Mật ngọt hôn nhân

Chương 566: Nghiên cứu chế tạo thành công loại thuốc mới (2)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu

Đến khi Tô Tinh giải quyết xong hai con sói, quay đầu lại thì thấy một con đang lao tới sau lưng Eden. Con này là con thứ sáu, chắc trước đó vẫn núp trong bóng tối, hiện giờ thấy đồng bọn bị giết hết thì mới chạy ra.

Eden tập trung đối phó con sói trước mắt nên không nhận ra nguy hiểm sau lưng, “Cẩn thận phía sau.” Tô Tinh kêu lên, đồng thời ném mã tấu trong tay tới. Cùng lúc đó, con sói đang vật lộn với Tô Tinh thừa cơ giơ móng vuốt về phía cô. Cô đưa tay ra đỡ theo bản năng, vì thế cánh tay liền bị móng vuốt sói cào một đường, máu tươi chảy ròng ròng.

Tô Tinh đau đớn kêu lên, sau đó nhấc chân đá vào giữa cổ con sói. Một tiếng rắc2rõ ràng vang lên, con sói lập tức ngã xuống đất, không dậy nổi. Eden quay đầu lại, con sói sau lưng đã bất động, trên cổ nó cắm một cái mã tấu, còn Tô Tinh thì đang ôm cánh tay của mình, hiển nhiên là đã bị thương.

Anh đang định tới đây thì Tô Tinh lại nói, “Giải quyết xong lũ sói này đã.” Con sói trước mắt Eden đã bị thương, anh gật đầu, xoay người nhanh chóng giải quyết nó. Sau đó mới chạy đến bên cạnh Tô Tinh, “Không sao chứ?” Tô Tinh lắc đầu, xé quần áo trên người ra băng bó vết thương, “Mùi máu ở đây quá nặng, sợ là sẽ dẫn những dã thủ khác đến, chúng ta phải đi thanh thôi.”

Eden gật đầu, đỡ Tô Tinh đứng lên, “Đi thôi.”

Trên người hai người đều có6vết thương, nếu có mãnh thú khác xuất hiện thì sẽ thật sự khó mà chống lại được, cho nên phải mau chóng rời khỏi đây. Mà đợi đến khi bọn họ rời khỏi đó, quả thực có mấy con mãnh thú đến, nhưng vì trên mặt đất đầy xác sói, nên chúng không đi tìm dấu vết Tô Tinh và Eden, coi như hai người vô cùng may mắn. Tô Tinh và Eden chạy rất lâu, mãi cho đến khi đến cạnh một con sống mới dừng lại. Cô đặt mông ngồi xuống tảng đá trước mặt, thở hổn hển. Eden cổ đi đến bờ sông lấy nước sạch, “Miệng vết thương của cô cần phải rửa sạch rồi băng bó lại.”

Vì sức chiến đấu của Eden không bằng Tô Tinh, nên dọc đường hầu như đều do cô bảo vệ anh, vết7thương trên người cô cũng nhiều hơn. Tô Tinh cũng không khách sáo, tiếp theo không biết còn xảy ra chuyện gì nữa, mà bọn họ chạy một mạch, bị mất phương hướng, lúc này đã cách bìa rừng rất xa, băng bó vết thương không để nó gây trở ngại là việc cần thiết. Ba lô vẫn do Eden đeo, lúc này trên ba lô loang lổ vết máu, đây đều là máu sói. Anh lấy cồn khử trùng, băng gạc và thuốc trong ba lô ra rồi nhìn sang Tô Tinh.

Tô Tinh dứt khoát cởi áo ra, để lộ vết thương trên người. Tầm mắt Eden đảo qua tấm lưng trắng như tuyết của cô, rồi bỗng khựng lại. Trên lưng cô có rất nhiều vết thương, giăng khắp nơi, mới cũ đều có, lâu nhất thoạt nhìn chắc khoảng rất nhiều4năm rồi.

Eden vừa bôi thuốc vừa nhíu mày, “Cô đã từng bị thương rất nhiều lần à?”

