Mạt thế chi phế vật

Chương 347: Tụ hội ở thủ đô (10)



Edit: Yến Phi Ly

Khoảng một giờ sáng, một đám thú biến dị bay qua vùng trời của khu chung cư, tuy nhiên chúng không dừng lại. Ba giờ rưỡi, âm thanh thú biến dị đi săn truyền tới từ nơi xa xôi, không quá hai phút bèn trở nên yên ắng. Tới sáu giờ, hai con thú biến dị đấu đá lẫn nhau xông vào khu chung cư, đụng hư bức tường lớn, sau đó lại đuổi nhau chạy đi xa.

Tám giờ rưỡi, trời hửng sáng, tuyết rơi cả đêm không ngừng nghỉ.

Từ lúc hơn bảy giờ, một nhà ba người đều thức dậy. Trương Dịch luyện đao, Trương Duệ Dương luyện võ ngũ cầm, Nam Thiệu thì nấu bữa sáng.

Nếu như là ở trong căn cứ, năm giờ sáng là Trương Dịch sẽ dậy để luyện đao. Nhưng lúc này đang ở bên ngoài, vì để giảm bớt phiền phức không cần thiết, anh chỉ có thể lùi thời gian đến lúc trời sắp sáng. Không phải vì mong cầu thực lực tăng lên, mà chỉ cầu mong đừng bỏ bê xao nhãng.

Ban đêm không xảy ra bất cứ chuyện gì, điều này làm cho bọn họ tương đối bất ngờ, rồi lại âm thầm thở phào một hơi, đề phòng đối với Lan Lan cũng giảm đi rất nhiều. Khó khăn lắm mới gặp được đồng loại, ai cũng sẽ không hy vọng dùng phương thức tàn sát lẫn nhau để kết thúc. Đương nhiên, đối với ngờ vực và đề phòng trước đó bọn họ cũng sẽ không cảm thấy hổ thẹn, chưa nói việc này vẫn chưa thể kết luận, chỉ riêng chuyện giữa người và người vốn luôn là thăm dò lẫn nhau, chỉ có điều quá trình này từ sau tận thế bèn trở nên nghiêm trọng không đáng che giấu mà thôi.

Ước chừng là nghe được động tĩnh bên này rời giường, Lan Lan cẩn thận lại đây gõ cửa hỏi bọn họ có muốn ăn bữa sáng hay không, Trương Dịch uyển chuyển từ chối, chỉ dặn cô bé nhanh chóng thu dọn đồ đạc, chờ trời sáng hơn mọi người sẽ lên đường.

Trong căn hộ mà Trương Dịch và Nam Thiệu ở có không ít gạo và mì, tuy phần lớn đều đã quá hạn nhưng ai còn để ý cái này, chỉ cần không thối rữa biến vị, có đồ ăn đã không tệ rồi. Hơn nữa, tận thế gần hai năm, muốn tìm được thức ăn chưa hết hạn thì e là không quá dễ dàng.

Một nhà ba người ăn sáng xong, nhét đầy lương thực vào ba lô rồi ra khỏi cửa.

Mà bên này họ mới vừa bước ra, đối diện cũng theo sát đó mở cửa ra, thật giống như người ở bên trong vẫn luôn chờ sau cửa nghe ngóng động tĩnh của họ, cứ như sợ bị bỏ lại vậy.

“Cháu… cháu chuẩn bị xong rồi… Khụ khụ, hiện tại đi luôn ạ?” Lan Lan rụt rè hỏi.

Trương Dịch còn chưa kịp trả lời, trước tiên đã bị hành trang của cô bé dọa sợ hết hồn. Chỉ thấy Lan Lan ngoại trừ đeo ba lô lớn trên lưng thì khắp toàn thân từ trên xuống dưới bao gồm cả trên ba lô đều treo đầy búp bê đồ chơi, tất cả đều là những con búp bê tối hôm qua anh nhìn thấy trong nhà cô bé. Búp bê có đủ kích cỡ lớn nhỏ, vì vậy khiến cho Lan Lan vốn đã mặc mập mạp càng thêm cồng kềnh quái dị.

“Sao cháu mang nhiều búp bê theo vậy? Gấp rút lên đường cũng không nhẹ đâu.” Anh cau mày nói. Tận thế qua lâu như vậy, cho dù là đứa trẻ hai ba tuổi cũng sẽ không la hét đòi mang theo đồ chơi, trái lại sẽ tận lực mà cất giấu thêm nhiều thức ăn, cho nên hành vi của Lan Lan tỏ vẻ rất không đúng lúc hơn nữa còn rất khó coi.

“Cháu không sợ, chúng đều là bạn bè của cháu, cháu không thể bỏ chúng lại nơi này.” Lan Lan ôm chặt con gấu bông trước ngực theo bản năng, sắc mặt hơi thấp thỏm, tựa hồ sợ bọn họ sẽ bởi vì nguyên nhân này mà không để cho mình đi cùng. Tuy nhiên trong dáng vẻ thấp thỏm ấy lại mang theo cố chấp làm cho không ai có thể lý giải nổi, khiến người nhìn có thể thấy rõ cô bé sẽ không vì bất cứ nguyên nhân gì mà thỏa hiệp.

Nếu Lan Lan không chịu thỏa hiệp, người thỏa hiệp tự nhiên là Trương Dịch và Nam Thiệu. Thế nhưng ở trong lòng bọn họ, cũng đã âm thầm gắn cho cô bé này một dấu sao cần chú ý phương diện tâm lý, khả năng có vấn đề không nhỏ.

Ngược lại thì Trương Duệ Dương cực kỳ thích thú đối với việc Lan Lan mang theo một đống gấu bông, búp bê như thế, đôi mắt nhóc dính lên cơ hồ không rút ra được. Nếu như không phải Lan Lan từ chối để Trương Dịch và Nam Thiệu giúp đỡ mang hộ mấy món đồ chơi, không chừng nhóc sẽ muốn ôm một cái.

Nhưng mà khó khăn ngày hôm qua gặp phải cũng không bởi vì trong nhóm nhiều hơn một người mà thuyên giảm, trái lại tình hình trở nên càng thêm phiền phức, bởi vì trước đó ít nhất còn có thể để Nam Thiệu và Ú Ú cõng hai cha con bay trên không trung xuyên qua nơi này, hiện tại bởi vì Lan Lan mà không tiện làm như thế, nhất định phải dựa vào hai chân để đi ra ngoài. Cũng không phải Nam Thiệu không thể một lần mang hai người, mà là hắn không quá tình nguyện cõng ai ngoài Trương Dịch và Trương Duệ Dương, huống hồ còn là một người chưa rõ nội tình thế nào, trên người lại còn treo linh tinh lộn xộn đầy thứ vô dụng. Đương nhiên, thói quen lập dị này của hắn đều được thành lập trong trường hợp không có nguy hiểm tính mạng mới có thể phô bày ra.

