Mạt thế chi phế vật

Chương 227: Ôn chuyện trong đêm



Edit: Yến Phi Ly

Tiêu Thắng đóng quân tại một nơi có tên là thung lũng Hồ Lô. Nơi này tọa lạc cách huyện Chương gần 50km, giống hệt như cái tên của mình, nó chính là một nơi có lối vào eo hẹp, nằm bên trong một khe núi lớn. Nơi đây có dòng suối nhỏ chảy qua từ trong hốc núi, lúc này đã bị đóng băng, xe từ chạy qua trên bề mặt cũng không có vấn đề gì. Thung lũng Hồ Lô có diện tích trên trăm mẫu, bốn bề đều là núi, bên trong có khoảng bốn năm mươi hộ dân tạo thành thôn Hồ Lô, chỉ có một đường cái thông ra bên ngoài, bởi vì cách thị trấn không xa cho nên cũng có điện và internet đầy đủ, đương nhiên hiện tại những thứ ấy đều không thể dùng. Trừ nông trại ra thì đa số phần còn lại đều là ruộng nương, chủ yếu trồng ngũ cốc và cây ăn quả, sau trận mưa to dĩ nhiên nó đã trở thành địa bàn của thực vật biến dị.

Loại bỏ sạch sẽ thực vật biến dị và zombie trong thung lũng, tu chỉnh sơ qua phòng ốc thì người trong đoàn xe liền có thể vào ở. Ở nông thôn nhà cửa rất rộng, chen sáu bảy mươi người vào cũng không có vấn đề gì, huống chi đâu phải tất cả mọi người đều có thể nghỉ ngơi.

Vốn Tiêu Thắng muốn tìm một nơi có đường lui nhưng nhìn tình hình của căn cứ Vân Châu, thì anh đột nhiên lại cảm thấy ý tưởng ấy rất nguy hiểm. Chung quy căn cứ Vân Châu chính là nơi bốn phương thông suốt mà vẫn bị bao vây như thường vậy thì anh làm sao dám cam đoan nơi mình đóng quân sẽ chẳng bị chặn đường? Chẳng lẽ họ lại phải ở mãi trong tình trạng nguy hiểm rình rập, tinh thần bất an sao? Bởi vậy khi người ra ngoài tra xét địa hình trở về báo cáo thì anh lập tức nhìn trúng thung lũng Hồ Lô này. Nơi đây dễ phòng thủ, bốn phía đều là núi và thực vật biến dị chằng chịt, đừng nói là zombie mà ngay cả động vật biến dị muốn xông vào cũng không phải chuyện dễ, mà cửa khẩu để vào chỉ đủ một chiếc xe lớn tiến lui, đây thật sự là quan ải một người là đủ để trấn giữ, ngàn người không thể khai thông. Điều đáng lo duy nhất chính là họ có thể bị nhốt chết ở nơi đây, hao hết lương thực.

Vì thế sau khi sắp xếp thỏa đáng mọi chuyện, Tiêu Thắng lập tức phái người lên chỗ cao của thung lũng và những vách núi gần đó xây dựng kho cất giữ vật tư, chỉ chờ bình minh là sẽ bắt đầu đi vào các thị trấn và thành phố Lũng Nhân hay những nơi xa hơn để tìm kiếm lương thực và đồ dùng. Theo như ý tưởng của anh thì tối thiểu phải chuẩn bị đủ cho toàn bộ đoàn xe dùng trong hai đến ba năm mới được. Tuy rằng có căn cứ Vân Châu ở đây, kho lương thực, siêu thị gần đó e là sớm đã bị dọn sạch, nhưng nhìn số lượng zombie khổng lồ kia thì rất có thể trong các khu trung tâm thành phố hẳn vẫn còn nơi tồn đọng nên cũng không cần lo lắng. Chung quy người chết nhiều lắm, phỏng chừng lương thực thực phẩm mà nguyên quốc gia hiện có sẽ đủ cho người sống sót còn lại dùng trong mười năm cũng chưa hết, tất nhiên tiền đề là chúng không bị hư hỏng. Rất nhiều người sống sót sở dĩ sẽ thiếu ăn thiếu mặc chẳng qua là vì những thứ đó nằm ở nơi quá nguy hiểm, ví dụ như trung tâm thành phố, người bình thường ai dám lao vào trong ấy? Có điều hiện những nơi ấy đã trống không, bây giờ chính là thời cơ tốt nhất để vơ vét vật tư.