Tổ Tinh không để ý, “Chuyện này lạ lắm à? Những người như chúng ta làm gì có ai có thể giữ thân thể không bị thương được, vết thương trên người anh cũng không ít đâu nhỉ?” Vết thương đương nhiên là có, nhưng chắc chắn không nhiều và dày đặc như Tô Tinh. Rốt cuộc cô gái này đã trải qua những chuyện gì, làm sao có thể để bản thân bị thương chồng chất thế này? Nếu anh không nhìn lầm thì trong đó có vết thương xuyên qua lồng ngực? Vết thương như vậy, nếu đổi lại là người bình thường thì chỉ sợ đã chết từ lâu rồi, vậy mà cô lại không sao? Eden vẫn cảm thấy Tô Tinh rất bí ẩn.6Thẩm Thanh Lan hoài nghi cô là Tần Mộc, thế nhưng anh không tin một người đã chết có thể sống lại. Có điều Tô Tinh chưa từng có ý xấu với bọn họ mà ngược lại còn giúp bọn họ rất nhiều. Bèo nước gặp nhau, nếu nói cô không phải Tần Mộc thì dường như cũng không thể giải thích được hành động của cô.

“Cô rốt cuộc là ai?” Eden đột nhiên hỏi.

Tổ Tinh đang rửa vết thương, nghe thấy Eden hỏi vậy thì dừng tay, cưới hỏi, “Chuyện này có quan trọng không?” “Tôi rất muốn biết tại sao cô lại hết lòng giúp đỡ chúng tôi?” Eden hỏi tiếp.

Cồn làm cô thấy hơi rát, Tô Tinh cau mày, “Có lẽ do cảm thấy các người rất thân thiết.” Eden làm sao có thể tin được, Tô Tinh khẽ cười, “Không cần phải lo, tôi thật sự không có ý đồ xấu với anh.”

Chuyện này thì Eden có thể khẳng định, nếu không thì anh cũng sẽ không để Tô Tinh đi cùng mình đi tìm loại cây này. “Cô là Tần Mộc sao?”

“Sao các người đều nghĩ tôi là Tần Mộc thế nhỉ? Nếu tôi đoán không nhầm thì Tần Mộc đã chết rồi. Một người chết rồi mà bây giờ lại đúng sờ sờ trước mặt các anh thì anh có tin không? Anh cho là xác chết sống lại à?” Nếu đổi lại là trước đây thì đương nhiên Eden không tin, nhưng trên thế giới này có rất nhiều chuyện không thể tưởng tượng nổi, chuyện chết rồi mà sống lại thì hình như cũng không là gì.

“Tôi cảm thấy cô thật sự là cô ấy.”

“Ha ha, anh nghĩ sao cũng được. Có điều, lúc anh bằng bó không nhẹ một chút được sao, dù sao tôi cũng là một cô gái, anh dịu dàng một chút không được à?” Tô Tinh ngoài miệng nói vậy nhưng vẻ mặt thì lại như hoàn toàn không có chuyện gì, vẻ mặt thờ ơ, không hề tỏ ra đau đớn.

Eden vô thức nhẹ tay hơn, Tô Tinh lại nói, “Anh thích Thanh Lan chứ gì.”

Eden dừng tay, trong lòng Tô Tinh sáng tỏ, “Đừng có chối, Thanh Lan xuất sắc như vậy, anh lại là thanh mai trúc mã của cô ấy, thích cũng là chuyện rất bình thường. Tôi chỉ tò mò là, anh quen biết cô ấy một thời gian dài, còn đồng sinh cộng tử với nhau nhiều năm, có nhiều cơ hội thổ lộ như vậy, làm sao lại để cô ấy gả cho Phó Hoành Dật thế?”

Eden tiếp tục băng bó cho Tổ Tinh, không trả lời. Tô Tinh lắc đầu, “Có lẽ nên nói anh là đồ ngốc. Nếu anh ra tay sớm một chút thì hiện giờ người ở bên Thanh Lan là anh rồi.”

