Mê muội

Chương 29


Chờ Hạ Cánh Nam rời đi, Hà Phi nhỏ giọng hỏi Tần Thư: "Cô có chú ý tới ánh mắt vừa nãy của Hạ tổng không?"

Trong lòng anh ta không yên, lại không thể nhớ nổi đã đắc tội với lãnh đạo lúc nào.

Tần Thư hỏi: "Làm sao?"

"Cô có cảm thấy Hạ tổng đối với tôi..." Hà Phi nhất thời không thể tìm được tính từ thích hợp.

Anh ta nhìn Tần Thư: "Cô hiểu điều tôi muốn biểu đạt không?"

Tần Thư gật đầu, trấn an: "Mới sáng sớm, Hạ tổng bận rộn làm việc, tôi đang ăn bữa sáng, anh nhàn nhã tỉa hoa, anh ta nhìn thấy anh mà không nghiêm mặt, chẳng lẽ còn cười hì hì nói, ừ, không tồi không tồi, tỉa đẹp lắm, cực kỳ đẹp hả?"

Hà Phi: "..."

Anh ta bị biểu cảm của Tần Thư chọc cười, nghĩ ngợi một chút cũng cảm thấy đúng, liền vội cất kéo đi: "Cô mau đi qua đó đi, tôi đi đưa hoa cho bạn gái."

Tần Thư cầm chai nước khoáng, tới nhà vệ sinh súc miệng rồi mới đi đến văn phòng Hạ Cánh Nam.

"Không được ăn sáng trong văn phòng, nói bao nhiêu lần rồi?" Anh ta cũng không ngẩng đầu lên mà chỉ nhìn tập tài liệu trong tay.

Tần Thư: "Em biết rồi."

Hạ Cánh Nam ngước mắt nhìn: "Biết rồi thì sao? Tiếp tục ăn hả?"

Tần Thư phản bác: "Không phải ngài nói giờ làm việc không được ăn uống trong văn phòng sao? Bây giờ không phải giờ làm việc."

Hạ Cánh Nam: "..." Nhìn cô vài giây, cuối cùng cũng không nói gì.

"Hạ tổng, ngài tìm tôi có việc gì không?" Lặng im một lúc, Tần Thư mở miệng hỏi.

Hạ Cánh Nam đưa tài liệu cho cô: "Chỗ nào tôi đánh dấu đều phải sửa lại, muộn nhất là sáng thứ bảy phải nộp cho tôi, buổi thuyết trình cuối tuần cần dùng."

Tần Thư nhìn chồng tài liệu dày cộp, là bản PPT phải dùng lúc thuyết trình, cô thức đêm nhiều ngày mới làm xong, đã sửa lại vài lần, thế mà bây giờ vẫn còn phải sửa.

Hôm nay là thứ năm, muộn nhất là sáng thứ bảy phải nộp, chính là sáng sớm ngày kia? Tính thời gian thì có nghĩa là cô không ăn không ngủ cũng chỉ còn bốn năm mươi tiếng đồng hồ nữa?

Đây là tài liệu dự án bảo lãnh trái phiếu của một công ty khác, trong tay cô còn có tài liệu điều tra công ty AC cần phải chỉnh lý.

Cô lặng lẽ quét mắt nhìn Hạ Cánh Nam, trong lòng mắng anh ta vài câu.

Sau này cô cũng có nghĩ qua, nếu lúc đó cô và Hạ Cánh Nam ở bên nhau thì sẽ như thế nào?

Chắc là hai người sẽ cãi nhau ở công ty, về đến nhà thì sức lực cạn kiệt, không còn sức để quan tâm đến đối phương, liên tục trong thời gian dài, cuối cùng tình yêu và nhiệt tình thuở ban đầu bị hiện thực phá nát, sau đó chỉ còn lại khung cảnh hoang tàn.

Hạ Cánh Nam đóng tập tài liệu, nhìn cô: "Hội thảo xúc tiến thương mại lần này sẽ có không ít nhà đầu tư nước ngoài tham gia, nội dung PPT có thể cho thêm phần phiên dịch không?"

Thật ra, sau khi hỏi câu này, anh ta cũng cảm thấy mình lo lắng thừa, trước kia cô đã cùng sếp của bọn họ làm các dự án M&A xuyên biên giới, tất cả các bản PPT thuyết trình đều là cô làm, bao gồm cả việc giải quyết vấn đề nhà đầu tư đến từ các quốc gia khác nhau.

Tiếng anh chuyên ngành không làm khó được cô.

