Mê hoặc song vương

Quyển 1 - Chương 5-1: Bất an khó hiểu (1)


"Không cần nói nữa....." Bách Lý một lần nữa vùi vào ngực hắn: "Ta không muốn nghe....."

"Lòng hiếu kỳ của ngươi không phải rất lớn sao? Bổn vương một lần thỏa mãn ngươi." Tập Ám trầm thấp tiếp tục lên tiếng: "Về sau, Lý Như liền bị điên rồi."

"Điên rồi?" Bách Lý ngẩng đầu lên, như vậy lại tốt, có lẽ điên rồi sẽ không phải thống khổ nữa.

"Đúng, là bộ xương trắng ngày càng dữ tợn đó cùng với vết máu dính trên hồng sam đã bức nàng ta điên rồi, khi đó, hài tử trong bụng nàng ta vẫn chưa đủ 2 tháng, vẫn chưa thành hình."

"Ngươi, đứa nhỏ đó là vô tội." Bách Lý không nghĩ bất cứ lời nào để thanh minh cho Lý Như.

"Không, đứa nhỏ kia mới là thủ phạm, hại chết cha hắn, vỡ mộng của Lý Như." Mặt Tập Ám không chút biểu tình cộng thêm giọng điệu lạnh nhạt, làm cho Bách Lý không khỏi rùng mình một cái.

"Ta cũng không biết, sinh ở Hoàng thất, ngươi cư nhiên cũng có lúc chiếm không được một nữ nhân." Bách Lý chế nhạo nói, cái đề tài này tựa hồ quá máu tanh rồi.

"Ta chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có được nàng ta, thân thể nàng ta đã thử qua, ta đối với nàng ta không hề có hứng thú. Về phần lòng của nàng ta, ta chưa bao giờ muốn." Tập Ám cười hôn lên vành tai xinh xắn của Bách Lý: "Ngược lại, thân thể của ngươi lại có sức quyến rũ hơn."

"Ngươi....." Bách Lý vung lên một quyền đánh vào ngực hắn, hai má cũng chầm chậm đỏ ửng lên, xấu hổ hận không thể khâu cái miệng của hắn lại. Chân cong lên dùng sức thúc qua.

"Ngươi thúc vào chỗ nào vậy?" Tập Ám đến gần nhìn thấy rõ ràng lông mi dày của nàng đang vô tội phe phẩy lên xuống.

"Thúc gì hả?"

"Này" Tập Ám nắm bàn tay nhỏ bé của Bách Lý luồn vào chăn.

"Tập Ám, ngươi......." Bách Lý rút tay về, quay đầu không thèm để ý đến hắn, trên mặt sớm đã ửng đỏ.

"Ngươi gọi ta là cái gì?"

"Vuơng gia...." Giật mình vì sơ xuất của bản thân, Bách Lý vội vàng sửa miệng.

"Về sau ngươi cứ gọi bổn vương như vậy đi." Lần đầu tiên, Tập Ám cho phép nữ nhân gọi thẳng tên hắn.

Bách Lý một lần nữa tựa vào ngực hắn, đêm càng lạnh, ánh trăng trêu người, người tự nhiên say mê.

"Ngày mai, ta muốn ra ngoài đi dạo, có được không?" Từ khi vào phủ đến giờ, nàng còn chưa có đi ra ngoài, ngày trước đường phố Trường An nhốn nha nhốn nháo không biết lúc này đã ra cái dạng gì.

"Mang theo Tiểu Mai cùng đi, về sau bất cứ lúc nào ngươi cũng có thể xuất phủ."

Bách Lý nhìn về phía màn che ở phía trên giường, có loại cảm giác lúc ẩn lúc hiện rằng hắn đã tiếp nhận nàng, làm cho kiếp này của nàng không còn tự do. hương thơm tinh dầu tím tự nhiên nhàn nhạt trong suốt nhẹ nhàng bám trên người, một loại yên bình, tốt lành tự do.

Trên đường phố Trường An, ánh mặt trời nhu hòa vẫn làm cho mọi người mệt mỏi mắt mở không ra, đám lái buôn thần thái vẫn sáng lạn như cũ, một bức tranh an nhạc thịnh thế.