“Không phải tất cả tình cảm đều phải được đối phương hồi đáp thì mới trọn vẹn, nhìn đối phương hạnh phúc, bản thân cũng sẽ cảm thấy hạnh phúc.” Cuối cùng Eden cũng lên tiếng, coi như thừa nhận mình thích Thẩm Thanh Lan.

Tô Tinh hừ lạnh, “Anh làm lốp xe dự phòng thế này là đáng đời, à không, ngay cả lốp xe dự phòng cũng không bằng.”

Eden im lặng, lười cãi với cô, động tác tay nhanh hơn.

Xử lý xong vết thương sau lưng, Eden mới giúp Tổ Tinh băng bó vết thương trên cánh tay. Vết thương nghiêm trọng nhất trên người có chính là vết thương trên cánh tay mới bị sói cào.

“Cảm ơn.” Eden băng bó xong thì nghiêm túc nói. Tô Tinh không để tâm, “Không cần cảm ơn tôi, tôi cũng không phải vì anh. Bây giờ nghỉ ngơi đủ rồi, chúng ta đi nhanh thôi.”

“Được.”

Hành trình sau đó coi như khá thuận lợi. Cuối cùng, sáng hôm sau, bọn họ cũng ra khỏi rừng rậm nguyên thủy, mà lúc này đã năm ngày kể từ ngày bọn họ bắt đầu lên đường.

“Tôi sẽ không về với anh, quãng đường còn lại không cần đến tôi nữa. Tôi đi trước đây.” Tô Tinh khoát tay, chuẩn bị rời đi. “Chờ một chút, Thanh Lan vẫn chưa qua cơn nguy hiểm. Cô đi thế này mà yên tâm được sao?” “Không có gì là yên tâm hay không cả. Anh đã nghiên cứu ra thuốc trị, vị thuốc cuối cùng cũng đã tìm được, Thanh Lan nhất định sẽ không sao, đã vậy thì tôi còn về làm gì.” “Thanh Lan muốn gặp cô.” Eden nói. Tô Tinh khẽ cười, ngẩng đầu nhìn lên trời cao, “Giúp tôi nói với cô ấy, có duyên thì sẽ gặp lại.” Cô nói xong liền không quay đầu lại mà rời đi ngay. Eden đưa mắt nhìn theo bóng lưng cô, mãi cho đến khi không còn nhìn thấy nữa thì mới xoay người đi.

Eden tìm chỗ thay quần áo rồi đến sân bay, khi trở lại thủ đô thì đã là chạng vạng ngày thứ sáu.

“Eden, cuối cùng anh cũng về rồi, đã tìm được thứ đó chưa?” Doug vừa thấy Eden thì rất kích động. Eden gật đầu, “Tình hình Thanh Lan và Nhân Tịch thế nào rồi?”

“Peter đã đến đây, tình trạng của hai người họ hiện giờ coi như ổn định.”

Bước chân Eden dừng lại, “Mọi người tìm được Peter à?”.

“Không phải, là tự anh ta đến, một ngày sau khi ngày anh đi.”

“Bây giờ anh ta đang ở đâu?”

“Đang ở phòng nghiên cứu.” Eden bước nhanh hơn, thay quần áo rồi đến thẳng phòng nghiên cứu. Peter đang thử nghiệm cách điều chế mới, khá có tác dụng với loại virus này, nhưng chưa được hoàn hảo. Biết Eden đã mang thuốc về, hai người lập tức đi vào phòng nghiên cứu, cùng mấy chuyên gia nghiên cứu loại thuốc mới. Thành phần loại cây này rất phức tạp, để chiết xuất nó thì phát mất khá nhiều thời gian.

“Ba ngày, tôi cần ba ngày” Eden nói với Phó Hoành Dật và Doug.

“Được.” Phó Hoành Dật nói.

Phó Hoành Dật trở về phòng bệnh, Thẩm Thanh Lan đã tỉnh. Trưa nay Peter đã tiêm thuốc cho cô. Trong tay cô cầm một tấm ảnh, là ảnh An An.

Nhìn thấy Phó Hoành Dật, cô đặt ảnh lên bàn. Cô biết Eden đã trở về nhưng Tô Tinh không về cùng, “Eden nói thế nào?”

