Mạt thế trọng sinh chi vật hy sinh phản kích

Chương 34: Yên bình, có thể sống là tốt rồi!

Khi Tiêu Tử Lăng tỉnh lại đã là buổi chiều ngày thứ hai, Tiêu Tử Lăng mở mắt ra liền cảm thấy đường nhìn có chút chật hẹp, thận trọng nhận rõ một phen đã biết là mắt phải xảy ra vấn đề, nó nhìn không thấy nữa.

Xem ra đối kháng với con tang thi hệ tinh thần kia, thực lực chênh lệch quá lớn, mang đến cho mắt phải thương tổn mang tính hủy diệt, không biết có phải mù luôn hay không. Bất quá kết quả như vậy tâm lý cậu đã có chuẩn bị, đối với việc có thể sống trở về, Tiêu Tử Lăng đã rất thỏa mãn.

Lục Vân Đào vốn canh trong phòng thấy Tiêu Tử Lăng tỉnh, lập tức đi ra thông tri cho Chân Nhất Long.

Rất nhanh, Chân Nhất Long chạy vào phòng, anh đi đến đầu giường Tiêu Tử Lăng hỏi: “Tiểu Lăng, hiện tại cảm thấy thế nào? Có chỗ nào không thoải mái không?”

Tiêu Tử Lăng cười cười suy yếu với Chân Nhất Long, đầu tiên liền hỏi: “Sở ca anh ấy, không có việc gì chứ!”

Chân Nhất Long cảm động a, đứa trẻ thật tốt a, tỉnh lại còn nhớ đến đại ca, trong lòng càng cảm thấy tiếc hận. Anh vội vã trả lời: “Tiểu Lăng, yên tâm, Sở ca không có việc gì, hiện tại đang nghỉ ngơi, may mắn có em a!”

“Anh ấy là đại ca của em nga!” Tiêu Tử Lăng mỉm cười, một bộ biểu tình vốn nên như thế khiến cho Chân Nhất Long với Lục Vân Đào ở đây động dung không thôi.

Tiêu Tử Lăng nghỉ ngơi một hồi tiếp tục hỏi: “Nhất Long ca, có phải mắt phải của em nhìn không thấy nữa hay không?”

Chân Nhất Long trầm mặc, anh không cách nào mở miệng nói cho Tiêu Tử Lăng kết quả này, anh không đành lòng.

Thấy Chân Nhất Long không nói, Tiêu Tử Lăng còn có gì không rõ nữa: “A. . . Hóa ra thực sự nhìn không thấy nữa!” Tuy rằng đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng thực sự thành sự thực, Tiêu Tử Lăng vẫn khó tránh khỏi có chút mất mát, vẻ mặt có chút mờ mịt đi.

“Tiểu Lăng, em. . .” Chân Nhất Long lo lắng nhìn Tiêu Tử Lăng.

Tiêu Tử Lăng quay đầu nhìn lại, phát hiện sự lo lắng trong mắt Chân Nhất Long Lục Vân Đào, trong lòng rất ấm áp, cậu biết sự trả giá của cậu có giá trị, tâm vốn còn có chú mất mát đã bình thường trở lại, cậu cười nói: “Có chút mất mát nhỏ mà thôi, không cần lo lắng.”

Chân Nhất Long không ngờ tới Tiêu Tử Lăng yên bình tiếp thu kết quả này như thế, có chút ngây người, ngày hôm qua Sở Chích Thiên rất yên bình, thế nhưng anh ẩn ẩn cảm nhận được gợn sóng ẩn sâu, ngày hôm nay Tiêu Tử Lăng rất yên bình lại là tâm bình khí hòa chân chính.

“Chỉ là mất mát nhỏ?” Lục Vân Đào bội phục, có chút không thể tin được điều anh nghe thấy.

