Mê hoặc song vương

Quyển 1 - Chương 7: Rơi vào tay người Liêu


Nhanh chóng tìm được Lý Như co rút một bên, không có một chút ngôn ngữ nào trao đổi, đành bị kéo ra chỗ trước xe ngựa, Lý Như cũng không náo loạn, chỉ im lặng. Một đoàn ánh sáng chiếu rọi lại biến mất, tại chỗ vừa xuất hiện, vẫn còn bóng dáng có hơi chút khom lưng.

Đôi mắt trong bóng đêm lóe sáng như mắt mèo, quét một vòng ra phía sau, thẳng tắp đi về hướng của Bách Lý, khẽ dùng lực liền bị ôm ra khỏi phòng. Ánh trăng ảm đạm, nhưng đối với việc cả ngày bị nhốt trong phòng của Bách Lý mà nói, bỗng chốc như được nhìn thấy được ánh sáng mặt trời, mắt giống như bị dao găm cắt xé, nước mắt vững vàng rơi xuống.

Bách Lý dùng hết khí lực trừng mắt nhìn, nam tử trông thấy nàng cũng không có chút nào ngạc nhiên, há miệng thở dốc yếu ớt nói: "Vương gia đâu? Ngươi mau đi thông báo cho vương gia." Âm thanh nỉ non yếu đuối khiến nam tử không vui nhíu nhíu mày, nhìn bốn phía không có gì khác thường mới đưa Bách Lý ném vào xe ngựa.

Theo đó thì "Oanh" một tiếng, như là một đồ vật nào đó bị nổ tung, hắn muốn mang nàng đi đâu? Hắn phát hiện ra mình cũng không thấy kỳ quái, càng không có đi bẩm báo với Tập Ám, một chiêu hoạt động bí mật thâm hiểm rất tốt.

Giờ đây bị mang đi như thế này, mình còn có thể trở về được sao? Ai muốn hại nàng? Tập Ám không thể nào đem chuyện này nói cho người ngoài biết được, thả một tù phi, không phải chuyện vẻ vang gì, sẽ là ai chứ?

Không gian trong xe ngựa cũng chỉ một màu đen kịt, màu den của xa mạn theo xe ngựa đi tới mà đung đưa, thỉnh thoảng chảy vào từng điểm từng điểm ánh sáng yếu ớt. Chỉ là một khe hở, liền cũng đủ để nàng nhìn thấy rõ ràng ở trong xe ngựa trừ nàng cùng Lý Như, còn có một người khác.

Ánh trăng mông lung chiếu trên mặt, khiến cho da phát ra một màu xanh đen u ám, đợi nhìn thấy rõ ràng thì mồ hôi không tự chủ được len lỏi lên tới cột sống.

Là Tiểu Liên, nha hoàn thân cận của Liễu Nhứ, mình sớm nên nghĩ tới, lấy điều gì đảm bảo cho một nữ tử như thế, nhiều nhất là lòng dạ ngay thẳng thì sẽ không hại người, mệt mỏi nhắm mắt lại, đều là bản thân nhìn sai.

Ánh mắt của Tiểu Liên cũng xem xét kỹ Bách Lý, liếc mắt khẽ cười nói: "Lý phi, ngài không cần cảm thấy kỳ quái, là Liễu phi nhân từ, sợ các người theo dọc đường tịch mịch, phân phó ta đưa tiễn."

Khí lực để cau mày cũng không có, chỉ có thể sâu kín nhìn chằm chằm nàng, theo xa mạn vừa rơi xuống nhìn những điểm nhỏ trong hậu viện.

Hành lang kia đã không hề quen thuộc nữa, lá rụng về cội, cỏ xanh mênh mông phủ đầy hậu viện.

Xe ngựa dần dần rời đi, đi qua tiền viện liền thấy Tập Ám đứng trong viện, sắc trắng bao trùm, từng mảnh giống như cục đá bén nhọn nện xuống. Người khoác áo choàng Tuyết Lang, thoạt tiên, dấu chân sớm đã bị phủ kín, một thân bạch y cô tịch khiến lệ Bách Lý không ngừng tuôn ra ướt gò má.

Đem hết sức lực toàn thân, dù là đã trăm ngàn vết thương, Bách Lý cũng muốn đánh một trận cuối cùng, dù là ngã xuống xe ngựa cũng không sao cả, chỉ cần Tập Ám mờ mịt nhìn thấy nàng. Ở lúc ý chí đang mạnh mẽ nhất, thân thể có dần dần có chút hơi sức, giọt mồ hôi to như hột đậu rơi xuống, chỉ muốn dùng khí lực để tiến về phía trước ngã xuống.