Mà một chuyện khác có thể được cho là niềm vui ngoài ý, khi Lý Mộ Nhiên theo xe đi đến thung lũng Hồ Lô thì phát hiện thung lũng cách căn cứ Vân Châu dưới 20km, hóa ra quốc lộ thông hướng thung lũng Hồ Lô đúng lúc song song với đường vào căn cứ Vân Châu, chẳng qua đứt đoạn ở nơi đây. Điều này có nghĩa là về sau Lý Mộ Nhiên có thể trực tiếp mang người về doanh trại mà không cần khiến người của đoàn xe mạo hiểm đợi ở bên ngoài tiếp ứng cho cô nữa. Vì thế cô cũng không chờ Tiêu Thắng tìm Long Hạ và những người dị năng hệ trị liệu đến chữa cho những người mà cô đem về đã trực tiếp qua căn cứ.

Cùng lúc ấy, thiếu niên đã tập hợp khá nhiều người bị thương, hơn nữa còn đang bận rộn tiếp tục.

“Đêm nay chị không đưa được nhiều như vậy.” Lý Mộ Nhiên thở dài, giúp cậu nâng một người đàn ông ngồi tựa vào góc tường.

“Không sao, em sẽ chăm sóc cho họ trước… Ngày mai chị sẽ tới nữa chứ?” Thiếu niên ngại ngùng cười nói, rồi sau đó mới phản ứng lại hình như mình hơi tự chủ thái quá, không khỏi thấp thỏm hỏi.

Lý Mộ Nhiên gật đầu, chọn sáu người bị thương nghiêm trọng nhất, lúc cô đang định đi liền nhìn thấy thiếu niên không biết ôm về từ đâu một đống củi gỗ dính đầy tuyết, cậu cầm bật lửa ở nơi đó cố gắng nhóm lửa, hiển nhiên là đang cố nghĩ hết mọi cách cung cấp chút ấm áp cho người bị thương.

“Em tên là gì?” Cô nhịn không được hỏi.

Thiếu niên bị khói xộc lên ho khù khụ, nghe vậy bèn ngẩng đầu, xoa xoa mắt bị hun cay cay, miệng cười rạng rỡ: “Chị ơi, em tên là Vân Hạo.”

Lý Mộ Nhiên nhìn cậu thật sâu, khẽ nói: “Nhất định phải sống đấy!” Rồi sau đó cô đưa những người bị thương rời đi, bởi vậy không thể nhìn thấy thiếu niên gật đầu lia lịa.

Lý Mộ Nhiên vừa xuất hiện trong doanh trại thì Hà Nhữ An và Long Hạ đã đợi sẵn để đón người bị thương và bắt đầu chữa trị cho họ. Giờ không có chuyện của Lý Mộ Nhiên, dị năng của cô đã không đủ cho cô chạy qua chuyến nữa, vì thế cô lén đi thăm Trương Duệ Dương, phát hiện nhóc con đã chen với đám Phó Đam ngủ say rồi, bởi vì thân ở nơi an toàn cho nên nhóc ngủ rất sâu, khó có được lúc khoái chí thế này. Cô thở phào, chào Quỷ Bệnh một tiếng rồi cũng tự đi tìm nơi tranh thủ nghỉ ngơi.

Trong khi cô rơi vào giấc ngủ mơ màng, mọi người trong căn cứ Vân Châu còn đang khổ sở chiến đấu hăng hái. So sánh với ban ngày thì đêm xuống thú biến dị càng hung hãn ương ngạnh hơn, đã bốn giờ liên tục mà thế tấn công lại chẳng hề có dấu hiệu yếu bớt. Người đã chết không ít nhưng những người sống sót lại càng chiến càng hăng, không có ai khiếp sợ chùn bước. Lui không được, họ chỉ cần lùi một bước thôi thì sẽ hoàn toàn tiêu đời.

Người bên nhóm Nam Thiệu vừa ngăn cản thú biến dị vừa đi một vòng quanh tường phòng ngự của căn cứ, tự mình nắm bắt cụ thể tình hình nơi đây. Hành vi kỳ quái của họ hiển nhiên không gây sự chú ý của người ngoài, bởi lẽ mấy ngày nay đã có không ít kẻ chạy tán loạn trong căn cứ nghĩ cách tìm ra một đường thoát. Nhưng đó chỉ là hành động phí công, nếu như thật sự có đường trốn thì ai còn ngốc ở đây tử thủ thế này?