"Tiểu Mai, chúng ta đi chọn vài cuộn vải thôi." Bách Lý lười biếng chống đỡ mí mắt, một tay che khuất ánh mặt trời chiếu xuống, vòng tay hoa mai nhỏ bé trên tay khẽ phát ra âm thanh, thanh thúy làm cho người ta vui vẻ.

Tiệm vải này rất lớn, trang hoàng đổi mới hoàn toàn, chỉ là người lui tới không nhiều lắm, nhìn dải tơ lụa thượng hạng, Bách Lý tùy ý chọn vài cuộn: "Chọn những cái này đi." Liền phân phó Tiểu Mai giao bạc.

"Không cần, những thứ này ta tặng cho ngươi." Âm thanh từ trong nhà truyền ra, đi đến trước mặt rõ ràng là Lý Sâm.

Bách Lý hiểu ra, lúc đó Tập Ám cấp cho hắn toàn bộ cửa hàng lớn nhất, nói vậy đây cũng là cửa hàng dưới danh nghĩa của hắn.

"Tiểu Mai, chúng ta đi."

"Chỉ là vài cuộn vải mà thôi, lẽ nào ngươi cũng không chịu nhận lấy sao?" Lý Sâm nhìn thấy sự lạnh nhạt trong mắt Bách Lý dần dần khuếch tán, hai mắt ngày càng tối đen, khuôn mặt nhỏ nhắn không chút biểu tình cười như không cười, đâm vào lòng của Lý Sâm bỏng rát.

Bách Lý xoay người kéo vải vóc trên quầy xuống, đủ màu sắc và hoa văn, xinh đẹp khác nhau, trải trên màu tối của mặt đất lại càng lộ ra vẻ xinh đẹp. Cao ngạo ngẩng đầu lên, từng bước dẫm lên tơ lụa có giá trị cao ngất ngưởng, đầu cũng không quay lại một cái: "Ngươi nghĩ rằng ta lại yêu thích chúng? Vương gia vì ta mà trả giá cao như vậy mắt cũng chưa từng chớp lấy một cái, ngươi nghĩ ta lại hiếm lạ mấy tấm vải rách này sao?"

Nhìn bóng lưng của Bách Lý, Lý Sâm như muốn giữ lại cái gì đó, vươn tay, bất đắc dĩ, chỉ còn sót lại không khí giữa khe hở của những ngón tay, trong suốt khiến hắn sợ hãi, vô lực rũ xuống.

Gặp lại ánh mặt trời, đột nhiên Bách Lý có một loại kích động muốn đem nó dung hợp vào trái tim, có ấm áp, trái tim đã lâu không có đập mạnh như vậy, Lý Sâm, Bách Lý ta đã nói qua, sẽ không cho ngươi hủy hoại ta đến lần thứ ba.

Trở lại vương phủ thì hoàng hôn đã buông xuống, mặt trời đỏ phát sáng ngả về phía Tây, vung ra một tấm lưới nhu hòa, làm nổi bật y phục của Bách Lý vốn đã thanh nhã lại thêm một tầng mỹ lệ.

Trong lúc lơ đãng, lại đi qua tòa hậu viện, cỏ dại trong khoảng sân nhỏ không hề có sức sống, cửa sổ toàn bộ được dùng miếng vải đen thô dày đóng kín. Trên cửa có thêm ba cái khóa, giữa ánh sáng nhu hòa của ráng chiều càng lộ ra vẻ thê lương.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 1 lượt.

Ngày nay du lịch là 1 phần tất yếu của cuộc sống giúp bạn hiểu về lịch sử, văn hóa, phong tục tập quán từng vùng. Nhờ đó, giúp bạn tự tin khả năng giao tiếp của bạn sẽ tốt hơn. Tiếp xúc với nhiều người lạ còn khiến bạn trở nên cởi mở, thân thiện hơn với những người xung quanh. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang thuê xe chẳng hạn như vuon quoc gia tam dao, tiet kiem chi phi du lich Trong mỗi chuyến đi, bạn sẽ thấy nhớ người thân của mình. Hàng ngày chứng kiến sự xuất hiện của họ khiến bạn quên đi việc họ quan trọng thế nào. Bởi thế, chỉ khi đi xa, bạn mới thấu hiểu được tầm quan trọng của họ.

loading...
DMCA.com Protection Status