Trương Dịch cũng tán thành đi bộ ra khỏi thành phố, vừa vặn để cho Lan Lan trải nghiệm chút gian nan ở tận thế, đừng ôm ấp nhiều suy nghĩ ngây thơ nữa.

Trên đường quanh khu chung cư đọng lớp tuyết dày đặc, chôn vùi hết thảy vết tích tối hôm qua, chỉ có bức tường sụp đổ cách đó không xa mới chứng minh có thú biến dị với sức mạnh to lớn đã từng ngang qua.

Đoạn đường này tương đối dễ đi, bởi vì mỗi ngày Lan Lan đều dọn dẹp, dù tuyết đọng khá dày thì cũng không đến nỗi ảnh hưởng việc đi lại. Theo như lời cô bé nói thì không quét sẽ chẳng có cách nào đi ra ngoài, hơn nữa mỗi ngày không có việc gì làm, quét tuyết cũng có thể giết thời gian, còn có thể rèn luyện thân thể.

Lúc đi trên đường, Lan Lan tụt lại cuối cùng, liên tiếp quay đầu nhìn về cửa sổ nhà mình, trong mắt tràn đầy không nỡ. Nước mắt sắp ứa ra lại bị nín ngược trở lại, dưới chân cô bé lảo đảo không dám lạc mất một nhà ba người.

Trương Dịch nhìn mà cũng thấy thương cảm, lại không biết an ủi thế nào nên chỉ đơn giản giữ yên lặng.

“Sau này chúng ta còn có thể quay trở lại nữa không chú?” Mãi đến tận khi ra khỏi khu chung cư, đã không thấy nhà mình được nữa, Lan Lan mới thu hồi ánh mắt rồi hỏi Trương Dịch. Dừng một chút, như sợ Trương Dịch không hiểu rõ ý của mình, cô bé bèn giải thích: “Ý cháu là có thể có ngày nơi này khôi phục lại dáng vẻ như trước tận thế được không…”

Nói tới chỗ đây, tựa hồ Lan Lan cũng cảm thấy được suy nghĩ của mình quá hoang đường, giọng lập tức nghẹn ngào: “Khôi phục không được nữa rồi, người đều đã chết sạch… Dù cho hết thảy zombie và sinh vật biến dị đều biến mất, cũng không quay lại được nữa…”

Nghe thấy lời của cô bé, Trương Dịch và Nam Thiệu liếc nhau một cái, trong lòng cũng không khỏi cảm thấy khó chịu.

“Tại sao lại quay về ạ?” Chỉ có Trương Duệ Dương nghe không hiểu, nên mới hỏi: “Chị Lan Lan, chị tới căn cứ của chúng em đi, nơi đó có thật là nhiều người, có chú, có dì, có anh có chị, cũng có các bạn nhỏ nữa, mọi người ở cùng một chỗ với nhau vui lắm.”

Dù Lan Lan đa sầu đa cảm hơn nữa thì chung quy vẫn chỉ là thiếu nữ chưa thành niên, tâm tình tới cũng nhanh đi cũng nhanh, cô bé nhanh chóng bị Trương Duệ Dương thu hút sự chú ý: “Căn cứ của em ở nơi nào? Có rất nhiều người sao? Bọn họ có hiền lành không?” Không biết là do thuốc cảm có hiệu quả hay là vì thể chất người thức tỉnh có sức đề kháng cao, chỉ qua một đêm, bệnh cảm của Lan Lan đã lui đi nhiều, dần dần có thể nghe ra chất giọng vốn có của cô bé, ho thì vẫn còn ho nhưng mà không nặng như hôm qua nữa.

Trương Duệ Dương rất vui vì có người nói chuyện với mình, thêm vào Trương Dịch và Nam Thiệu cũng không ngăn cản hoặc là ám chỉ nhóc không được nói về căn cứ, vì vậy cậu bé lập tức bèn bắt đầu miêu tả không ngừng nghỉ.

Đối với hầu hết tất cả mọi người, tận thế mang ý nghĩa bất hạnh và đau đớn, ấy thế nhưng thực ra trong mắt Trương Duệ Dương lại không chán ghét nó như vậy. Ngoại trừ việc bà nội đã rời đi làm cho nhóc cảm thấy khổ sở đau lòng, nhưng bà nội không qua đời bởi vì tận thế mà đã mất từ trước đó, cho nên điều này sẽ không trở thành lý do để nhóc chán ghét tận thế.

Nghiêm túc mà nói, trong bối cảnh hiện nay, Dương Dương có ba ở bên, có rất nhiều chú dì yêu mến, có bạn bè đồng trang lứa chịu chơi với nhóc, còn có đồng bọn nhỏ ăn ý như Ú Ú, tất cả đều là điều mà trước năm tuổi nhóc chẳng thể với tới. Bây giờ trước mắt nhóc, tất cả mọi thứ đều tồn tại ở căn cứ Hi Vọng, nhóc yêu thích cuộc sống như thế, đương nhiên cũng yêu mến căn cứ Hi Vọng. Nếu yêu thích vậy thì nhất định muốn chia sẻ với người khác, vì vậy đoạn đường này chỉ thấy một lớn một nhỏ tụ lại cùng nhau ì ì èo èo trò chuyện không ngừng, chủ đề dĩ nhiên luôn hướng về căn cứ Hi Vọng.

Trên thực tế, tận thế cũng không hoàn toàn đều là tốt đẹp thú vị đối với Trương Duệ Dương, ít nhất nửa năm đầu tận thế không phải. Nhưng dường như đứa trẻ này tựa hồ cũng không cảm thấy ngày tháng khi đó đau khổ đáng sợ gì cả, vì vậy chúng rất dễ dàng nhạt nhòa dần trong ký ức của nhóc, kỷ niệm về những tháng ngày sau đó bôn ba cùng với Cục thịt Trần, Lý Mộ Nhiên thậm chí là Quỷ Bệnh chiếm cứ hầu hết ký ức, mà những ký ức này đều rất thú vị.