“Anh ta đã mang loại cây đó về, nhưng cần ba ngày. Thanh Lan, chịu đựng ba ngày nữa nhé, được chứ?” Phó Hoành Dật dịu dàng nói.

Anh biết mỗi ngày Thẩm Thanh Lan đều phải chịu giày vò vô cùng đau đớn. Bắt đầu từ mấy hôm trước, cả người cô bắt đầu đau đớn, thậm chí có lần còn đau đến nỗi mồ hôi đầm đìa, cắn chặt răng. Cô là người giỏi chịu đựng, đau đến như vậy mà cũng không nên một tiếng.

“Phó Hoành Dật, anh không cần lo cho em. Trước đây, khó khăn như vậy em cũng vượt qua được thì bây giờ mấy chuyện này không thể đánh bại được em đâu.” Thẩm Thanh Lan mỉm cười. Cô biết thời gian này Phó Hoành Dật cũng rất khổ sở, trông anh còn tiều tụy hơn cả cô.

Phó Hoành Dật cầm lấy bức ảnh An An trên bàn lên, “Nhớ con trai à?” “Ừ, đã lâu rồi em không gặp con, không biết thằng bé ở cùng chị họ có ổn không.”

“Nếu em nhớ con thì anh sẽ đưa con đến.”

“Đừng, em thế này sẽ dọa con mất.” Thẩm Thanh Lan nói, tầm mắt cô dừng trên tấm ảnh của An An một lúc. Phó Hoành Dật thấy mà đau lòng. “Phó Hoành Dật, hôm nay trời rất đẹp, anh đưa em ra ngoài phơi nắng nhé.” Thẩm Thanh Lan nhìn ngoài cửa sổ rồi nói. Mấy ngày nay, phần lớn cô đều ở trạng thái mê man, đã lâu rồi không đi ra ngoài. “Được.” Phó Hoành Dật đáp. Anh giúp cô mặc quần áo thật kín rồi quàng khăn kín cổ cho cô, đảm bảo cô không bị gió thổi tới mới đưa cô đến vườn hoa dưới tầng của bệnh viện. Bây giờ đang là mùa đông của phương bắc, trong vườn hoa không có bóng cây xanh nào, xung quanh đều là thân cây trụi lá, Thẩm Thanh Lan híp mắt, “Ánh nắng chiếu lên người thật ấm áp.”

“Nếu em thích thì chúng ta ở lại đây lâu một chút.” Phó Hoành Dật dịu dàng nói.

Phó Hoành Dật đẩy cô đến một chỗ khuất gió rồi dừng lại. Thẩm Thanh Lan nhìn anh, cười nói, “Phó Hoành Dật, anh có tóc bạc này.”

Phó Hoành Dật mỉm cười, “Anh đã hơn ba mươi rồi, còn có thể không già sao?”

“Nói bậy, hơn ba mươi chính là thời điểm hoàng kim nhất của đàn ông, anh có giá đâu.” Thẩm Thanh Lan cười dịu dàng. Cô cầm tay Phó Hoành Dật, “Em vẫn nhớ bà nội đã qua đời ở bệnh viện này. Bà nội là người đối xử tốt với em nhất, còn tốt hơn cả ông nội. Bà cũng là người đầu tiên chấp nhận và dành cho em tình yêu thương vô điều kiện khi em trở về nhà họ Thẩm. Bà đã cho em biết thế nào là chân hành Phó Hoành Dật, chắc anh không biết đâu, là bà nội đã thổi vào thế giới của em một luồng sáng mới”