“Nếu như không có chuẩn bị gì khác mà cứ tiếp tục như vậy thì tuyệt đối không cầm cự được quá năm ngày.” Cuối cùng, Tống Nghiễn tổng kết. Chỉ cần là người thì sẽ có cực hạn, lượng người trong căn cứ có thể chiến đấu đã chống cự không ngơi nghỉ ba ngày ba đêm, dù người dị năng tranh thủ thời gian hấp thu tinh hạch thì dị năng cũng bổ sung không đủ, càng đừng nói là thể lực. Thế nhưng thứ bọn họ đối mặt lại không phải loài người có thể năng và sức chiến đấu tương đương, mà là động vật biến dị dù còn người có trong thời kì thân thể tinh thần mạnh mẽ nhất cũng phải cẩn thận ứng phó. Cho nên theo thời gian trôi qua, mỗi một khắc đồng hồ tỉ lệ tử vong đều dần tăng lên. Tống Nghiễn sẽ không tự đại cho rằng đoàn xe của hắn có năng lực mở ra một con đường để chạy trốn chỉ trong năm ngày.

“Có phải cậu có ý tưởng gì không?” Trương Dịch hỏi.

“Hiện tại nói thì còn sớm, tôi chuẩn bị đi tiếp xúc với đầu não của căn cứ.” Tống Nghiễn lắc đầu. Tình thế như bây giờ nếu chỉ trông vào mình hắn thì trừ việc giết thêm vài con zombie và động vật biến dị sợ rằng rất khó thay đổi được gì.

Một thú biến dị nhìn không ra là giống loài gì nhào lại đây, mang theo cơn lốc cuồng mãnh, Trương Dịch vừa muốn lên chắn lại bị Nam Thiệu đoạt trước. Có Nam Thiệu ở đây thì những thứ hơi nguy hiểm đều không thể kề cận anh. Loại chăm sóc chu đáo này khiến Trương Dịch thật hưởng thụ, bởi vậy dù cho thân ở hoàn cảnh hiểm ác thì khóe môi anh vẫn bất giác cong lên. Đó là nụ cười từ tâm đã lâu rồi mới phát ra.

“Nếu như thu hẹp phòng tuyến lại, mọi người thay phiên nhau lên chống đỡ thì có thể được nghỉ ngơi đầy đủ, thời gian kiên trì hẳn là sẽ dài hơn.” Quay đầu nhìn chỗ sâu trong căn cứ dù được đèn chiếu vẫn tối tăm mịt mờ, Trương Dịch nói. “Nhưng nếu như động vật biến dị tấn công vào, không gian để mọi người chạy trốn và xê dịch cũng nhỏ đi.”

“Hiện tại cũng chẳng khá hơn là bao.” Tống Nghiễn vung vuốt phá nát đầu một con mèo biến dị, lau sạch tay lên lớp lông rồi ném xác nó ra ngoài tường, sau đó lấy bao tay đeo vào, che lấp bàn tay ngăm đen đầy vẩy sáng bóng và móng dài sắc bén, “Mấy người đừng đi, ở đây chờ tôi.” Nói xong hắn cũng chẳng đợi hồi đáp đã nhảy xuống khỏi tường, đi về trung tâm chỉ huy của cấp cao trong căn cứ mà Trương Dịch đã từng chỉ cho hắn.

“Người bạn này của Mộ Nhiên có dị năng đặc biệt nhỉ.” Trương Dịch quay đầu lại, tiện miệng nói một câu.

“Không phải dị năng.” Nam Thiệu đáp lại. Lúc này sức tấn công đã dần dần yếu bớt, nhất là xung quanh bọn họ có lẽ là vì Nam Thiệu và Tống Nghiễn mà trên cơ bản đã không có thú biến dị nào dám bén mảng. Nam Thiệu rỗi rãi, xoay người đối diện với Trương Dịch, kéo khăn quàng cổ trên mặt mình xuống, cũng hơi kéo cổ áo ra cho anh thấy rõ lớp kiến giáp màu đen bên trong. “Cậu ta giống em, tuyệt đối là dị hóa thú.”

Nam Thiệu không tránh Thạch Bằng Tam và Giới Sân, cùng nhau trải qua nhiều chuyện như vậy mọi người sớm đã hiểu bản tính lẫn nhau. Tuy rằng đa số thời gian hắn rất ít để ý tới ai khác ngoài Trương Dịch nhưng không có nghĩa là hắn không tin tưởng bọn họ.