Có thể nói, so với những đứa trẻ khác, Trương Duệ Dương đã may mắn hơn nhiều. Đương nhiên, loại may mắn này cũng liên quan tới tính cách lương thiện đến mức hơi ngốc nghếch và không thích ghi nhớ những chuyện buồn thảm của cậu nhóc. Nếu đổi thành một người có lòng dạ hẹp hòi, không nói sau tận thế, chỉ những chuyện từng trải trước tận thế cũng đủ để cho người đó sản sinh ra vấn đề tâm lý nghiêm trọng, thậm chí ảnh hưởng tới việc hình thành nhân cách sau khi trưởng thành.

Sau khi ra khỏi phạm vi Lan Lan đã quét sạch tuyết, mặt đường bắt đầu trở nên rất khó đi. Trương Dịch và Nam Thiệu đã có chuẩn bị tâm lý thì còn đỡ, Lan Lan lại miễn cưỡng đi được một đoạn bèn bị vùi trong tuyết gần như không leo lên được.

“Trên người cháu mang nhiều đồ quá…” Trương Dịch thở dài, đi tới kéo Lan Lan ra khỏi tuyết dày, mới vừa muốn mở miệng khuyên cô bé vứt mấy thứ vô dụng này đi, kết quả nói còn chưa dứt lời, Lan Lan đã ôm chặt lấy búp bê treo ở trước ngực, trên mặt là vẻ quật cường giống như trước.

“Cháu có thể!” Cô bé khẳng định, hiển nhiên dù như thế nào cũng không có ý định từ bỏ bất kỳ một con búp bê nào trên người.

Trương Dịch day day trán, lúc này mới cảm giác được cô bé này khó nói chuyện cỡ nào, suy nghĩ một chút, anh lấy lui làm tiến: “Vậy chú giúp cháu cầm vài con nhé.” Thực ra đây đã là lần thứ hai anh đưa ra đề nghị này, cho là cô bé đã nhận được bài học thảm khốc rồi thì sẽ chịu đồng ý.

Nào ngờ Lan Lan lại lắc đầu như trống bỏi, một lần nữa từ chối.

“Bọn họ… Bọn họ sẽ không vui đâu.”

Lý do của cô bé khiến Trương Dịch dựng thẳng tóc gáy, dù cho biết rõ trạng thái tinh thần của Lan Lan e là có chút vấn đề, nhưng anh vẫn không khống chế được phản ứng như thế này.

“Chị Lan Lan ơi, chị nói ai sẽ không vui ạ?” Trương Duệ Dương lại không có cảm giác gì, tò mò hỏi.

“Là Đồng Đồng ấy.” Lan Lan sờ sờ búp bê trên bả vai, có nề nếp mà trả lời. “Đám Đồng Đồng sợ người lạ, ngoại trừ chị ra thì không muốn ai ôm hết.”

Vốn Trương Dịch còn đang nghĩ có khi nào là do mình hiểu sai ý Lan Lan hay không, khi nghe đến lời này bèn lập tức thu hồi lực chú ý, quả nhiên vẫn là anh nghĩ mọi chuyện quá mức phức tạp.

Nam Thiệu sẽ không nghĩ nhiều như anh, hắn đang đi tới cửa hàng ven đường tìm kiếm cái gì đó.

“Kia là Đồng Đồng ạ?” Trương Duệ Dương tràn đầy phấn khởi hỏi, dù sao cũng là trẻ con, nhóc không thấy sợ hành vi đặt tên cho búp bê, trái lại còn cảm thấy rất vui.

Lan Lan nhất thời cảm thấy mình gặp được tri kỉ, vô cùng vui vẻ giới thiệu bạn bè của mình cho Trương Duệ Dương: “Đây là Đồng Đồng, Đồng Đồng nói cậu ấy rất thích em. Đây là Minh Huy, bạn nữ này thì tên là Nguyên Cẩn…”

Trương Dịch ở bên vừa nghe hai đứa bé đối thoại, vừa lao lực mà rút chân ra khỏi tuyết, đi về phía trước. Nếu như xem nhẹ độ tuổi của Lan Lan cùng với hoàn cảnh chung quanh, đối thoại như vậy nghe ra kỳ thực còn thật sự làm cho người ta có một loại cảm giác năm tháng an bình. Nhưng mà anh vẫn không có cách nào áp chế cảm giác kì quái trong lòng khi nghe tên của mấy món đồ chơi kia.

Nam Thiệu đứng trong cửa hàng vẫy vẫy tay về phía mọi người, Trương Dịch quay đầu lại nhắc nhở hai đứa bé một tiếng rồi dẫn cả hai đi tới bên kia.

Nam Thiệu tìm mấy tấm gỗ và dây thừng trong cửa hàng, đục lỗ trên tấm gỗ rồi xỏ dây thừng qua, quấn vào dưới giày, bởi diện tích chịu lực mở rộng nên đi trên mặt tuyết không dễ bị lún xuống nữa. Nam Thiệu cũng là bất đắc dĩ, dù cho hắn bỏ qua cảm giác không vui vẻ trong lòng mà hóa thành hình kiến hình trực tiếp đưa Lan Lan ra khỏi thành phố, nhưng mà đường phía sau còn dài hơn, cũng không thể để hắn vẫn luôn cõng cô bé đi như thế được. Thay vì phiền não sau đó, chẳng bằng sớm nghĩ biện pháp giải quyết vấn đề một chút.

Biện pháp này có vẻ thô sơ ngốc nghếch nhưng không thể phủ định rằng vẫn rất có tác dụng. Kế đó Nam Thiệu tìm cho mỗi người một cây gậy để dò đường, ngược lại thật sự là có mấy phần dáng vẻ hành tẩu trong đất tuyết. Tuy trên đường vẫn có thực vật biến dị chắn lối, có xe cộ, có tuyết làm chướng ngại vật, tốc độ không có cách nào nhanh hơn, tuy nhiên không đến nỗi nửa bước cũng khó đi như trước nữa.

Bởi vì có Nam Thiệu, lại có Ú Ú vì không muốn lộ diện nên từ sáng sớm đã được dặn dò phối hợp tốc độ của họ mà không thể không bay vòng xung quanh, vòng tới vòng lui khiến cho mức độ uy hiếp của thực vật biến dị giảm đi đáng kể, vậy nên dù cho chậm nữa thì trước lúc trời tối họ vẫn kịp rời khỏi thành phố, bước lên quốc lộ tiến về hướng đông bắc.

