Mạt thế tiến hóa

Chương 49: Sơ cứu và bắt đầu di chuyển


Nấp trong một chiếc xe bán tải đỗ bên lề đường ngách nhỏ chật hẹp, Tân thò đầu qua cửa kính nhìn ngó khắp xung quanh một lượt. Mấy giây sau, không thấy có mối nguy hiểm nào, hay cái gì khả nghi, hắn mới thụt đầu lại. Kéo khóa, mở ba lô, hai tay hắn run run móc mấy gói đồ khô ra. Gấp gáp bóc vỏ, hắn chia sẻ với con Lu rồi cả hai ngấu nghiến nhai nuốt.

Vài phút trước, sau khi cắt đuôi được đàn quái vật và cảm thấy bọn chúng không đuổi theo mình nữa, hắn đã quyết định dừng lại nghỉ ngơi. Chút sức lực hồi phục cấp tốc sau khi thức tỉnh năng lực lần hai đã cạn kiệt, hắn bây giờ không chỉ cảm thấy đói đến choáng váng, mệt mỏi rã rời, mà cơ thể còn lạnh run lên từng đợt. Ở bên cạnh, tình hình của con Lu cũng không được tốt lắm nên hắn phải tìm kiếm chỗ trú ẩn tạm thời ngay. Nhìn ngó xung quanh một tí, hắn nhanh chóng chọn chiếc xe bán tải này, vì nó ngay trong tầm mắt, có vẻ kín đáo và có thể dễ dàng thoát ra chạy trốn tiếp khi có nguy hiểm đột nhiên xuất hiện.

Ở bên ngoài, trời vẫn mưa tầm tã rất to, cơn mưa rào như trút nước không có bất kì dấu hiệu nào là sẽ dừng lại. Nhiệt độ hạ xuống khá thấp, gió đã ngừng thổi và tiếng sấm sét cũng không còn nữa. Trong xe bán tải, hắn và con Lu run rẩy khó khăn nhai nuốt thức ăn vào bụng. Đống đồ khô lạnh lẽo này thật khó ăn, nhất là khi hai hàm răng cứ đánh vào nhau lách cách thế này. Móc mấy lọ thịt lợn đóng hộp ra, hắn giật nắp rồi ngửa cổ uống nước sốt bên trong thay cho nước. Ngồi bên cạnh, con Lu ngửi thấy mùi thịt liền ngẩng đầu hướng ánh mắt đáng thương nhìn hắn. Không để cho đồng bạn của mình phải chờ đợi, hắn nhanh chóng mở nắp hộp rồi đưa cho con Lu ngay.

Một lát sau, khi đã ăn hết một phần ba đống đồ trong ba lô thì cuối cùng hắn cũng cảm thấy lưng lửng bụng. Dừng lại, hắn không ăn nữa mà lấy ít đồ bóc thêm cho con Lu. Hôm nay, nó đã hi sinh bản thân cứu hắn rất nhiều lần nên cần phải ăn nhiều hơn. Còn hắn, dù rất muốn ăn nữa, nhưng phải cố gắng nhịn lại, bởi số thức ăn ít ỏi mới lấy được không còn nhiều. Với tình hình bây giờ, hắn biết rằng muốn kiếm thêm đồ ăn là cực kì khó khăn. Hắn không ngờ được rằng, bọn quái vật tiến hóa nhanh đến đáng sợ như thế này. Mới hôm qua thôi, bọn chúng vẫn còn đứng vật vờ khắp nơi, lao tới tấn công vào chỗ phát ra động tĩnh như bản năng. Thế mà hôm nay, lũ quái đã tự biết tụ thành đàn, ẩn nấp trong góc khuất của các tòa nhà để săn mồi.

Bỗng một làn gió lạnh lùa vào trong xe làm hắn rùng mình run lên cắt đứt mạch suy nghĩ. Trở về với thực tế, hắn nhìn lại bộ quần áo ướt đẫm nước của mình mà cảm thấy không ổn. Tuy có chút thức ăn vào bụng, hắn khỏe lên, không còn cảm thấy lạnh buốt như lúc trước nữa. Nhưng ngâm nước lâu sẽ khiến hắn rất dễ bị ốm, mà ốm bây giờ là điều cực kì nguy hiểm. Cơ thể hắn mà rơi vào tình trạng suy nhược, không thể hành động được như ý muốn là đã cách cái chết không xa. Phải tìm một bộ quần áo khác để thay ngay, tiếc rằng trước khi đi, lúc chuẩn bị hắn không cho vào trong ba lô.