Tần Thư hỏi thêm: "Có phiên dịch cabin không ạ? Nếu không có, có thể để Hà Phi đi làm phiên dịch."

Vừa không tốn tiền mời người, lại có thể tiết kiệm thời gian.

Hơn nữa, trình độ khẩu ngữ của Hà Phi rất tốt, dù sao cũng có bản thảo phiên dịch hiện sẵn, đối với Hà Phi mà nói dễ như trở bàn tay, vừa lúc có thể cho anh ta cơ hội thể hiện.

Nếu Hạ Cánh Nam có ấn tượng tốt với Hà Phi, việc thăng chức về sau mới có cơ hội, chuyện mua nhà cũng ở trong tầm tay.

Hạ Cánh Nam im lặng không lên tiếng nhìn cô, sau một lúc lâu, anh ta nhàn nhạt nói: "Phiên dịch tại hiện trường hả? Yêu cầu rất cao, nếu không tôi sẽ làm phiên dịch cho em nhé?"

Tần Thư: "..."

Giọng điệu châm chọc không vui ấy cô vẫn có thể nghe ra được.

Nhưng đây là lần đầu tiên cô nghe thấy anh ta nói chuyện không khách khí như vậy, còn khiến cô không xuống đài được.

Mới sáng sớm, uống nhầm thuốc hả?

Nói xong, Hạ Cánh Nam liền hối hận ngay lập tức.

Anh ta xoa ấn đường, anh ta đã bao giờ ăn nói không chừng mực như vậy đâu?

Bình tĩnh lại, "Mấy hôm nay, tôi không nghỉ ngơi đủ, nóng trong người, em không cần để tâm đến chuyện vừa rồi."

Tần Thư hơi giật mình, anh ta đang xin lỗi hả?

Thật ra câu nói vừa rồi của anh ta, nếu là cấp trên nói với cấp dưới thì cũng coi như bình thường.

Dù sao, quản lý cấp cao của ngân hàng các cô đều là những người nổi danh khắc nghiệt biến thái, kể cả Doãn Nhất Kiều hay Triệu Mạn Địch nhìn qua là hai người phụ nữ tao nhã, nhưng một khi tức giận thì cũng biến thành diệt tuyệt sư thái.

Có thể bởi vì quan hệ giữa cô và anh ta không bình thường, nên cô có một chút không thích ứng được với loại quan hệ cấp trên cấp dưới khắc nghiệt thế này.

Cô cũng rất hào phóng nói: "Không sao đâu ạ." Dừng lại rồi dặn dò thêm câu: "Hạ tổng, ngài nên chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn."

Hạ Cánh Nam xua tay: "Đi làm việc đi."

Tần Thư rời đi, cửa văn phòng đóng lại.

Hạ Cánh Nam thở dài, đứng dậy rót một cốc nước lạnh rồi uống hết, mở cửa sổ hút một điếu thuốc.

Đi làm đến nay đã mười mấy năm, trước đây dù gặp phải việc khó khăn thế nào đi chăng nữa, chẳng sợ dự án thất bại nửa đường, hay sự nghiệp xuống dốc, anh ta cũng chưa bao giờ ở trong trạng thái giống như hôm nay.

Không những không còn là chính mình nữa mà còn luống cuống.

Vừa nãy rõ ràng Tần Thư chỉ tùy tiện hỏi, có phiên dịch không?

Sao đột nhiên anh ta lại oán giận cô?

Gẩy tàn thuốc, ngồi trở lại bàn làm việc, Hạ Cánh Nam ngồi ngây ngốc một lúc.

Sau khi tĩnh tâm, anh ta mở máy tính tiếp tục làm việc.

Một ngày bận rộn, Tần Thư chỉ rời khỏi chỗ ngồi ba lần, một lần buổi trưa đến nhà ăn, hai lần đi toilet, thời gian còn lại đều vùi đầu vào sửa tài liệu PPT.

Lúc sáu giờ, đầu óc choáng vàng, thật sự không chịu nổi, cô mới thu thập mọi thứ chuẩn bị về nhà.

"Hôm nay không phải tăng ca à?" Hà Phi hỏi.

Tần Thư: "Tôi về nhà làm tiếp, mệt lắm rồi."

Hà Phi gật đầu, "Ừ, chú ý nghỉ ngơi nhé." Rồi lại tiếp tục làm việc.

Tần Thư tưới nước cho hoa một lần nữa mới rời khỏi công ty.