Sau khi ra khỏi thành phố, trên đường chẳng hề sạch sẽ, thỉnh thoảng còn có thể gặp gỡ một hai con zombie lắc lư, số lượng không nhiều, giải quyết cũng không phiền phức nhưng lại tạo thành áp lực lớn trong lòng Lan Lan. Có lúc cô bé sợ đến nỗi run chân, co quắp ở nơi đó hồi lâu chẳng thể bò nửa bước, khiến người ta thực sự rất khó tưởng tượng trong hai năm qua cô bé đã vượt qua thế nào. Trương Dịch và Nam Thiệu vô cùng đau đầu, nhưng không thể không kiềm chế tính tình chậm rãi chờ cô bé thích ứng. Chính vì vậy, mỗi ngày họ chỉ có thể đi mười mấy cây số, ba ngày trôi qua mà vẫn chưa qua nổi 50km, tốc độ này có thể xem là chậm nhất từ trước tới nay của họ.

Ngày đầu tiên, thông cảm cho việc cô bé lần đầu ra khỏi cửa, cần thời gian điều chỉnh tâm tình cho nên không sắp xếp để cô bé gác đêm. Nhưng bắt đầu từ ngày thứ hai, Lan Lan cũng được thông báo nhất định phải thay phiên gác đêm với Nam Thiệu và Trương Dịch. Chỉ có điều hai người vẫn rất chăm sóc cô bé, sắp xếp thời gian không phải là đầu tối thì sẽ là sáng sớm hôm sau, không cần đang ngủ được nửa giấc thì bị đánh thức.

Cũng chẳng phải Trương Dịch và Nam Thiệu không biết chăm sóc bé gái, mà là nghĩ nếu đã mang người ra ngoài thì phải phụ trách. Bất kể cuối cùng Lan Lan muốn đi đâu, bọn họ đều có trách nhiệm dạy dỗ cô bé cách làm sao sinh tồn ở tận thế. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Lan Lan đồng ý học.

Cũng may Lan Lan nhát gan thì nhát gan, nhưng không có bất cứ dị nghị gì đối với tâm tư quan tâm lo lắng của hai người.

Trương Dịch và Nam Thiệu đương nhiên sẽ không thật sự yên tâm để mình Lan Lan gác đêm, hai người vẫn âm thầm phân chia canh gác như trước khi Lan Lan xuất hiện, một người trông nửa đầu đêm, một người thì trông coi nửa sau, ai mà trùng thời gian với Lan Lan thì sẽ tiện thể chăm sóc luôn cho cô bé. Chỉ là cả hai đều không để Lan Lan biết mà thôi, tránh cho cô bé nảy sinh tâm tư ỷ lại.

“Bên ngoài thật sự có rất nhiều zombie, hơn nữa hình như chúng hung ác hơn trước đây, ngay cả zombie trước kia em cũng không giết được, sau này em phải làm sao bây giờ?”

“Sợ cái gì, học thôi, em nhìn Dương Dương nhỏ như vậy mà còn chẳng sợ kìa.”

“Nhưng mà em… em sợ lắm.”

“Quỷ nhát gan!”



Lan Lan phụ trách gác đêm vì để nâng cao dũng khí nên bắt đầu trò chuyện với búp bê và người nhà ảo tưởng của mình. Trương Dịch đang giả bộ ngủ lặng lẽ mở mắt ra, nhìn tình cảnh này ánh mắt anh lập tức trở nên tỉnh táo sắc bén.

Mặc dù đã ở chung ba ngày, Trương Dịch vẫn cảm thấy không hiểu nổi cô bé kia.

Nhát gan, hầu như không có sức chiến đấu, thích đóng vai nhiều nhân vật rồi tự lầm bầm lầu bầu, coi trọng búp bê còn hơn cả mạng sống của mình, nghe lời, không sinh sự không gây phiền toái, mệt mỏi sợ hãi cũng không ồn ào, đều là tự mình trốn tránh lén lau nước mắt. Đây là những ấn tượng ban đầu mà Lan Lan mang tới cho anh. Sở dĩ nói anh không hiểu là bởi vì tính cách như thế cực kỳ mâu thuẫn với thời gian và hoàn cảnh sinh tồn một mình của cô bé. Anh hoàn toàn không có cách nào tưởng tượng, nếu như Lan Lan thật sự giống với những gì đã biểu hiện ra thì làm sao có thể sống đến bây giờ?

Có lẽ cần phải thăm dò một chút. Nếu như Lan Lan đơn giản là muốn che giấu thực lực thì cũng không có gì quan trọng, dù sao ở trong tận thế có chút cảnh giác là điều tất yếu, nhưng nếu là nguyên nhân khác, trong lòng họ ít nhất cũng nên được chuẩn bị sẵn sàng.

Lúc thay ca, anh và Nam Thiệu dùng gậy viết vẽ trên mặt đất trao đổi âm thầm một phen, cuối cùng Nam Thiệu gật gật đầu.

Lúc này Lan Lan đã ngủ say còn chưa biết mình sắp đối mặt với thử thách. Trên thực tế ngày đầu tiên cùng đồng hành cô bé mặc dù không bị sắp xếp gác đêm, ngủ được nhưng cũng không ngon giấc, một chút động tĩnh nhỏ bé đều có thể khiến cô bé bừng tỉnh. Nhưng mà mới qua hai ngày, Lan Lan cũng đã học được kĩ năng nhắm mắt là ngủ, có thể thấy được trưởng thành không hề chậm, hơn nữa còn hiểu được đề phòng vô vị gì đó chỉ tổ lãng phí sức lực.

Ngày kế gấp rút lên đường, tình hình vẫn giống hệt như mấy ngày trước đó, tựa hồ cũng không có gì khác thường, mãi đến tận khi họ đi tới ở khu phục vụ ven cao tốc gặp phải một bầy zombie nhỏ.

Số lượng có hơn mười con, đều là loại thông thường, tốc độ và mức độ linh hoạt của chúng không khác gì người bình thường, không biết đau đớn không biết uể oải. Nếu như là mới đầu tận thế, gặp gỡ một đám zombie như thế, dù là cả Trương Dịch và Nam Thiệu hợp sức thì cũng phải chạy trối chết, hơn nữa còn chưa chắc chắn có thể thoát được, nhưng với họ bây giờ chỉ cần một người cũng có thể tùy ý thoải mái giải quyết.

Nhưng lần này cả hai đều không đảm nhiệm nhiều việc như mấy ngày trước, mà là giả bộ đối phó không được rồi “không cẩn thận” để hai con zombie lọt lưới nhào tới phía Lan Lan bên kia.

