Mắt trái

Quyển 6 - Chương 11



Để xóa hình xăm bằng tia laser, điều khiến Bạch Lập Nhân khó chịu nhất chính là việc ba ngày trước khi tiến hành giải phẫu không thể để hình xăm động vào nước.

"Anh không đi tắm sao? Xác định hôm nay vẫn không đi tắm sao?" Diệu Diệu và anh nằm trên cùng một cái giường, cô nghiêng mặt, nghi ngờ hỏi.

Rất kì lạ! Anh ta không phải chịu kích thích gì đó chứ?

Ngày hè tháng tám rất oi bức, vậy mà đã ba ngày anh không tắm rửa!

"Mùi lắm à?" Bạch Lập Nhân xấu hổ ngửi người mình.

Có mùi sao? Có mùi sao? Rõ ràng ngày nào anh cũng lau người mà.

Ông trời ơi, anh cũng muốn chết lắm.

Đặc biệt là...

Xốc chăn lên: "Tôi ra sô pha ngủ!" Kiên quyết không để hình tượng bản thân bị hủy!

Tuy rằng anh và cô sẽ không tiến triển đến loại quan hệ đó, nhưng cũng không muốn cô nhớ đến hình tượng lôi thôi lếch thếch của mình.

Anh thà rằng để cô nghĩ mình là một con rùa rụt cổ, còn hơn là một người đàn ông lôi thôi!

"Không có, không có mùi!" Diệu Diệu cũng ngồi dậy, vội vàng nói rõ.

Không phải có mùi, chỉ là cảm giác rất kì lạ, thật không tài nào tưởng tượng.

Cô là hồn phách, cô không tắm được, chẳng lẽ anh đang muốn trải nghiệm cuộc sống của một hồn phách sao?

Nhưng Bạch Lập Nhân đã quyết: "Không ươợc, chúng ta không thể tiếp tục ngủ chung được nữa!" Dù sao sau khi phẫu thuật, để tránh bị cô phát hiện, anh cũng định phân giường một vài ngày.

"Này, tôi hay nói đùa mà!" Diệu Diệu luống cuống tay chân.

"Mấy hôm nay tôi không muốn ngủ cùng cô nữa!" Bạch Lập Nhân ném lại một câu rồi vội vàng chạy khỏi phòng, dường như sợ mình mà còn ở lại đó thêm 1 phút, sẽ khiến cô ngửi thấy cái mùi gì đó kì lạ trên cơ thể.

Lúc ấy, anh chỉ lo vội vã rời giường, không để ý thấy lời nói của mình quá vô tình.

Không muốn ngủ cùng cô nữa...

Diệu Diệu kinh ngạc nhìn theo bóng dáng không chút lưu tình của anh, tâm tình đột nhiên ê ẩm.

Phải rồi, người ta có bạn gái rồi, sao có thể ngủ chung một chỗ với cô nữa chứ.

Cô là ai chứ?

Bất quá chỉ là một hồn phách, chỉ là một hồn phách chuyên gây rối anh mà thôi.

Diệu Diệu nằm lại trên giường, khóe mắt đột nhiên cay cay.

...

Sau khi giải phẫu - lại là một chuỗi ba ngày liền không được tắm rửa.

Người vốn mắc bệnh nghiện sạch sẽ như Bạch Lập Nhân quả thật thấy đây chẳng khác nào tra tấn.

Nhưng ở trước mặt Diệu Diệu, có đánh chết anh, anh cũng không chịu thừa nhận bản thân đã gần sáu ngày chưa tắm rửa.

Cho nên, trước đó hai ngày, vì vấn đề mặt mũi, anh vẫn có gắng thực hiện rất nhiều "động tác giả."

Trong phòng tắm, sau khi đã mở nước ào ào, Bạch Lập Nhân mới cởi áo.

Vị trí được phẫu thuật bằng tia laser trên vai trái có rất nhiều bọng máu li ti, trông vô cùng thê thảm, đến độ máu thịt lẫn lộn.

Chỗ này rất khó bôi thuốc.

Trước đó hai ngày, anh đều phải lắc cổ bôi thuốc lung tung nên mới biến mình thành bộ dạng thê thảm như vậy.

