy anh sớm hơn.

“Ba.” An An thấy người đi tới thì ánh mắt liền sáng lên, nhào về phía Phó Hoành Dật. Thẩm Thanh Lan đang tập cho An An đi, cậu nhóc đi siêu xiêu vẹo vẹo, vốn còn chưa vững, nên chỉ đi được vài bước về phía Phó Hoành Dật đã ngã.

Dù là tiết trời đang là đầu tháng năm, nhưng thủ đô ở phương bắc, còn hơi lạnh. An An vẫn mặc đồ rất dày nên ngã không đau. Cậu nhóc không khóc mà ngẩng đầu nhìn Phó Hoành Dật, anh đỡ con lên, phủi bụi trên quần áo con, “Đúng là đứa bé ngốc.” An An cau mày, bất mãn nhìn ba mình, “An An không ngốc.” Gần đây khả năng ngôn ngữ của cậu nhóc như đột nhiên bùng nổ, tiến bộ rất nhiều, đã có thể nói rất nhiều từ, đôi khi còn nói được vài câu đơn giản. Phó Hoành Dật lập tức nhận ra điều này, xoa xoa gương mặt nhỏ nhắn của An An rồi bế con lên, “Nhớ ba không?” “Nhớ ba.” An An gập đầu, nói xong còn hôn lên mặt Phó Hoành Dật.

Ánh mắt Phó Hoành Dật đầy yêu thương, lúc này mới nhìn sang Thẩm Thanh Lan, tỏ ý “anh không sao.”

Lần này Phó Hoành Dật phải làm tổng cộng bốn bài trắc nghiệm tâm lý. Cho đến khi xác định không có vấn đề gì, lãnh đạo quân đội mới cho anh trở về. Về đến nhà, anh liền đến phòng sách của Phó lão gia trước. Hai ông cháu nói rõ sự việc xong, anh mới xuống tìm Thẩm Thanh Lan. Thẩm Thanh Lan đang ngồi dưới đất chơi xe lửa với An An. Cậu nhóc ngồi trong lòng mẹ, tựa lưng vào mẹ, thấy ba tới thì vẫy tay với ba. Phó Hoành Dật ngồi xuống bên cạnh con.

“Không sao chứ?” Thẩm Thanh Lan hỏi.

Phó Hoành Dật lắc đầu, “Ừ, không sao rồi.” “Quân đội phạt anh thế nào?”

“Chỉ viết kiểm điểm thôi, không sao cả.” Đây là đáp án tốt nhất mà Phó Hoành Dật và Phó lão gia đã thống nhất.

Thẩm Thanh Lan nhướng mày, “Không nói thật với cả em à?”

Phó Hoành Dật bất đắc dĩ cười, biết trước Thẩm Thanh Lan không dễ bị lừa như vậy được rồi, “Còn bị giáng chức nữa.”

“Còn gì không?” “Lần này thật sự hết rồi. Thanh Lan à, đừng lo, mấy chuyện này chẳng là gì với anh cả.” Thẩm Thanh Lan không nói gì, chỉ cúi đầu. Phó Hoành Dật nắm tay cô, “Đừng lo, anh thật sự không sao mà.” Thẩm Thanh Lan mỉm cười, chưa kịp nói gì, cúi đầu nhìn thấy mình thì thấy An An đang tách bàn tay Phó Hoành Dật ra khỏi tay cô. An An nhíu chặt mày, cố gắng đẩy tay Phó Hoành Dật ra, miệng còn lẩm bẩm, “Mẹ là của An An.” Nghe vậy, Phó Hoành Dật đen mặt. Thằng nhóc này, còn nhỏ đã học cách tranh vợ của ba. Phó Hoành Dật dứt khoát ôm Thẩm Thanh Lan vào lòng, sau đó nhìn An An, nghiêm túc nói, “Mẹ là của ba.”

An An ngơ ngác nhìn Phó Hoành Dật, rồi lại nhìn Thẩm Thanh Lan, mếu máo như sắp khóc. Thẩm Thanh Lan câm nín nhìn anh, “Thằng bé là con trai anh mà.”

Hai cha con này vừa rồi còn tình thương mến thương.

“Thằng bé giành em với anh.” Phó Hoành Dật ấm ức. Không ai được cướp vợ của anh, kể cả con trai cũng không được.

“Mẹ.” An An càng ấm ức hơn. Trước khi ba chưa về nhà, mẹ là của một mình cậu nhóc. Sao ba vừa trở về là mẹ liền trở thành của ba.