Lan Lan nhìn thấy có zombie chạy gấp rút về phía mình, không khỏi sợ đến nỗi thân thể run như cầy sấy, bàn tay đang đeo bao nắm chặt thành quyền, tựa hồ muốn tự khuyến khích bản thân, nhưng rất nhanh cô bé lại phát hiện ngoại trừ cây gậy dùng để dò đường thì mình không hề có dao. Nhất thời cô bé không thể kiên trì được nữa, hét lên một tiếng, quay đầu bỏ chạy.

Khu vực này bởi vì có một đám zombie nên tuyết đã bị giẫm nát bấy, không ảnh hưởng nhiều tới hành động của zombie. Ngược lại thì lúc này chân Lan Lan còn cột tấm gỗ, kinh hoảng cũng không nghĩ tới việc trượt đi mà lại bỏ chạy, kết quả có thể tưởng tượng được. Không chạy được hai bước cô bé đã bị đuổi kịp, tâm lý sợ hãi, dưới chân bước hụt, trực tiếp ngã nhào xuống đất, ấy nhưng lại may mắn tránh thoát khỏi móng vuốt cào tới của hai con zombie.

Trương Dịch và Nam Thiệu đang vừa chậm lại tốc độ xử lý zombie vừa lưu ý tình hình bên này đều sửng sốt một chút, nhất thời cũng không rõ kia chỉ là sự trùng hợp hay là Lan Lan đang giả vờ. Nếu như là giả bộ vậy thì diễn xuất này cũng quá điêu luyện rồi.

Nhưng như vậy hoàn toàn không đủ để giải quyết nguy cơ, bởi vì zombie sau khi tiến hóa cũng biết ngồi chồm hổm hay khom lưng, mà Lan Lan bị trói buộc nhiều thứ, bất kể là đứng lên hay dùng tay chân để bò đều cực kỳ vất vả. Chỉ là vào đúng lúc này, điều khiến hai người không kịp chuẩn bị, hay hoặc nên nói là một nhân vật bị Trương Dịch và Nam Thiệu quên mất đột nhiên xuất hiện.

Trương Duệ Dương đạp tấm gỗ lạch bạch vọt tới!

Trước đó Trương Duệ Dương bởi vì ham trượt tuyết nên chạy đi xa một chút, không đi cùng với Lan Lan, lúc này thấy Lan Lan gặp nguy hiểm, hai người ba của nhóc lại đang bận rộn chém giết, vì vậy nhóc lập tức trở về cứu trợ.

Khác với Lan Lan, bởi vì trương Duệ Dương luyện tập võ ngũ cầm lại vẫn luôn không ngừng rèn luyện, khả năng giữ thăng bằng của thân thể rất tốt, còn mức độ linh hoạt nhanh nhẹn thì càng không cần phải nói. Cho dù giẫm lên hai tấm gỗ để đi thì nhóc vẫn dễ dàng như bay, trong nháy mắt khi hai con zombie xoay người mò tới chỗ Lan Lan nhóc đã kịp chạy tới, sau đó mượn trượt lực nhảy lên, dao găm mang theo bên người quyết đoán vung ra.

Trương Dịch và Nam Thiệu nhìn nhau. Xong rồi, kế hoạch bị thằng con nhà mình phá tanh bành rồi, còn dây dưa ở đây làm gì nữa, nhanh chóng đi qua thôi.

Hai người không lãng phí thời gian nữa, hai ba lần đã giải quyết xong đám zombie còn lại, đi về chỗ Lan Lan đang khóc thút thít mà Trương Duệ Dương ở bên cạnh an ủi mãi không được.

“Hiện tại đâu đâu cũng có zombie, cháu nên học cách giết chúng thế nào mới tốt, không thì sẽ lại giống như lần này, nếu như không có người cứu, cháu sẽ ra nào?” Trương Dịch thở dài nói. Tuy họ có ý định muốn thăm dò Lan Lan, nhưng dĩ nhiên bất cứ lúc nào cũng sẽ chú ý không để zombie thật sự đụng tới cô bé. Có điều biểu hiện uất ức của Lan Lan hiện tại vẫn nằm ngoài dự liệu của cả hai.

“Cháu… Khụ khụ… cháu học! Cháu sẽ học! Hức hức… Tại cháu sợ… hức… Không có chuyện gì đâu ạ, cháu khóc xong là ổn rồi, các chú đừng để ý tới cháu… hu hu hu…” Ước chừng là biết mình làm như vậy không tốt chút nào, Lan Lan vừa khóc thút thít vừa không ngừng giải thích, cuối cùng còn quay lưng tránh mặt.

“Ngày đó cháu thiếu chút nữa bị sâu ăn còn không khóc, hôm nay zombie chưa đụng tới cháu mà sao lại khóc bù lu bù loa lên rồi?” Trương Dịch dở khóc dở cười, cũng bắt đầu hoài nghi bọn họ làm như vậy có phải là quá bắt nạt người hay không.

“Không… không giống nhau mà… Khụ khụ… Sâu là sâu, zombie là zombie… Không giống nhau đâu ạ…” Lan Lan vừa khóc vừa nhỏ giọng lẩm bẩm. Mà rốt cuộc khác thế nào thì cô bé lại cũng không nói ra.

Bây giờ còn khá sớm, cách thời gian ngủ đêm còn dài, cô bé khóc xong mọi người vẫn phải tiếp tục gấp rút lên đường.

Trương Duệ Dương bị Lan Lan khóc mà thấy bối rối, trong ký ức của nhóc người đáng yêu nhất chính là Ngô Tử Nhiên, mà ngay cả Ngô Tử Nhiên đều không khóc nhiều được như Lan Lan. Hù cho thằng bé cẩn thận ở bên cạnh, ngay cả hít thở cũng không dám lớn tiếng, chỉ sợ lại khiến cho chị gái này bật khóc.

Trương Dịch và Nam Thiệu cười khổ trao đổi ánh mắt, phát hiện phí rất nhiều sức lực, kết quả vẫn chưa thể làm rõ.

“Thử một lần nữa.” Trương Dịch suy tư phút chốc rồi thấp giọng nói với Nam Thiệu. Không phải anh không thấu tình đạt lý hay muốn dọa Lan Lan mà là cô bé này quá kỳ lạ, khiến lòng anh không chắc chắn. Bất kể là vì an toàn của bọn họ hay là vì căn cứ mà họ sẽ đưa cô bé tới, cả hai đều có trách nhiệm biết rõ Lan Lan có thật sự vô hại hay không. Chỉ cần xác định điểm này, như vậy dị năng của cô bé rốt cuộc là cái gì thì cũng chẳng quá quan trọng nữa.