Tiêu Tử Lăng nhịn không được lật cho ánh mắt xem thường, khinh bỉ nhìn về phía Lục Vân Đào: “Vân Đào ca, hiện tại là mạt thế, có thể sống đã là may mắn rồi, còn một con mắt có thể nhìn là được, cũng không phải nữ, coi trọng mấy thứ hư vô đó làm gì.”

Ý nghĩ thông thấu của Tiêu Tử Lăng khiến cho Chân Nhất Long nhìn với cặp mắt khác xưa, phải biết rằng nếu việc này rơi vào trên người bọn họ, sợ rằng sẽ không tiếp thu đơn giản như thế. Năng lực thừa nhận của Tiêu Tử Lăng vượt qua sự mong chờ của anh rất nhiều, anh cảm thấy chuyện kế tiếp không còn khó có thể nói ra khỏi miệng như trước nữa.

Sắc mặt Chân Nhất Long đoan chính lại, nghiêm túc nói với Tiêu Tử Lăng: “Tiểu Lăng, còn có một việc, em phải có chuẩn bị tâm lý.”

Tiêu Tử Lăng thấy biểu tình nghiêm túc của Chân Nhất Long, trong lòng mạnh nhảy dựng, giãy dụa muốn đứng dậy, sốt ruột hỏi: “Chẳng lẽ em bị liệt rồi?” Được rồi, sự lo lắng duy nhất của Tiêu Tử Lăng chính là điều này, cậu biết dị năng tốc độ tiêu hao quá lợi hại, sợ hãi không có cách nào đứng lên được nữa.

“Chuyện này thì không có!” Chân Nhất Long thấy tâm tình Tiêu Tử Lăng có chút kích động, vội vàng trấn an.

“Nga!” Tiêu Tử Lăng nghe vậy tâm tình nhất thời thả lỏng, cậu an tâm nằm lại, kiên trì chờ đợi lời nói kế tiếp của Chân Nhất Long. Chỉ cần không liệt, tin dữ chi mô cậu cũng có thể thừa nhận.

“Tiểu Lăng, dị năng của em tiêu hao quá lợi hại, về sau dị năng tốc độ của em sợ rằng sẽ không còn cách nào sử dụng.” Chân Nhất Long lần nữa lo lắng nhìn Tiêu Tử Lăng, dù sao đây là năng lực để Tiêu Tử Lăng sinh tồn ở ngày diệt vong, mất đi tương đương với biến thành một người bình thường. Người thức tỉnh bình thường rất khó tiếp thu kết quả như vậy.

“Còn gì nữa?” Tiêu Tử Lăng nghe xong lời này tuyệt không có bao nhiêu phản ứng, vậy mà vẻ mặt lãnh tĩnh tiếp tục hỏi Chân Nhất Long.

“Cho dù đứng lên thì trên tính linh hoạt cũng sẽ có điều thiếu sót.” Chân Nhất Long rốt cục nói xong toàn bộ nội dung, khẩn trương nhìn chằm chằm Tiêu Tử Lăng, sợ hãi tâm tình cậu kích động sẽ khiến cho thương thế nặng thêm.

“Có thể bước đi không?” Tiêu Tử Lăng nghiêm khuôn mặt nhỏ nhắn, thận trọng hỏi.

“Vậy thì đương nhiên được!”

“Có thể chạy không?”

“Cũng có thể, nhưng chạy không nhanh.”

“Có thể nhảy không?”

“Được, nhưng nhảy không cao.” Chân Nhất Long bị câu hỏi của Tiêu Tử Lăng làm cho hồ đồ, nghĩ không rõ vì sao hỏi những lời này nhưng anh vẫn rất nghiêm túc trả lời.

Tiêu Tử Lăng nghe thấy câu trả lời của Chân Nhất Long, thở thật dài một hơi, mới nói: “Còn tưởng rằng có vấn đề gì lớn, không ngờ tới nên làm được đều có thể làm được. . .” Nói xong một mạt nụ cười hài lòng nở ra trên mặt, làm cho cả gian phòng đều sáng sủa.

