Mật ngọt hôn nhân

Chương 538: Cha con nhận nhau (1)


Đoạn Lăng ngẩn người, bình tĩnh nhìn Hạo Hạo, “Mẹ cháu nói cho cháu biết rồi sao?”

“Không phải, cháu đoán thôi.” Hạo Hạo lắc đầu. Câu hỏi này đã tồn tại trong lòng cậu bé từ khi thấy ánh mắt yêu thương cưng chiều của Đoạn Lăng khi nhìn mình. “Hạo Hạo... Chú...” Đoạn Lăng nhìn thấy đôi mắt mắt trong trẻo của con trai mà cổ họng khô khốc.

“Chú là ba cháu2sao?” Hạo Hạo hỏi lại.

Đoạn Lăng muốn gật đầu, nhưng lại do dự. Anh đã hứa với Bùi Nhất Ninh, trước khi có sự đồng ý của cô thì không thể nhận Hạo Hạo. “Dì cháu nói ba cháu đã trở về, cho nên mẹ cháu không vui. Mẹ cháu không thích ba. Từ trước đến nay cháu chưa từng gặp chú, vậy mà mẹ lại bảo cháu đi chơi với chú. Cháu6chỉ muốn biết chú có phải là ba cháu không thôi.” Hạo Hạo bình tĩnh nói, suy luận vô cùng rõ ràng. Tuy cậu bé còn nhỏ tuổi nhưng vì trưởng thành sớm, hơn nữa thường ngày đọc sách nhiều nên cậu bé hiểu biết hơn bạn bè cùng trang lứa. Thường ngày, Sở Vân Cẩn và mọi người cũng cho rằng cậu bé còn nhỏ, nghe không hiểu lời người lớn, nên7có vài vấn đề, khi nói cũng không tránh Hạo Hạo. Dần dần, cậu bé càng ngày càng hiểu được nhiều điều hơn.

Đoạn Lăng nghe Hạo Hạo phân tích mà trong lòng vô cùng đau xót, càng nghe càng đau lòng hơn. Cậu bé tiếp tục nói, “Từ nhỏ cháu đã không có ba, mẹ và bà ngoại đã nuôi cháu khôn lớn. Khi còn bé, cháu cũng từng hỏi mẹ vì sao4những bạn nhỏ khác đều có ba mà cháu lại không có. Mẹ cháu nói là ba cháu đã đi làm rất xa, rất lâu rất lâu mới có thể trở về.”

“Nhưng về sau, dần dần cháu nhận ra, ba cháu không cần cháu và mẹ, nên đã bỏ đi đến một nơi rất xa.” “Không phải, không phải là ba chau không cần cháu.” Đoạn Lăng khó nhọc nói. Nếu năm xưa6biết Bùi Nhất Ninh mang thai, anh nhất định sẽ không bỏ cô mà đi, tuyệt đối không. Hạo Hạo gật đầu, “Cháu biết, dì có nói với cháu rằng ba cháu không biết mẹ cháu có cháu. Nếu biết thì chú nhất định không bỏ rơi cháu rồi, phải không?” “Đúng, nếu như ba biết thì nhất định đã không bỏ con mà đi.” Tim Đoạn Lăng quặn thắt, vành mắt nóng hổi. Con trai anh, thằng bé mới năm tuổi mà đã biết tất cả. Câu trả lời kia như đã ngầm thừa nhận anh chính là ba ruột của Hạo Hạo. Nhất Ninh, xin lỗi, anh đã không thể giữ lời.

“Cháu biết mà.” Hạo Hạo nở nụ cười, nét mặt rất hài lòng, cứ như đối với cậu bé, chỉ cần mình không phải là đứa trẻ không ai cẩn thì đã là một chuyện khiến cậu bé rất vui rồi. Có điều, vì vậy mà tim Đoạn Lăng lại càng nhói đau hơn.

“Hạo Hạo, con ghét ba không?”

Hạo Hạo lắc đầu, “Dì nói ba mẹ không ở bên nhau chỉ là vì hai người không thích đối phương, nhưng hai người đều rất yêu cháu, cháu không nên ghét bất cứ ai trong hai người cả.”

Đoạn Lăng ôm Hạo Hạo vào lòng. Đứa bé này quá hiểu chuyện, nên càng làm anh đau lòng hơn, “Hạo Hạo, là ba có lỗi với con.”

Hạo Hạo vỗ vỗ vai anh như ông cụ non, “Chú đừng đau buồn, cháu với mẹ sống rất tốt. Mẹ rất yêu cháu, ông ngoại bà ngoại cũng rất yêu cháu. Cháu còn một người dì xinh đẹp và một đứa em trai đáng yêu nữa. Cháu rất hạnh phúc.”