Hôm nay không cần phải in tài liệu nộp cho cấp trên nên tăng ca ở đâu cũng giống nhau, về nhà còn có thể tắm rửa, tập yoga một lúc.

Bây giờ cô đang rất đau đầu, làm việc không có hiệu suất.

Ra khỏi tòa nhà, Tần Thư gọi điện thoại cho Hàn Phái, buổi sáng hai người gặp nhau một lần, cả ngày chưa liên lạc với nhau.

"Em có mệt không?" Sau khi bắt máy, Hàn Phái hỏi cô.

Tần Thư: "Mệt."

Chính cô cũng không nhận ra, một từ mệt này của mình ngập tràn ý làm nũng.

Hàn Phái dừng công việc đang làm, "Sao thế, anh sẽ nói chuyện với em một lúc."

Tần Thư: "Cũng không có gì, chỉ là em mệt thôi." Vừa lúc đi đến bãi đỗ xe, mở cửa lên xe, bật điều hòa sau đó lười nhác dựa vào ghế, thở phào nhẹ nhõm.

Cô hỏi: "Anh thì sao? Tối rồi vẫn làm việc ạ?"

Hàn Phái: "Sắp có cuộc họp, tối nay hẹn Thu Lam bàn công việc." Hội đồng quản trị thông qua dự án đầu tư vào công ty bảo vệ môi trường, anh hẹn Thu Lam để bàn chi tiết cụ thể.

Từ ngày đó ở bệnh viện, Thu Lam chưa chủ động liên hệ lại với anh, có việc gì cũng sẽ trực tiếp tìm thư kí của anh.

Việc hôm nay quan trọng, cần phải giáp mặt nói chuyện, không thể để thư kí chuyền đạt thay được, nên anh đã hẹn Thu Lam trước.

Vừa nghe thấy hai chữ Thu Lam, Tần Thư "hừ" một tiếng, không nói câu gì.

Hàn Phái cười: "Không phải lại ăn giấm rồi đấy chứ, em ăn đến nghiện rồi à?"

Tần Thư đảo mắt xem thường: "Đúng đó, thì sao? Bây giờ em vừa phiền muộn lại mệt mỏi, đừng chọc vào em! Nếu anh trêu chọc em thì em sẽ không để yên cho anh đâu!"

Điệu bộ của cô bây giờ chính là không nói lý lẽ, giống như quả pháo nhỏ phơi dưới nắng hè, không đốt mà tự mình phát nổ, Hàn Phái nhỏ giọng xoa dịu: "Nhớ anh rồi à?"

Trong nháy mắt, chỉ ba chữ thôi đã làm tiêu tan một ngày mệt nhọc, dù tức giận cô vẫn "Vâng" một tiếng.

Hàn Phái: "Anh biết."

Tần Thư: "..."

Cô còn đợi anh nói mấy câu ngon ngọt, kết quả anh đã biết rồi.

Tần Thư thật sự mệt mỏi, không muốn nói một lời nào, Hàn Phái cảm thấy được điều gì đó, hỏi: "Mở nhạc cho em nghe nhé."

"Được." Tần Thư cắm tai nghe, ném điện thoại sang bên cạnh, ngả ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Từ điện thoại truyền đến bản nhạc piano mà Hàn Phái bật cho cô nghe, vẫn là bản nhạc ở trang 23 đó.

"Bản nhạc này đối với anh có ý nghĩa đặc biệt gì sao?" Tần Thư hiếu kỳ hỏi.

Hàn Phái: "Trước kia không có nhưng bây giờ có."

Khóe miệng Tần Thư cong cong, không lên tiếng, yên tĩnh nghe nhạc.

Nghe một lúc thì ngủ mất, sau đó có tiếng nhạc khác đột ngột vang lên khiến Tần Thư giật mình tỉnh dậy, có cuộc gọi đến, cô nhìn giờ đã 7 giờ rưỡi tối rồi.

Cô ngủ hơn một tiếng, nhìn màn hình điện thoại, là Phương Mộ Hòa gọi đến.

Cô và Hàn Phái đã trò chuyện hơn một tiếng, anh vẫn bật nhạc cho cô nghe, điện thoại cũng sắp hết pin rồi.

"Hàn Phái?"

Gọi vài lần, đầu dây bên kia không ai trả lời.

Chắc là anh đi họp rồi.

Tần Thư đợi một lát để tỉnh táo lại mới nghe điện thoại của Phương Mộ Hòa.

"Đang ở công ty à?" Phương Mộ Hòa hỏi.