Nhưng cuối cùng cũng không làm được, một đôi tay nhẹ nhàng đặt lên vai nàng, có hơi dùng sức, Bách Lý liền ngã về lại tấm ván gỗ lạnh như băng: "Lý phi, ngài nên giữ chút hơi sức đi."

Tiểu Liên thu tay lại, khóe miệng nở ra một nụ cười yếu ớt, mắt theo tầm nhìn của Bách Lý hướng ra xe ngựa: "Vương gia thật là đẹp mắt, mặc dù là trong hoàn cảnh này, vẫn giống như một gốc cây tùng nhiệt thành, khó trách Liễu phi của chúng ta lại khuynh tâm như vậy."

Ngực lại đau đớn, so với lúc xưa còn dữ dội hơn, giống như là thứ gì bị bóc tách ra.

Đưa vào tầm mắt của Bách Lý lần cuối cùng, chính là bóng dáng Tập Ám khẽ run dưới đống tuyết trắng, xoa nhẹ lên dấu răng giữa xương quai xanh.

Chỉ một phen, Tập Ám liền biến mất, Tây Quận phủ cũng rời ngày càng xa.

Từ vốn là hy vọng đến thất vọng, lại từ thất vọng đến tuyệt vọng, tim của mình thật yếu ớt đến không chịu nổi một kích.

Một lần nữa mở mắt ra, đôi mắt đạm mạc dị thường sắc bén, một lần nữa gặp lại ánh sáng, ta liền muốn sống tiếp. Ở trong bóng tối kéo dài hơi tàn không bằng ở trong ánh sáng vùng vẫy giãy chết, dành được một tia cơ hội sống.

Liễu Nhứ, ngươi hãy đợi đến một ngày, ta một lần nữa tiến vào Tây Quận phủ, nợ máu, một khoản một khoản ta sẽ đòi lại tất cả.

Quất roi thúc ngựa, bất chấp xóc nảy, cũng không để ý đến thương tích trước mắt của Bách Lý. Trên đường, Tiểu Liên thay đổi xiêm áo cho các nàng, cũng rửa mặt chải đầu qua loa, vì để lúc ở trọ không bị hoài nghi. Lý Như cực kì an tĩnh, nhìn kỹ lại, vẫn hỗn độn ngủ say, nghiễm nhiên là bị hạ độc.

Cứ như vậy ban ngày lên đường, ban đêm ở trọ, một chiếc xe ngựa, bốn người, dần dần cách xa Trường An.

Mỗi ngày đều ngoan ngoãn ăn cơm, ngoan ngoãn nghỉ ngơi, chỉ vì một lý do đơn giản, sống.

Dù là thức ăn kém thế nào đi nữa cũng một hơi nuốt xuống không chút dư thừa, giống như đó không phải là thức ăn, mà là mệnh.

Xe ngựa liên tục đi về hướng Bắc, giống như chẳng có mục đích gì, thực tế là đã sớm có mưu tính. Liễu Nhứ làm việc không hổ là tỉ mỉ chu đáo, nhất định cho nha hoàn thân cận đem các nàng thu xếp ổn thỏa mới yên lòng. Ít nhất, nàng ta cũng nắm giữ lối ra của họ.

Sau một đêm dừng lại ở một trấn nhỏ xa xôi, trên xe ngựa chất đầy thức ăn nước uống, khẩu phần ăn ước chừng cũng dành cho mấy ngày. Ánh mắt nghi hoặc của Tiểu Liên hướng về Bách Lý nói: "Lập tức sẽ tiến vào sa mạc, không quá mấy ngày nữa sẽ đến."

Sa mạc? Bách Lý suy nghĩ đến tình huống xấu nhất, nhưng trong lòng vẫn là không nhịn được cả kinh, sa mạc, thật sự là tới phương Bắc sao? Thì ra là sắp đến địa phận của man di.

Tốc độ của xe ngựa bắt đầu chậm dần, thỉnh thoảng còn trì trệ không đi, cát vàng thổi vào bên trong xe, đều phủ kín người, đầu, đầy mặt.

Bầu trời phương Bắc, tiếng gió thét gào mang theo nhiều bí ẩn, vù vù thổi trên mặt đất, giống như bị đao cắt đổ vào lục phủ ngũ tạng vậy.

Bách Lý ấm ức tựa người vào bên cạnh, gió cát khắp nơi, lúc nào cũng thể táng thân tha hương ở nơi này, còn chờ được đến ngày trở về sao?