Mũi Đoạn Lăng cay xè, cuối cùng cũng không kìm lòng được mà rơi nước mắt. Anh ôm Hạo Hạo, ngửi thấy mùi sữa thơm trên người con mà chỉ muốn đánh cho mình mấy cái.

“Dù chú là ba cháu, nhưng cháu không thể gọi chú là ba, vì như vậy thì có thể mẹ cháu sẽ không vui. Mẹ cháu rất cực khổ, cháu không muốn làm mẹ buồn.” Giọng nói non nớt của Hạo Hạo vang lên, Đoạn Lăng chỉ cảm thấy lồng ngực vô cùng đau đớn. “Được, con có thể gọi ba là chú.” Đoạn Lăng không có cách nào ép Hạo Hạo gọi mình là ba cả. Đối với đứa bé này, chưa có ngày nào anh làm tròn trách nhiệm của một người cha cả.

Hạo Hạo nhìn chằm chằm vào mắt Đoạn Lăng rồi đưa tay sờ lên, “Chú, chú khóc à?”

Đoạn Lăng lắc đầu, “Không, chú chỉ quá vui mừng vì được gặp cháu thôi.” “Chú, nếu sau này mẹ cháu đồng ý, thì chú vẫn có thể gặp cháu. Có điều, cháu vẫn thích chú Giang hơn.” Hạo Hạo không quên nhấn mạnh địa vị của Giang Thần Hi trong lòng mình với Đoạn Lăng. “Chú Giang của cháu đối xử tốt với cháu lắm sao?” Đoạn Lăng xót xa trong lòng. Hạo Hạo gật đầu không do dự, “Đúng vậy, chú Giang như ba của cháu vậy. Cháu thích chú ấy nhất.” Hai người đang nói chuyện thì Bùi Nhất Ninh đã đến. Cô bước từ ghế phó lái xuống thì thấy Hạo Hạo đang ngồi trong lòng Đoạn Lăng, không biết hai người đang nói gì. Đoạn Lăng đứng dậy, nhìn Hạo Hạo chạy về phía Bùi Nhất Ninh. Anh nhìn thoáng vào xe cô, chỉ biết có một người ngồi ở ghế lái, nhưng không thấy rõ nét mặt của người nọ. Bùi Nhất Ninh thờ ơ gật đầu với anh một cái rồi nắm tay Hạo Hạo rời đi.

“Hẹn gặp lại chú.” Hạo Hạo đi được nửa đường thì quay đầu lại vẫy tay với Đoạn Lăng. Anh mỉm cười, cũng vẫy tay, sau đó nhìn hai mẹ con rời đi.

Hạo Hạo vừa lên xe thì lập tức thấy Giang Thần Hi, “Chú Giang, thì ra chú ở đây.” Giang Thần Hi cười, “Thấy chú Giang nên không vui à?” “Vui chứ ạ. Chú Giang, chứ không đến thăm cháu mấy hôm rồi đấy.” Hạo Hạo tủi thân nói.

Giang Thần Hi áy náy, “Là chú Giang không tốt. Chú Giang sai rồi. Cháu đừng giận nhé, được không?”

Hạo Hạo cười hì hì, “Cháu sẽ không giận chú Giang đầu. Chú Giang là tốt nhất.”

“Hôm nay chơi với chú kia có vui không?” Giang Thần Hi hỏi. Hạo Hạo gật đầu, “Có điều, chơi với chú Giang vẫn vui hơn nhiều.” Giang Thần Hi bật cười, “Vậy lần sau chú Giang dẫn cháu đi chơi nhé.” Bùi Nhất Ninh bật cười nhìn sang con trai mình, “Con chỉ biết chơi! Đã ăn tối chưa?” “Ăn rồi ạ, chú kia dẫn con đi ăn bò bít tết.” Hạo Hạo kể lại từng chuyện một.

Giang Thần Hi đưa hai mẹ con họ về, định tự đón xe nhà về thì Bùi Nhất Ninh kéo anh lại, “Lái xe em về đi, ở đây khó đón xe lắm. Sáng mai anh tới đón em đi làm là được.”

Giang Thần Hi nghĩ ngợi rồi gật đầu đồng ý với đề nghị của Bùi Nhất Ninh, “Được. Hạo Hạo, chú Giang về nhé.”

“Chú Giang, hẹn gặp lại.” Hạo Hạo cười tít mắt.

Buổi tối trước khi ngủ, Bùi Nhất Ninh tắm cho con trai. Cậu bé nhìn mẹ mình, “Mẹ ơi, mẹ không vui sao?” Bùi Nhất Ninh cúi đầu, “Sao lại hỏi vậy?” “Mẹ, con đẹp trai thế này mà nhìn con mẹ không hài lòng sao?”