"Em sắp về nhà đây, có việc gì thế?" Tần Thư điều chỉnh lại ghế, chuẩn bị lái xe đi.

Phương Mộ Hòa: "Anh đến nội thành rồi, ăn một bữa cơm với anh đi."

Tần Thư: "Chỉ có hai chúng ta thôi hả?"

"Ừ, nhân tiện bàn với em chút việc."

Phương Mộ Hòa rất ít khi nghiêm túc nói chuyện với cô như thế, Tần Thư: "Được, gặp ở chỗ cũ nhé."

Sauk hi tìm lộ trình, Tần Thư khởi động xe rời khỏi bãi đỗ xe, lúc sắp đến cổng, bên kia Hạ Cánh Nam và Hà Phi đứng trước ô tô, nắp capo xe của Hà Phi mở, hai người đang nói chuyện gì đó.

Hôm nay, Hạ Cánh Nam tan làm sớm vậy sao?

Tần Thư hạ cửa sổ xe, dừng lại, trước tiên chào Hạ Cánh Nam, rồi quay qua hỏi Hà Phi: "Làm sao thế?"

Hà Phi quay đầu lại: "Xe của tôi không khởi động được, chắc có vấn đề rồi." Lại bỗng nhiên nhớ tới: "Không phải cô bảo mệt về nhà nghỉ ngơi hả? Sao vẫn còn ở đây?"

Tần Thư xuống xe: "Tôi ngủ trên xe rồi, để tôi xem."

Hà Phi cười: "Suýt nữa thì tôi quên mất, cô còn biết sửa cả xe ô tô." Ngày đầu tiên Tần Thư đi làm, cô đã nói qua, lúc ấy anh ta tưởng chỉ nói đùa thôi, bây giờ xem ra chắc là thật rồi.

Hà Phi lại nói: "Tôi không biết về xe cộ cho lắm, Hạ tổng đang đề nghị chở tôi một đoạn đường." Bây giờ đúng vào giờ tắc đường, gọi xe tải đến đây cũng không biết phải chờ đến khi nào, Hạ Cánh Nam bảo đợi sáng mai rồi gọi điện thoại cho cửa hàng 4S (Automobile Sales Servicshop 4S).

Hạ Cánh Nam đúng một bên nhìn hai người họ người một câu ta một câu, bản thân thì như người ngoài.

Tần Thư ngồi vào trong xe khởi động vài lần, nghe tiếng động, nói với Hà Phi: "Ắc quy xe cậu hết điện rồi."

Nghiệp vụ của Hà Phi và Hạ Cánh Nam rất tốt, nhưng đối với xe ô tô thì là những kẻ ngoại đạo.

"Vậy phải làm sao bây giờ?" Hà Phi hỏi.

Tần Thư quan sát kỹ càng chiếc xe: "Tôi sạc cho anh chút điện, anh lái xe đến xưởng sửa chữa đổi bình ắc quy khác là được, xe của anh là mẫu năm 2013, sắp 5 năm rồi, nên đổi ắc quy đi."

Hà Phi sửng sốt: "Chiếc xe nhỏ mười mấy vạn này của tôi mà cô cũng biết là mẫu năm nào hả?"

Tần Thư cười: "Có phải anh sùng bái tôi lắm đúng không? Tôi cho phép đấy."

Hà Phi: "..."

Hạ Cánh Nam ôm tay, vẫn nhìn cô chăm chú, hình ảnh tự tin tùy ý của cô giống như lúc anh ta vừa mới biết cô.

Hà Phi hỏi: "Cô có đồ sạc điện hả?"

Tần Thư: "Có chứ, người chơi xe nào cũng có hết." Cô quen biết Bặc Nhất và Phương Mộ Hòa nhiều năm như thế, thứ khác thì không học được, nhưng chơi xe thì đã thành tinh rồi.

Cô lái xe đỗ trước đầu xe Hà Phi, không tắt máy, xuống xe, mở cốp xe lấy hộp dụng cụ ra, lôi từ trong đó ra một đoạn dây ắc quy, đeo găng tay trắng.

Trời tối, ánh đèn bên này cũng không sáng lắm, "Hạ tổng, có thể soi đèn pin vào đây giúp em không?" Tần Thư hỏi Hạ Cánh Nam.

Hạ Cánh Nam gật đầu, đi tới.

Tần Thư đưa chiếc đèn pin chuyên dụng cho anh ta, "Cảm ơn."

Hạ Cánh Nam liếc mắt nìn cô một cái, không lên tiếng.