Phó Hoành Dật còn nhớ rõ bà lão hiền lành đó. Bà nội anh qua đời trước khi anh sinh ra, nên anh chưa từng được gặp bà nội mình, anh vẫn coi Thẩm lão phu nhân như bà nội mình, mà bà cũng rất yêu thương anh. Năm đó, Thẩm Thanh Lan quyết định trở lại nhà họ Thẩm, nguyên nhân lớn nhất là do đã hứa với Tần Mộc nhất định sẽ về nhà, ở bên người nhà của mình. Thế những ký ức lúc nhỏ đã sớm không còn rõ ràng nữa, hơn nữa nhiều năm sống cuộc sống của một sát thủ, xa gia đình đã khiến cô không còn tình cảm với nhà họ Thẩm từ lâu. Nếu không có Tần Mộc thì có khi cả đời này cô cũng sẽ không trở về nhà họ Thẩm. Tính tình cô vốn lạnh lùng, rất khó bày tỏ tình cảm với người khác, là Thẩm lão phu nhân đã dùng tình yêu chân thành và lòng bao dung xua tan bức tường bằng thật dày trong nội tâm cô. Có thể nói, Thấm lão phu nhân là người thân quan trọng nhất của cô.

Chính bởi vì vậy mà chuyện Thẩm lão phu nhân qua đời đã gây ra cú sốc rất lớn đối với Thẩm Thanh Lan, “Lúc bà nội đi, em đã thật sự cảm thấy cả thế giới đều đen tối. Tuy còn có ông nội, nhưng Phó Hoành Dật à, vị trí của bà nội trong lòng em rất đặc biệt.” “Ừ, anh biết.” Phó Hoành Dật dịu dàng nói. Nếu Thảm lão phu nhân không có vị trí đặc biệt trong lòng Thẩm Thanh Lan thì cô đã không vì để bà an lòng ra đi mà kết hôn với anh.

“Thanh Lan, sau này em vĩnh viễn sẽ không chỉ có một mình. Em còn có anh, có An An, chúng ta là một gia đình.”

Thẩm Thanh Lan tựa lên người Phó Hoành Dật, không nói gì nữa.

Ánh nắng chiếu lên hai người, bóng hai người đang ôm nhau in trên mặt đất, giờ khắc này, thời gian như ngừng lại.

Hôm sau, tinh thần của Thẩm Thanh Lan bỗng nhiên kém đi, không chỉ vậy, cơ thể cô cũng nhanh chóng suy yếu. Cô bắt đầu sốt, có lúc còn sốt tới hơn bốn mươi độ, cả người cứ mơ mơ màng màng, khi thì tỉnh, khi thì mê man, nhưng bất kể là tỉnh táo hay mê man thì vẫn không có dấu hiệu hạ sốt. Phó Hoành Dật thử hạ nhiệt bằng mọi cách nhưng không có bất cứ tác dụng gì. Xế chiều hôm đó, Thẩm Thanh Lan bỗng nhiên nôn ra một ngụm máu lớn, màu đỏ nhuộm đẫm tấm chăn trắng. Mặt Phó Hoành Dật lập tức trắng bệch, anh lảo đảo chạy khỏi phòng bệnh, điên cuồng gõ cửa phòng nghiên cứu.

Thuốc mới đã vào thời điểm nghiên cứu quan trọng nhất rồi, chỉ cần một bước nữa là thành công, Peter thấy Eden đang tập trung làm thí nghiệm nên đứng dậy mở cửa. Phó Hoành Dật kéo Peter chạy về hướng phòng cấp cứu, Thẩm Thanh Lan vừa mới được đưa vào đó.

Sở Vân Dung đang đứng trước cửa phòng cấp cứu, nước mắt giàn giụa. Vừa rồi bà đến đưa cơm cho Phó Hoành Dật và Thẩm Thanh Lan, cô vừa ăn một miếng cơm thì đột nhiên hộc máu.

Phó Hoành Dật nghiêm mặt, đứng yên không nhúc nhích. Một lúc lâu sau, anh mới chậm rãi nói, “Mẹ đưa An An đến đây đi.”

Sở Vân Dung hoảng sợ ngẩng đầu lên, nhìn Phó Hoành Dật chằm chằm, “Hoành Dật, Thanh Lan còn đang được cấp cứu, vẫn còn cơ hội.” Bây giờ đưa An An đến là để từ biệt sao? Không, bà không thể chấp nhận.

