Mật ngọt hôn nhân

Chương 567

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu Cho dù không muốn thì sức khỏe của cô cũng đã sa sút rồi. Cô không biết mình còn có thể kiên trì được bao lâu. Có thể chỉ một giây sau thôi là cô đã không thể cố gắng được nữa. Nhưng sao cô có thể nhẫn tâm nói những điều này với anh.

“Em nhớ lúc bà nội ra đi, ông nội đã khóc. Ông là một người đàn ông kiên cường. Em từng hỏi anh trai, anh ấy nói chưa từng thấy ông khác. Nhưng lần đó, ông khóc như một đứa trẻ, cứ lẩm bẩm rằng bà nội gạt ông, nói đã hứa sống cả đời với ông, nhưng lại đi trước.”

“Thanh Lan, đừng nói nữa.”

Người thất hứa, nhưng hình như em không giữ lời hứa với anh được rồi.2Em từng nghĩ đến hình ảnh có thể nắm tay anh đi đến bạc đầu, dưới ánh chiều tà, hai mái đầu bạc

trắng dắt tay nhau đi dạo.”

“Chúng ta sẽ như thế. Eden sắp nghiên cứu ra thuốc mới rồi, em kiên trì thêm một chút, một ngày, một ngày nữa được không? Thanh Lan, anh xin em.” Phó Hoành Dật thấp giọng cầu xin.

Anh nói, anh xin em.

Người đàn ông kiêu ngạo là thế, bây giờ lại bỏ hết tất cả kiêu ngạo của mình, khóe mắt đỏ hoe, nhỏ giọng cầu xin vợ hãy vì anh mà kiên trì thêm một ngày, cố gắng một chút.

Hai hàng lệ rơi khỏi khóe mắt, khiến ánh mắt Thẩm Thanh Lan như ngăn cách bởi màn sương mờ. Phó Hoành Dật đưa tay, nhẹ7nhàng lau nước mắt cho cô, “Sao lại khóc rồi?” Thẩm Thanh Lan cong môi, “Phó Hoành Dật, em yêu anh.” “Anh cũng yêu em, Thẩm Thanh Lan, cả đời này, anh chỉ yêu một mình em.” Phó Hoành Dật kề sát vào tai cô, lặp lại câu anh yêu em từng lần từng một trong sự dịu dàng còn mang theo chút nghẹn ngào. Anh không phải kiểu người thích dùng ngôn ngữ để biểu đạt tình cảm, đây không phải là lần đầu tiên anh nói yêu cô, nhưng lần này là lần nói nhiều nhất.

Thân thể rất đau, trán Thẩm Thanh Lan dần dần đẫm mồ hôi. Cô muốn đưa tay sờ mặt Phó Hoành Dật nhưng không làm được, đành nhỏ giọng nói, “Phó Hoành Dật, đừng đau buồn,1em sẽ đau lòng lắm.” Phó Hoành Dật mỉm cười, “Được, anh không buồn nữa.”

“Phó Hoành Dật, em buồn ngủ quá, em muốn ngủ.” “Thanh Lan, ngoan, không được ngủ, để anh nói cho em biết một bí mật. Em đừng ngủ.”

“Được, em không ngủ, anh nói đi.”

“Thật ra anh đã yêu em từ lâu rồi. Từ lúc trông thấy em không nói không rằng, chỉ ngồi dưới đất đau thương vì sự ra đi của bà nội, anh đã nghĩ nhìn cô gái này thật khiến người ta đau lòng. Anh muốn chăm sóc cô ấy cả đời này, để kiếp này cô ấy không rơi lệ được nữa.” “Thì ra anh đã yêu em từ lúc đó.” Thẩm Thanh Lan dịu dàng nói, nhưng đôi mắt đã dần khép lại.

Đúng lúc7này, cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh, Eden chạy vào, trên tay còn cầm một ống xi lanh, không nói lời nào trực tiếp tiêm vào người Thẩm Thanh Lan. “Đây là thuốc mới sao?” Phó Hoành Dật hỏi.

Eden gật đầu, “Ừm, vừa mới nghiên cứu ra.” Loại thuốc mới vừa được điều chế, còn chưa kịp làm thí nghiệm đã cho Thẩm Thanh Lan dùng. Ngoại trừ xem tác dụng trên kính hiển vi ra, thuốc vẫn chưa hề được thử nghiệm trên cơ thể của động vật và người. Thuốc này có hiệu quả hay không, ngay cả Eden cũng không dám chắc. Nhưng đây là niềm hy vọng cuối cùng.