“Dị hóa thú là sao? Đúng rồi, em còn chưa nói cho anh biết sao em lại biến thành như vậy?” Trương Dịch nâng tay vuốt ve gương mặt bị giáp kiến che phủ một nửa của Nam Thiệu, xác định là nó hòa với làn da chứ không phải mặt nạ, trên cổ hắn cũng đồng dạng như vậy, sắc mặt anh không khỏi hơi hơi ngưng trọng, một lần nữa kéo kín áo và khăn cho hắn.

Mọi người không xuống khỏi tường phòng ngự, có kinh nghiệm hai đêm trước nên ai cũng biết  các đợt tấn công của động vật biến dị sẽ không cách quá lâu, chống đỡ qua thì cũng gần tới bình minh, đến lúc đó không có gì bất ngờ xảy ra thì bọn họ sẽ có hai giờ để nghỉ. Cho nên cơ bản là ai cũng nghỉ ngơi ngay tại chỗ, không lãng phí thể lực leo lên leo xuống làm gì.

Nam Thiệu ôm lấy Trương Dịch thật lâu cũng không muốn buông ra. Từ giây phút gặp lại trong lòng hắn bèn có một ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, nóng bỏng, nhiệt tình, tựa hồ có thể đốt trụi toàn thân hắn, lại bởi vì thời gian không đúng, địa điểm không đúng nên Nam Thiệu chỉ có thể khổ sở kìm nén. Lúc này bị Trương Dịch nhẹ nhàng chạm một cái thôi hắn liền khó mà khắc chế được nữa.

Giới Sân khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu vận chuyển công pháp mà sư phụ từng chỉ dạy, tranh thủ khôi phục thể lực trước khi trận chiến mới bắt đầu. Thạch Bằng Tam thì rời xa bức tường, nhặt hai viên đá vỡ không biết từ đâu ra rồi ngồi cùng chỗ với Giới Sân. Đêm trước có người mệt mỏi cực độ nên tựa vào tường nghỉ ngơi, nào ngờ lại bị động vật biến dị mò tới từ trong bóng đêm cắn mất nửa thân, từ đó về sau, khi mọi người ngồi nghỉ  không bao giờ dám ở quá gần tường nữa.

“Xem hai gã ngốc kia kìa, sắp chết đến nơi mà còn ôm ôm ấp ấp.” Xa xa có người nhìn thấy Trương Dịch và Nam Thiệu quấn quýt lấy nhau bèn cất lời châm chọc.

“Tôi thấy ông đang ghen tị với người ta ấy.” Bạn của gã cười khổ, “Có thể ở bên người thương, cho dù là chết thì anh đây cũng cười vui mà chết.” Nói đến mấy chữ sau cùng giọng gã hơi khàn khàn, chẳng biết có phải vì nghĩ tới vợ hay không.

Người lên tiếng cười cợt chợt trầm mặc. Mà Trương Dịch cũng vỗ vỗ vai Nam Thiệu, đợi cảm xúc hơi bình phục, hai người rốt cuộc tách ra, sau đó vai dựa vào vai ngồi xuống.

“Em theo đàn kiến đến hướng chúng tỏa ra, sau đó phát hiện kiến chúa trong đường hầm. Thứ đó chừng hơn 300m, nó cuộn kén đen đặc trên đỉnh đường hầm, to như một con cá voi…” Nam Thiệu cầm tay Trương Dịch, vừa nhẹ nhàng chữa trị vết nứt cho anh vừa nhẹ giọng thuật lại. Sức chiến đấu của Trương Dịch rất mạnh, có thể nói là siêu việt hơn đa số người dị năng, nhưng thân thể anh lại không có sức chống cự và khả năng hồi phục như người thức tỉnh, dưới tiết trời lạnh buốt thế này hay tay anh đã sưng húp nứt nẻ từ lâu, khi chiến đấu quá tập trung nên không cảm thấy gì, vừa trầm tĩnh lại thì ngay cả đao anh cũng chẳng cầm được.

Vốn Thạch Bằng Tam đang nhắm mắt dưỡng sức nghe vậy liền mở mắt ra, hiển nhiên anh cũng bị lời Nam Thiệu hấp dẫn. Mà Trương Dịch lại than nhẹ một tiếng, trong lòng anh ảo não không thôi, khi anh và mọi người tìm kiếm trong đường hầm lại không ai ngẩng đầu ngó lên trên. Giờ nghe Nam Thiệu bị kiến chúa nuốt vào bụng thì anh càng sợ hãi toát mồ hôi lạnh, nắm chặt tay Nam Thiệu, nghĩ mà hốt hoảng không thôi.