Ngoái đầu, hắn tìm kiếm trong xe, hi vọng chủ nhân cũ sẽ để lại gì đó hữu dụng ở đây. Tìm tòi một tí, hắn vui mừng mỉm cười khi thấy ở ghế sau ô tô có một cái áo khoác mỏng cùng vài chai nước lọc giắt cạnh cửa xe. Ăn đồ khô xong đang khát, hắn vội với lấy chai nước mở ra rồi ngửa cổ tu ừng ực. Cúi xuống, thấy con Lu cũng muốn uống, hắn liền lấy một cái vỏ hộp ăn xong lúc nãy, đổ nước vào rồi đưa cho nó. Xong xuôi, hắn lập tức cởi áo mình ra rồi mặc cái áo khoác kia lên.

Thở phào một hơi, thay áo xong, ấm áp hơn hẳn, còn cái quần và đôi giày ướt nữa, tí nữa hắn tính sau vậy. Lục lọi khắp nơi, hắn tìm xem còn thứ gì khác không thì may mắn phát hiện trong ngăn đồ phía trước ngoài mấy thứ linh tinh ra, còn có một túi cứu thương nhỏ nữa. Hộp cứu thương cũ của hắn sau khi sơ cứu cho hai mẹ con đã sắp hết rồi, tìm thấy cái này đúng là kịp thời.

Lập tức kéo khóa mở ra, hắn phấn khởi khi thấy bên trong hộp cứu thương, ngoài bông băng, dung dịch sát trùng... còn có cả thuốc đỏ để cầm máu nữa.

“Táp! Táp! Táp!” – Hắn đang loay hoay với túi cứu thương, ở bên cạnh bỗng vang lên tiếng động.

Cúi xuống nhìn lại, hắn thấy con Lu đang liếm lông và vết thương của mình. Nó chắc là đang rất đau đớn, nhưng không rên lên một tiếng khiến hắn cảm thấy nghẹn ngào trước ngực. Không để nó làm thế tiếp, hắn phải sơ cứu cho con Lu ngay.

Trước tiên, hắn lấy cái áo thu đông vừa thay ra của mình, vắt khô rồi lau sạch nước trên lông con Lu. Sau đó, hắn bắt nó nằm im để dùng dung dịch sát trùng làm sạch vết thương. Mỗi lần dòng nước sát trùng đổ vào vết thương là cơ thể con Lu lại run bắn lên từng đợt làm hắn xót ruột vô cùng. Cắn răng, hắn đẩy nhanh tốc độ. Mấy chục giây sau, khi đã rửa sạch đất cát và máu bẩn quanh miệng vết thương, hắn liền lấy lọ thuốc đỏ rắc lên rồi quấn băng gạc bao quanh vết thương thế là tạm ổn.

Sơ cứu tốt cho con Lu xong, hắn mới có thời gian để ý lại vết thương trên người mình. Lúc trước, con “quái vật biến dị tốc độ” có tung một đòn cực mạnh vào ngực hắn, nhưng may mắn cái ba lô đã cản không cho đuôi gai tiếp xúc với da thịt nên miệng vết thương chỉ có vết bầm tím không nặng. Hai cánh tay, cùng với mu bàn tay của hắn thì bị đất đá va đập sứt xát khắp nơi. Miệng vết thương tuy nhìn đáng sợ, nhưng chỉ là ngoài da, không tổn thương sâu vào cơ và xương ảnh hưởng hoạt động nên hắn chỉ rửa sạch, rắc thuốc đỏ lên rồi quấn băng bảo vệ là xong.

Nặng nhất phải là ở phía sau lưng của hắn, nơi con quái phản đòn vào lúc sắp chết. Cởi áo khoác ra, hắn xoay lưng nhìn qua gương chiếu hậu ô tô, quan sát vết thương mà cảm thấy rùng mình. Những chỗ bị đuôi gai của con quái đập vào giờ đây đã bị bóc đi một mảng da thịt khá sâu, miệng vết thương loét ra, trắng bệch do máu bị nước mưa rửa trôi. Cắn răng chịu đựng đau xót, hắn cấp tốc xử lý vết thương.

Xong xuôi, Tân mặc áo khoác lại rồi ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài. Không biết từ bao giờ, cơn mưa rào dữ dội đã đột ngột dừng lại chỉ còn lất phất vài hạt nhỏ. Bầu trời vẫn u ám xám xịt dày đặc mây đen giống như lúc nào cũng có thể mưa tiếp vậy. Không khí thì ngày một lạnh hơn, nên dù đã thay áo khoác nhưng hắn vẫn cảm thấy hơi rét. Sau một khoảng thời gian nghỉ ngơi, ăn uống, sức lực của hắn cũng đã hồi phục được kha khá không còn đáng ngại như lúc trước nữa. Ở bên cạnh, con Lu sau khi ăn và sơ cứu vết thương xong cũng tốt hơn rất nhiều. Đã đếm lúc hắn rời khỏi đây thôi, ở chỗ này hắn cứ có cảm giác bất an không an toàn. Giơ đồng hồ lên xem, hắn thấy đã hơn hai giờ chiều rồi. Từ bây giờ đến hết ngày, trời sẽ tối đi rất nhanh, hắn phải nhanh chóng tính xem sẽ làm gì tiếp rồi trở về chỗ hai mẹ con An Nhiên.