Thuốc không có tác dụng nhanh như vậy, Eden ngồi một bên giường ghi chép lại các số liệu. Mấy chuyên0gia đứng sau lưng Eden quan sát kỹ Thẩm Thanh Lan. “Có tác dụng rồi, nhịp tim của cô Phỏ đã hồi phục bình thường.” Một vị chuyên gia chỉ vào máy đo, nói. Trước đó, tốc độ tim đập của Thẩm Thanh Lan chỉ bằng hai phần ba người bình thường, huyết áp cũng giảm. “Huyết áp cũng tăng lên mức bình thường rồi. Bác sĩ Eden, chúng ta thành công rồi.” Một chuyên gia khác vui mừng nói. Để nghiên cứu loại thuốc mới này, bọn họ đã không ngủ không nghỉ mấy ngày rồi, còn tập hợp rất nhiều chuyên gia y học. Đây coi như là chuyện trước nay chưa từng có rối. Phó Hoành Dật và Thẩm Quân Dục cứ đứng một bên, nhìn Thẩm Thanh Lan chằm chằm. Eden ghi chép xong tất cả số liệu, lại đi lên cẩn thận khám lại, đo nhiệt độ cơ thể cho cho Thẩm Thanh Lan xong mới thở phào nhẹ nhõm, “Phó Hoành Dật, Thanh Lan không sao rồi.” Phó Hoành Dật nghe vậy, cả người lảo đảo, nếu không có Thẩm Quân Dục đứng bên cạnh đỡ kịp, thì chắc anh đã ngã ngồi xuống đất. “Eden, anh nói thật ư?” Thẩm Quân Dục vội vã hỏi ngay. Phó Hoành Dật rời mắt khỏi người Thẩm Thanh Lan, rồi nhìn sang Thẩm Quân Dục. Eden nhìn thẳng vào mắt hai người rồi gật đầu, “Là thật, các số liệu đã bắt đầu bình thường trở lại.” Thẩm Quân Dục bỗng nhiên cúi đầu trước người anh ta, “Bác sĩ Eden, cảm ơn anh, thật lòng cảm ơn anh.” Eden giật mình, dịch sang bên cạnh, “Anh Thẩm, anh đừng làm vậy, tôi không nhận nổi đâu. Thanh Lan là bạn thân của tôi, cứu cô ấy là việc tôi nên làm.” “Bác sĩ Eden, anh phải nhận, anh không chỉ cứu tính mạng của em gái tôi, mà còn cứu mạng cả nhà tôi.” Nếu như Thẩm Thanh Lan thật sự không qua nổi, hai ông cụ trong nhà sẽ là người đầu tiên suy sụp, nhất là ông cụ ở nhà. Mấy hôm nay, ngày nào bác sĩ cũng phải đến nhà để truyền nước biển cho ông. Kế tiếp là Phó Hoành Dật, tuy bề ngoài trông anh rất bình tĩnh, nhưng nếu như Thẩm Thanh Lan thật sự có chuyện gì thì anh cũng sẽ suy sụp mất.

Thẩm Quân Dục nghe Sở Vân Dung nói Phó Hoành Dật ôm An An vào phòng cấp cứu thì liền biết. Trong lòng anh, sự tồn tại của Thẩm Thanh Lan còn quan trọng hơn cả sinh mạng của chính anh.

“Eden, bao giờ Thanh Lan mới tỉnh?” Giọng của Phó Hoành Dật đã khàn khàn. “Chỉ cần mười hai tiếng tiếp theo, mấy chỉ tiêu này đều bình thường thì trong vòng ba ngày sẽ tỉnh.” Eden nói.

Phó Hoành Dật gật đầu, trịnh trọng cảm ơn Eden, “Sau này nếu anh cần điều gì, thì có thể đến tìm tôi bất kỳ lúc nào.” Lời hứa này nặng tựa ngàn cân.