Bùi Nhất Ninh bật cười, nhéo mặt con trai, “Khuôn mặt nhỏ nhắn thể này mà sao da lại dày quá vậy?”

Hạo Hạo lắc đầu, “Mẹ đừng nhéo, sẽ không đẹp trai nữa đâu.” Bùi Nhất Ninh cúi đầu hôn lên má con trai, “Vậy mẹ hôn có được không?” “Mẹ, con là con trai, mẹ là con gái, mẹ không thể hôn con.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạo Hạo rất nghiêm túc. Bùi Nhất Ninh bị con trai chọc cười, “Con học mấy chuyện này từ đâu vậy hả?”

“Trên tivi ạ.”

Bùi Nhất Ninh cảm nhận được sâu sắc rằng, cô phải đề nghị mẹ cô bình thường không có chuyện gì thì không nên xem phim linh tinh trước mặt Hạo Hạo nữa. Tắm rửa xong đi ra, Hạo Hạo dựa vào Bùi Nhất Ninh, nhất quyết không cho cô ra khỏi phòng mình. Bùi Nhất Ninh chỉ có thể chiều theo con, “Vậy mẹ đi tắm trước đã, đợi mẹ một chút.”

Hạo Hạo gật đầu. Lúc Bùi Nhất Ninh đi ra thì Hạo Hạo vẫn còn thức. Thấy cô, cậu bé mới nằm sang chỗ bên cạnh, “Mẹ, con làm ấm giường cho mẹ rồi này, như vậy mẹ sẽ không bị lạnh” Cậu bé ngây thơ cười tươi, làm lòng cô vô cùng ấm áp. “Mẹ, con đã từng gặp chú hôm nay rồi.” Hạo Hạo nằm trong lòng Bùi Nhất Ninh, thì thầm. Bùi Nhất Ninh giật mình, cúi đầu nhìn con trai, “Lúc nào?”

“Lần trước khi cùng dì đến khu vui chơi, con đã gặp chú ấy trong nhà vệ sinh. Và một lần ở lớp học đàn piano, con cũng gặp chú ấy.” “Vậy hôm nay khi đi chơi cùng, chú ấy có nói gì với con không?” Bùi Nhất Ninh thử dò hỏi con trai.

Hạo Hạo lắc đầu, “Không ạ, có điều con biết chú ấy là ba con. Con đoán được.”

Bùi Nhất Ninh hốt hoảng, nhìn con trai chăm chăm, “Hạo Hạo...”

“Mẹ, con đã năm tuổi, đã là người lớn rồi. Con biết mẹ thích chú Giang, con cũng thích chú ấy. Cho nên mẹ à, con không bắt mẹ phải ở cạnh chú kia đâu. Hơn nữa con yêu mẹ, con sẽ không rời khỏi mẹ đâu.” Bùi Nhất Ninh không biết phải nên nói gì với con trai. Những lời muốn nói, Hạo Hạo đều nói thay cô rồi. Cô ôm con trai thật chặt, “Hạo Hạo, mẹ yêu con.”

“Con cũng yêu mẹ.”

Lúc này Bùi Nhất Ninh cảm thấy mình may mắn biết bao vì trước đây đã kiên trì sinh Hạo Hạo. Đây là món quà tuyệt nhất ông trời ban tặng cô, nhờ có món quà này mà ngay cả những tổn thương trước kia do Đoạn Lăng gây ra cho cô dường như cũng chẳng còn quan trọng nữa. Trước khi ngủ, Hạo Hạo níu vạt áo Bùi Nhất Ninh, nhỏ giọng nói, “Mẹ, sau này con có thể gặp chú ấy nữa không?” Bùi Nhất Ninh cúi đầu, “Con muốn gặp chú ấy à?”

Hạo Hạo gật đầu, “Muốn, có điều nếu mẹ không thích thì con có thể không gặp nữa. Con yêu mẹ nhất mà.”

Bùi Nhất Ninh mỉm cười, “Vậy mẹ sẽ nói với chú ấy, cho chú ấy gặp con.” Hạo Hạo chủ động hôn lên má Bùi Nhất Ninh, “Cảm ơn mẹ.” Bùi Nhất Ninh dịu dàng mỉm cười. Sau khi giãi bày với Giang Thần Hi, cô cảm thấy dường như mình đã mở lòng hơn rất nhiều.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang hay nhat ví dụ như Sống trên đời mới chỉ là một nửa, tinh yeu la nang do nhau luc ve gia rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại haynhat.com.