Thẩm Thanh Lan nhìn biểu cảm ấm ức y như đúc của hai ba con mà chỉ biết để trán, đẩy Phó Hoành Dật ra, “Anh gây họa thì tự mình giải quyết đi.” Nói xong cô liền đứng dậy không để ý tới hai cha con này nữa.

An An và Phó Hoành Dật mắt lớn mắt bé nhìn nhau. Phó Hoành Dật bóp nhẹ mặt con trai, “Con xem đi, làm mẹ tức giận bỏ đi rồi kìa. Thật không hiểu chuyện gì cả.” An An nhíu chặt mày hơn. Cậu nhóc không thích người ta bóp mặt mình, ngay cả ba cũng không được. Bàn tay nhỏ bé vỗ lên tay ba mình, ý bảo ba buông ra. Phó Hoành Dật thấy con trai đáng yêu nên nổi tính trẻ con, cứ nhất quyết không buông, còn trêu chọc An An, bóp má trái xong lại bóp sang má phải. An An thấy ba cứ bóp má mình, lại không đầu lại ba nên dứt khoát oà khóc. Phó lão gia xuống tầng, vừa vặn thấy cảnh này thì nghiêm mặt mắng, “Phó Hoành Dật, cháu làm gì đấy? Bao nhiêu tuổi rồi mà còn ức hiếp đứa bé chưa đầy một tuổi.” Phó Hoành Dật ho nhẹ rồi sờ mũi, “Nó sắp một tuổi rồi.” Chỉ còn thiếu nửa tháng thôi. Phó lão gia hừ lạnh, “Cháu bao nhiêu tuổi, thằng bé bao nhiêu tuổi? Cháu ăn hiếp nó mà không thấy xấu hổ sao?”

“Ai bảo thằng bé tranh vợ với cháu!” Phó Hoành Dật trẻ con, nhỏ giọng lẩm bẩm.

Phó lão gia nghe không rõ nên hỏi lại, “Cháu nói gì đấy?”

Phó Hoành Dật ngồi thẳng người, “Không có gì ạ. Ông nội, tiệc mừng An An tròn một tuổi chuẩn bị thể nào rồi ạ?” Đây là sinh nhật đầu tiên của An An nên nhà họ Phó định làm lớn một chút, nhưng dạo này xảy ra quá nhiều chuyện. Kim Ân Hi còn chưa biết sống chết ra sao, nên Thẩm Thanh Lan không chuẩn bị nhiều cho tiệc mừng của con trai, mọi chuyện đều giao cho Sở Vân Dung làm.

“Gần xong xuôi rồi, thiệp mời cũng đã phát. Cháu có xin nghỉ được không?”

“Không thành vấn đề ạ.” Phó Hoành Dật đáp. Anh chắc chắn không thể vắng mặt trong tiệc mừng một tuổi của con trai được.

Mà một tuần trước bữa tiệc, cuối cùng Thẩm Thanh Lan cũng có chút tin tức về Kim Ân Hi. Có người nói từng thấy một cô gái được người khác cứu cạnh bờ biển, địa điểm chính là gần vùng biển xảy ra tai nạn. Hơn nữa theo miêu tả của người đó, dáng vẻ của người được cứu còn rất giống Kim Ân Hi. “Phó Hoành Dật, em muốn đến đó xem. Dù tin này là giả em cũng muốn đích thân đến đó mới có thể yên tâm được.” Thẩm Thanh Lan nói với Phó Hoành Dật.

Phó Hoành Dật biết Kim Ân Hi là một người đặc biệt quan trọng với Thẩm Thanh Lan nên tất nhiên không ngăn cản, “Được, nhưng em nhất định phải chú ý an toàn của bản thân đấy.”

“Vâng, em biết rồi. Có chuyện gì nhất định em sẽ gọi cho anh trước tiên.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Bạn đang gặp vấn đề về tiếng Anh hay bạn đang muốn cải thiện vốn tiếng Anh của mình một cách nhanh chóng? Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon.com một số bài hay như chaps la gi nghia cua tu chaps la viet tat cua chaparajo, calamity la gi nghia cua tu calamity la tai hoa tai uong thien taicalam và còn rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn giỏi tiếng Anh nhanh chóng, học ngữ pháp và từ vựng tiếng Anh chưa bao giờ dễ dàng hơn với findzon.com.