Lần thứ hai thăm dò là vào buổi trưa sau khi nghỉ ngơi, khi cả nhóm băng qua một mảnh rừng biến dị, Nam Thiệu âm thầm điều khiển một cây hoa ăn thịt người mở ra những cánh hoa diễm lệ cúi đầu cắn về phía Lan Lan vừa vặn bước qua. Bởi vì toàn bộ quá trình Nam Thiệu đều điều khiển trong tay nên không cần lo lắng tạo thành thương tổn trí mạng cho cô bé, nhưng nếu quả thật bị cắn trúng, chất lỏng có tính ăn mòn trong hoa vẫn sẽ mang tới đau đớn.

Lúc này Trương Duệ Dương đang bị Trương Dịch nắm tay đi ở phía trước Lan Lan nên không nhìn thấy tình huống ở phía sau, hiển nhiên nhóc không thể giúp đỡ được nữa.

Động tác của hoa ăn thịt người lặng yên không một tiếng động, nó lại còn nằm ở trên đỉnh đầu, nếu như không phải là người chiến đấu lâu dài với động thực vật biến dị thì sẽ rất khó nhận ra được động tĩnh của nó. Nhìn dáng vẻ của Lan Lan thì dường như sẽ không phát hiện, cô bé đang yên lặng mà cắn chặt răng cúi đầu theo sát người trước mặt, chỉ lo tụt lại hơi xa một chút sẽ đột nhiên xuất hiện zombie hay thứ gì đó.

“Á!” Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh lại đột nhiên truyền đến một tiếng kêu sợ hãi, Nam Thiệu và Trương Dịch đã sớm chuẩn bị cấp tốc quay đầu lại, mà ngay sau đó con ngươi của cả hai thoáng co rụt, trong lòng đồng thời bay lên một loại cảm giác có thể gọi là hoang đường.

Lan Lan lọt vào trong hố.

Cái hố kia làm sao mà xuất hiện thì không ai biết, ít nhất lúc họ đi qua không phát hiện, nào ngờ lúc Lan Lan đi qua tuyết đọng bên trên lại sụp lún, người cô bé trực tiếp rớt xuống, bởi vì trên chân cột tấm gỗ, thêm vào tư thế lọt hố nên cả người cô bé bị đập lên vách hố chứ không rơi xuống dưới, không thì có khi cô bé sẽ bị gãy xương. Nhưng chính bởi vì như vậy nên hoa ăn thịt người chỉ có thể cắn vào khoảng không.

Một nhà ba người quay lại kéo Lan Lan ra khỏi cái hố kia. Kiểm tra tỉ mỉ một hồi, họ phát hiện cái hố này không còn mới nữa, không biết đào bao lâu, đáy hố ngoại trừ tuyết đọng thì còn lưu lại ít lá khô trước tận thế, cùng với một ít cỏ và cành cây khô vốn phải bao phủ bên trên hiện đã đứt thành mấy đoạn.

Cái hố làm bẫy này hẳn là được đào trước tận thế, đã không còn tác dụng gì nữa, điều duy nhất có thể khẳng định chính là Lan Lan không phải cố ý đi tìm cái hố đề rơi vào. Cho nên… Tất cả phải quy thành trùng hợp sao? Hay nên nói là vận may?

Nam Thiệu và Trương Dịch đều cảm thấy đau đầu. Có nhất thiết phải trùng hợp đến mức này không?

“Lan Lan, tận thế lâu như vậy mà cháu chưa từng giết zombie sao?” Tới lúc nghỉ buổi tối, Trương Dịch ngồi bên bếp lửa hỏi cô bé đang nhận nhiệm vụ nấu cơm. Sau khi liên tục thăm dò hai lần đều thất bại theo một loại phương thức cực kỳ khiến người ta kinh ngạc, anh lựa chọn hỏi thẳng.

“Dạ? Có… À không, không ạ.” Có lẽ là bởi vì anh hỏi quá đột nhiên, Lan Lan chưa hề chuẩn bị tâm lý, trả lời hơi lắp bắp, sắc mặt thấp thỏm bất an tới cực điểm, nhưng rất nhanh cô bé bèn bổ sung thêm một câu: “Nhưng mà anh lớn của cháu và chị hai có từng giết zombie đấy ạ.” Tựa hồ cô bé rất sợ Trương Dịch ghét bỏ mình vô dụng, sau này sẽ không mang mình đi cùng nữa.

“Có thể kể tường tận hai năm qua cháu… gia đình cháu đã sống thế nào được không?” Trương Dịch không tra cứu cô bé lỡ lời hay là đang che giấu cái gì, chỉ tiếp tục tán gẫu đề tài này.

“Có thể, có thể ạ.” Đối với việc này, Lan Lan cũng không tỏ ra khó xử, cô bé dùng cái muôi khuấy khuấy cơm trong nồi, thả cái muôi xuống, mỉm cười nhè nhẹ với Trương Duệ Dương đang trưng đôi mắt tha thiết mong chờ chuẩn bị nghe kể chuyện rồi mới bắt đầu kể rõ. Sáng sớm nay Trương Duệ Dương ra tay đã khiến cho Lan Lan vừa khiếp sợ vừa cảm kích, một lớn một nhỏ vốn đã ở chung rất tốt, vì chuyện như vậy cô bé lại càng thêm quý mến âu yếm Dương Dương hơn.

Nam Thiệu cầm đao của Trương Dịch, ở bên cạnh kiểm tra sửa chữa, đồng thời chú ý động tĩnh bên ngoài.

Nơi này là biên giới thành phố Vân Đông, đi qua chính là thành phố Vân Phong, qua Vân Phong mới tiến vào một tỉnh khác. Lân cận có một thị trấn nhỏ, bọn họ không vào trong bởi vì quá nhiều zombie, mà là ngủ đêm tại một trạm dừng chân ven đường.

Nhà nghỉ trong trạm có hai tầng, có một bãi dừng xe, nhưng thiết bị cơ bản cực kỳ đơn sơ. Có lẽ sau tận thế từng có người đi ngang qua, bên trong còn có thể nhìn thấy hài cốt mục nát, mà vật tư không còn lại chút nào.

Mấy người Trương Dịch cũng không lên trên lầu mà là trực tiếp sẽ ở trong sảnh lớn. Nơi này không quá rộng, ngoại trừ một cái quầy phục vụ đón khách thì cũng chỉ có hai cái bàn. Bọn họ bổ bàn gỗ ra nhóm lửa, đóng cửa chính lại, cửa sổ có một miếng rách nát cũng không bít lại mà dùng để cho khói bay ra ngoài. Dĩ nhiên không thể đủ ấm áp nhưng dù sao cũng tốt hơn ở bên ngoài phơi thân trong tuyết. Đi bên ngoài phải nếm chút khổ ấy là khó tránh khỏi.