Eden vỗ vai Phó Hoành Dật, “Tôi đi xem Nhan Tịch một chút.” Nhan Tịch giao cho Peter, bây giờ vẫn chưa biết tình hình thế nào. Nhóm chuyên gia đi theo Eden rời khỏi. Trong phòng bệnh, Thẩm Quân Dục nhìn Phó Hoành Dật nói, “Hoành Dật, bây giờ Lan Lan không sao rồi, cậu đi rửa mặt trước đi, nếu em ấy nhìn thấy dáng vẻ này của cậu sẽ đau lòng lắm. Tôi sẽ ở lại đây trông chừng em ấy, bảo đảm không rời một tấc.” Phó Hoành Dật vuốt mặt, đứng dậy vào phòng vệ sinh, mới được năm phút liền đi ra, trên người đã đổi sang bộ quần áo khác, trên tóc còn nhỏ nước.

Thẩm Quân Dục đang gọi điện thoại về nhà, người trong nhà còn đang chờ tin tức của anh. Nhà họ Thẩm lúc này, Ôn Hề Dao cúp máy, nước mắt liền rơi xuống. Sở Vân Dung thấy vậy trong lòng như rơi xuống vực thẳm, hai mắt tối sầm ngất xỉu. Ôn Hề Dao nhanh tay lẹ mắt đỡ kịp, “Mẹ.” Sắc mặt Sở Vân Dung tái nhợt, hai mắt đẫm lệ, “Thanh Lan! Thanh Lan của tôi!”.

“Mẹ, mẹ, Thanh Lan không sao, Thanh Lan không sao rồi.” Biết Sở Vân Dung hiểu lầm, Ôn Hề Dạo lập tức giải thích rõ ràng.

Sở Vân Dung sững sờ, “Thanh Lan không sao ư? Con nói thật không?” Ôn Hề Dao gật đầu thật mạnh, “Dạ đúng ạ, Thanh Lan không sao rồi. Quân Dục vừa gọi điện thoại tới nói em ấy đã thoát khỏi nguy hiểm, sẽ tỉnh lại nhanh thôi.” Nước mắt Sở Vân Dung lại rơi xuống, “Không sao là tốt rồi, Thanh Lan của mẹ không sao rồi.” Thấy Sở Vân Dung vừa khóc vừa cười, trong lòng Ôn Hề Dao đau xót. Trong khoảng thời gian này, mái tóc của Sở Vân Dung đã bạc không ít, ngay cả khóe mắt cũng hằn sâu nếp nhăn. “Mau, mau đi nói cho ông nội con biết ngay, Thanh Lan không sao rồi.” Sở Vân Dung đẩy Ôn Hề Dao, bây giờ hai chân bà run rẩy, không đứng dậy nổi. “Dạ, bây giờ con lập tức đi ngay. Mẹ, mẹ không sao chứ?”

“Mẹ không sao, con đi nói cho ông nội biết đi, đừng để ông lo lắng.” Sở Vân Dung thúc giục. Ôn Hề Dao liền đứng dậy đi lên lầu. Thảm lão gia biết Thẩm Thanh Lan không sao, nét mặt vẫn rất bình tĩnh, “Ừm, ông biết rồi. Hề Dao, cháu đi ra ngoài đi. Ông muốn nghỉ ngơi một chút.” “Ông nội, ông vẫn khỏe chứ ạ?” Ôn Hề Dao hơi lo lắng, ông biểu hiện quá bình tĩnh, điều này không bình thường cho lắm. “Ông không sao đâu, ông chỉ hơi mệt nên muốn nghỉ ngơi một chút.” Thẩm lão gia hiền từ nói. Ôn Hề Dao thấy ông không sao mới rời đi, “Vậy ông nội nghỉ ngơi cho khỏe, cháu sẽ nói chị Tổng hầm canh cho ông, khi nào ông tỉnh dậy thì uống nhé.” “Được, vất vả cho cháu rồi.” Chờ Ôn Hề Dao rời đi. Thẩm lão gia bò dậy từ trên giường, đi đến chỗ đặt di ảnh của Thẩm lão phu nhân, “Bà nó à, Thanh Lan không sao rồi, cảm ơn bà.” Vừa dứt lời, nước mắt liền tuôn rơi. Mọi người biết Thẩm Thanh Lan thoát khỏi nguy hiểm đều thở phào nhẹ nhõm. Khoảng khoảng thời gian này thật sự là có thể dùng từ kinh hồn táng đảm để hình dung. Ai cũng cảm thấy nghẹn ngào, biết cô qua cơn nguy kịch thì liền yên tâm.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về chuan muc ke toan so 21, dieu kien cap giay chung nhan du dieu kien kinh doanh dich vu kiem toan chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.