Tiểu Liên thao thao bất tuyệt nói về tình cảm trước kia của Liễu Nhứ cùng Tập Ám, hắn thương, hắn sủng nàng, vì Bách Lý mất tích mà chỉ vương lại một chút nhớ nhung, vừa nói, lại vừa làm động tác khoa trương theo. Bách Lý cười lạnh, cặp mắt liếc nhìn bên ngoài xe ngựa, không mảy may mang theo một chút tình cảm nào.

Tiểu Liên càng nói càng hăng say, liền tiết lộ ra bản chất của Liễu Nhứ, thực tế như thế nào nàng ta được sủng ái, vì sao còn phải phí hết tâm tư để diệt trừ nàng, nàng được sủng ái như thế, còn có thể để ý không tính toán với Bách Lý, người như là cái đinh trong mắt nàng? Càng nói càng lộn xộn, cuối cùng chỉ có thể che giấu, từ từ vào thời điểm không thể che giấu được nữa, Tiểu Liên không thú vị há miệng thở dốc, khôi phục mà nhắm mắt lại.

Ở giữa sa mạc không thể tìm thấy quán trọ, đã muộn, các nàng đành chen chúc trên xe ngựa, trên người đắp chăn bông, nhưng vẫn là không chống đỡ nổi cái lạnh này, phương Bắc rốt cuộc với phương Nam vẫn là bất đồng.

Giữa những hỗn độn, ánh rạng đông lại chiếu xuống khắp sa mạc, xe ngựa tiếp tục đi tới, vì việc này vẫn không biết mục đích.

Đột nhiên, xa xa truyền đến tiếng vang ù ù, giống như là tiếng sấm, từ xa đến gần, âm thanh này Bách Lý nghe quá quen thuộc. Ở thời điểm nàng mất tích mấy ngày kia, liền thường xuyên nghe được Tập Ám cưỡi ngân giáp như thế này tiến tới.

Đội kỵ mã trong nháy mắt liền bao vây lấy bọn họ, mang theo bụi đất bay tung đầy trời, giống như là bắt được con mồi bẩn thỉu, đội kỵ mã vây quanh xe ngựa bọn họ thành một vòng tròn, có xu hướng đến gần, từ từ thu nhỏ lại, đến gần họ.

Ngựa bị hoảng sợ nâng vó trước lên, "Bốp" một tiếng tránh thoát dây cương, buồng xe trong nháy mắt sụp đổ, bụi bặm rơi đầy phía sau, lộ ra ba vẻ mặt thất kinh.

Phía trên vang lên một trận cười vang, đội kỵ mã vẫn như cũ dựa theo vòng tròn ban đầu từng bước một di chuyển, kèm với âm thanh lỗ mãng của nam giới, cười chế nhạo.

Bách Lý tựa người vào tấm ván gỗ cũ nát nhìn đội kỵ mã này, nhìn lên liền lập tức cúi đầu, xem phục sức của bọn hắn hẳn là người Hồ, tương truyền người Hồ sinh ra vô cùng cao lớn, bản tính tàn bạo bất nhân, khát máu thành tính, trong lòng bất giác lại bi thương.

Theo một tiếng ngựa hý, đội kỵ mã tránh ra một lối, một chiến mã cao lớn xuất hiện trước mắt ba người.

Người ở trên lưng mặc áo lông báo vằn, đôi giày đen quấn tới đầu gối, trên đầu đội mũ nỉ cùng màu, ngang bướng mà lại dị thường nguy hiểm. Toàn thân tản ra một loại cao quý của vương giả, cao ngạo như một báo tử trên thảo nguyên.

Tuấn mã cao lớn bước đi thong thả tới trước mặt bọn họ, đi thêm một bước sẽ dẫm nát xương cốt yếu ớt của các nàng.

"Từ đâu tới?" Không kiên nhẫn nheo mắt lại, khẩu khí biếng nhác nhìn chằm chằm ba người dị tộc ở trước mắt.

Tiểu Liên đã sớm bị tình thế này làm sợ hãi đến mức quỳ rạp xuống, Lý Như mặc dù đã sớm thanh tỉnh, nhưng vẫn có vẻ điên điên. Thấy Tiểu Liên quỳ xuống cũng quỳ xuống, nhìn trái bầu vẽ cái gáo học theo Tiểu Liên, trán Bách Lý chảy ra tầng tầng mồ hôi mịn, thân thể bị tê liệt mấy tháng, trải qua đường dài xóc nảy sớm đã mệt lả không chịu được, chỉ có thể dựa vào tấm ván gỗ dưới thân, nửa nằm trên đất cát.

Nam tử cầm đầu nhìn chằm chằm ba người, không kiên nhẫn lặp lại: "Ở đâu ra?"