Tần Thư nối dây với cực âm của ắc quy, ra hiệu bảo Hà Phi: "Anh thử khởi động xe xem."

Đúng là có tác dụng, khởi động được xe rồi.

Tần Thư cất dụng cụ: "Mau lái xe đến xưởng sửa chữa đi, không người ta tan làm mất."

Hà Phi cảm ơn Hạ Cánh Nam, buổi sáng, anh ta còn cảm thấy Hạ Cánh Nam có ý kiến với mình, xem ra là bản thân nghĩ nhiều, biết ô tô của ta xảy ra sự cố, Hạ Cánh Nam liền đứng chờ muốn tiện đường đưa anh ta về.

Sau khi Hà Phi rời đi, bãi đỗ xe yên tĩnh chỉ còn lại hai người bọn họ, Hạ Cánh Nam nhìn cô: "Về sau đừng ngủ trong xe nữa, nguy hiểm lắm."

Tần Thư: "Em đóng hết cửa sổ xe rồi, không phải lo đâu ạ."

Hạ Cánh Nam "Ừ" một tiếng, muốn nói điều gì đó, nhưng chỉ thốt ra một câu: "Lái xe chậm thôi."

Tần Thư gật đầu, "Ngài cũng vậy ạ."

Đi qua ô tô của cô, anh ta vô tình liếc vào trong xe liền sửng sốt.

Vật trang trí vẫn còn ở đó, lúc ây ở Luân Đôn, cô thích cái này nên anh ta đã mua cho cô.

Tần Thư đóng cốp xe, Hạ Cánh Nam thu tầm mắt, rời bước đến xe của mình.

Tạm biệt Hạ Cánh Nam, Tần Thư đi thẳng đến nhà hàng Tây.

"Không phải anh nói cuối tuần mới đến được hả?" Tần Thư dựa vào sô pha, vẫn không có tinh thần chút nào, khoảng thời gian này cô bị mấy cái dự án lăn qua lăn lại vắt kiệt hết sực lực.

Phương Mộ Hòa: "Công việc bàn sắp xong rồi, quay lại có chuyện." Nói xong gọi cho cô một đĩa hoa quả, rồi gọi cho mình một ly rượu vang đỏ.

"Gần đây thế nào?" Hắn hỏi.

Tần Thư cười xấu xa: "Anh muốn hỏi sếp của em thế nào rồi đúng không?"

Phương Mộ Hòa liếc mắt nình cô, không thèm phản ứng.

Tần Thư: "Chị Mạn Địch công tư phân minh, không bởi vì chia tay với anh mà giận chó đánh mèo lên em đâu."

Phương Mộ Hòa chỉ địa trái cây: "Ăn không nói."

Tần Thư giở trò xấu, sau đó thật sự chỉ lo ăn, không nói câu nào, Phương Mộ Hòa hỏi cô, cô cũng không nói, còn học bộ dáng của hắn, chỉ đĩa trái cây.

Phương Mộ Hòa tức đến bật cười: "Vui chưa?"

Tần Thư xỉa một miếng trái cây cho vào miệng: "Em đây gọi là nghe lời biết chưa." Đùa cợt xong, cô nhếch cằm: "Có chuyện gì quan trọng muốn nói với em hả?"

Phương Mộ Hòa nhấp ngụm rượu vang đỏ: "Anh nhìn trúng một dự án, muốn mua lại, giao cho ngân hàng bọn em làm nhé."

Tần Thư buông dĩa, nghiêm túc nói chuyện: "Dự án gì vậy?"

Phương Mộ Hòa: "Một công ty bảo vệ môi trường, tài liệu cụ thể anh sẽ gửi mail cho em."

Tần Thư: "Công ty niêm yết ạ?"

Phương Mộ Hòa gật đầu.

Tần Thư lại hỏi: "Tất cả hay một bộ phận?"

Phương Mộ Hòa: "Chỉ một bộ phận."

Tần Thư: "Vậy thì hơi khó."

Phương Mộ Hòa: "Không khó thì anh tìm em làm gì?"

Tần Thư cười: "Em chỉ là chuyên viên phân tích thôi, anh có dụng ý khác đúng không?"

Phương Mộ Hòa lắc ly rượu vang đỏ, muốn uống một ngụm, đến bên miệng lại để xuống: "Tốt xấu gì thì em cũng gọi anh một tiếng mẹ, khuê nữ đi làm anh không phải đưa cho em một dự án để ủng hộ hay sao?"