Lúc này, gió lạnh từ cửa sổ rách nát thổi vào, phát ra tiếng rít ù ù.

“Nhà cháu tổng cộng có năm người, chú đều gặp rồi đó, cháu, anh cả, chị hai, em trai và mẹ. Ba của cháu là công nhân mỏ than, thường xuyên phải xuống hầm mỏ khai thác, năm em trai cháu ra đời thì hầm mỏ xảy ra sự cố nên mất mạng. Khi đó cháu mới hai tuổi..” Trong lúc chờ cơm chín, Lan Lan giới thiệu đơn giản một chút về tình huống trong nhà mình.

Bởi vì ba mất từ khi còn nhỏ, hầu như cô bé không có ký ức gì nhiều cho nên khi kể về giai đoạn này Lan Lan không có biểu hiện ra dáng vẻ rất khó vượt qua, chỉ là đang tự thuật rất bình thường mà thôi.

“Lương của ba rất cao, chết rồi lại có bồi thường, mẹ cháu dùng tiền này mua căn hộ cháu đang ở kia. Tính tình mẹ cháu nhát gan nhu nhược, trước kia có ba che chở, sau đó có anh cả chăm lo gia đình, cả đời mẹ tổng cộng chỉ kiên cường được hai lần. Lần thứ nhất chính là khi cô dì chú bác thân thích khóc nháo bức bách, mẹ cắn chặt răng giữ lại tiền đền bù mua cho cả nhà chúng cháu một nơi an thân.”

Nghe đến đó, Trương Dịch có chút thổn thức, một người phụ nữ mang theo bốn đứa con thật sự không dễ dàng.

“Khi đó anh cháu mới tám tuổi thôi nhưng đã cầm dao che ở cửa.” Nói đến đây, Lan Lan nở nụ cười. “Cháu không nhớ rõ đâu, đều do chị hai kể lại hết. Chị cháu nói, nếu như không nhờ có anh có khi mẹ sẽ không chịu được nữa, cả nhà cháu khéo phải ra đường ở.” Có lẽ chính bởi vì chỉ được nghe kể lại nên nói tới đây, trong mắt cô bé lấp loé vẻ sùng bái đối với anh trai lớn chứ không phải phẫn nộ hay đau thương.

“Sau tận thế, cũng là anh cháu cầm đao đi ra cửa giết zombie, tìm thức ăn và nước về cho cả nhà….”

Anh của Lan Lan là Lan Thiên còn chưa học xong cấp hai đã, theo mẹ đồng thời bán xiên nướng kiếm sống, nuôi đám em đi học. Lúc trước tiền an ủi của ba bọn họ đã tiêu hết vào việc mua nhà, phải nuôi một nhà đông người lại còn muốn cho mấy đứa trẻ đi học, với tính cách của mẹ chúng thì thực sự quá khó khăn. Cho nên dù Lan Thiên có thành tích tốt thế nào, thầy cô và trường học làm công tác tư tưởng ra sao thì cậu vẫn dứt khoát kiên quyết nghỉ học, tuổi nhỏ đã gánh trên vai trọng trách gia đình.

Bởi vì ra xã hội sớm, mẹ lại nhu nhược, vì không để bị bắt nạt, Lan Thiên bị bức ra một thân khỏe mạnh dữ tợn. Khi tận thế ập đến, cậu và mẹ đang ở nhà  chuẩn bị nguyên liệu để buổi tối đi bán, còn các em đều ở trường học. Khi đó Lan Thiên mới vừa tròn mười chín tuổi cứng cỏi cầm đao lên đi về phía trường học dẫn ba đứa em nhỏ lành lặn trở về.

Sau đấy cả gia đình bèn trốn ở nhà, không chỉ phải đề phòng zombie, còn phải đề phòng người sống sót có ý đồ không tốt.

Dù sao cũng là nhà chuyên bán đồ ăn, trong nhà không thiếu lương thực và nguyên liệu, chỉ có điều không đủ nước dùng. Khu chung cư có trạm cấp nước, ngay trước khi những người khác nghĩ tới, Lan Thiên đã chạy đi lấy vài thùng nước lọc giấu trong nhà, sau đó bèn gia cố chặt chẽ thêm cho cửa nhà.

Tận thế mới bắt đầu mấy tháng, Lan Thiên vẫn cứ dựa vào sức một người giết zombie, cướp thức ăn nước uống, nuôi sống mẹ và các em. Mãi đến tận khi trận mưa to ập tới, động thực vật biến dị xuất hiện.

Sau cơn mưa, Lan Thiên rời nhà và rồi không trở về được nữa.

“Mãi cho đến khi trời tối anh ấy cũng không quay lại, khi đó cả nhà cháu đều cảm thấy trời đất như sụp đổ.” Nói tới đây, trên mặt Lan Lan không có cách nào kiềm chế được mà lộ ra vẻ tuyệt vọng, đó là loại  tuyệt vọng hòa với bi thương, sợ hãi, cùng mê man không thấy rõ tương lai, quấn lấy nhau rối như tơ nhện bao chặt lấy cô bé, không có cách nào tránh thoát.

“Sau đó thì sao?” Trương Dịch nhìn mà không đành lòng, vì vậy lên tiếng dò hỏi, không để Lan Lan tiếp tục rơi vào tâm tình sa sút kia.

Ngay đến cả Nam Thiệu cũng không khỏi dừng lại động tác trong tay, nhìn qua.

“Các chú nhất định đã cho là anh cháu chết rồi đúng không? Không phải đâu. Khi đó cả nhà cháu cũng nghĩ như thế, cho là anh ấy bị… bị zombie ăn, nhưng thực ra không phải. Anh cháu chỉ là bị zombie nhốt ở trong siêu thị, vẫn luôn không tìm được cơ hội trốn ra. Sau đó anh ấy bỏ ra hơn một ngày mới giết sạch bầy thây ma đó rồi trở lại.” Lan Lan lấy lại tinh thần, sắc mặt lập tức phấn chấn, cười giảo hoạt nói.

Trương Dịch và Nam Thiệu đều trầm mặc, trong lòng đồng thời dâng lên một loại dự cảm xấu, nhưng đều không hỏi thành lời.

Chỉ có Trương Duệ Dương là lộ ra nụ cười vui vẻ, nói: “Vậy thì quá tốt rồi. Chị ơi, anh Lan Thiên giỏi quá!”