“Mấy tháng qua em vẫn luôn nằm trong bụng con kiến chúa kia sao?” Trương Dịch hỏi, ánh mắt ửng đỏ, thanh âm thô ráp như nhai cát. Anh đang tự trách bản thân, nếu như anh có thể sớm phát hiện kiến chúa trên đỉnh đường hầm thì có lẽ Nam Thiệu sẽ không bị nhốt lâu như vậy. Bị giam cầm lâu ngày có thể bức điên người ta, huống chi bị cấm túc trong không gian hẹp kia mấy tháng. Nghĩ thôi mà anh cũng chẳng dám nghĩ, không có đồ ăn, không có không khí, không ai nói chuyện, còn có nguy hiểm tùy thời bị tiêu hóa thành cặn bã, cảm giác ấy chẳng rõ sẽ có bao nhiêu đáng sợ.

Nam Thiệu nở nụ cười, nâng tay sờ sờ mặt Trương Dịch, tựa hồ muốn trấn an anh, lúc nhìn đến một đầu tóc trắng như sương như tuyết thì tươi cười của hắn bèn cứng đờ, giọng trầm thấp đượm buồn, “So với anh thì đó có là gì. Lúc ấy ý thức của em mơ mơ màng màng, chỉ biết không ngừng hấp thu lực sinh mệnh của kiến chúa cho nên không hề thống khổ.” Không giống anh, phải tỉnh táo chấp nhận tất cả đau đớn khi mất đi người yêu và người thân. Nam Thiệu rất rõ ràng, nếu như đổi thành hắn, sợ rằng nếu không tìm thấy Trương Dịch thì hắn sẽ điên mất.

“Sau này thì sao?” Phát hiện đề tài có khuynh hướng đi lệch, Thạch Bằng Tam vẫn một mực yên lặng bỗng chen vào một câu.

“Sau này tôi hút khô lực sinh mệnh của kiến chúa, rốt cuộc có thể trốn thoát khỏi bọc kén của nó.” Nam Thiệu liếc nhìn Thạch Bằng Tam một cái, tựa hồ hơi bất mãn vì anh ta dám quấy rầy thế giới hai người của mình và Trương Dịch, thế nhưng nói tới đây hắn lại đột nhiên nở nụ cười. “Anh không thể tưởng được khi đó em trông như thế nào đâu.” Những lời này hắn nói với Trương Dịch. Tương tự, nụ cười này cũng là cười với Trương Dịch, tuyệt đối không có khả năng là dành cho cái tên Thạch Tam đáng ghét kia.

“Là bộ dáng thế nào?” Trương Dịch áp chế đau đớn trong tim, tò mò hỏi.

“Em không nhìn thấy được nhưng tuyệt đối giống con kiến. Trên đầu có hai cọng râu, tay và chân đều giống chân kiến, nơi này còn có một đôi…” Nam Thiệu chẳng hề để ý miêu tả hình tượng bản thân khi ấy, nào còn vẻ lạnh lùng vô tình mà cứ như trẻ nhỏ vội vã khoe vật quý báu cho người lớn vậy. Khát vọng trong mắt hắn khiến Trương Dịch bật cười, sau đó anh cũng quên đi cảm giác không thoải mái này.

“Giờ trên lưng em vẫn còn cánh. Anh không biết lúc gặp được Dương Dương thiếu chút nữa em đã bị người khác coi thành thú biến dị mà tiêu diệt đâu, may mà Dương Dương cứu em.” Dứt lời, Nam Thiệu đưa đôi mắt ngóng trông nhìn Trương Dịch.

Nhận được sự mong đợi trong mắt hắn, tuy lòng Trương Dịch còn chua xót khó nhịn nhưng vẫn ép mình lộ ra nụ cười tươi, khen tặng: “Em như thế này rất đẹp trai.”

“Dương Dương cũng nói vậy đấy.” Nam Thiệu vờ bình tĩnh đáp lại, nhưng hắn lại chẳng nhịn được mà khóe mắt đuôi mày đều nhộn nhạo vui vẻ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Công nghệ máy tính, điện thoại, internet và game đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống, đặc biệt là giới trẻ. Những thủ thuật máy tính, tin học, mẹo vặt đời sống, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thiên long truyền kỳ chẳng hạn như cach nhan tin hoac to tinh voi ban trai, chinh sach bao mat chắc chắn những kỹ thuật này sẽ hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống, học tập và công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status