Lý Như đã khôi lại mấy phần dung nhan thanh tú, ngẩng đầu lên nhìn người cưỡi ngựa một chút, lại quay sang nhìn Tiểu Liên bên cạnh, Bách Lý phía sau lưng. Trong mắt lóe lên một tia mê man, lập tức liền đứng lên chỉ trực tiếp vào tên nam tử: "Ngươi là ai? Mau đưa ta trở về, nếu không phu quân của ta sẽ không bỏ qua cho ngươi." Tiểu Liên vội vàng kéo góc áo của Lý Như, lại bị hung tợn gạt ra.

Bách Lý kinh ngạc há miệng, muốn ngăn cản những lời kế tiếp của nàng, nhưng cuối cùng chỉ là ngơ ngẩn.

"A, phu quân ngươi là ai?" Giống như lòng hứng thú được kích thích, hai hàng lông mày thêu cao vô cùng tốt.

"Hừ, Nam Triều Tây Quận vương Tập Ám, người ta gọi là Chiến Thần, ngươi chưa nghe nói qua sao?" Hai gò má Lý Như dần dần ửng đỏ lên, tựa hồ như người đã khôi phục lại thần sắc bình thường.

Đôi mắt đen chợt lạnh lùng nhìn sâu không thấy đáy, thoáng qua một tia lạnh lẽo, roi trên tay phải nhẹ giơ nâng chiếc cằm thon của Lý Như lên: "Mang về."

"Vâng."

Thị vệ bên cạnh vẫn còn đang ở trên lưng ngựa một tay xách Lý Như lên như một cái túi rách.

Đôi mắt cực lạnh hướng về phía Bách Lý: "Ngươi, là ai?"

Không muốn lãng phí hơi sức nhắm mắt lại, hồi đáp hắn với vẻ mặt lạnh băng.

"Sưu" một tiếng, cây roi kim văn thon dài không hề báo trước quất về hướng Bách Lý, một cỗ khí lạnh ném nàng lên, lại vừa nặng nề rơi xuống đất. Một lúc sau mới nghe được thanh âm của thân thể nặng nề va đập trên mặt đất, toàn thân đau đớn giống như bị tan nát hết xương cốt.

Tiếng kêu đau cơ hồ bật lên trong cổ, thử giãy giụa vài cái, cuối cùng vô lực rơi vào vực sâu tăm tối.

Cây roi trên tay một lần nữa vung lên, một nam tử đi theo bên cạnh vội vàng ngăn cản: "Vương, nàng ta dường như bị trúng độc."

"Tất cả mang đi." Nam tử đứng đầu quay ngược lại, cưỡi ngựa cuồn cuộn nổi lên nghìn tầng cát, lồng lộng hùng dũng biến mất trong sa mạc.

"Quả thực là trúng độc, là một loại độc dược cấp tính, sau khi có tác dụng toàn thân xụi lơ, để lâu không dùng giải dược, tứ chi không thể hoạt động, sẽ thối rửa, may mà phát hiện vẫn còn sớm." Thanh âm của một nam giới không nóng không lạnh dần dần truyền vào tai Bách Lý, gắng sức nâng mí mắt lên, chống lại một đôi mắt thâm thúy như hổ báo, vội vàng xoay đầu đi. Trong phòng còn có một người khác, lời mới vừa nói ban nãy là đại phu tới.

Trúng độc? Thiếu chút nữa liền sẽ bị tê liệt...............

Cằm bị cưỡng chế ép quay trở lại: "Muốn giải độc sao?" Nam tử ngồi bên giường nghiêng người tới, một tay giữ lấy cằm nàng.

Nghi ngờ trừng mắt nhìn, xem ra lời đồn bên ngoài chỉ là phóng đại, người Hồ cũng có những người tốt đấy chứ.

"Cầu xin ta" Vừa vặn hai chữ liền đánh nát ấn tượng tốt ban đầu, đôi mắt căm phẫn trừng trừng nhìn hắn.

"Không muốn?"

Bách Lý lần nữa nhắm mắt lại, gắng dùng lực khẽ vung ra một chữ: "Hừ."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 1 lượt.

Các nghiên cứu cho thấy, sự phát triển của bộ não trẻ diễn ra nhanh nhất vào tuổi 13 trở về trước, là một phụ huynh, khi không mang lại cho trẻ cơ hội suy nghĩ, tìm hiểu, có thể bạn sẽ phải rất ân hận! Thế giới ngày nay phát triển nhanh chóng, kho tàng kiến thức là vô hạn, luôn được đổi mới với tốc độ chóng mặt. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang wiki giải đáp chẳng hạn như so chinh phuong la gi, am nhac rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại wikigiaidap.net.

loading...
DMCA.com Protection Status