Nếu có người hỏi tẩy hình xăm có đau không? Anh nhất định sẽ trả lời: Cực kì cực kì đau, đặc biệt lại còn kèm theo yêu cầu biến thái là ký "giấy sinh tử", Bạch Lập Nhân muốn một lần xóa cho sạch sẽ, quả thật đau đến mức muốn giết người.

Sáng nay, Tiểu Vĩ vô tình vỗ vai anh một cái, làm anh đau đến độ suýt chút nữa mắng sa sả vào mặt cậu ta.

Cởi sạch quần áo, anh bước vào phòng tắm, dùng nước lạnh táp vào người cũng như miệng vết thương.

Thật thoải mái.

Bạch Lập Nhân ngẩng mặt, vô cùng hưởng thụ loại cảm giác này, không còn để ý đến vết thương trên vai nữa.

"Bạch Lập Nhân, anh còn chưa tắm xong à?" Thấy anh vào đã lâu mà còn chưa ra, Diệu Diệu đứng ở cửa gọi.

Không thèm để ý đến cô, tiếp tục hưởng thụ.

Nhân sinh thật đẹp...

"Nếu anh còn chưa chịu ra, tôi vào á!" Diệu Diệu đe dọa.

Dựa vào, đáng chết!

Bạch Lập Nhân tắt nước, vội vàng lấy khăn mặt lau người, nhanh chóng mặc quần áo trong nhà vào, uy hiếp: "Liêu Diệu Trăn, cô mà dám xông vào, tôi đá cô ra khỏi nhà đấy!"

"Rồi rồi, tôi đây còn chưa muốn rửa mắt!" Sao mồm miệng tên này lại ác độc thế hả?

Cô không nhỏ mọn như vậy, không so đo chuyện ngày xưa anh hay bắt bẻ mình, lại càng không muốn so đo chuyện mấy hôm nay, cho dù thắt lưng mỏi nhừ anh cũng không chịu về phòng ngủ.

Bọn họ là bạn bè già lâu năm, hẳn là nên khoái trá trêu ghẹo nhau, chứ không nên so đo hẹp hòi.

Diệu Diệu giả vờ không quan tâm đến cảm giác bị người ghét bỏ.

Bạch Lập Nhân mở cửa phòng tắm: "Còn lâu cô mới có cơ hội rửa mắt."

Anh đâu có điên mà biểu diễn múa thoát y trước mặt cô.

Diệu Diệu đang định cãi lại vài câu.

"Ding Dong." Chuông cửa vang lên.

Diệu Diệu và anh, hai mặt nhìn nhau.

"Mau chui vào chậu lan dạ hương đi!" Anh ra lệnh.

"Thật ra tôi bay tới bay lui cũng có làm sao đâu, người khác cũng đâu thấy được!"

Diệu Diệu kháng nghị, nhưng anh chỉ mới trừng mắt nhìn cô một cái, cô đã dùng dằng xoay người bay về chậu lan dạ hương.

Bạch Lập Nhân thở phào nhẹ nhõm, sau đó mới đi mở cửa.

Đứng ngoài cửa là cô Ngô đang mỉm cười nhẹ nhàng, cô giơ giỏ hoa quả trong tay lên nói: "Bác gái bảo tôi hôm nào đến nhà anh chơi, nên tôi đến."

Cái này...

Không ai đánh kẻ đang cười, tuy Bạch Lập Nhân không thích người khác đến nhà mình, nhưng cũng không phải dạng người qua cầu rút ván.

Huống chi, hiện tại cô đang là đối tượng xem mắt của anh, bạn gái đến nhà bạn trai vốn là một chuyện hết sức bình thường.

Diệu Diệu biết là không đúng, nhưng cô rất tò mò, vì thế im lặng thò đầu ra khỏi chậu lan dạ hương để nhìn lén.

Hóa ra đây là cô Ngô, bộ dạng đúng là rất bình thường, bình thường giống như người qua đường vậy.

Nhưng nhìn kĩ một chút, thanh thanh tú tú, trắng trẻo sạch sẽ, quả thật rất thuận mắt.

Thì ra Bạch Lập Nhân thích loại hình nữ sinh như vậy.

Cảm giác rầu rĩ trong ngực mấy hôm nay lại lần nữa trỗi dậy.

