Miên man nỗi nhớ

Chương 18: Ôm Cho Đỡ Nhớ Đã


- Đẹp quá! Em gái ông Quang phải không?

- Ừ! Em gái nuôi ông ạ! Trông đẹp rụng rời luôn nhỉ?

- Công nhận! Con gái có vòng eo nhỏ mình gặp nhiều lắm, nhưng những người có đường cơ bụng số mười một như em đây thì quả thực rất hiếm, nom nuột như người mẫu.

- Tôi lại thấy em này giống vũ công, gớm da dẻ rạng rỡ dễ sợ, nhìn muốn cắn quá các ông ơi!

- Ừ! Bắt về làm vợ xong tha hồ mà cắn!

Ly nghe tụi con trai rôm rả bàn tán về Miên thì tức xì khói. Quang ngược lại thấy rất phổng mũi. Nhóm bạn mà cậu đãi tiệc tối nay chủ yếu toàn những đứa đi du học từ nhỏ, gu thẩm mỹ của của tụi nó giống đàn ông phương Tây. Bọn chúng chỉ khoái con gái đẹp khoẻ khoắn như em Miên thôi, chứ cái kiểu hot girl bánh bèo ẻo lả như chị Ly tụi nó không thích đâu. Liếc thấy anh Niệm có vẻ không vui cho lắm, Quang láu cá thêm dầu vào lửa:

- Nào! Ai muốn làm em rể Quang thì đứng xếp thành hàng sau lưng tôi nào! Để tôi xét duyệt!

Vừa hô xong cả đám mê gái đã ríu rít xếp thành hàng dài dằng dặc, sắc mặt anh Niệm dường như đã tối hơn rất nhiều. Quang thích thế, thích Niệm nổi cáu rồi cử xử điên rồ để mọi người chê bai đánh giá anh, để anh hiểu cảm giác bị mất mặt là như thế nào. Tiếc rằng, Niệm bình tĩnh hơn em trai cậu tưởng. Đoán Miên đã rất vất vả để học điệu nhảy này nên cậu vẫn chăm chú coi em nhảy hết bài rồi mới dang rộng vòng tay để em nhào vào lòng mình, dịu dàng xoa đầu em coi như quà cảm ơn. Niệm hoàn toàn có thể thân mật hơn với Miên để đánh dấu chủ quyền, nhưng vì không muốn một lần nữa làm em trai bẽ bàng trước đám đông, Niệm chỉ bảo:

- Là em rể Quang tức là cũng là em rể tôi, đồng nghĩa với việc tôi cũng có quyền xét duyệt! Thế này đi, ai được Quang chọn rồi thì qua đây vật tay với tôi, thắng thì xứng đáng được hẹn hò với Miên, thua thì từ giờ cứ trông thấy Miên tự biết điều tránh xa ba mét.

Nhóm mê gái tán thành nhiệt liệt, cả lũ đều hừng hực khí thế chiến đấu. Vì còn bực anh Niệm nên Quang duyệt qua hết tất cả các thí sinh ứng tuyển vị trí em rể, cậu tin rằng một thân một mình phải đấu lần lượt với nhiều người như thế anh sẽ đuối sức. Cơ mà không ngờ anh hạ tụi nó dễ như ăn kẹo, nhất là với những thằng ban nãy kêu muốn cắn Miên, muốn bắt về làm vợ, dường như anh dùng nhiều lực hơn bình thường thì phải. Sự thâm hiểm của anh khiến Quang khá cay cú, cậu xông vào đòi quyết chiến cùng anh. Anh Niệm bình thản gật đầu. Quang nắm chặt tay anh, nghiến răng nghiến lợi gồng hết sức, ngặt nỗi hơn chục phút trôi qua vẫn chẳng có xi nhê gì sất. Tất Niệm chau mày nhìn em trai, nãy giờ cậu chỉ ở thế phòng ngự chứ chưa tấn công, vậy mà mặt mũi thằng bé đã đỏ bừng hết rồi. Cậu thở dài ghé tai em nói thầm:

- Anh sẽ đền bù em vụ làm em mất mặt lúc anh nhường chức CEO, coi như quà chuộc lỗi!