Tần Thư mỉm cười: "Dự án này quá lớn, em sợ làm không tốt, em không cần có được không?"

Phương Mộ Hòa: "..."

Tần Thư cười, trở lại chuyện chính: "Anh xác định để ngân hàng bọn em làm hả?"

Phương Mộ Hòa: "Anh vốn định tìm một dự án cho em, bây giờ vừa khéo có luôn." Hắn có biết một chút về cách thức hoạt động trong ngân hàng, có nhân lực tài nguyên mới có thể lấy được dự án, tất cả mọi người bao gồm cả lãnh đạo sẽ tán dương bạn.

Với cái tính của Tần Thư, cho dù có anh họ là ông chủ, nhưng chưa chắc đồng nghiệp đã thích cô.

Cho đội các cô một dự án, để họ nhìn thấy tiền thưởng cuối năm mà không so đo với cô.

Tần Thư cầm ly nước khẽ chạm cốc với hắn, giữa hai người họ không cần nói nhiều mấy lời khách khí.

Cô thử hỏi dò một câu: "Anh có liên lạc với chị Mạn Địch không?" Trước tết Nguyên Đán là cơ hội tốt nhất.

Phương Mộ Hòa hỏi lại: "Tại sao phải liên lạc?"

Tần Thư: "..." Thầm nghĩ, tại sao phải liên lạc không phải trong lòng anh rõ nhất sao?

Cô không tham gia vào chuyện tình cảm giữa họ nữa, miễn không lại biến khéo thành vụng.

Chờ đến khi hợp tác chính thức rồi, còn sợ không liên lạc hay sao?

"Lại suy nghĩ vớ vẩn cái gì đấy?" Phương Mộ Hòa liếc mắt nhìn cô.

Tần Thư cười: "Nghĩ nên cảm ơn anh thế nào đây?"

Phương Mộ Hòa: "Thôi thôi, không trông cậy vào con sói mắt trắng nhà cô có thể cảm ơn tôi, đừng gây phiền toái cho tôi, tôi đã cảm ơn trời đất lắm rồi." Nói xong liền hỏi cô còn muốn ăn gì không.

Tần Thư lắc đầu, bảo buổi tối phải giảm béo, ăn trái cây là được.

Phương Mộ Hòa cũng mệt mỏi, hai người ngồi một lát rồi về.

Tới dưới lầu, Phương Mộ Hòa bỗng nhiên nhớ ra một chuyện: "Đúng rồi, gần đây chung sống với con rể tương lai của anh thế nào?"

Tần Thư: "..." Lần trước hắn gọi Hàn Phái là con rể, cô còn chưa kịp tìm hắn tính sổ, giơ chân đá hắn một phát: "Gọi một lần nữa thử xem."

Phương Mộ Hòa cười, dùng sức xoa đầu cô: "Sói mắt trắng." Dặn dò: "Lái xe cẩn thận."

Tần Thư lên xe gửi một tin nhắn cho Hàn Phái rồi mới khởi động xe rời đi.

Hàn Phái đang bàn bạc việc hợp tác với Thu Lam ở văn phòng, điện thoại rung, anh nhấn mở xem, tin nhắn Tần Thư gửi tới là hình một cô gái đang trợn tròn mắt.

Hàn Phái: "..."

Anh cười thầm, nhắn lại: [Trẻ con! Chốc nữa về tùy em làm loạn.]

Tần Thư: [Dù em làm loạn thế nào anh cũng sẽ dỗ dành em hả?]

Hàn Phái: [Ừ.]

Hai phút sau, Tần Thư lại gửi một tín nhắn: [Thật sự muốn cài đặt lại cái máy tính HP là anh, cài một cái hệ thống gọi là QS, về sau lúc anh đi gặp phụ nữ, ngay lập tức em sẽ tiến vào trạng thái ngủ đông, tự động tắt màn hình, khiến anh không thể nhìn người phụ nữ khác được nữa.

Tất nhiên, nếu được làm CPU thì càng tốt, một khi em không vui thì anh sẽ bị đem đi sửa.]

Sau khi Hàn Phái xem tin nhắn: "..."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Vườn kỹ niệm là nơi chia sẻ những Kỷ Niệm - Mẹo Vặt & Cuộc Sống giúp mọi người nhìn nhận rõ hơn về những gì đã qua và những vấn đề trong cuộc sống. Mời bạn xem một số bài hay trên trang Vườn kỹ niệm chẳng hạn như healthy va balance la gi, chia se rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status