May mà Bạch Lập Nhân và cái cô họ Ngô kia ngồi trên sô pha cách nhau cả gần một thước.

Hai người nói chuyện rất khách khí, chẳng khác nào đang tiếp khách.

Như vậy cũng được tính là người yêu sao?

Diệu Diệu nhìn đến bực mình, tính cách hai người họ đều thuộc loại chậm nóng, lý trí như thế có khi phải mất ba tháng mới có thể tiến triển đến mức độ nắm tay, một năm rưỡi mới có thể hôn môi á.

Cô không nên vui vẻ! Chuyện này đối với cô không có lợi, nếu cái cô họ Ngô này không phù hợp, Bạch Lập Nhân chẳng phải sẽ đi tìm đối tượng mới sao? Như thế đúng là rất "từ từ".

Cô không nên vui vẻ!

Nhưng vì sao khi sờ sờ khóe môi, lại thấy nó đang giương lên thật cao?

Không biết cái cô Ngô kia nhẹ nhàng nói điều gì mà lại khiến Bạch Lập Nhân lúng túng đáp: "Cái đó, cũng khá hơn rồi."

Ánh mắt anh vẫn luôn hướng đến chậu lan dạ hương nọ.

Bởi vì vấn đề mà đối phương đang đề cập vừa hay lại là chuyện anh không muốn cô biết.

"A, trên vai anh có vết máu kìa." Cô Ngô thấp giọng.

Bạch Lập Nhân giật mình, may mà giọng đối phương rất nhẹ, nha đầu thối trong chậu lan dạ hương kia chắc không nghe thấy đâu.

"Tôi muốn nó nhanh khỏi nên hay dùng tay nặn máu..." Anh cười khổ.

Không thể không thừa nhận bản thân rất nóng vội, anh muốn khôi phục sớm một chút, anh muốn... ngủ chung với Diệu Diệu.

Khụ khụ khụ! Ngủ cái gì mà ngủ.

"Anh chưa bôi thuốc mỡ đúng không?" Cô Ngô sợ hãi hỏi.

"Có bôi, nhưng mà tự bôi khó quá." Vị trí này rất khó để tự bôi thuốc.

"Anh cởi áo ra đi, tôi giúp anh." Cô Ngô nói.

Cởi áo?

Mấy câu trước Diệu Diệu chỉ lo cười ngây ngô nên không nghe rõ, nhưng câu này cô nghe rất rõ ràng.

Tại sao lại phải cởi áo?

Chẳng lẽ?

A a a! Không cần! Cô còn chưa luyện xong hấp công đại pháp mà!

Bạch Lập Nhân lúng túng.

"Không cần ngượng, chuyện này có gì đâu." Cô Ngô hào phóng, khẽ cười.

Chỉ là nhấc tay giúp đỡ thôi mà, trong lòng không nghĩ gì là được rồi.

Không thể nào, cô giúp anh bôi thuốc, vậy chẳng phải phải tiếp xúc cơ thể sao? Chỉ nghĩ đến đây anh đã thấy lạnh người.

Nhưng anh cũng hiểu, nếu muốn qua lại lâu dài thì đây chỉ là bước đầu tiên mà thôi.

Bạch Lập Nhân khẽ cắn môi, ánh mắt lại lướt qua chậu lan dạ hương, sau đó quyết định:

"Vậy vào phòng nhé!"

Được rồi, tới thôi!

Diệu Diệu há hốc mồm nhìn Bạch Lập Nhân dẫn cô Ngô vào phòng, đóng cửa.

Một lát sau, trong phòng đột nhiên truyền ra âm thanh ngâm nga quỷ dị.

Diệu Diệu vốn dĩ đang không biết phản ứng kiểu gì, đột nhiên đầu óc trống rỗng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Quản trị tài chính giúp nhà quản lý doanh nghiệp và sử dụng tốt nguồn vốn của mình, tránh tình huống bị động về tiền mặt và thâm hụt về nguồn tài chính. Từ đó, nhà quản lý vận hành tốt các hoạt động kinh doanh, từ đó, tối đa hóa lợi nhuận và giá trị của doanh nghiệp. Tất cả những kiến thức, kinh nghiệp quản trị này đều có trên trang kỹ năng quản trị chẳng hạn như cong thuc tinh diem hoa von du an, ma tran ife chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status