Gom đồ cất vào trong ba lô, hắn đeo nó lên trước ngực. Ló đầu ra bên ngoài quan sát một tí, không thấy có mối nguy hiểm nào xung quanh hắn mới mở cửa dẫn con Lu xuống xe. Vừa đặt chân ra bên ngoài, lập tức một cơn gió lạnh ùa tới làm hắn rùng mình run lên nhè nhẹ. Ở bên cạnh, con Lu tốt hơn hắn một ít vì nó có bộ lông dày đã khô gần hết. Thế này không ổn rồi, hắn phải tìm quần áo và giầy để thay ngay lập tức. Bởi cứ vậy mà đi, hắn chắc chắn sẽ không chịu được, vì nhiệt độ từ giờ đến tối sẽ ngày càng lạnh.

Môi tím tái, hắn nắm chặt cái rìu dẫn con Lu bắt đầu di chuyển. Vừa ra khỏi con hẻm, đập vào mắt hắn là con đường nhỏ với hai bên là hàng quán. Nhìn vào địa chỉ trong cái bảng hiệu ngay bên cạnh dưới lòng đường, hắn thấy chỗ này là phố Cầu Diễn, cách khu trọ của mình khá xa. Khu phố này sau trận động đất vẫn còn khá nhiều căn nhà lành lặn, đa số đóng kín cửa chỉ có một số là mở. Ngẩng đầu lên quan sát, hắn nhắm lấy một cái Shop quần áo gần nhất mở cửa rồi cẩn thận di chuyển.

Khoảng một phút sau, hắn tiếp cận mục tiêu. Nấp sát bên mép cửa, hắn ló đầu vào bên trong quan sát. Cảnh vật hiện rõ lên trong mắt, hắn thấy bên trong có ba con quái vật “Nấm đầu người” đang ẩn nấp trong bóng tối. Xem ra, hắn đã suy đoán đúng, tất cả bọn quái vật này đều tiến hóa về cách săn mồi rồi. Thế này thì bọn chúng đã nguy hiểm, nay lại càng đáng sợ hơn. Nhíu mày, hắn nghĩ cách tiêu diệt nhanh gọn ba con quái thường này để không gây ra động tĩnh lớn.

Nghĩ đi nghĩ lại trong vài giây, hắn cảm thấy phương án tốt nhất vẫn là đặt bẫy rồi hắn và con Lu tiêu diệt từng con một. Quyết định như vậy xong, hắn nhìn ngó xung quanh một tí rồi nhanh chóng bắt tay vào thực hiện kế hoạch. Phóng một sợi dây từ lòng bàn tay ra, hắn dính vào mép cửa rồi cẩn thận di chuyển sang bên kia, căng dây buộc chặt vào mép còn lại cách mặt đất khoảng hai cen-ti-mét. Kiểm tra lại độ chắc chắn xong, hắn bảo con Lu vào trong dụ bọn quái vật còn bản thân thì nấp ngoài cửa sẵn sàng tấn công.

Một lát sau, không có bất ngờ nào xảy ra, Tân và con Lu thành công tiêu diệt ba con quái vật một cách nhanh chóng ít gây ra động tĩnh nhất. Kiểm tra lại một lượt nữa, chắc chắn rằng bên trong không còn gì khác, hắn liền nhanh chóng đi vào trong Shop rồi tìm tòi quần áo. Thật không ngờ, lần đầu tiên hắn được đặt chân vào chỗ sang trọng lại là trong hoàn cảnh trớ trêu như thế này. Trước kia, những nơi này, hắn chỉ dám ao ước nhìn ngắm từ bên ngoài mà thôi.

- ------OoO-------

Viết chính: Thăng Thiên Họa

Hỗ trợ kịch bản: Lan Thi

Phụ tá: Sói Lạc Lối

Cộng tác viên biên tập: Mộc Chi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 2 lượt.

Quản trị tài chính là tổng hợp các chương trình lập kế hoạch, tổ chức, chỉ đạo và kiểm soát tất cả các giao dịch liên quan đến kinh doanh và tài chính như đầu tư, sản phẩm mới, mua sắm đồ dùng, trang thiết bị, tổ chức các sự kiện,…Để hiển rõ hơn các chiến lược tài chính, kế toán này, mời bạn vào trang dan tai chinh ví dụ như hỗ trợ kê khai, thu thuat excel hay chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status