Dứt lời, Niệm thả tay, chiến thắng tất nhiên thuộc về em trai. Quang được phen nở mày nở mặt với bạn bè, ác cảm dành cho anh Niệm cũng vơi đi hẳn. Cậu chủ động ôm anh làm hoà, dù sao cũng là anh em một nhà chẳng giận nhau lâu được. Quang mải vui nên không hề hay biết mọi người đều nhận ra anh Niệm nhường cậu, họ chỉ chúc mừng để giữ phép lịch sự thôi. Phong độ ngút ngàn của Niệm khiến trái tim Ly xao xuyến mãi không thôi. Chỉ là, càng mê đắm em, cô lại càng thấy chướng mắt với Miên. Ly lặng lẽ chạy về nhà tìm mẹ Bích tâm sự:

- Con hối hận quá mẹ à! Trước kia mẹ vun vén cho con và em Niệm mà con chẳng nghe, cứ lơ là để vuột mất em vào tay Miên. Đúng là cá không ăn muối cá ươn, đến bây giờ con mới ngộ ra sự xuất thần của em thì đã muộn!

- Ba mươi chưa phải là Tết con ơi, em chưa cưới vợ thì chưa bao giờ là muộn!

- Nhưng mà... càng lớn Miên càng nở nang ý... mới mấy năm trước còn thấp hơn con, giờ đã cao hơn rồi.

Tuy Ly và Miên thường xuyên tới phòng tập với chị Hoài nhưng Ly nhà cô là tiểu thư khuê các chứ không trâu bò được như thứ con gái xuất thân đầu đường xó chợ kia, do không thể tập luyện với cường độ cao nên dáng dấp con tuy đẹp so với con gái nói chung nhưng nom không bắt mắt bằng Miên. Sợ con gái tự ti, cô lựa lời an ủi:

- Ôi dào, đâu phải cứ nở nang là đẹp hả con? To quá nom chướng mắt lắm con à, mẹ thấy cứ cỡ như của con là sang nhất. Còn về chiều cao, nó cao hơn con có xíu chứ mấy, con đi giày cao gót vào chả ăn đứt nó.

- Cái nghề tối ngày chui xó bếp thì sao mà đi giày cao gót được hả mẹ? Ngã sấp mặt ấy chứ!

- Cũng chính vì nó chọn cái nghề thấp hèn đấy nên đâu thể sánh vai bên Niệm đi Đà Nẵng thương thảo hợp đồng được? Con quên sáng sớm mai nó phải đi thực tập rồi à?

Nghe mẹ chỉ điểm, Ly chợt hiểu ra vì sao mẹ lại bảo cô gợi ý cho Miên chọn đề tài ẩm thực miền Tây sông nước để làm đồ án tốt nghiệp. Ly thích thú reo lên:

- Uầy! Con phục mẹ lắm luôn! Mẹ liệu việc như thần, lúc Miên chọn đề tài tốt nghiệp chắc nó không lường trước được Niệm sẽ lấy bằng đại học và về nước sớm thế đâu mẹ nhỉ? Giờ thì có hối cũng không kịp nữa rồi, muốn đổi đề tài thì phải đợi sang kỳ sau cơ, đồng nghĩa với việc nó sẽ phải tốt nghiệp đại học chậm một kỳ. Con đấy sợ làm mẹ Hoài thất vọng lắm, con cá nó không dám đâu.

- Ừ, tất nhiên rồi! Mai con nhớ đem theo cái laptop hỏng vào Đà Nẵng nhé!

- Ôi dào! Máy hỏng thì vứt đi chứ mang theo làm gì cho vướng hả mẹ? Con mua máy mới rồi mà!

- Mang để tối đem sang phòng em Niệm nhờ em sửa cho. Ngày mai hai đứa ở cùng khách sạn mà.

Mắt Ly sáng rực, cô ghé tai mẹ nói thầm:

- Vậy trước khi sang chỗ em con tắm gội sạch sẽ rồi mặc bộ váy ngủ hai dây mẹ mua cho con tuần trước nha!

- Đừng mặc mỗi chiếc váy hai dây, cái kiểu mồi chài đó chỉ dành cho mấy đứa con gái hạ đẳng thôi. Con ở tầm cao hơn chúng nó thì phải dùng cách khác, vẫn nên khoác thêm chiếc áo len mỏng bên ngoài con ạ.

- Nhưng như vậy thì kín quá mẹ ơi!

- Thì mình phải có cách để nó hở ra chứ? Con phải làm bộ như đang có cả núi công việc chất chồng nên vội vàng sang phòng em nhờ sửa máy gấp, rồi trong lúc con hối hả chạy chiếc áo ngoài của con bị xộc xệch, hở một bên vai thì đã sao? Cứ hững hờ nửa kín nửa hở sẽ càng quyến rũ hơn con à! Còn nữa, lúc gội đầu xong con đừng lau tóc, cứ để nước nhỏ giọt. Chiếc váy ngủ bên trong của con màu trắng, lại mỏng, nếu "vô tình" bị thấm nước thì chẳng phải nét đẹp tiềm ẩn của con gái mẹ sẽ được phơi bày ra hay sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.9 /10 từ 5 lượt.
loading...