Ách? Tình hình chi mô? Chân Nhất Long với Lục Vân Đào hai mặt nhìn nhau, có chút mò không được suy nghĩ, chẳng lẽ ban nãy nói là tin tức tốt mà không phải tin tức xấu? Vì sao Tiêu Tử Lăng cười. . . như thế. Hai chữ mỹ lệ mới vừa dâng lên trong lòng hai người bọn họ đã bị cố sức đè trở lại.

“Tiểu Lăng, không có dị năng, em còn cười được?” Chân Nhất Long có chút tức giận, có chút không bình tĩnh đối với thái độ vô vị của Tiêu Tử Lăng.

“Vì sao không thể cười a?” Tiêu Tử Lăng kỳ quái nhìn Chân Nhất Long một cái, “Mất đi dị năng không có nghĩa em chính là phế nhân, em vẫn là em, có tay có chân, ngoại trừ không thể chém giết tang thi cường đại, em vẫn có thể làm chuyện người khác có thể làm, điều này không phải rất tốt sao? Hơn nữa, dị năng của em đổi lấy sự bình an vô sự của Sở ca, điều này không phải rất đáng giá sao?” Nói xong, gật đầu cái rụp biểu thị việc làm ăn này làm không thiệt.

Chân Nhất Long sửng sốt, cũng hiểu được ý của Tiêu Tử Lăng, anh cũng nói không nên được lời nào nữa. Không ngờ tới Sở Chích Thiên ở trong lòng Tiêu Tử Lăng vậy mà quan trọng như thế, cậu nhóc vừa mới gia nhập tiểu đội mấy ngày mà thôi. . . Nhìn khuôn mặt tươi cười hồn nhiên của Tiêu Tử Lăng, một thiếu niên chân thành chưa ô nhiễm mới có trái tim tinh khiết như thế. Sở Chích Thiên may mắn ra sao, vậy mà có một vị tiểu đệ như vậy.

Chân Nhất Long cười, sờ sờ đầu Tiêu Tử Lăng nói: “Tên nhóc nhà em, nói rất đúng, mặc kệ có dị năng hay không, em vẫn là đội viên của tiểu đội chúng ta.”

Tiêu Tử Lăng tức giận né tránh tay của Chân Nhất Long, phồng mặt cả giận nói: “Em đương nhiên là đội viên của các anh ràu, em đã hỏi Sở ca ràu, vì việc công mà bị thương tiểu đội sẽ phụ trách nuôi em, đừng mong vứt em đi.” Nếu như bởi vậy mà bị trục xuất, cậu liều cái mạng già này làm gì? Cậu phải cắn chặt không buông câu Sở Chích Thiên đã nói sẽ nuôi cậu, nghĩ chắc Sở Chích Thiên sẽ không phủ nhận đâu.

“Phải phải phải. . .” Chân Nhất Long bị biểu hiện mang tính trẻ con của Tiêu Tử Lăng làm cho tức cười, bầu không khí trong phòng thoáng cái nhẹ nhõm hơn.

Ngoài cửa, Trần Cảnh Văn rốt cục thở dài một hơi, anh nói với người bên cạnh: “Sở ca, anh xem, Tiểu Lăng không có việc gì. Anh nên về nghỉ ngơi trước đi.”

Sở Chích Thiên trầm mặc nhìn tràng cảnh bên trong phòng, thấy được nụ cười của Tiêu Tử Lăng, cười thực tinh khiết, cười thản nhiên như vậy, mỗi một câu nói của cậu đều khắc sâu trong lòng anh.

Rốt cục thu hồi ánh mắt, Sở Chích Thiên nắm chặt nắm tay, xoay người rời đi, không hề lưu lại một câu.

Trần Cảnh Văn nhìn nhìn Tiêu Tử Lăng trong phòng, lại nhìn nhìn bóng lưng kiên định của Sở Chích Thiên, đầu mi anh thắt chặt, một tia khói mù chợt lóe mà qua trong ánh mắt.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất. Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như nhung mau phu nu kho co hon nhan hanh phuc, gia dinh rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.