“Đúng vậy, anh cả lợi hại nhất cũng giỏi nhất!” Nghe thấy lời cậu nhóc khen, Lan Lan tỏ ra vô cùng vui sướng, nâng lên khuôn mặt nhỏ của Dương Dương mà hôn một cái, kiêu ngạo tiếp lời.

Cơm chín. Lan Lan đứng dậy mở nắp ra, Trương Dịch định tiếp nhận việc nấu ăn nhưng cô bé không chịu, mà là vừa nấu ăn vừa hồi ức lại chuyện cũ. Tuy cô bé ngây thơ nhát gan nhưng cũng không hồ đồ, biết mình không có năng lực gì, nếu như ngay cả chuyện làm cơm như vậy còn không thể hiện, người khác dựa vào cái gì mà cưu mang mình.

Lan Thiên không trở về. Ở vào thời điểm này, hoặc là phải nói ở thời gian sớm hơn nữa, ngay khi tận thế phát sinh, thân là mẹ, vì con cái thông thường sẽ đứng ra trước nhất. Nhưng mẹ của Lan Lan không giống vậy, bà nhát gan nhu nhược, nhu nhược đến mức ngay cả tính mạng của chính mình đều không gánh vác được. Đừng nói là đi tìm con trai, chỉ cần để bà liếc mắt nhìn ra ngoài thì bà cũng có khả năng té xỉu. Về tính cách có thể nói Lan Lan gần như đã di truyền hoàn mỹ từ mẹ của mình.

Không thể dựa vào mẹ, đương nhiên mấy đứa nhỏ cũng không nghĩ tới việc dựa vào bà. Chị hai của Lan Lan lúc đó mới mười bảy tuổi, cô tên là Lan Vân, cô không ngần ngại cầm lấy dao bầu mà anh lớn kiếm về giấu ở trong tủ đi ra cửa, gánh vác trách nhiệm bảo vệ mẹ và hai em.

Có điều dù sao cô cũng chỉ là thiếu nữ bình thường, sau cơn mưa hoàn cảnh ác liệt đã tăng lên độ khó không chỉ gấp đôi, cô gái ấy trở nên bé nhỏ chẳng khác gì một con kiến đứng trước ngọn núi lớn. Vào lần thứ ba đi ra ngoài, Lan Vân cũng chẳng còn trở về.

Mất đi anh chị, ba người còn lại nếu như không ra ngoài tìm thức ăn thì sẽ chết đói. Thế nhưng mẹ Lan Lan không dám, Lan Lan không dám, mẹ cô bé thậm chí tuyệt vọng đến nỗi muốn mang hai đứa con tự sát. Vẫn là Lan Hâm lúc đó mới mười một tuổi, đứa em út trong nhà đã ngăn mẹ, sau đó mang cái rìu đâm đầu xông thẳng vào thế giới bị zombie và động thực vật biến dị chiếm giữ.

Lan Hâm lanh lợi, dũng cảm, có tính tình quật cường giống Lan Thiên. Bởi vì tuổi còn nhỏ, sức lực không đủ, cậu bé đều dựa vào đầu óc linh hoạt cùng với sự nhanh nhẹn để đọ sức với zombie và thực vật biến dị, một lần thằng bé chỉ mang về ít thức ăn và hai ba bình nước, hệt như con kiến dọn nhà nhưng vẫn cứ giúp ba người chịu đựng hơn một tháng.

Nhưng khi cậu bé quen với tập tính của zombie và thực vật biến dị, ra ngoài không còn quá nguy hiểm như trước, một con báo biến dị lại xuất hiện.

Lan Lan đứng ở bên cửa sổ tận mắt nhìn thấy con báo kia ngoặm Lan Hâm đi, cô bé gần như điên mất.

Khi trốn ở trong nhà chỉ còn dư lại hai người phụ nữ chân yếu tay mềm, nhìn con gái sợ hãi núp ở trong tủ run rẩy không ngừng, nghĩ đến những đứa con mẹ Lan Lan lại sốc tinh thần kiên cường lần thứ hai. Bà cầm lấy con dao phay – thứ vũ khí còn lại duy nhất trong nhà, run rẩy mở cửa.

Đáng tiếc lần này bà đi rồi cũng không thể trở về được nữa.

Đương nhiên, nói bọn họ không thể trở lại, đó là phán đoán của Trương Dịch và Nam Thiệu dựa vào lẽ thường. Mà ấn theo lời giải thích của Lan Lan thì chính là sau đó mọi người đều trở về.

Họ trở về vào lúc nào đây? Chính là khi Lan Lan trốn ở trong tủ đất trời đen kịt không biết qua mấy ngày, thân thể và tinh thần đều đã đạt đến cực hạn.

Từ đó về sau, người một nhà vẫn vui vẻ hân hoan mà sinh hoạt chung một chỗ, cùng đi ra ngoài tìm thức ăn, cùng đi giết zombie, ai cũng không ra ngoài một mình nữa.

“Không phải cháu nói mình chưa từng giết zombie sao?” Trương Dịch nghe mà cảm thấy nghẹn ngào, nhưng vẫn đành phải hỏi.

Trong hồi ức của Lan Lan, anh phát hiện một vấn đề vô cùng  kỳ quái, đó chính là năm người trong nhà họ đều không xuất hiện tình trạng hóa zombie, toàn bộ còn sống. Mà càng thú vị chính là, không có một ai là người thức tỉnh. Ngay cả Lan Lan, dị năng của cô bé hẳn không thức tỉnh vào lúc đó, bởi vì từ đầu đến cuối đều không nghe thấy chút gì liên quan tới dị năng từ lời kể của cô. Dường như Lan Lan không ý thức được chính mình đã thức tỉnh một loại năng lực đặc biệt nào đó.

“Cháu không ạ, là anh cả nhà cháu giết đó. Anh cháu giỏi lắm.” Nghe thấy câu hỏi của anh, trên mặt Lan Lan không hề có một chút biểu tình chột dạ nào, mà là đáp lời cực kỳ tự tin.

Trương Dịch yên lặng, nhất thời cũng không biết nên nói thêm gì nữa.

Trương Dịch nghĩ có lẽ anh và Nam Thiệu đã hiểu được trạng thái biểu hiện quái dị của cô bé là như thế nào rồi. Nhưng mà nghi hoặc được gỡ bỏ cũng không làm cho bọn họ thở phào nhẹ nhõm mà tâm tình trái lại trở nên càng thêm nặng nề hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như chu dai bi tieng viet, than chu rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status