“Có An An ở đây thì ý chí sống sót của Thanh Lan sẽ mạnh hơn.” Phó Hoành Dật khàn giọng nói tiếp nửa câu sau. Sở Vân Dung ngây người, lập tức hiểu ra, “Được được được, mẹ đi ngay.” Lúc An An đến bệnh viện thì Thẩm Thanh Lan vẫn còn ở trong phòng cấp cứu. Phó Hoành Dật đưa An An đi thay đồ vô trùng rồi cũng vào đó, Sở Vân Dung chắn trước mặt anh, “Hoành Dật, An An còn quá nhỏ.” Bà không đành lòng để cháu ngoại chưa đến hai tuổi nhìn thấy cảnh tượng tàn nhẫn như vậy.

Phó Hoành Dật bể An An, gương mặt lạnh lùng, “Thằng bé là con Thanh Lan. Hiện giờ Thanh Lan đang đứng trước hiểm nguy, thằng bé nên ở bên mẹ mình.”

“Nhưng An An còn chưa đến hai tuổi!” Sở Vân Dung bật khóc. Một bên là con gái, một bên là đứa con duy nhất của con gái.

“Mẹ, An An là con trai.” Phó Hoành Dật nói rồi vòng qua Sở Vân Dung, bể An An đi thẳng vào.

Peter đồng ý cho Phó Hoành Dật vào với Thẩm Thanh Lan, nhưng không ngờ anh lại đưa cả An An vào. Anh ta giật mình, nhìn về phía Thẩm Thanh Lan đang nhắm chặt mắt trên giường bệnh, tất cả chỉ số đều không ngừng giảm xuống. Nhưng dù sao người phụ nữ này cũng rất may mắn, có đến hai người đàn ông coi cô như sinh mạng. Trong mắt An An đầy sợ hãi, ôm lấy cổ ba, “Ba”. Phó Hoành Dật không chiều theo con trai, mà thả cậu bé xuống đất, chỉ vào Thẩm Thanh Lan và nói, “An An, đó là mẹ con. Mẹ con đang ngủ, con hãy đến đánh thức mẹ đi.”

An An ngây thơ nhìn Phó Hoành Dật, anh lại đẩy vai con, “Đi qua nói cho mẹ biết là An An đã đến đi.” An An nhìn giường bệnh, rồi hoảng sợ lui về sau một bước, bất lực nhìn Phó Hoành Dật, “Ba.”

Mặt Phó Hoành Dật sầm xuống, chỉ vào Thẩm Thanh Lan, “Đi, đến đánh thức mẹ con.” Peter đang cấp cứu, thấy thế liền không đành lòng, “Phó Hoành Dật, thôi đi.” Phó Hoành Dật mắt điếc tai ngơ, chỉ nhìn con trai. An An chưa từng thấy ba thế này, lập tức hoảng sợ khóc lên, “Mẹ ơi.”

Tiếng khóc lanh lảnh vang lên trong phòng cấp cứu. Phó Hoành Dật cầm tay Thẩm Thanh Lan, “Thanh Lan, An An đang gọi em, em có nghe thấy không? Con đang khóc, em có nghe thấy không? Đây là đứa con em liều mạng sinh ra, em nỡ lòng rời khỏi con sao?”

Thẩm Thanh Lan, em đã hứa với anh là sẽ cùng anh chứng kiến con lớn lên, em quên rồi sao?” Giọng Phó Hoành Dật trầm ấm cùng tiếng khóc của An An vang lên trong đầu Thẩm Thanh Lan. Mà trên máy móc, các số liệu đang giảm nhanh bỗng nhiên dừng lại rồi bắt đầu từ từ khôi phục. Thẩm Thanh Lan cũng chậm rãi mở mắt.

Cùng lúc đó, trong phòng nghiên cứu, một chuyên gia nhìn đô thị trên màn hình máy tính, sau đó tay run lên, “Mau, mau, lại đây nhanh lên.” Anh ta lẩm nhẩm. Eden bên cạnh cũng nhìn chằm chằm vào màn hình. Chỉ thấy trên màn ảnh, một tế bào vây lấy virus lại rồi từ từ cắn nuốt chúng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang hay nhất chẳng hạn như Ăn mừng, phuong trinh nao dua ta ve chung loi rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.